Ore wa Shiranai Uchi ni Gakkou Ichi no Bishoujo wo Kudoite Itarashii

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 02 - Chương 06 : Chuyến đi viếng đền năm mới

Chương 06 : Chuyến đi viếng đền năm mới

Màn đêm đã buông xuống, và cũng chỉ còn ít phút nữa là ngày mới sẽ sang. Những ngôi sao trên cao như được khuếch đại bởi bầu không khí trong trẻo, lạnh lẽo. Ánh sao dịu nhẹ ấy lờ mờ soi rọi những con phố tối sẫm, phủ lên vạn vật một vẻ lung linh huyền ảo.

Bình thường thì vào giờ này, đường phố chắc chắn đã vắng tanh. Nhưng vì năm mới sắp đến, tôi của năm nay đang đi lướt qua vài nhóm người, trong đó có cả những cặp đôi đang tay trong tay dạo bước.

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?

Suy nghĩ ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi kể từ lúc ra ngoài. Ban đầu tôi chỉ định ra ngoài và đưa chiếc kẹp sách đã sửa cho cô ấy thôi. Thế mà chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại đồng ý đi chùa đầu năm cùng cô ấy luôn.

Tại sao cô ấy lại rủ tôi nhỉ? Cô ấy có ý định gì chăng? Dù trước đây chúng tôi từng có lần đi cùng nhau, nhưng đây là lần đầu tiên cả hai lên kế hoạch hẹn trước. Liệu đây có được tính là... hẹn hò không?Khoảnh khắc cái suy nghĩ ngớ ngẩn ấy vừa xuất hiện, tôi đã vội vàng gạt phăng đi.

Tôi chưa quên khả năng Saito có thể có tình cảm với tôi. Nhưng cô luôn đối xử với tôi như một người bạn. Tôi không nghĩ thái độ của cô ấy sẽ thay đổi đột ngột thế đâu nhỉ? Chắc giả thuyết cô có lí do khác để mời tôi đi sẽ hợp lý hơn trong hoàn cảnh này.

Nhưng dù có nghĩ nát óc, tôi cũng chẳng tài nào hiểu nổi. Lắc đầu ngán ngẩm, tôi đành quay sang kiểm tra lại chiếc hộp trong túi một lần nữa để chắc chắn chiếc kẹp sách vẫn an toàn.

Quãng đường từ nhà tôi đến nhà Saito tuy lạ lẫm nhưng trôi qua khá êm ả. Tôi đến nơi mà không gặp chút rắc rối nào và giờ đang đứng trước cửa nhà cô ấy. Ngón tay tôi lơ lửng trên nút chuông cửa.

Mình nên trưng ra vẻ mặt nào khi gặp cô ấy đây nhỉ? Lần cuối chúng tôi gặp nhau đã là một tuần trước—chính xác là vào đêm Giáng sinh. Cơ mà hôm đó, chúng tôi tạm biệt nhau trong bầu không khí chẳng mấy vui vẻ.

Đã một tuần rồi, chắc cô ấy không còn giận ra mặt nữa đâu nhỉ? Tôi có nên cư xử như bình thường không? Tôi cứ lưỡng lự mãi, không biết nên mở lời thế nào, ngón tay cứ chần chừ không dám bấm chuông cửa nhà cô ấy. Thời gian trôi qua mà chẳng đi đến đâu, cuối cùng tôi đành ép bản thân bấm chuông.

Tiếng chuông điện tử vang lên trong hành lang, theo sau là sự im lặng. Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân từ bên trong vọng ra. Cánh cửa mở toang.

"Tớ đây?"

"!?"

Khoảnh khắc cô ấy xuất hiện, tôi đứng hình.

Cô ấy diện một chiếc áo len trắng phối cùng chân váy denim đen, khoác hờ trên vai chiếc áo khoác lông màu nâu mềm mại. Bộ trang phục hoàn toàn trái ngược với những bộ đồ thường ngày cô mặc ở nhà, và thực sự nó hợp với cô ấy đến hoàn hảo.

Tôi biết Saito mặc gì cũng đẹp, nhưng như này thì thực sự là đẹp quá mức rồi.

Bộ trang phục cân bằng hoàn hảo giữa vẻ đẹp trưởng thành và nét dễ thương trẻ con càng làm tôn lên sức hút tự nhiên của cô ấy. Dù đã quen nhìn Saito trong bộ đồng phục trên trường, nhưng chiếc váy ngắn hơn thường lệ kia để lộ vừa đủ đôi chân trắng ngần khiến tôi lén liếc nhìn. Mái tóc đen bóng được uốn xoăn nhẹ ở đuôi, toát lên vẻ dịu dàng đầy nữ tính. Đôi khuyên tai lấp lánh đung đưa theo từng cử động, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ. Lớp trang điểm nhẹ nhàng tôn lên những đường nét thanh tú, tỏa ra khí chất tao nhã khó cưỡng.

Cô ấy đẹp đến mức... tôi quên cả thở. Cơ thể tôi cứng đờ, hoàn toàn bị hớp hồn. Nhận ra sự bối rối của tôi, cô ấy nghiêng đầu tò mò.

"Sao thế?"

"Không, chỉ là... cậu đẹp đến mức.. tớ không nỡ liếc đi hướng khác."

Những lời ấy cứ thế buột ra khỏi miệng tôi một cách vô thức, khiến cả hai đứa đều ngỡ ngàng.

Mắt cô mở to vì ngạc nhiên, chớp chớp vài cái trước khi đôi gò má ửng lên một màu hồng phấn. Cô ấy mím chặt môi, vẻ mặt đầy bối rối.

Phản ứng của cô ấy kéo tôi trở lại ván cờ thực tế. Saito không phải kiểu người thích việc người khác khen ngoại hình của mình. Cảm giác hối hận dâng lên sau khi tôi nhận ra mình vừa nói gì.

"Xin lỗi, tớ biết cậu không thích mấy lời nhận xét kiểu đó..."

"K-Không phải thế đâu!"

"Oh... được rồi."

Phản ứng nằm ngoài dự đoán làm tôi có chút giật mình. Dù nhẹ nhõm vì cô ấy không thấy khó chịu, tôi vẫn hơi bối rối trước sự nghiêm túc ấy. Tôi đành gật đầu một cách ngại ngùng.

Cô ấy né ánh mắt tôi, nhìn sang hướng khác, rồi quay lại với vẻ mặt hơi hờn dỗi.

"...Là cậu nói thì tớ không phiền đâu, nhưng đừng tự nhiên nói thẳng ra như thế chứ. Thật tình."

"Tớ sai rồi. Lỗi tớ."

Nghe tôi xin lỗi, cô ấy khẽ thở dài, vết đỏ trên má nhạt dần thành màu hồng phớt. Hắng giọng một cái như để lấy lại tinh thần, cô ấy nhìn tôi.

"Vậy thì, cậu sẵn sàng đi chưa?"

"Ừ, tớ xong xuôi rồi."

"Thế mình đi thôi. Tớ tính sẽ đi một ngôi đền nhỏ ở xa đây một chút, chỗ đó ít khả năng gặp người quen hơn. Cậu thấy sao?"

"Đồng ý luôn. Thế thì tuyệt quá."

Trong vùng có hai ngôi đền. Một cái rất lớn nằm ngay trung tâm thị trấn, thu hút đông đảo khách bốn phương, cái còn lại thì nhỏ hơn và nằm ở nơi khá ít người ghé thăm. Vì ngôi đền nhỏ nằm ở phía đối diện thị trấn mà có trường chúng tôi đang học, nên hầu hết học sinh sẽ đổ về ngôi đền lớn. Nếu cô ấy không nói thì hẳn tôi cũng sẽ chọn chỗ đó.

Đồng ý với đề nghị của cô ấy, chúng tôi bắt đầu đi bộ về phía ngôi đền nhỏ.

"Nhân tiện, sao cậu lại rủ tớ đi cùng thế?"

"Thì, tớ không muốn đi một mình. Với lại, tớ chưa bao giờ đi chùa vào buổi đêm cả, nên muốn thử cho biết."

"Huh, cậu chưa đi buổi đêm bao giờ á?"

"Chưa. Tớ thường đi với mẹ vào ban ngày dịp năm mới thôi."

Có lẽ cô ấy rủ tôi đơn giản là cô ấy muốn đi thật. Nhìn vẻ mặt tươi tắn và sự hào hứng hiện rõ trên gương mặt cô, có lẽ chẳng có ẩn ý sâu xa nào cả.

"Trông cậu có vẻ phấn khích quá nhỉ."

"Tất nhiên rồi! Lần đầu tiên tớ đi chùa vào đêm hôm mà lại."

"Thế cơ à?"

Nụ cười rạng rỡ của Saito đã không còn hình bóng của sự u ám như đêm Giáng sinh. Cô ấy trông thực sự hạnh phúc, cứ như thể sắp cất tiếng hát đến nơi vậy. Dáng vẻ rạng ngời ấy làm tôi bớt lo lắng hẳn đi, dù đâu đó vẫn lẩn khuất một sự căng thẳng mơ hồ đằng sau tiếng cười trong trẻo khi cô ấy nói: "Tớ háo hức lắm đó."

 

Quãng đường từ nhà Saito đến ngôi đền mất khoảng ba mươi phút. Xa hơn tôi tưởng, và tôi lúc đến nơi cũng thấy hơi mất sức một chút rồi.

"Phù, cuối cùng cũng tới. Xa hơn tớ nghĩ phết đấy."

"Xa thì có xa thật, nhưng đâu đến nỗi cậu phải thở dốc thế chứ. Hay là do cậu chỉ toàn đọc sách nên không thèm vận động hả?"

"Có lý nhỉ. Chắc lần sau tớ nên vác tầm ba cuốn khi ra ngoài ."

"...Đấy không phải là cái tớ muốn nói đâu nhé."

Saito thở dài, giọng điệu đầy vẻ ngán ngẩm. Nhưng mà tôi thấy ý kiến đấy cũng hay mà—vừa có cái đọc mọi lúc mọi nơi lại vừa tập thể dục. Mà dù sao thì hẳn là cô ấy cũng thấy không thể đồng ý nổi .

Lấy lại hơi, tôi bước qua cổng Torii. Dù đúng là chỗ này bé hơn ngôi đền lớn ở thị trấn, nhưng lúc này ngôi đền vẫn vô cùng tấp nập. Dòng người cứ nối đuôi nhau ra vào liên tục.

"Đông hơn tớ tưởng đấy," tôi nhận xét.

"Woa! Tớ không nghĩ ban đêm mà cũng đông thế này đấy!"

Saito nhìn xung quanh đầy kinh ngạc, đôi mắt lấp lánh khi cô ấy ngắm nhìn cảnh quanh bên trong ngôi đền. Cô ấy có vẻ bị mê hoặc bởi sự mới lạ của việc đi chùa lúc đêm, giọng nói vui tươi khi cô ấy đảo mắt nhìn khắp nơi, chẳng thể tập trung vào một thứ cố định.

"Vui thì có vui, nhưng đừng để lạc nhau nhé?"

"Tớ không có phấn khích đến thế đâu!... Chắc là một chút thôi. Nhưng tớ sẽ cẩn thận để không bị lạc."

Những gì cô vừa nói không phải là phấn khích hả? Tôi tự hỏi như thế trong lòng. Lời nhắc nhở của tôi có vẻ đã giúp cô ấy bình tĩnh lại đôi chút. Phản ứng chân thật của cô như một đứa trẻ ngây thơ vậy, khiến tôi không nhịn được cười.

"Có gì đáng cười chứ?"

Cô ấy nheo mắt nhìn tôi, phồng má giả vờ giận dỗi. Cái cách cô ấy lườm tôi trông đáng yêu hơn là đáng sợ, nhìn như một con vật dễ thương vậy.

"Không có gì," tôi đáp.

"Thôi được rồi. Đi nào!"

Bỏ qua câu trả lời lấp lửng của tôi, cô ấy quay người về phía trước rồi bước đi với vẻ quyết tâm, năng lượng tràn trề như thể đang đi dã ngoại . Sự vui vẻ ấy có cảm giác hơi lạc lõng một chút, nhưng tôi quyết định gạt nó sang một bên.

 

Sau khi chúng tôi hòa vào dòng người, dòng người lúc này còn đông hơn cả lúc bên ngoài. Tiếng ồn phát ra từ tứ phía, người người di chuyển hỗn loạn khiến việc đi lại rất khó khăn. Tôi từ từ bước đi, cố gắng không đâm vào ai trong khi tiến về khu vực chōzuya.

Chính vào lúc này tôi mới nhận ra Saito thu hút sự chú ý đến mức nào. Cô ấy không mặc gì quá cầu kỳ—thậm chí có những người mặc Kimono truyền thống đáng lẽ phải nổi bật hơn cô ấy rất nhiều. Cơ mà lúc này đang có vô vàn ánh mắt đổ dồn về phía cô ấy.

Chắc chắn là do nét đẹp vốn có của cô ấy. Lớp trang điểm và trang phục cô đang mặc càng làm cô ấy quyến rũ hơn trong mắt người khác, khiến mọi người không thể không chú ý đến cô.

"Sao thế?" cô ấy hỏi.

"Không có gì đâu."

Suy nghĩ rằng cô ấy thực sự rất nổi tiếng thoáng hiện lên trong đầu, nhưng tôi vẫn cảm thấy trong lòng có chút khó chịu. Họ thậm chí còn chẳng biết cô ấy là ai. Tôi nén cơn bực bội trong lòng rồi tập trung dẫn cô ấy ra khỏi khu chōzuya.

 

Saito đi ngay phía sau khi chúng tôi len lỏi qua đám đông. Cô ấy không quen di chuyển trong môi trường đông đúc như thế này và thi thoảng lại va phải người khác, làm cô khẽ kêu lên.

Lúc tôi quay lại thì thấy cô ấy đang đứng lùi lại vài bước, vẻ mặt hoang mang. Đôi mày cau lại, môi mím chặt khi ánh mắt cô ấy chạm mắt tôi.

"Xin lỗi, tớ đi nhanh quá. Cậu ổn không?"

"Tớ ổn... xin lỗi."

Tôi vội vàng quay lại, nhưng thay vì than phiền, cô ấy lại cúi đầu xin lỗi. Đó đâu phải lỗi của cô ấy—lẽ ra tôi phải chú ý hơn.

"Sắp ra khỏi chỗ này rồi. Nào, đưa tay cho tớ."

"C-Cái?"

"Xin lỗi thì để sau cũng được. Đứng yên giữa đám đông thế này nguy hiểm lắm."

0462e2a1-7821-4784-991b-967a84adf701.jpg

Không đợi cô ấy trả lời, tôi nắm lấy tay cô và dắt cô ấy thoát ra khỏi biển người. Cô ấy khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, chắc là do bị bất ngờ, nhưng tôi mặc kệ, chỉ tập trung đưa cả hai tiến về phía đền thờ. Cuối cùng cũng đến được chỗ xếp hàng.

"Lẽ ra tớ phải tinh tế hơn. Xin lỗi cậu nhé."

"K-Không, không sao đâu..."

Đến tận lúc đang xếp hàng, tôi mới nhận ra mình vẫn đang nắm tay cô ấy. Xấu hổ, tôi vội vàng buông ra, bàn tay mềm mại như sứ của cô ấy trượt khỏi tay tôi. Mặt tôi nóng bừng lên khi nhận ra hành động xấu hổ vừa rồi—tôi đã quá tập trung dẫn đường đến quên cả chú ý.

Lén nhìn Saito, tôi thấy cô ấy đang nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, nắm vào rồi lại mở ra như đang kiểm tra cảm giác vừa diễn ra. Khi thấy tôi nhìn, cô ấy quay ngoắt đi với đôi tai ửng đỏ.

"Cậu chỉ giúp tớ thôi mà, chịu thôi," cô ấy nói nhanh. "À hàng đang nhích lên rồi kìa. Đi thôi."

"Ừ-Ừ."

Vì cô ấy quay mặt đi nên tôi không thấy được biểu cảm của cô ấy, nhưng vành tai đỏ ửng đã nói lên tất cả.

Tôi lại làm hỏng chuyện rồi.

Cô có nói không phiền nếu tôi chạm vào cô ấy, nhưng đâu có nghĩa là được phép nắm tay kiểu đó đâu. Dù sao chúng tôi cũng chỉ là bạn. Sự thân mật đó chắc chắn là không phù hợp, dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Tôi thở dài trong lòng, tự trách bản thân.

"Thật là, cậu định ủ rũ đến bao giờ? Sắp tới lượt mình rồi đấy," cô ấy nói, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ tiêu cực.

Khi ngẩng lên, vệt đỏ trên má Saito đã biến mất, cô ấy lại nhìn về phía trước với vẻ mặt bình thản như thường lệ. Thấy cô ấy bình tĩnh giúp tôi xua tan đi sự hối hận còn sót lại, tôi cũng quay lại nhìn về phía trước theo cô ấy.

Boong, boong. Tiếng chuông lớn vang vọng từ phía trước chúng tôi. Người đứng đầu hàng rung chuông, rồi đến người phía sau, tiếng kim loại cứ lặp đi lặp lại. Với mỗi hồi chuông được vang lên, hàng người cũng cứ thế tiến dần lên.

"Có bí quyết gì để rung chuông cho nó chuẩn không nhỉ?"

"Ai biết được đâu? Không phải cứ lắc bình thường là được sao?"

"Lần nào tớ làm nó cũng chỉ kêu một tiếng bé xíu thôi. Thế nên năm nào tớ cũng phải dồn hết sức có thể vào nó."

Saito vung tay để mô phỏng động tác, nhưng cử động của cô vụng về đến mức làm tôi không nhịn được mà bật cười.

"Đến cậu mà cũng làm vậy luôn á?"

"Thì mỗi năm có một lần thôi mà. Tớ phải đảm bảo nó kêu to rõ ràng chứ," cô ấy quay sang tôi với nụ cười rạng rỡ. Biểu cảm ấy vừa cuốn hút vừa đáng yêu, nhưng chẳng hiểu sao, có điều gì đó khiến tôi thấy không đúng lắm.

 

Mang theo cảm giác bất an mơ hồ, chúng tôi đến trước khu vực đền thờ. Thực hiện đúng các nghi thức, chúng tôi vỗ tay, cầu nguyện rồi bước ra ngoài.

"Lúc nãy cậu ước gì thế?"

Vừa nãy lúc lén nhìn cô ấy cần nguyện, dáng vẻ thanh tịnh ấy đẹp đến mức suýt chút nữa đã hớp hồn tôi. Nó làm tôi không khỏi tò mò cô ấy đã cầu xin điều gì.

"Đương nhiên là mấy thứ liên quan đến sách rồi—mong là năm nay tớ sẽ được đọc những cuốn sách tuyệt vời."

"Tớ biết mà," tôi cười khẩy. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ ước cái gì đặc sắc hơn thế cơ, đúng là "bệnh nghề nghiệp" thì khó tránh khỏi mà.

"Sao cậu không ước cái gì bình thường hơn vậy?"

"Có gì sai đâu chứ. Thế cậu thì sao? Cậu đã ước gì vậy?"

"Sách, rõ ràng quá mà. Tớ ước mình được tham gia buổi kí tặng một trong những tác giả yêu thích."

"Thế thì khác quái gì của tớ hả!"

Cô ấy ném cho tôi cái nhìn có phần ngán ngẩm rồi thở dài. Cái lườm sắc lẹm với đôi mắt nheo lại như muốn nói: Sao dám nói tớ trong khi cậu cũng ước y chang hả? Tôi nhún vai để bày tỏ sự hối lỗi của bản thân, cố lấp liếm cho qua chuyện.

"Hay mình đi rút quẻ bói đi? Ổn mà đúng không?"

"Được rồi, đi thôi."

Một lần nữa, Saito lại dẫn đoàn, đưa hai đứa đến địa điểm tiếp theo. Đêm nay cô ấy có vẻ hào hứng thật, khác hẳn mọi ngày.

"Cậu có thích rút quẻ không?"

"Thích chứ! Năm nào tớ cũng phải rút một cái."

Chẳng phải chuyện rất bình thường sao chứ? Tôi nghĩ bụng nhưng quyết định không nói ra. Giọng nói lảnh lót : "Tớ đang mong xem mình sẽ bốc được quẻ gì đây!" đã ngăn tôi trêu chọc cô ấy.

Lần này, tôi đã cố tình điều chỉnh tốc độ để đi song song với cô ấy. Tuy nhiên, đi được nửa đường, cô ấy khẽ giật tay áo tôi.

"Đợi chút."

"Sao thế?"

"Đằng kia có bán oshiruko kìa. Mình ra ăn thử tí không?"

Cô ấy chỉ về phía gian hàng đang phục vụ amazakeoshiruko. Cái lạnh thấu xương khiến ý tưởng về một món đồ uống ấm nóng càng trở nên hấp dẫn, nên tôi gật đầu và đi theo.

"Cho cháu hai oshiruko ạ," cô ấy gọi.

Người bán hàng múc thứ súp đậu đỏ ngọt lịm vào cốc giấy và đưa cho chúng tôi. Cầm chiếc cốc trên tay, tôi cảm nhận được hơi ấm dễ chịu lan tỏa trong lòng bàn tay.

Chúng tôi bước sang phía lề đường và nhấp một ngụm. Vị ngọt của súp đậu đỏ lan tỏa nhẹ nhàng, hơi ấm đọng lại dễ chịu trong dạ dày. Tôi thở hắt ra một hơi, đúng là sảng khoái hẳn.

Liếc sang Saito, tôi thấy cô ấy đang nhấp môi một cách dè dặt—có vẻ cô ấy là kiểu dễ bị nhạy cảm với đồ nóng thì phải. Nhưng cuối cùng cô ấy cũng uống được một ngụm hẳn hoi, sau đó đôi mắt cô nheo lại đầy mãn nguyện và khóe môi cong lên thành một nụ cười nhỏ. Cô ấy khẽ thở ra một hơi, y hệt như tôi lúc nãy.

"Thế nào?" tôi hỏi.

"Nó ngọt và ngon lắm," cô ấy đáp với nụ cười rạng rỡ, vẻ mặt toát lên cảm giác hạnh phúc.

"Cậu đúng là mê đồ ngọt đấy nhỉ?"

"Thì có sao đâu? Ngon là được!"

"Tớ có nói gì đâu. Thấy cậu vui vẻ thế này cũng làm tớ cũng vui lây."

"... Được rồi."

Mắt cô ấy mở to trong thoáng chốc rồi mím chặt môi. Sau đó cô ấy lại nhấp thêm một ngụm nhỏ oshiruko, đôi má ửng hồng nhè nhẹ.

Chúng tôi đứng lặng lẽ, nhâm nhi đồ uống và ngắm nhìn dòng người qua lại—những gia đình, nhóm bạn, những cặp đôi. Đó cũng là một cảnh tượng vô cùng hiếm hoi, một đêm khuya nhưng tràn đầy sức sống, chỉ xuất hiện mỗi năm một lần.

"Chúng ta cũng nên đi chứ nhỉ?" cô ấy lên tiếng.

"Cậu xong rồi à?"

Saito, người uống tương đương chậm rãi vì cái lưỡi nhạy cảm, cuối cùng cũng xử lý xong cốc oshiruko.

Chúng tôi vứt cốc vào thùng rác rồi quay lại với mục đích ban đầu. Hơi ấm trong bụng vẫn còn vương vấn, khiến cái lạnh đêm khuya bớt đi phần nào sự tê buốt.

Lần này, vì đã nằm lòng tốc độ di chuyển của cô ấy, chúng tôi đến chỗ rút quẻ một cách suôn sẻ. Trả tiền xong xuôi, tôi đang rất háo hức được mở quẻ của mình. Cuối cùng tôi rút đưọc quẻ Suekichi, một quẻ tầm trung làm tôi chỉ biết cười trừ gượng gạo. Liếc sang Saito, tôi thấy cô ấy đang mở tờ giấy một cách thận trọng.

Đôi mắt cô ấy chớp chớp ngạc nhiên rồi lại bừng sáng vì vui sướng.

"Nhìn này! Là Daikichi đấy!" cô ấy reo lên, giọng to hơn bình thường một chút, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Cô ấy giơ tờ giấy lên đầy tự hào, tôi cũng có thể thấy dòng chữ được ghi rõ ở trên đó.

"Tuyệt quá rồi," tôi nói, mỉm cười trước niềm vui chân thực của cô ấy. Sự phấn khích ngây thơ ấy thật đáng yêu.

Nhận ra bản thân có phấn khích hơi quá, cô ấy vội vàng thu tờ giấy lại, vẻ mặt trở nên ngượng ngùng. Hắng giọng, cô ấy nói: "Cậu quên chuyện vừa xảy ra đi nhé," rồi vội vàng đọc nốt phần còn lại của quẻ bói. Đôi má ửng hồng đã thể hiện rõ sự xấu hổ của cô, giúp tôi lại có thêm một trận cười nữa.

◇◇◇

 

Hoàn thành cả việc cầu nguyện lẫn rút quẻ, tôi nghĩ cũng nên đến lúc về nhà rồi. Trùng hợp thế nào, Saito khẽ ngáp một cái bên cạnh tôi.

"Buồn ngủ rồi à?"

"Ừm, một chút," cô ấy thừa nhận.

Nước mắt ứa ra nơi khóe mắt ngái ngủ lúc cô ấy đưa tay dụi dụi. Lúc này trông cô ấy hệt như một chú mèo con, một ý nghĩ bất chợt lướt qua đầu tôi—Cô ấy thực sự giống một con thú nhỏ đấy nhỉ.

"Về nhé? Để tớ đưa cậu về."

"Tớ tự về được mà. Tớ đâu phải con nít nữa đâu."

Rõ ràng cô ấy không tự ý thức được rằng mình không chỉ là một cô gái, mà còn là một cô gái rất xinh đẹp nữa chứ.

Để một cô gái, nhất là một người mang vẻ đẹp tuyệt sắc như Saito, đi bộ một mình trên con phố vắng vào giờ này là không an toàn. Đó không chỉ là sự tinh tế đơn thuần của đàn ông; đó là điều mà tôi phải làm. Để cô ấy đi một mình sẽ ảnh hưởng đến danh dự đàn ông của tôi mất.

"Ý tớ không phải thế. Cậu là con gái—đi một mình giờ này nguy hiểm lắm, nhất là người dễ thương như cậu."

Tôi nói vậy là vì muốn cô ấy được an toàn, nhưng môi cô ấy lại mím chặt lại. Trước khi tôi kịp làm gì, cô ấy quay ngoắt đi và bước nhanh về phía trước.

"Khoan đã, này!"

Tôi gọi với theo, và cô ấy đứng sững lại. Chầm chậm, cô ấy quay lại nhìn tôi, đầu hơi cúi xuống.

"...Cậu biết không, đôi lúc tớ thấy cậu không công bằng chút nào," cô ấy lẩm bẩm.

"Huh? Tớ nói gì sai à?"

"...Không có gì."

Cô ấy lại nhìn đi chỗ khác, để lại tôi một mình ngơ ngác. Nhưng chắc cô vẫn chấp nhận để tôi đưa về sau khi cô nói: "Cậu nhanh lên, đi nào," rồi bước đi. Bối rối nhưng thực sự nhẹ nhõm, tôi bước theo sau.

 

Lúc chúng tôi đi bộ, đường phố đã trở nên yên tĩnh hơn, đúng là càng xa ngôi đền thì càng ít người. Tôi theo phản xạ kiểm tra cái hộp trong túi một lần nữa, lướt ngón tay qua lớp vải bọc để chắc chắn rằng nó vẫn ở đó an toàn.

Mình sẽ đưa cho cô ấy trước lúc về.

Tôi biết cô ấy chắc chắn sẽ gặng hỏi nếu tôi đưa thẳng mặt. Nhưng nếu tôi rút sớm và chuồn lẹ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Hơn nữa, tôi không khỏi cảm thấy ngượng ngùng khi đưa tận tay cô ấy. Cảm giác như hành động đó sẽ để lộ cảm xúc của tôi nhiều hơn tôi muốn. Dù tôi rất thích chuyến đi chùa này, nhưng tôi quyết định sẽ đưa chiếc kẹp sách rồi chuồn càng nhanh càng tốt.

Khi về đến trước khu chung cư, cô ấy quay lại đối diện với tôi.

"Cảm ơn vì đã đưa tớ về."

"Không có gì. Cậu có thích chuyến đi chùa đêm nay không?"

"Tất nhiên rồi! Cầu nguyện vào buổi đêm quả là một trải nghiệm mới mẻ với tớ ... vui cực kỳ luôn!"

Nụ cười rạng rỡ của cô ấy thật quyến rũ, thu hút ánh nhìn của tôi về phía đó. Thế nhưng, có điều gì đó ở nụ cười ấy khiến tôi cảm thấy hơi sượng. Là gì thế nhỉ?

Nó không giống như cô ấy đang giả vờ. Không giống như chiếc mặt nạ cô hay đeo khi ở trường, đây là nụ cười chân thành, xuất phát từ trái tim. Đó chính là nụ cười mà tôi vô cùng yêu, nhưng một cảm giác bất an vẫn còn lẩn khuất đâu đó.

"Hôm nay trông cậu hoạt bát lạ thường đấy," tôi nói. "Bình thường cậu trầm tính hơn, nên thấy cậu vui vẻ thế này cũng mới mẻ thật. Nhưng miễn cậu thấy vui là được rồi."

"Cậu để ý à..."

Giọng cô ấy hạ xuống thành một lời thì thầm, và cô nhìn thẳng vào tôi.

"Ừ. Tớ ổn rồi."

Giọng nói dịu dàng mang theo sức nặng, và nụ cười rạng rỡ của cô ấy dịu lại thành một nụ cười mỏng manh. Đôi mắt trong veo, xinh đẹp ấy nhìn sâu vào mắt tôi, khiến tôi thoáng chốc nín thở. Cô ấy dường như sắp nói điều gì đó quan trọng, chất giọng mảnh mai chạm đến tận đáy lòng tôi.

"Tớ đủ tỉnh táo để tận hưởng chuyến đi chùa hôm nay mà. Đủ khỏe để phấn khích vì bốc được quẻ may mắn nhất nữa. Chuyện chiếc kẹp sách đúng là không may, nhưng tớ đã vượt qua rồi. Nên cậu không cần phải cảm thấy có lỗi nữa đâu."

Nụ cười dịu dàng, chân thành của cô ấy là nụ cười đẹp nhất tôi từng thấy. Cảm xúc ẩn sau nó tỏa sáng rực rỡ đến mức bóp nghẹt trái tim tôi.

Ah, thì ra là vậy.

Cuối cùng tôi cũng hiểu được cảm giác lo âu suốt cả buổi đêm hôm nay.

Saito đã cố tình để bản thân vui hơn thường ngày. Cô ấy rạng rỡ hơn, sôi nổi hơn và hoạt náo hơn những gì tôi đã từng thấy. Đó không đơn giản là cô ấy thay đổi tính cách của bản thân mình so với mọi ngày—đó là cả một sự nỗ lực. Cô ấy đã cố tình tỏ ra hoạt bát để trấn an tôi rằng cô ấy đã vượt qua nỗi buồn về chiếc kẹp sách.

Sự diễn xuất hơi quá đà ấy đã len vào những nụ cười của cô ấy, tạo nên cảm giác bức bối trong tôi. Cô ấy làm vậy là vô tôi. Để xoa dịu đi nỗi lo lắng của tôi, để tôi không còn phải dằn vặt nữa. Đó là lý do cô ấy rủ tôi ra ngoài vào tối nay—là để chứng minh cho tôi thấy cô ấy vẫn ổn.

Không phải vì bản thân cô ấy. Mà là vì tôi. Sự dịu dàng của cô ấy khiến tôi kinh ngạc, hành động của cô ấy thực sự đã lấp đầy trái tim tôi. Saito quả thực là một người con gái tuyệt vời. Và vì thế, tôi—

"Cậu cầm lấy cái này đi."

Tôi lôi chiếc hộp đựng kẹp sách ra khỏi túi và đưa cho cô ấy. Cô ấy nhìn xuống nó đầy ngạc nhiên rồi ngước lên nhìn tôi.

"Oh, hóa ra là cậu cầm nó à."

"Ừm. Hôm Giáng sinh tớ quên không trả lại. Xin lỗi nhé."

"Không, không sao đâu mà."

Cô ấy nhìn chiếc hộp với nụ cười thoáng buồn, ngón tay khẽ vuốt ve nó như thể đó là một báu vật.

"Mở ra đi."

"Huh?"

"Cứ mở ra đi," tôi giục.

Liệu cô ấy có ngạc nhiên không? Có vui không? Có cười không? Nhìn cô ấy mở chiếc hộp, tôi chỉ còn biết nín thở chờ đợi trong sự hồi hộp.

Khi cô ấy nhấc nắp chiếc hộp lên, đôi mắt mở to, và một tiếng thán phục nhỏ cất ra từ miệng cô ấy.

"K-Không thể nào... sao có thể?"

Giọng cô ấy run rẩy lúc đưa tay vào trong, cẩn thận nhấc chiếc kẹp sách lên. Cô ấy chớp mắt liên tục, như để xác minh sự hiện diện của nó, trước khi ôm chặt nó vào ngực. Những giọt nước mắt cô cũng bắt đầu tuôn ra.

"Này, khoan đã! Sao cậu lại khóc?" tôi hoảng hốt hỏi.

Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ phải vui chứ. Tôi không nghĩ đến việc cô ấy sẽ khóc. Tôi phải làm gì đây? Nói gì bây giờ? Mắc kẹt giữa mớ cảm xúc hỗn độn, tôi đứng chôn chân trong khi từng giọt nước mắt rơi xuống từ đôi mắt tuyệt đẹp của Saito, những giọt nước mắt lấp lánh trong ánh sáng lờ mờ.

3a6582de-5628-404e-b7de-b44b78203bb1.jpg

"Cậu... cậu ổn không?" tôi lắp bắp.

"Ừ... chỉ là tớ... nước mắt tớ cứ rơi không ngừng," cô ấy nói, giọng run run.

Những ngón tay thon dài vẫn liên tục lau khóe mắt, nhưng nước mắt cô vẫn tiếp tục rơi không ngừng.

"Tớ đã cố hết sức để sửa nó," tôi nói một cách vụng về. "Tớ tự tìm hiểu, xin ý kiến mọi người và thử tự tay sửa xem sao. Nhưng tớ không phải chuyên gia hay gì cả. Nếu nó xấu quá thì cho tớ xin lỗi."

"Không phải thế!"

Cô ấy ngẩng đầu lên trong tích tắc, giọng nói sắc bén nhằm phủ nhận quan điểm của tôi. Sự tha thiết của cô ấy làm tôi giật mình, còn tôi chỉ đành gật đầu theo phản xạ.

"Không đâu, thật đấy. Tớ chưa bao giờ nghĩ nó có thể sửa được cơ. Tớ đã định từ bỏ hẳn rồi," cô ấy thì thầm.

Bây giờ tôi mới để ý là nước mắt cô đã ngừng rơi. Ngắm nhìn chiếc kẹp sách trên tay, Saito nở một nụ cười dịu dàng trên môi. Cách cô ấy nhìn nó, nâng niu nó trong vòng tay, đẹp đến xiêu lòng. Ánh sao mờ nhạt phản chiếu lên chiếc kẹp sách, khiến nó lấp lánh, và trong khoảnh khắc đó, cô ấy trông như kì ảo—như một ảo ảnh thoáng qua chỉ một khoảnh khắc trong đời.

Vẫn nhìn chiếc kẹp sách, cô ấy cất lên những suy nghĩ của mình bằng chất giọng trong trẻo và dịu êm như không khí ban đêm.

"Cảm giác cứ như tớ đang mơ vậy..."

Cô ấy bước một bước nhỏ về phía trước, rồi một bước nữa, dần dần thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi một cách chậm rãi nhưng chắc chắn. Rồi đến khi cô ấy bước tới chỗ tôi, cô ấy nhẹ nhàng tựa trán vào ngực tôi.

"Cảm ơn cậu, Tanaka-kun, vì đã sửa chiếc kẹp sách."

"O-Oh..."

Trong vài giây, hoặc có lẽ lâu hơn, tôi đứng chết lặng, não không thể xử lý trong hoàn cảnh hai chúng tôi đang quá gần như thế này. Nhận ra bản thân đang trở nên ngớ ngẩn đến mức nào, tôi bừng tỉnh rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ấy, cẩn trọng đẩy cô ấy ra.

Tôi quay mặt đi, mong là sẽ giấu được khuôn mặt đang nóng bừng vì xấu hổ. Má tôi chắc chắn đỏ như gấc chín rồi. Trong cơn tuyệt vọng muốn thay đổi bầu không khí , tôi buột miệng nói ra điều đầu tiên nảy ra trong đầu.

"Uh, vừa nãy... cậu gọi tớ bằng tên, đúng không?"

"Ừm. Tớ cũng muốn gọi cậu như thế lâu rồi, nhưng qứ bị quen xưng tớ cậu nên khó sửa quá. Liệu... tớ gọi thế có được không?"

Cô ấy có vẻ không hề bối rối với những chuyện vừa xảy ra. Dáng vẻ thường ngày đã trở lại khi cô ấy ngước nhìn tôi một cách đầy e dè, chờ đợi câu trả lời từ phía tôi.

"Ư-Ừ, tất nhiên là được rồi."

"Cảm ơn cậu," cô ấy nói với nụ cười tươi sáng như ánh ban mai.

Tôi cũng chẳng có lí do gì để từ chối cô ấy cả. Nụ cười của cô ấy sâu hơn, đôi má ửng hồng nhè nhẹ, và cô ấy liếc nhìn tôi đầy mong đợi.

"Um... Tớ cũng muốn cậu gọi tớ bằng tên."

"Được thôi. Vậy thì, Saito, nhé?" 

"Ừm."

Cô ấy trông có vẻ mãn nguyện, ah, đúng là nhẹ nhõm hẳn. Dù vậy, chuyện vừa xảy ra cách đây vài phút vẫn khiến tôi không thể tin vào mắt mình.

"Cảm ơn cậu lần nữa vì đã sửa chiếc kẹp sách cho tớ," cô ấy nói.

"Thì, cứ coi như quà Giáng Sinh muộn, bù lại cái bánh kem cậu cho tớ ăn đi."

"Được rồi. Nhưng lần này tớ chắc chắn sẽ trân trọng nó."

"Tốt rồi. Gặp lại sau nhé, Saito."

"Ừ, hẹn gặp lại, Tanaka-kun."

Nụ cười cuối cùng của cô ấy, dịu dàng và rạng rỡ như một đóa hoa đang nở rộ, để lại ấn tượng không thể phai mờ trong tôi trước khi quay lưng bước đi.

◇◇◇

 

Cơn gió đêm lạnh lẽo lướt qua da thịt khi tôi rảo bước về nhà, ánh mắt thi thoảng lại hướng lên bầu trời nhìn những vì sao lấp lánh. Tiếng bước chân đơn độc của tôi vang vọng đều đều trên con phố tĩnh lặng.

Tôi mừng là Saito đã vui trở lại. Được nhìn thấy nụ cười của cô ấy thêm lần nữa thực sự đã chữa lành tâm hồm tôi rất nhiều. Tiếng cười của cô ấy, chân thật và xuất phát từ chính tâm hồn của cô ấy, mới đẹp đẽ biết bao.

Những giọt nước mắt của cô ấy quả thật đã làm tôi bối rối, nhưng cuối cùng, cô ấy đã cười. Chỉ cần thế là đủ. Tôi có thể coi như nỗ lực tặng món quà Giáng Sinh cho cô ấy đã thành công mĩ mãn.

Chuyến đi chùa bất ngờ đã khiến tôi lo lắng đấy, nhưng cuối cùng thì tôi đã tận hưởng nó rất nhiều.

Điều tôi không ngờ tới là tất cả những gì cô ấy làm vì tôi. Hành động ân cần, chu đáo của cô ấy đã sưởi ấm tâm hồn tôi. Tấm lòng vị tha cùng khả năng quan tâm người khác một cách sâu sắc chính là một trong vô vàn lý do khiến tôi muốn bảo vệ cô ấy.

Tôi mừng là vì lại được thấy nụ cười rạng rỡ ấy. Nhớ lại nụ cười cuối cùng của cô ấy, tôi cũng mỉm cười theo.

Ah, ra là thế.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình yêu nụ cười của Saito và mọi thứ tôi làm cho cô ấy là để bảo vệ nụ cười đó. Tôi muốn cô ấy cười và hạnh phúc, nên tôi đã cố gắng hết sức để biến điều đó thành hiện thực.

Nhưng nụ cười của cô ấy không phải là lý do. Nó không phải là gốc rễ của vấn đề.

Cốt lõi là vì mong muốn của tôi về việc Saito được hạnh phúc.

Tôi muốn cô ấy sống một cuộc đời tươi sáng, không có nước mắt hay nỗi buồn. Tôi muốn cô ấy được bình yên và tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Và tôi nhận ra những điều này không chỉ là sự ngưỡng mộ đơn thuần.

 

Tôi quan tâm cô ấy đến vậy là do cô ấy là một người vô cùng quý giá với tôi.

Bởi vì, không còn nghi ngờ gì nữa...

Tôi yêu cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Torii (鳥居) là loại cổng truyền thống của Nhật Bản, đánh dấu lối vào các đền thờ Thần đạo (Shinto) và được xem là ranh giới giữa thế giới trần tục và thế giới tâm linh, nơi thờ cúng các vị thần. Cấu tạo cơ bản gồm hai trụ dọc và một thanh ngang phía trên, thường được làm bằng gỗ hoặc đá, sơn màu đỏ son, tượng trưng cho sự may mắn và sức mạnh. Chōzuya (手水舎) là một công trình kiến trúc nhỏ có mái che, thường thấy ở lối vào đền Thần đạo (Shinto) hoặc một số chùa Phật giáo ở Nhật Bản, dùng để thực hiện nghi thức tẩy trần Temizu (手水), nơi du khách dùng gáo múc nước để rửa tay và súc miệng trước khi vào khu vực thờ cúng để tỏ lòng tôn kính và thanh tẩy thân tâm Shiruko (汁粉 (Chấp phấn)), còn được gọi kèm tiền tố o (お o) là oshiruko (お汁粉 oshiruko), là một món tráng miệng truyền thống của Nhật Bản. Thành phần chủ yếu là đậu đỏ azuki được luộc và sau đó được nghiền nát , được phục vụ trong bát cùng bánh mochi. Amazake (甘酒) là thức uống truyền thống của Nhật Bản, có vị ngọt như "rượu ngọt", được làm từ gạo lên men với nấm koji, chứa nhiều vitamin nhóm B, axit amin và chất xơ, có lợi cho tiêu hóa và sức khỏe, thường được dùng nóng vào mùa đông hoặc làm chất tạo ngọt tự nhiên cho các món ăn, sinh tố Daikichi trong bói quẻ Nhật Bản (Omikuji) có nghĩa là "Đại Cát" – mức độ may mắn cao nhất, tốt đẹp nhất, thể hiện vận may cực lớn, mọi việc hanh thông, rất được mong đợi khi rút quẻ ở đền chùa Nhật Bản, mang ý nghĩa mọi dự định đều thành công và tài lộc dồi dào có nghĩa là "May mắn cuối cùng" hay "Tốt vào lúc cuối", thường được xếp ở hạng thấp hơn Tiểu Cát (tiểu may mắn) vì nó ám chỉ may mắn sẽ đến ở giai đoạn sau, còn giai đoạn hiện tại có thể chưa tốt đẹp lắm.