Đã mười ngày trôi qua kể từ hôm tôi xin lỗi Arajou-san. Giờ đây, với kỳ nghỉ đông đang cận kề, mọi chuyện trong lớp cũng đã dịu đi đáng kể. May mắn là tôi không còn nghe thấy mấy lời nói xấu nhắm vào Saito nữa. Có lẽ ở đâu đấy thì vẫn còn, nhưng ít nhất chúng không còn gây hại đến những người xung quanh cô ấy nữa. Chỉ thế thôi cũng đủ nhẹ lòng đi hẳn.
Những lời chỉ trích nhắm vào Arajou-san và nhóm bạn của cô ấy cũng chưa hết hẳn, nhưng việc Kazuki giữ khoảng cách với họ dường như đã giúp ích rất nhiều. Mọi thứ đang dần lắng xuống rồi, và có lẽ đến khi kỳ nghỉ đông kết thúc thì mọi chuyện sẽ chấm dứt hẳn thôi. Mọi việc diễn ra đúng theo kế hoạch, và Saito cuối cùng đã có thể tận hưởng những ngày tháng bình yên mà cậu ấy hằng mong ước.
Nếu tôi không làm gì cả, chắc là tình hình cũng sẽ tự được giải quyết vào học kỳ ba. Nhưng luôn có nguy cơ mọi thứ có thể leo thang thành bắt nạt. Đó là lý do tôi không hề hối hận về hành động của mình.
Kể từ đó, Saito không còn biểu hiện bất kỳ dấu hiệu của sự buồn bã nào. Cô ấy giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, và chỉ cần nhìn thấy cô ấy như vậy, tôi cảm thấy mọi nỗ lực của mình không hề vô ích tí nào.
Với chút cảm giác thành tựu trong lòng, tôi giờ đây đang ngồi đối diện với cô ấy. Saito vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc, nhưng sự sắc sảo trong thần thái dường như đã dịu đi đôi chút. Đôi mắt khẽ nheo lại một cách dịu dàng nói lên sự thay đổi đó.
Như thường lệ, chúng tôi trao đổi sách với nhau. Sau khi nhận cuốn sách từ tay cô ấy, tôi chợt nhận ra một điều—ngày mai là bắt đầu kì nghỉ đông rồi, và chúng tôi chưa hề thảo luận về việc trao đổi sách trong suốt kỳ nghỉ.
"Cảm ơn vì cuốn sách nhé... Nhân tiện, cậu có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ đông không?"
"Không, không có gì đặc biệt cả. Tớ chỉ định ở nhà đọc nốt mấy cuốn sách đang dở dang thôi."
Tôi cũng đã linh cảm là thế, và cô ấy cũng đã xác nhận điều thế. Cách sống đơn giản và thẳng thắn của cô ấy khiến tôi bật cười.
"Tớ không có nhiều bạn bè để đi chơi, và tớ cũng thường từ chối lời mời của mấy bạn nam nữa. Thế nên là tớ cũng có kha khá thời gian rảnh."
Thái độ thờ ơ của cô ấy đủ để khiến mấy cậu trai thất bại từ trước khi bắt đầu rồi .
Thành thật mà nói, tôi ngưỡng mộ lòng dũng cảm của họ. Tôi không nghĩ mình có thể đứng dậy được sau khi nghe câu trả lời của cô ấy đâu.
"...Cậu không họ nghĩ là họ thực sự muốn dành thời gian với cậu hả?"
"Chà, chắc là họ chỉ chực chờ việc bắt đầu một mối quan hệ với tớ khi có cơ hội thôi. Nên tớ cũng không có ý định hẹn hò việc mấy loại người như thế.”
Nghe cô ấy thẳng thừng từ chối đến mấy cậu trai đang thích thầm Saito người kia, tôi thầm gửi lời chia buồn sâu sắc đến họ.
"Nhưng mà lỡ đâu lại có ai đó thực sự phù hợp thì sao. Có ai đã lọt vào mắt xanh của cậu chưa vậy?"
"Hoàn toàn không có. Mấy người tiếp cận tớ toàn là mấy người có động cơ đen tối thôi."
Có lẽ cần một kiểu người thực sự đặc biệt để tiếp cận người có tính cảnh giác cao như cô ấy. Nếu có ai đó thực sự thích cô ấy, họ có lẽ cũng sẽ ngần ngại trước sự lạnh lùng đó.
Một mặt thì cảnh giác như này cũng giúp cô ấy lọc được kha khá đối tượng. May ra thì chỉ có những thằng liều nhất—hoặc có lẽ là tệ hại nhất—mới vượt qua được để nói chuyện với cô.
"Chà, vẫn có những người thực sự muốn tìm hiểu cậu mà, nên cũng đừng từ chối tất cả như vậy. Cậu có thể phân biệt được người tiếp cận mình có ý định trong sách hay không mà, đúng chứ?"
"Ừ thì cũng biết, như kiểu cậu bây giờ thì là an toàn."
"Tớ cũng mong là thế."
Tất nhiên cũng có những khoảnh khắc làm tôi muốn xoa đầu cô ấy hay gì đó tương tự, nhưng thế thì khác gì cảm xúc dành cho mấy loài động vậy nhỏ xinh đâu chứ. Nó không được đứng đắn cho lắm.
Nếu tôi có bất kỳ động cơ đen tối nào, cô ấy sẽ nhận ra ngay lập tức và giữ khoảng cách. Lý do duy nhất chúng tôi có thể dành thời gian với nhau là vì cô ấy tin tưởng tôi. Khoảnh khắc cô ấy tìm thấy lí do rồi nghi ngờ tôi, cô ấy sẽ biến mất khỏi cuộc đời tôi mà không hề do dự.
Đã từng có lúc tôi tự hỏi liệu Saito có tình cảm với tôi không. Nhưng giờ đây, rõ ràng là cô ấy chỉ đơn thuần coi trọng tình bạn của chúng tôi. Và nói thật thì tôi cũng không có ý định thay đổi mối quan hệ này.
"Thế nên tớ tin tưởng cậu đấy."
"Ừm, cảm ơn nhé."
Sự thấu hiểu này đã hình thành nên khoảng cách giữa hai đứa bọn tôi bây giờ—tôi và Saito, đương nhiên là với tư cách là bạn bè.
"...Vậy, cậu có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ đông không?"
"Cũng không luôn. Chắc là tớ sẽ ở nhà giống cậu thôi."
"Thế sao cậu lại hỏi tớ?"
"À, tớ chỉ tự hỏi là hai đứa sẽ trao đổi sách như nào trong kỳ nghỉ đông thôi. Vì cả hai đều không có ý định ra ngoài thì có lẽ chúng ta nên tạm dừng một thời gian nhỉ?"
Dù tôi rất muốn tiếp tục đọc bộ truyện, nhưng ra ngoài trong ngày nghỉ chỉ để mượn sách thì phiền quá.
"Tớ hiểu rồi. Cũng đúng nhỉ... "
Mắt cô ấy chầm chậm chớp trước đề nghị của tôi, và trong một khoảnh khắc, biểu cảm cô ấy dịu lại như thể hơi thất vọng.
"...Cũng được, nhưng mà... nếu cậu muốn, sao cậu không tới nhà tớ rồi đọc ở đó luôn?"
"...H-Hả?"
Lời đề nghị bất ngờ ấy khiến tôi đứng hình trong thoáng chốc. Tôi quay sang nhìn thẳng về phía cô ấy, nhưng biểu cảm trên mặt cô như muốn khẳng định cô ấy sẽ không thay đổi ý định.
"Tớ đang hỏi là cậu tới nhà tớ thì sao?"
"Không, tớ nghe thấy rồi. Chỉ là, tớ hơi bất ngờ một chút."
Tôi vẫn là một học sinh trung học mà—thính giác của tôi chưa tệ đến mức không nghe được câu vừa rồi đâu.
"Nếu cậu đến nhà tớ thì cậu có thể đọc bao nhiêu quyển cũng được. Mà cậu cũng không phải mang qua mang lại mấy quyển sách nữa."
Cô ấy nói đúng. Nếu tôi đến nhà cô ấy, tôi sẽ được đọc tất cả các tập luôn. Nếu đọc cả ngày thì cũng phải kha khá đấy. Nhưng mà...
"Uh thì, nhưng mà..."
Vấn đề là, cô ấy là con gái. Nếu là con trai thì tôi lại chẳng qua vội. Nhưng ở một mình trong nhà của một cô gái nghe nó cứ? Kể cả khi không có bất kỳ động cơ đen tối nào, một nam một nữ ở một mình trong phòng vẫn khiến tôi.. lo lắng.
"Cậu chắc chưa đấy? Cậu sẽ được đọc nhiều sách lắm đó."
Những lời mời gọi hấp dẫn của cô ấy chỉ càng làm tôi do dự thêm. Cô ấy đã nói vậy thì tôi nên chọn như nào cho phải giờ?
"...À tớ cũng muốn có thêm thời gian chia sẻ về muốn cuốn sách với cậu nữa."
Chúng tôi cũng hay chia sẻ cảm nhận với nhau, nhưng do hay ở bên ngoài nên cũng chẳng nói được lâu lắm. Chắc là một người yêu sách như cô ấy cũng muốn có thêm thời gian nói về nó chăng?
Khi cô ấy rụt rè bày tỏ mong muốn thật lòng như vậy, với đôi lông mày khẽ nhíu lại, tôi không thể từ chối được mà. Hết nước hết cách, tôi đành gật đầu.
"...Được rồi. Cứ theo những gì cậu nói đi."
“Được thôi."
Khi tôi trả lời, môi cô ấy mềm mại nở một nụ cười mờ nhạt với đôi mắt ánh lên niềm vui sướng. Nhìn cô ấy cười như vậy bất ngờ làm tôi vô thức quay mặt đi.
◇◇◇
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông, tôi đang đứng trước cửa nhà Saito .
Tôi thì cũng từng đến đây rồi, nên tới trước cửa nhà cô ấy cũng là chuyện thường thôi.
Nhưng vì lý do nào đó, tôi lại không đủ can đảm để nhấn chuông cửa. Ngón tay tôi cứ lơ lửng trên núm bấm, không thể nhấn xuống.
Tôi đã vào nhà Saito hai lần rồi, nhưng lần này sẽ hoàn toàn khác. Chúng tôi sẽ dành cả ngày cùng nhau, chỉ có hai người. Tôi chẳng biết phải làm gì khi ở cùng cô ấy lâu như vậy nữa.
Chỉ mới đi bộ đến đây nhưng tôi cũng cảm thấy kiệt quệ về mặt cảm xúc và tinh thần rồi.
Tôi đã đồng ý để thực hiện mong muốn nhỏ nhoi của cô ấy, nhưng liệu tôi có hơi vội vàng đồng ý không nhỉ. Tôi đành thở dài một tiếng nhỏ.
Cơ mà có đứng đợi thêm cũng chẳng ích gì. Hết cách, tôi nhấn nút, và chẳng mấy chốc, cánh cửa mở ra, và Saito xuất hiện.
"Mời cậu vào."
Hôm nay cô ấy không mặc bộ đồng phục quen thuộc. Thay vào đó, cô ấy mặc một chiếc áo hoodie rộng màu xám kết hợp với quần thể thao màu đen, trông rất thoải mái.
Cô ấy đang ở nhà nên đương nhiên phải ưu tiên sự thoải mái rồi.
Thật ra kiểu trang phục như thế nếu là người khác mặc thì trông cứ bị luộm thuộm thế nào ấy, nhưng vì người mặc là cô ấy nên trông nó sang hẳn ra. Là một cô gái xinh đẹp thì hẳn đây là đặc quyền riêng.
"Xin lỗi đã làm phiền."
Nói xong, tôi theo chân cô ấy đi vào phòng.
"...Toàn sách là sách luôn."
Lần trước thì tôi cũng có để ý, nhưng nhìn vào chiếc kệ sách khổng lồ kia vẫn thật sự choáng ngợp.
Thực sự khác hoàn toàn những gì mọi người có thể mường tượng về một nữ sinh trung học, tôi chỉ biết cười trừ.
Không phải là tôi từng đến phòng của bạn gái nào khác, nhưng người ta vẫn thường nói phòng của con gái sẽ có mùi hoa hay mấy loại đồ ngọt gì đấy cơ. Nhưng phòng của cô ấy toàn là mùi giấy, không nói tôi còn tưởng đây hiệu sách.
"Có vấn đề gì hả?"
"Khi trước tới tớ cũng đã nghĩ vậy rồi—căn phòng này không giống phòng của một nữ sinh trung học tí nào."
"Xin đừng mong chờ tớ là một nữ sinh trung học bình thường."
Cô ấy dường như nhận thức rõ rằng mình không phù hợp với khuôn mẫu của một nữ sinh trung học điển hình, cô đáp lại bằng giọng điệu lạnh lùng thường thấy.
"À, tớ thấy mùi giấy rất dễ chịu, nên tớ thích lắm."
Tôi lẩm bẩm để biện minh một chút.
Đối với hầu hết mọi người thì mùi giấy có vẻ khá kỳ lạ, nhưng tôi lại cảm thấy nó khá thoải mái. Cảm giác như có điều gì đó bao quanh vậy, cộng thêm việc được kẹp trong những quyển sách lại càng mang thêm sự yên bình. Đó là lý do tôi luôn thích hiệu sách.
Phòng của cô ấy cũng có mùi hương tương tự, và sự căng thẳng nãy giờ bắt đầu tan biến.
"...Tớ hiểu rồi. Để tớ đi pha đồ uống."
Nói rồi, cô ấy khẽ giật mình trước khi đi về phía nhà bếp.
Tôi do dự một lúc không biết nên ngồi ở đâu nhưng quyết định chọn một trong hai chiếc ghế được xếp gọn gàng trong phòng.
Tôi hít một hơi sâu, liếc nhìn xung quanh phòng khách. Ngoài bếp thì còn có một vài cánh cửa của các phòng khác nhau.
Quay về phía nhà bếp, tôi thấy cô ấy đang pha trà.
Rõ ràng cô ấy không chỉ là một người yêu sách đơn thuần. Những cử chỉ duyên dáng của cô ấy đã cho thấy cô ấy đã được giáo dục từ bé.
"...Sao vậy?"
Nhận thấy ánh mắt của tôi, cô ấy mang ấm trà đến và đặt nó xuống bàn, nhíu mày nhìn tôi một cách nhẹ nhàng.
"Tớ không biết là cậu có khía cạnh đảm đang thế đấy."
"Tớ cũng không chắc như thế có được coi là đảm đang không. Tớ sống một mình nên mấy chuyện này là bình thường thôi."

Pha trà bằng ấm không hẳn là một kĩ năng phổ biến cho lắm, nhưng với cô ấy, điều đó hẳn là hiển nhiên. Cô ấy nhìn tôi với vẻ hơi bực bội.
Thở dài một hơi, cô ấy ngồi xuống đối diện tôi trên ghế sofa.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn sự im lặng nặng nề bao trùm.
Trong những khoảnh khắc như thế này, tôi không thể không nhận thức rõ rằng chỉ có hai chúng tôi trong căn phòng này.
Tôi không có ý định làm bất cứ điều gì không đứng đắn, nhưng ở một mình với một cô gái—đặc biệt là một người vô cùng dễ thương như cô ấy là đủ để khiến tôi cảm thấy lo lắng và bồn chồn.
Để trấn tĩnh bản thân, tôi nhấp một ngụm trà, phải làm dịu cái đầu trước đã. Nhưng bất chấp nỗ lực của tôi, sự căng thẳng kỳ lạ này vẫn không chịu tan biến.
Không thể chịu đựng được bầu không khí thêm nữa, tôi đành lên tiếng.
"V-vậy, ừm, mấy cuốn sách ở đâu vậy? Tớ muốn bắt đầu đọc rồi."
"Ah, lỗi tới. Sách ở trên kệ đằng kia."
"Tớ hiểu rồi."
Tôi vội vã đi đến kệ sách mà cô ấy chỉ, mừng trong lòng vì đã phá vỡ được sự im lặng đáng sợ này.
Kệ sách được sắp xếp gọn gàng, mấy cuốn tôi mượn trước đó cũng được sắp xếp một cách gọn gàng. Sự tỉ mỉ của cô ấy thể hiện rõ qua việc mọi quyển sách đều được sắp xếp theo hàng theo lối.
Tôi lấy tập tiếp theo của bộ truyện đang đọc dở và quay lại chỗ ngồi. Cô ấy cũng đang đọc cuốn sách của mình, cuốn sách đã được để trên bàn. Cô ấy liếc nhìn tôi một chút trước khi hạ tầm mắt xuống cuốn sách của mình.
Bắt chước cô ấy, tôi mở sách ra và bắt đầu đọc. Lúc đầu tôi mãi không thể tập trung được, vì có một cô gái xinh đẹp đang ngồi trước mặt kia mà. Nhưng được một lúc thì tôi lại bị thu hút bởi quyển sách đang đọc đến mức quên luôn mấy chuyện xung quanh.
Đúng là vẫn hay như mọi khi. Những thủ thuật tinh xảo và những cú twist sáng tạo trong cốt truyện phải nói là tuyệt vời. Trong khi những tập trước làm tôi ấn tượng bố trí và phá giải bí ẩn, thì những tập trở lại đây lại xuất sắc trong việc đào sâu và khắc họa tâm lý của các nhân vật.
Mọi nhân vật đều có sự thú vị của riêng mình, kéo tôi vào nhiều thế giới khác nhau. Và những suy luận của nhân vật chính luôn là phần tôi hứng thú nhất.
Đọc những quyển sách tuyệt vời như này như thể giấc mơ thành thật vậy. Phải rất lâu rồi tôi mới mong chờ những ngày tới của kì nghỉ đông như này.
Cảm thấy thỏa mãn khi đọc xong cuốn sách, tôi ngước lên và nhận thấy cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi.
"Mặt tớ dính gì à?"
"...Tôi cũng đoán được trước rồi, nhưng cậu thực sự thoải mái khi đọc sách nhỉ."
"Thế à? Tớ thường không để tâm tới biểu cảm của bản thân, nhưng ừ, cuốn sách này rất hay."
Cô ấy hẳn đã nhận thấy tôi thư giãn như nào khi đọc. Dù có cố kiềm chế thì mấy cuốn sách hay kiểu này lại không cho tôi làm điều đó.
Nhưng tôi vẫn tự hỏi liệu mặt mình đã như nào nhỉ. Nếu tôi có lỡ cười hay đáng sợ hay ngớ ngẩn gì đó, tôi có lẽ sẽ chết vì xấu hổ.
"Này, tớ lúc đọc sách trông như nào vậy?"
"Ừm... Khó nói bằng lời lắm."
Cô ấy nhíu mày và khoanh tay, trầm ngâm suy nghĩ. Giải thích một thứ gì đó như bầu không khí hay cảm giác luôn là một thử thách mà.
"Nhưng... tớ thấy cậu có vẻ thực sự hạnh phúc. Nó dễ thương và làm cậu trông cuốn hút lắm. Thế này cậu không cần phải lo lắng về chuyện đó đâu."
Có lẽ cảm nhận được lý do cho câu hỏi của tôi, cô ấy khẽ mỉm cười—một biểu cảm ấm áp và dịu dàng đến mức tôi cảm thấy như nó bao bọc lấy mình.
Nụ cười mềm mại, ngây thơ của cô ấy khiến suýt thì câm lặng.
"...T-tớ hiểu rồi. Chà, tớ đi lấy cuốn tiếp theo đây."
Bị sự dễ thương của cô ấy làm cho bất ngờ, tôi ngây ra một lúc trước khi vội vàng đứng dậy.
Tôi hiểu rằng cô ấy đang cố trấn an tôi bằng biểu cảm của mình, nhưng sự ấm áp trong lời nói của cô ấy vẫn khiến tôi thấy hơi ngại.
Má tôi nóng lên một cách khó chịu, tôi quay mặt đi để che giấu, lắc đầu để xua đi hình ảnh nụ cười của cô ấy trong tâm trí. Sau đó, tôi đi đến kệ sách.
Nhìn thấy cô ấy cười khiến tôi hạnh phúc, nhưng tim tôi vẫn không ngừng đập thình thịch.
Tôi khẽ thở dài, nhận ra rằng việc dành thời gian với cô ấy có thể sẽ còn mang lại nhiều khoảnh khắc như thế này hơn.
◇◇◇
Đã vài ngày trôi qua từ khi tôi bắt đầu dành thời gian ở nhà Saito. Mặc dù tôi vẫn cảm thấy hơi lo lắng khi bước vào nhà cô ấy, tôi đã bớt lo lắng hơn về việc phải ở một mình với cô ấy.
Bản thân sự hiện diện của cô ấy cũng khiến tôi không biết phải làm gì cho phải rồi, nhưng một khi tôi bắt đầu đọc, sự tập trung của tôi tự nhiên chuyển sang những cuốn sách. Có vẻ như tình yêu đọc sách của tôi có thể chế ngự được cả bản năng thuần túy của con người. Đúng là không nên xem thường niềm đam mê cho sách của bản thân mà.
Một hôm, trong khi đọc sách như thường lệ, tôi bắt gặp một cảnh tượng hiếm gặp—Saito ngáp một tiếng.
"Trông cậu có vẻ mệt mỏi."
"Ừ, tớ không ngủ được nhiều."
"Cậu gặp chuyện gì à?"
Thật kì lạ khi nghe cô ấy bảo cô ấy thiếu ngủ, đặc biệt là khi cô ấy suốt ngày cằn nhằn phải ngủ đủ giấc.
Tôi thì cũng không biết nhiều về thói quen hàng ngày của cô ấy nhưng khá chắc là với tính cách của cô ấy thì hẳn cô ấy sống rất kỉ luật.
"Bộ truyện tớ đang đọc khá hay nên tớ lỡ đọc tới tận khuya luôn."
Khi cô ấy giải thích, cô ấy che miệng bằng tay và ngáp thêm một tiếng nhỏ, mắt hơi rơm rớm khi cô ấy dụi mắt. Cô ấy trông y hệt một con vật nhỏ vậy, đáng yêu thật.
Có lẽ là do mệt mỏi nên sự sắc sảo trong lời nói của cô ấy cũng biến mất, thay vào đó là sự ngái ngủ và mềm mại.
"Tớ hiểu rồi. Nhưng đừng đến mức giống tớ luôn nhé?"
"Đừng lo. Tớ không làm thế đâu."
Tôi bày tỏ sự lo lắng của mình, chỉ để cô ấy khẽ cười khúc khích. Tiếng cười của cô ấy làm tôi cũng vô thức cũng mỉm cười theo.
Sau đó, chúng tôi dừng nói chuyện, âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng lật sách. Bầu không khí yên tĩnh thoải mái thật, và bằng cách nào đó, nó lấp đầy trái tim tôi bằng sự ấm áp.
Tôi tiếp tục đọc cho đến một đoạn nghỉ trong truyện. Vươn vai một chút, tôi ngước lên—và nhận thấy cô ấy đang gật gù.
Căn phòng ấm áp được làm ấm bởi máy sưởi, và với việc thiếu ngủ từ sẵn thì không có gì bất ngờ khi cô ấy ngủ gật.
Mắt cô nhắm lại, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn khi cô ấy chìm vào giấc ngủ. Ngay cả trong giấc ngủ, cô ấy vẫn quá xinh đẹp. Vẻ mặt cô ấy đã dịu lại, đôi môi cong lên nhẹ nhàng trong sự bình yên.
Dù đã nhìn rất nhiều lần nhưng nói thật, khuôn mặt đang ngủ của cô ấy khiến tôi nhận ra thêm lần nữa về sự quyến rũ của cô ấy. Có một sự ngây thơ trong các đường nét trên gương mặt của cô ấy, một sự quyến rũ không phòng bị như thỏi nam châm thu hút mọi người ngắm nhìn vậy.
Mái tóc đen bóng mượt của lấp lánh khi nó khẽ đung đưa theo nhịp thở. Vẻ đẹp mê hoặc làm tôi không thể rời mắt khỏi cô ấy.
"...Mmm."
Một âm thanh mềm mại, ngọt ngào thoát ra từ đôi môi cô ấy, và mí mắt nhắm nghiền của cô ấy từ từ rung động mở ra. Đôi mắt đen lơ đãng, mơ màng của cô ấy quay về phía tôi. Cô ấy dường như vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, vẻ mặt ngơ ngác mang trong nó một sự ngây thơ của trẻ con càng khiến cô ấy trông còn trẻ hơn nữa.
Đôi mắt lấp lánh, lơ đãng của cô ấy khẽ đung đưa, mỏng manh đến mức tôi cảm thấy mình không nên nhìn thẳng vào. Theo bản năng, tôi quay mặt đi.
"Mmm... Mmm..."
Vẻ mặt buồn ngủ, hoàn toàn không chút phòng bị của cô ấy làm rõ sự mong manh của cô ấy. Cô ấy dụi mắt một cách mơ màng càng khiến cô ấy trông giống loài vật đáng yêu vậy.
Cuối cùng, cô cũng có thể chớp mắt một cách hoàn toàn tỉnh táo và mở to mắt, và rồi hai chúng tôi bắt gặp ánh mắt của nhau.
"Eh..."
Cô ấy chớp mắt vài lần bằng đôi mắt to tròn đang mở to vì ngạc nhiên.
Cô ấy hẳn đã bất ngờ lắm vì bản thân cô ấy như đang bị đóng băng vậy, trong khi một tay vẫn đang theo thói quen dụi mắt.
Sau khi ngồi yên một lát, biểu cảm của cô ấy dần thay đổi, khuôn mặt cô dần trở nên xấu hổ. Mắt cô ấy nhìn xuống, nhìn xung quanh một cách vô định. Thỉnh thoảng, cô ấy ngước lên nhìn tôi, rồi nhanh chóng quay đi khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau. Biểu cảm của cô ấy đáng yêu đến mức tôi cũng không thể tiếp tục nhìn cô ấy và quay mặt đi.
Cô ấy là người đang ngủ gật thật đấy, nhưng thế nào tôi lại thấy mình mới là người có lỗi vì đã lén nhìn cô ấy. Tim tôi đập thình thịch vì sự dễ thương của cô ấy, xen lẫn với cảm giác tội lỗi trong lồng ngực. Khi tôi liếc nhìn lại cô ấy, cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi, hai má đỏ bừng.
"...Tôi không có ngủ," cô ấy lẩm bẩm, cô nói với giọng cộc lốc, chắc là do xấu hổ.
"Nhưng mà cậu vừa mới-"
"Tôi không có ngủ!"
"Ah, được rồi."
Có vẻ như cô ấy muốn giả vờ như chuyện đó chưa từng xảy ra. Dù tôi có nghĩ việc phủ nhận hoàn toàn có hơi quá đáng nhưng giọng điệu của cô ấy nói rằng tôi không có quyền lựa chọn.
Tuy nhiên, hai má cô ấy vẫn đỏ bừng. Tôi không khỏi khẽ cười khúc khích trước phản ứng của cô ấy.
Sau khi cô ấy bình tĩnh lại, cô ấy quay trở lại với cuốn sách của mình. Sự im lặng lại bao trùm khi cả hai chúng tôi đắm chìm trong việc đọc sách. Tuy nhiên, rõ ràng cô ấy vẫn còn mơ màng—đầu cô ấy sẽ gật về phía trước một chút trước khi ngẩng lên.
Mắt cô ấy chớp mở liên tục, và cô ấy tiếp tục đung đưa như thế một lúc. Dần dần, cô ấy chìm vào giấc ngủ, cuốn sách trượt khỏi tay khi cô ấy tựa vào ghế sofa, ngủ hoàn toàn.
"Saito?"
Sự im lặng của cô ấy đã xác nhận điều đó—cô ấy đã ngủ say hoàn toàn. Ngay cả những tiếng động nhỏ tôi tạo ra khi di chuyển cũng không làm cô ấy tỉnh giấc.
(Nghiêm túc đấy hả? Tha cho tôi đi.)
Dù lần trước cô ấy tỉnh khá sớm, nhưng lần này thì ai đảm bảo hả trời . Cô ấy hẳn vì tin tưởng tôi nên mới lỡ lơ là mà ngủ quên, nhưng ai dạy cô ấy ngủ ngon như vậy khi có một cậu trai ở bên cạnh chứ — ừm, thực sự không dễ kiểm soát chút nào. Tôi thở dài thườn thượt.
Tất nhiên là tôi mừng vì cô ấy tin tưởng tôi, nhưng về cơ bản thì tôi vẫn là con trai. Chắc là cô ấy thấy tôi vô hại và an toàn tuyệt đối, nhưng tôi ước là cô ấy không quên vế đầu tiên.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngủ đáng yêu của cô ấy, cảm xúc lẫn lộn với sự biết ơn và tức giận.
Một phần trong tôi bảo rằng nên đánh thức cô ấy dậy, nhưng thấy cô ấy trông mệt mỏi như nào, tôi quyết định để cô ấy nghỉ ngơi. Tôi vẫn hơi lo lắng rằng cô ấy sẽ bị cảm lạnh ở trong phòng, dù có khá ấm thì vẫn có thể cảm thấy lạnh khi thân nhiệt giảm.
Để tránh điều đó, tôi lấy một chiếc chăn ở ghế sofa và nhẹ nhàng đắp lên vai cô ấy.
"...Mmm."
Hơi thở mềm mại, ngọt ngào của cô ấy lại thoát ra khi tôi đặt chiếc chăn lên đôi vai mảnh mai của cô ấy, khiến tim tôi lỡ đi một nhịp. Bối rối, tôi nhanh chóng quay mặt đi, cảm thấy hơi ấm lan khắp má.
Tôi vẫn không thể nhìn cô ấy thêm lần nữa được. Mái tóc đen bóng mượt của cô ấy, buông lỏng và không hề phòng bị, buông xuống lưng cô ấy như một thác nước lụa. Nó đẹp đến mức gần như mê hoặc, không biết nếu chạm vào sẽ còn mượt mà như nào.
(Liệu tôi chạm vào thì có sao không nhỉ... chỉ một chút thôi?)
Việc kiềm chế bản năng đã làm tôi kiệt quệ về mặt tinh thần. Cô ấy không hề biết sự thiếu cảnh giác đã thử thách tôi như nào đâu. Tôi tự nhủ rằng một hành động nhỏ sẽ không gây hại gì đâu như một cách tự lấy lại sự tỉnh táo đang dần mất đi của mình .
Tôi từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm những ngón tay vào mái tóc của cô ấy. Một hơi ấm lan từ mái tóc cô ấy vào những ngón tay của tôi.
Được tiếp sức bởi cảm giác dễ chịu, tôi nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên đầu cô ấy. Mùi hương hoa hòa quyện với hơi ấm tinh tế của làn da kết hợp với kết cấu của mái tóc cô ấy, tất cả đều làm say đắm lòng người.
"Whoa..."
Khi tôi luồn ngón tay qua tóc cô ấy, tôi không thể không thầm kinh ngạc. Nó mềm hơn tôi tưởng rất nhiều, cảm giác như chạm vào nước vậy. Sự lấp lánh của mái tóc càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp sẵn có của cô ấy, làm tôi không thể mà dừng lại được.
Lúc đầu tôi nghĩ mình sẽ chỉ chạm nhẹ một lúc thôi. Nhưng cảm giác hiện giờ thì muốn được mãi mãi vuốt ve mái tóc của cô. Tôi đắm chìm đến mức không nhận ra tai của cô ấy đã chuyển dần sang màu đỏ.
Tiếng tích tắc của đồng hồ là âm thanh duy nhất vang lên trong phòng. Nửa phần tôi như bị thôi miên, tôi tiếp tục vuốt ve tóc cô ấy cho đến khi một giọng nói ngập ngừng, rụt rè vang lên.
"Ừm... xin lỗi..."
"!"
Tôi đứng hình khi mắt cô ấy rung động mở ra, ánh mắt cô ấy gặp ánh mắt tôi với một sự pha trộn giữa bối rối và xấu hổ.
"C-cậu vẫn thức từ nãy đến giờ luôn hả?"

Tôi theo bản năng rút tay lại, sự đột ngột trong chuyển động làm tôi có lỡ nói to hơn mọi khi.
Tôi không hề biết cô ấy đã tỉnh. Trước đó tôi nhìn thì cô ấy đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ rồi, hơi thở của cô ấy đều đều và nhẹ nhàng lắm luôn.
Cô ấy đã tỉnh trong vài giây toi vuốt tóc cô ấy sao?
"Ừm... đúng rồi."
Cô ấy quay về phía tôi, hai má cô nhuốm màu hồng nhạt vì xấu hổ, mắt hơi cụp xuống. Từ góc độ của tôi thì thì mắt cô ấy đang hướng nhìn lên trên, thực sự quá đáng yêu mà. Tim tôi lỡ mất một nhịp rồi.
"C-cậu đã tỉnh từ khi nào...?"
"Từ lúc cậu đắp chăn cho tớ. V-và… lúc cậu vuốt tóc tớ thì tớ thấy bản thân tỉnh hoàn toàn rồi."
Chờ chút đã, tức là cô ấy đã tỉnh suốt từ lúc đấy cơ á?
Nghĩa là cô ấy đã thấy mọi thứ, bao gồm cả một phút bốc đồng của tôi khi lỡ vuốt tóc cô ấy.
Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng vì xấu hổ, nhưng trước đó tôi vẫn có điều cần nói.
"Uh … tớ xin lỗi. Đáng lẽ tớ không nên chạm vào tóc cậu khi không hỏi trước."
"K-không, không sao đâu... Tớ không ghét chuyện đó đâu..."
"Huh?"
Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của cô ấy làm tôi khẽ kêu lên một tiếng kì lạ. Tôi đã chuẩn bị để nghe cô ấy mắng, chứ không phải là… chấp nhận.
"T-tớ bảo là tớ không có ghét cậu làm thế đâu."
Giọng cô ấy nhỏ dần, hai má cô thì càng hồng thêm. Không thể chịu đựng được sự xấu hổ, cô cúi gằm mặt xuống.
"Đ-Được rồi. Nhưng sự thật là tớ vẫn xoa đầu cậu mà chưa được cậu cho phép mà..."
Dù có thấy nhẹ nhõm vì cô không nổi giận với tôi, thì cảm giác tội lỗi trong lòng vẫn không mất đi. Trong khi tôi đang ấp úng tìm thêm văn để nói, cô ấy lại đang lẩm bẩm gì nó.
"V-vậy thì, hãy để tớ xoa đầu cậu đi. Như vậy thì hai chúng ta hòa nhau."
"Huh? Đương nhiên là được, nhưng mà nếu có mỗi thế không thì..."
"Tớ bảo đủ là đủ!"
Giọng điệu cô ấy kiên quyết trong khi hai má vẫn đỏ như cà chua. Tôi gật đầu, không dám tranh cãi với sự chân thành của cô ấy.
Nếu để cô ấy xoa đầu là xong chuyện thì tôi cũng chẳng dám ý kiến thêm. Nhưng nói thật thì được người xinh đẹp như cô ấy xoa đầu nghe giống phần thưởng hơn là hình phạt.
"Ừm, vậy thì… Tớ bắt đầu nhé."
"Đ-được."
Bàn tay mềm mại của cô ấy di chuyển về phía tôi, hơi run rẩy vì lo lắng. Khi đầu ngón tay cô ấy chạm vào đầu tôi, tóc tôi cảm nhận được sự ấm áp và dịu dàng. Từ từ, chậm rãi, cô bắt đầu xoa đầu tôi một cách cẩn thận.
Hơi ấm từ cái chạm của cô ấy xuyên qua lòng bàn tay, những cử động của cô dịu dàng đến mức tưởng như cô đang cầm một thứ trang sức dễ vỡ vậy. Có hơi nhột một chút, nhưng không khó chịu tí nào.
Khoảng cách của hai chúng ta được rút ngắn lại là điều không thể tránh khỏi khi cô ấy tiến dần về phía tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương ngọt ngào của cô ấy một cách rõ ràng hơn, làm mặt tôi trở nên nóng bừng. Tôi không thể chịu đựng được áp lực này nữa nên buột miệng hỏi cô ấy một câu.
"N-này, cậu định làm thêm bao lâu nữa?"
"C-chỉ một chút nữa thôi..."
"...Được rồi."
Tôi lén nhìn cô ấy và thấy rằng khuôn mặt cô ấy đã dịu lại thành một biểu cảm thanh thản, nhẹ nhàng. Mắt cô ấy hơi nheo lại, và môi cô ấy cong lên thành một nụ cười. Cô ấy trông rất mãn nguyện đến nỗi tôi buồn nói cô dừng lại nữa.
Cuối cùng, tôi để cô ấy tiếp tục cho đến khi cô ấy hoàn toàn hài lòng.
◇◇◇
Một tuần trôi qua từ hôm tôi bắt đầu đến nhà Saito.
Tôi đã kiểm điểm bản thân về hành động của mình ngày hôm đó—việc tôi chạm vào mái tóc của cô ấy là vượt quá giới hạn rồi. Bình thường thì tôi sẽ không hành động theo cảm xúc như vậy, nhưng việc ở một mình cô ấy đã phần đánh thức bản năng “sói cô độc” trong tôi. Tốt nhất là giờ tôi nên kiểm soát bản thân tốt hơn .
Saito cũng có vẻ hơi giữ khoảng cách với tôi sau tai nạn hôm đó, nhưng cô ấy nhanh chóng trở lại bình thường. Cả hai chúng tôi đều không nhắc lại chuyện đó nữa, nên để nó đi vào dĩ vãng thì hơn.
Đến giờ thì tôi cũng quen hơn với việc đến nhà Saito rồi. Không chút do dự, tôi nhấn chuông cửa.
Cánh cửa mở ra với một tiếng "cạch" nhỏ, và Saito xuất hiện.
"Mời cậu vào."
Cô ấy mặc một chiếc áo hoodie trắng rộng kết hợp với quần dài đen. Theo đánh giá của tôi về những bộ trang phục của cô ấy gần đây thì tôi nghĩ cô là kiểu người thích sự thoải mái.
Tôi bước vào phòng khách và đặt chiếc cặp của mình lên bàn. Khi bước vào trong để cất lại quyển sách cần trả, một bộ bài vô tình rơi ra.
"Ôi trời..."
Những lá bài vương vãi khắp sàn.
"Cậu ổn chứ?"
Saito ngay lập tức cúi xuống để giúp tôi nhặt chúng. Tôi cũng định cúi xuống nhặt phụ thì vô tình chạm vào tay của cô ấy.
Bàn tay cô ấy nhỏ, mềm mại và có phần mát mẻ. Sự cố bất ngờ làm tôi không kịp phản ứng.
"X-xin lỗi cậu nhé!"
Tôi nhanh chóng rút tay lại và lùi ra xa. Saito cũng đứng dậy, ôm lấy bàn tay tôi vừa chạm vào bằng tay còn lại.
"K-không, không sao đâu. Tôi cũng xin lỗi."
Cô ấy liếc nhìn tôi trước khi quay mặt đi, và hai má cô ấy hơi ửng hồng.
Nhìn thấy phản ứng của cô ấy, cảm giác tội lỗi ập đến lồng ngực tôi.
"Tớ thực sự xin lỗi..."
"C-Cậu không cần phải xin lỗi nhiều thế đâu. T-tớ ổn mà, thật đấy."
Mặc dù cô ấy ra sức trấn an tôi, khuôn mặt đỏ bừng và ánh mắt ngại ngùng vẫn đủ cho thấy sự bối rối của cô. Nhưng Saito vẫn không hề đẩy tôi ra hay cho thấy bất kì dấu hiệu của sự khó chịu nào.
"Cậu không thấy phiền sao?"
"K-không, không có. Tớ chỉ... hơi bất ngờ chút thôi."
"Chà, vậy thì tốt rồi."
Có vẻ như cô ấy không có ác cảm gì với tai nạn vừa qua. Như trút được gánh nặng, tôi tiếp tục cúi xuống để nhặt những lá bài. Cô ấy cũng cúi xuống, nhặt từng lá một trước khi đưa cho tôi.
"Của cậu đây. Mà sao cậu lại mang bộ bài bên mình thế?"
"Oh, hôm qua tớ đọc sách có cảnh người ta dùng bài để làm trò ảo thuật ấy. Vì thấy hay quá nên tớ cũng mua một bộ về để làm thử... nhưng tớ hoàn toàn chẳng làm được cái nào."
Tôi thêm phần cuối vào với nụ cười tự giễu, thừa nhận thất bại của chính mình.
"Ảo thuật không dễ làm chút nào đâu, dù có xem qua đi nữa."
"Uh, cậu nói đúng....Mà cậu muốn chơi không?"
"Huh?"
Cô ấy đã nhìn chằm chằm vào những lá bài trong tay tôi với sự tò mò, nên tôi cũng chỉ vừa nảy ra ý tưởng này thôi. Mắt cô ấy mở to vì ngạc nhiên trước lời đề nghị đột ngột.
Chỉ sau khi nói ra thì tôi mới thấy đề nghị của mình lạc quẻ tới mức nào. Tôi đến đây để đọc sách, đâu phải để chơi bài. Cô ấy đã cho phép tôi vào nhà để đọc sách, và cô ấy hẳn cũng muốn tập trung vào việc đọc hơn.
Tôi đang định bảo là tớ trêu thôi, mong cô ấy sẽ bỏ qua, thì—
"...Chắc chắn rồi, tớ muốn thử."
Câu trả lời mềm mại của cô ấy lại làm tôi việt vị.
Mắt cô lấp lánh cùng giọng nói có chút phấn khích, cho thấy cô rõ ràng là rất mong chờ đợi chơi thử.
Tôi quay sang cô ấy thì cô ấy lại giải thích rằng, “ Tớ không chơi nhiều nên cũng không có kinh nghiệm mấy đâu..."
"Oh, t-tớ hiểu rồi."
Nếu cô quan tâm đến vậy thì đâu còn lí do để từ chối nữa. Tôi nhanh chóng lấy bộ bài ra khỏi hộp.
"Tớ,uh, tớ chỉ biết chơi Old Maid thôi."
"Vậy thì chốt Old Maid nhé."
Tôi thoáng nghĩ việc chơi Old Maid với hai người thì có kì quá không, nhưng khi thấy nụ cười của cô ấy khi chờ đợi thì tầm này chia bài luôn là đẹp rồi.
Vẻ mặt thư thái của cô ấy nói rằng cô ấy rất mong chờ, sự nhiệt tình này của cô ấy vừa đáng yêu vừa làm tôi ngại ngùng thế nào ấy.
Chắc hẳn cô ấy chỉ phấn khích vì lâu rồi mới được chơi bài thôi—không phải vì chơi với tôi đâu. Nhìn cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng khi nhìn những lá bài trong tay, tôi không khỏi bật cười nhẹ nhàng.
Khi trò chơi bắt đầu, các cặp bài bắt đầu được tạo nên, giảm dần số lượng bài trong tay chúng tôi. Cuối cùng giờ đây chỉ còn hai lá trên tay cô ấy và một lá tôi đang cầm.
"Vậy, giờ cậu sẽ chọn lá nào đây?"
Giọng cô ấy có chút trêu chọc, vui tươi nhưng khá tự tin. Cô ấy giữ mỗi lá bài trong một tay, khiến tôi dễ dàng lựa chọn.
Bất chấp vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy của cô ấy, tôi quyết định sử dụng một trick khá kinh điển trong trò Old Maid này: nhìn phản ứng của cô ấy.
Tôi lướt ngón tay qua lá bài bên tay phải cô và khẽ nhìn gương mặt cô. Môi cô ấy khẽ cong lên thành một nụ cười cùng với biểu cảm tươi sáng. Nghi ngờ có thể là bài đánh lừa, tôi chuyển hướng sang lá bài bên tay trái cô ấy. Lông mày cô ấy hơi cụp xuống, và vai cô rũ xuống trong sự thất vọng.
Mỗi khi tôi với lấy lá bài bên phải, khuôn mặt cô ấy lại sáng lên, nhưng khi tôi chuyển hướng qua lá bài bên trái, cô ấy lại bĩu môi một cách đáng yêu.
(Cái gì vậy trời? Cô ấy dễ thương quá.)
Tôi đã luôn nghĩ của cô ấy đã rất dễ thương rồi, nhưng cách biểu cảm cô ấy thay đổi rõ rệt như vậy còn ở một đẳng cấp khác.
Có lẽ là vì cô ấy thường rất điềm tĩnh nên khi những cảm xúc tương phản của cô đều trở nên nổi bật hơn rõ rệt . Đến cả học sinh tiểu học có khi còn có thể làm khuôn mặt đánh lừa người khác hơn cô ấy cũng nên.
Phản ứng dễ đoán của cô ấy thú vị đến mức tôi không thể không bật cười.
"Có gì buồn cười sao?"
Rõ ràng cô ấy không ý thức được biểu cảm của chính mình, cô ấy hơi nghiêng đầu, đôi mắt to, tròn của cô ấy nhìn tôi với sự bối rối ngây thơ.
"Ah, không có gì đâu."
Tôi muốn thưởng thức khoảnh khắc này lâu hơn một chút. Không muốn kết thúc sớm, tôi giả vờ không biết gì và lấy lá bài ở bên tay trái của cô ấy.
"...Tớ thua rồi. L-Làm ơn chơi thêm với nữa với tớ đi, lần tới sẽ không thua nữa đâu."
Khoảnh khắc tôi rút lá bài chiến thắng, vai cô ấy rũ xuống, vẻ mặt lộ rõ sự thất vọng. Môi cô ấy mím lại và biểu cảm hờn dỗi của cô ấy lại tươi mới và đáng yêu bất ngờ.
Kể cả khi cô ấy có giả vở hờn dỗi và lườm tôi một cái thì nó cũng chẳng hề đáng sợ chút nào. Có chăng chỉ biểu cảm của cô ấy giống như một loài vật nhỏ ấy, chỉ làm tôi muốn xoa đầu cô ấy thêm lần nữa thôi—nhưng tất nhiên là giờ tôi đã kiềm chế bản thân.
Quyết tâm phải thắn, cô ấy vô cùng hứng thú chơi thêm một game nữa.
Sau đó chúng tôi chơi thêm ba trận, còn kết quả á, tất nhiên 3 cúp cho T1 à nhầm là tôi thắng cả ba rồi.
◇◇◇
Sau buổi tối thắng đậm ở trò Old Maid, tôi đến nơi làm thêm và chuẩn bị cho ca làm của mình. Mặc dù tôi đã chuyển sự tập trung vào công việc, tôi không thể ngừng nghĩ về những biểu cảm thay đổi liên tục của cô ấy trong trò chơi. Ký ức đó lại làm tôi bất giác nở nụ cười.
"Hôm nay cậu có vẻ vui nhỉ."
Vừa dọn dẹp sau ca làm, Hiiragi-san, người tình cờ làm cùng ca với tôi sau một khoảng thời gian bất ngờ lên tiếng.
Kể từ ngày tôi hỏi xin lời khuyên của cô ấy về món quà, rào cản vô hình giữa hai chúng tôi dường như đã bị nới lỏng, và chúng tôi đã bắt đầu trò chuyện một cách thoải mái.
"Trông tớ giống vậy lắm sao?"
"Vâng, cậu thậm chí còn tự cười một mình đấy."
Tôi không nhận ra biểu cảm của mình lại lộ rõ đến vậy.
Chắc chắn là vì tôi cứ hồi tưởng về những biểu cảm của cô ấy. Nhưng việc bị bắt gặp đang cười một mình nghe vẫn rất xấu hổ, và tôi bật cười một cách ngượng nghịu.
"Thực ra là hôm nay tớ có chuyện vui nên nãy giờ cứ nghĩ mãi về nó"
"Chuyện gì đã xảy ra thế?"
Hiiragi-san hơi nghiêng đầu, khuôn mặt cô đầy vẻ tò mò. Đôi mắt cô ấy được phóng đại lên bởi cặp kính, đang vô cùng bối rối. Cô ấy của ngày xưa thường sẽ bỏ qua những chuyện kiểu này, nhưng gần đây, cô ấy đã bắt đầu hỏi tôi chi tiết hơn. Điều đó khiến tôi vui lắm—như thể chúng tôi đã thân thiết hơn một chút.
"Hôm nay tớ chơi Old Maid với cô gái lần trước tớ bảo đấy."
Nghe tôi nói xong, cô ấy có vẻ như bị bất ngờ nên có hơi sững lại.
"...Tớ hiểu rồi. Nhưng tớ không hiểu chơi Old Maid thì có gì buồn cười."
Cô ấy vẫn không bị thuyết phục nên vẫn nghiêng đầu thắc mắc. Cũng đúng thôi, bình thường Old Maid theo kiểu bình thường thì cũng chẳng có gì đáng cười.
"Ừ, bình thường là thế, nhưng biểu cảm của cô ấy cứ thay đổi liên tục ấy."
"Biểu cảm?"
"Đúng rồi, biểu cảm của cô ấy. Cậu biết mà,khi chỉ còn lại hai lá bài, và cậu phải chọn một? Khi tớ với lấy lá Joker, khuôn mặt cô ấy sẽ sáng lên vì phấn khích, và khi tớ chọn lại còn lại thì cô ấy lại ra vẻ thất vọng."
"Ah..."
Mắt cô ấy hơi mở to, như thể một điều gì đó vừa lóe lên. Cô ấy lẩm bẩm điều gì đó nhưng quá nhỏ để tôi có thể nghe rõ.
"Tớ nói gì không đúng à?"
"Không, không có gì. Vậy đó là điều cậu thấy buồn cười à?"
"Chính xác. Cô ấy thường không thể hiện cảm xúc nhiều, nên việc nhìn thấy biểu cảm cô ấy thay đổi nhiều đến vậy thật mới mẻ. Hơn nữa... nó thực sự dễ thương."
"D-dễ thương á...?"
Giọng Hiiragi-san hơi run rẩy, và má cô nhuốm màu hồng nhạt. Cô ấy khẽ giật mình, như thể bị chính phản ứng của mình làm cho giật mình vậy.
"Đúng rồi, cô ấy siêu dễ thương. Nhìn biểu cảm của cô ấy tớ thấy ấm lòng làm sao. Việc cô ấy đủ thoải mái để cho tớ nhìn thấy điều đó là đủ làm tớ hạnh phúc rồi."
"T-tớ hiểu rồi. Chà, tớ nghĩ việc cô ấy để lộ một phần khía cạnh của bản thân mà cô ấy thường không tiết lộ có nghĩa là cô ấy tin tưởng cậu."
Cô ấy nói khẽ đến mức như thể cô đang tự nói với chính mình, đầu cô cũng hơi cúi xuống. Tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt cô ấy, nhưng giọng nói cô ấy lại mang một thanh âm nhẹ nhàng, ấm áp.
"Chính xác. Biết cô ấy tin tưởng tớ đủ để cô ấy hạ sự cảnh giác xuống làm tớ càng tận hưởng việc ngắm nhìn biểu cảm của cô ấy hơn nữa luôn, chắc đấy là lí do tớ cứ cười mãi."
"Ra vậy..."
Nghe lời giải thích của tôi, có vẻ cuối cùng cô ấy cũng hiểu a, rồi gật đầu với một tiếng “ah” nhỏ.
Dù trông cô ấy có vẻ hài lòng về câu trả lời của tôi, nhưng những lời nói cứ thế tuôn ra khỏi miệng tôi.
"Ánh mắt rạng rỡ, lấp lánh khi cô ấy hạnh phúc chính là điều dễ thương nhất. Cảm giác như cậu có thể nhìn thấy những cảm xúc ngay trên khuôn mặt cô ấy, và nụ cười của cô ấy cũng rất quyến rũ. Nghĩ về nó bây giờ cũng làm tớ thấy yên bình hẳn."

"Đ-đủ rồi! Tớ hiểu rồi..."
"Thật sao?"
Đang định tả thêm sự dễ thương của cô ấy, Hiiragi-san vội vàng ngăn tôi lại, bối rối.
Từ góc độ của cô ấy, có lẽ thật khó để duy trì sự quan tâm đến một câu chuyện về một người cô ấy không quen biết. Có lẽ nghe nhiều cũng chán cũng nên. Tôi cũng thường không hay kể về Saito cho ai nên cũng hơi bị cuốn theo chiều gió quá.
Hối hận về sự nhiệt tình hơi quá của mình, tôi liếc nhìn Hiiragi-san, người đang nhìn xuống với đôi tay hơi đỏ, đúng lúc đó thì Mai-san bước vào.
"Oh, hai anh chị lại đang hỏi ý kiến nhau ạ?
Với giọng nói sôi nổi của mình, Mai-san tiến đến lại gần chúng tôi, mái tóc nâu tro buộc lên của em ấy đung đưa khi ánh mắt cô bé quay về phía chúng tôi.
"À, xin lỗi, Mai-chan. Chuyện chị kể em lần trước, chị có giải thích chưa được kĩ cho lắm. Chị không muốn gây ra hiểu lầm kỳ lạ gì đâu."
"Hiểu lầm?"
Tôi nghiêng đầu tò mò trước câu nói đó. Hiiragi-san do dự, má cô ấy nhuốm hồng khi cô ấy lẩm bẩm gì đó, rõ ràng là khó giải thích. Ngược lại, Mai-san thì trông có vẻ rất hào hứng giải thích.
"Anh biết mà, Hiiragi-senpai thường không gần gũi với mọi người, nhưng với Tanaka-senpai thì chị ấy nói chuyện rất thoải mái đó Tanaka-senpai. Nên em đã nghĩ là vì chị ấy thích anh."
"Ah, ra là vậy. Hóa ra là về chuyện đó. Thì không đâu, chị ấy chỉ đang lắng nghe tâm sự của anh thôi"
"Vâng, chị ấy cũng nói thế với, nên giờ em mới biết đang trao đổi ý kiến với nhau."
Mai cười ngượng ngùng, gãi gãi sau đầu.
"Anh hiểu rồi. Mừng là hiểu lầm đã được giải quyết. Có khi hiểu nhầm lại gây rắc rối cho Hiiragi-san đấy—đặc biệt là khi có vẻ cô ấy đang có người mình thích dạo đây thì phải"
"Oh, vậy là anh biết Hiiragi-senpai thích ai sao?"
"Chỉ có chút manh mối thôi. Khi cô ấy nhắc về người đó thì cô ấy có chút khác biệt với thường ngày mà, đúng không?"
Mắt Mai lấp lánh khi cô ấy gật đầu, háo hức đồng ý với tôi.
"Tanaka-senpai, anh quan sát tốt thật đấy! Đúng phải không? Khi Hiiragi-senpai nói về người chị ấy thích, cảm giác của chị ấy thay đổi hoàn toàn vậy!"
"Chà... ừ đấy. So với vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy của cô ấy, cô ấy có vẻ mềm mỏng hơn khi nhắc đến người đó."
"Chỉ vậy thôi sao? Khi chị ấy nói chuyện với em, nó còn rõ ràng hơn nhiều!"
"Rõ ràng hơn á?"
Tôi không khỏi cảm thấy tò mò. Nếu Mai-san đã nói vậy thì hẳn phải là thay đổi lớn lắm đây.
"Như một con người khác luôn ấy ạ! Chị ấy trở nên siêu dễ thương luôn! Mặt chị ấy đỏ bừng, và chị ấy thổ lộ về việc 'anh ấy thật tốt bụng mặc dù miệng lưỡi có hơi ác độc' hay 'anh ấy phản ứng như một đứa trẻ khi anh ấy nhìn thấy thứ gì đó anh ấy thích—đáng yêu lắm luôn.'"
"K-khoan đã, Mai-chan! D-dừng lại đi!"
Khuôn mặt Hiiragi-san đỏ bừng khi cô ấy vội vàng bịt miệng Mai-san bằng tay. Đúng là hiếm khi thấy cô ấy bối rối tới mức này.
Dù cô ấy có cố gắng làm Mai-san im lặng nhưng khi liếc nhìn tôi thì tai cô ấy đỏ như không khác gì khuôn mặt. Rõ ràng, cô ấy đang vô cùng xấu hổ.
"C-cậu đã nghe thấy hết rồi hả?"
"Ừm... đúng rồi."
Tôi do dự, tranh luận trong thâm tâm xem có nên nói dối không, nhưng cuối cùng tôi chọn trả lời thành thật. Không đời nào tôi có thể giả vờ như chưa nghe thấy gì sau tất cả những chuyện vừa rồi. Khi tôi gật đầu một cách ngượng ngùng, cô ấy lườm tôi, cố gắng che giấu sự xấu hổ của mình.
"Quên hết đi. Nhớ chưa? Cậu không nghe thấy gì cả, Tanaka-san."
"Đ-được rồi."
Cái lườm sắc sảo của cô ấy không cho tôi lựa chọn nào khác ngoài việc gật đầu lia lịa. Hài lòng, cô ấy quay lại với Mai-san, người vẫn đang cố lên tiếng qua bàn tay của Hiiragi-san.
"Tại sao em lại kể lại mấy chuyện đó kia chứ?"
"B-bởi vì lúc đó chị dễ thương lắm luôn! Và em chỉ nói cho Tanaka-senpai thôi mà—sẽ ổn thôi nếu anh ấy biết mà, đúng không?"
"Trong tất cả thì Tanaka-san nên là người cuối cùng nên biết!"
Ây da đau quá. Tôi đã nghĩ cô ấy đã tin tưởng tôi hơn một chút, nên nghe thế làm tôi thấy tổn thương hơn tôi tưởng. Nói không cần nghĩ, tôi vô tình để lộ sự thất vọng của mình.
"Tớ... thực sự không đáng tin cậy sao?"
"Hả? K-không, không phải vậy đâu! Tớ nghĩ cậu rất đáng tin cậy, Tanaka-san!"
Cô ấy hơi luống cuống, nhưng giọng nói cô ấy chân thành và đều đặn cho thấy cô ấy cố gắng trấn an tôi. Không giống như cô ấy đang nói dối chút nào, và câu nói vừa rồi của cô ấy xoa dịu lòng tự trọng bị tổn thương của tôi một chút.
Nhưng trước khi tôi có thể giải thích hoàn toàn phản ứng của cô ấy, Mai-san xen vào.
"Xin lỗi vì đã tiết lộ bí mật sớm hơn dự kiến nhé, nhưng em có lý do đó."
"Lý do sao?"
"Vâng. Theo những gì em nghe kể, Hiiragi-senpai luôn giúp đỡ Tanaka-senpai về những lo lắng của anh, đúng không?"
"Đúng vậy."
Hiiragi-san gật đầu, và tôi đồng ý với một cái gật của riêng mình.
"Chà, nếu chị ấy luôn đưa ra lời khuyên như vậy, em nghĩ sẽ công bằng khi Hiiragi-senpai cũng nhận được lời khuyên ngược lại. Dù sao không phải lúc nào ta cũng có được góc nhìn của con trai mà."
"Chà, em nói đúng, nhưng mà..."
Hiiragi-san liếc nhìn tôi một chút trước khi quay lại với Mai-san.
“Em rất vui nếu giúp được, nhưng quan điểm của con trai sẽ rất khác đó? Đặc biệt là vì Tanaka-senpai có vẻ là người giỏi đối phó với phụ nữ."
"Ừm, anh không có đâu."
"Thật sao ạ? Bất ngờ thật đó."
Mai nghiêng đầu, đôi mắt mở to của cô ấy có vẻ như không tin tưởng cho lắm. Ừ thì với vẻ ngoài của tôi bây giờ thì nghĩ thế cũng phải.
"Dù sao đi nữa, em nghĩ sẽ hay hơn nếu Hiiragi-senpai tham khảo ý kiến của Tanaka-senpai. Có một số điều dễ hỏi người lạ hơn là người có liên quan mà, đúng không?"
Có vẻ như Mai thực sự muốn tôi hỗ trợ Hiiragi-san, và những bình luận trước đó của em ấy đều là để đẩy tôi vào vai trò đó. Mặc dù cách tiếp cận của em ấy có hơi áp buộc, nhưng rõ ràng cô ấy rất quan tâm đến Hiiragi-san.
"Ừm, đúng vậy, không phải tớ có thể nói chuyện trực tiếp với người đó, đó là lý do tớ tham khảo ý kiến của cậu, Hiiragi-san. Vì vậy, nếu cậu cảm thấy cần trợ giúp thì cứ gọi tớ, tớ rất sẵn lòng giúp đỡ."
Vì cô ấy thường lắng nghe vấn đề của tôi, đây là điều tối thiểu tôi có thể làm để đền đáp lòng tốt của cô ấy. Nhìn thẳng vào Hiiragi-san, tôi nhận thấy mắt cô ấy dao động vì do dự. Cô ấy mở miệng như muốn nói gì đó, nhưng không có lời nào thoát ra, và cô ấy lại đóng miệng lại. Điều này xảy ra vài lần trước khi cô ấy cuối cùng dường như cam chịu và cất tiếng.
"Đ-được rồi. Nếu tớ thực sự cần giúp đỡ thì tớ sẽ hỏi. Vì vậy... nếu đến lúc đó thì tớ tin tưởng vào cậu đấy."
"Tất nhiên là được rồi."
Mặc dù cô ấy dường như còn nhiều do dự, cô ấy hơi cúi đầu, và tôi thì luôn sẵn lòng đồng ý.
"Tuyệt vời! Em không biết tại sao chị lại do dự nhiều như vậy, nhưng bây giờ thì Tanaka-senpai chính thức là một phần của vòng tròn chuyện tình yêu!"
"Mai-chan? Chị rất cảm kích việc em đang cố gắng giúp chị, nhưng em cũng nên bớt bớt lại khi chưa được chị cho phép được không."
"Oh, nhưng chị lúc kể về người đó trông dễ thương lắm, Hiiragi-senpai! Em không ngại khoe khoang về chị thêm lần nữa đâu."
"Mai-chan, đủ rồi đó!"
Nếu Mai-san đã ca ngợi cô ấy nhiều như vậy, thì Hiiragi-san hẳn thực sự đáng yêu khi cô ấy nói về người cô ấy thích. Ngồi hóng màn trao đổi của họ, tôi không khỏi có cảm giác rằng Mai sẽ tìm một cái cớ khác để kể tôi thêm chi tiết trong tương lai gần.
Old Maid là trò làm sao để tránh trở thành người cuối cùng giữ lá bài "Old Maid" (lá bài lẻ không thể ghép cặp, thường là Joker) khi tất cả các lá bài khác đã được ghép đôi và loại bỏ. Người thua cuộc chính là người còn giữ lá bài này.