Ore ga Ojou-sama Gakkou ni “Shomin Sample” Toshite Rachirareta Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 14

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

Quyển 11 - Chương 4: Eri thích Kimiito đấy.

Mẹ gọi, tôi bước ra khỏi phòng bệnh.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Ở cuối hành lang, bác gái đang chờ chúng tôi.

“Bác lại muốn nhờ cháu, Kimito-kun.”

“Nhờ cháu ạ?”

“Ừm.”

Bác gái đưa tay vuốt mái tóc xõa xuống má ra sau tai. Đôi mắt nhìn tôi hệt như mắt của Eri vậy.

“Đây là điều bác vừa bàn với cô Sanming — tức là quản lý của Eri. Trong thời gian con bé chưa hồi phục trí nhớ, cả việc học ở trường lẫn các hoạt động diễn viên lồng tiếng đều đã xin phép cho con bé nghỉ.”

À, việc này thì đương nhiên rồi.

“Vấn đề là sau vụ này — vụ tai nạn của con bé không hề được che giấu, nói đúng hơn là đã lên báo Yahoo News rồi.” (A: Nguyên văn là vậy đó, Tsuki ơi, không che mặt là ổn chứ?)

“! Thật sao ạ?”

…Ối chà, có thật không vậy?

Màn hình chiếc điện thoại thông minh bác gái đưa cho tôi quả thực hiện rõ dòng chữ: “Nữ diễn viên lồng tiếng nổi tiếng Hanae Eri gặp tai nạn giao thông.”

“Bác nghĩ rồi đây các tạp chí tuần san hay giới truyền thông đại chúng sẽ ồ ạt săn tin. Nhưng bác không muốn họ biết về tình trạng hiện tại của Eri. Chắc chắn sẽ gây ra náo loạn lớn lắm.”

“Cũng phải ạ…”

Tôi biết điều đó thật khó chịu. Và cũng tuyệt đối không có lợi cho Eri.

“Vì vậy, bác muốn Eri được giấu ở một nơi an toàn cho đến khi con bé hồi phục trí nhớ.”

Rồi mẹ tôi nói,

“Thế thì chỗ đó hợp quá đi chứ.”

Câu nói của mẹ đã cho tôi gợi ý.

— Thì ra là vậy, Học viện Nữ sinh Seika.

Quả thật, nơi đó cực kỳ thích hợp làm chỗ ẩn náu. Giới truyền thông đại chúng cũng tuyệt đối không thể mò đến được.

“Cháu hiểu rồi ạ. Cháu cũng sẽ thử nhờ xem sao.”

“Vậy thì nhờ cháu nhé…”

Bác gái cúi đầu về phía tôi, khiến tôi vội vàng ngăn lại.

Bình thường bác ấy là một người vui vẻ, sảng khoái, nhưng ngay cả bác ấy hôm nay cũng tỏ rõ vẻ mệt mỏi.

Đang định gọi điện ngay cho Miyuki thì bác gái hỏi tôi:

“Sau khi gặp con bé, cháu thấy thế nào?”

“Với Eri hồi xưa…”

“…thấy là lạ ạ.”

“Ừm.”

Bác gái cũng cười khổ. Khóe mắt bác ấy cũng hơi hằn lên vài nếp nhăn.

Tôi bỗng dưng hỏi,

“…Cái đó…”

“Ừm?”

“Eri hồi xưa, thật sự là cảm giác như vậy sao ạ?”

“Có gì khác sao?”

“Không….”

“Mẹ thấy hồi xưa Eri nó vẫn thế mà con.”

Mẹ tôi nói.

“Là… vậy sao ạ.”

“Sao thế? Có gì thì cứ nói ra.”

Bác gái tỏ vẻ mặt nghiêm túc. Tôi nói vậy chắc chắn bác ấy sẽ để tâm.

“Không, cháu cũng thấy cô ấy vẫn như hồi xưa. Chỉ là, cái đó… nên nói là bây giờ nhìn lại mới thấy cô ấy vốn là như vậy, có một phần như thế ạ…”

Tôi nói úp mở, rồi bác gái như nghĩ ra điều gì đó,

“À— à—. Ra vậy. Là thế à.”

Bác ấy gật đầu, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt rất đỗi phụ nữ,

“Cái đó dễ hiểu mà. Với con của bây giờ.”

“…………”

“! Đúng rồi, đúng rồi!”

Mẹ tôi cũng như chợt nhận ra, rồi bật cười.

…Sao tự dưng thấy khó chịu thế nhỉ.

“Tha lỗi cho bác nhé, Eri!”

Bác gái chắp hai tay lại rồi nói với tôi:

“Đúng thế. Eri nó thích Kimito-kun đó.”

Tôi giật mình.

Nhưng mà, quả nhiên là vậy sao, tôi nghĩ.

Là thế ư.

Cô ấy thích mình à…

Eri của cái-lúc-đó.