Ông Chú Ma Pháp Thiếu nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21735

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

WN - 39. Ánh sáng của bầu trời

Những vì sao tỏa sáng, không ngừng thực hiện điều gì đó. Trong quá trình ấy, chúng tỏa nhiệt, ánh sáng và bức xạ.

Vậy thì, nếu chúng ta tái hiện nó trên trái đất thì sao?

Tôi không nói đến phản ứng nhiệt hạch – thứ mà nhân loại thế kỷ 20 đã từ bỏ và chôn vùi.

Trong tay tôi là một cây búa nhỏ.

Ánh sáng đỏ tượng trưng cho tên của tôi.

Một ngôi sao nhỏ, không thể kiểm soát.

Ngôi sao của bầu trời.

Librarian từng nói với tôi:

“Đừng bao giờ vượt quá giới hạn đó,”

Vì đó sẽ là sức mạnh giết chết chính tôi.

Điều khiển năng lượng một cách “dị giới” như thường lệ.

Áp lực khổng lồ được dồn nén bằng toàn bộ sức mạnh của tôi.

Dùng ma lực làm đá đánh lửa để khởi động.

Thứ sức mạnh vật lý phi lý ấy tạo nên những vì sao.

Suy cho cùng, đó chỉ là một phản ứng nhiệt hạch đơn giản, nhưng trong quá trình này tồn tại một vấn đề chí tử.

Tại một thời điểm nhất định, việc kiểm soát nó là bất khả thi.

Cây búa ngày càng trở nên nặng hơn, tạo ra áp lực khủng khiếp.

Nhiệt không thể thoát ra khỏi cây búa, khiến quá trình lặp đi lặp lại vô tận.

Tạo ra cú rơi do khối lượng và gia tốc tăng không ngừng.

Một lò phản ứng tổng hợp trong lòng bàn tay, nơi tất cả lực vật lý quy tụ về một điểm duy nhất.

Và rồi...

Thôi bỏ qua mớ lý thuyết lằng nhằng đi.

Dù sao thì đây cũng chẳng phải chuyên môn của tôi.

Có lẽ Baek Sihyeon hay Librarian sẽ hiểu rõ hơn, nhưng với tôi – điều này chỉ đơn giản là tái hiện lại ngôi sao xa xôi, ngay trên mặt đất.

Tuy sức mạnh của tôi chưa đủ để đạt đến giai đoạn cuối cùng, tôi vẫn là một anh hùng đủ sức để chạm tới giai đoạn trung gian.

Nắm lấy cây búa nặng một cách phi lý, sau vô số lần dồn lực vào chúng.

Ngay cả với toàn bộ sức mạnh của tôi, cũng chỉ vừa đủ để vung nó, rồi hướng đầu phát ra các hạt neutron ra sau búa.

Các hạt được giải phóng trở thành lực đẩy, đẩy búa lao về phía trước.

Vùuu.

Tôi vung xuống.

Nhưng sức mạnh vẫn chưa được giải phóng.

Một vòng nữa.

Lại một vòng nữa.

Lực ly tâm hội tụ quanh tôi tạo thành một vòng xoáy năng lượng.

Lực muốn thoát ra ngoài bị tôi ép đổi hướng, dồn toàn bộ vào búa, khiến nó tăng tốc không ngừng, và lặp đi lặp lại điều ấy.

- “Còn 0.5 giây nữa!”

Giọng nói của Unho vang lên trong tâm trí qua thần giao cách cảm.

Thứ năng lượng bất tận này, thêm với khối lượng của một ngôi sao và tốc độ kèm theo – đã và đang dồn áp lực lên cánh tay tôi.

Cảm nhận được đã đến thời khắc đó.

Đến lúc buông tay rồi.

Ngay khoảnh khắc tôi định giải phóng toàn bộ sức mạnh dồn nơi cánh tay-

Phụt-

Một âm thanh chẳng lành vang lên từ vai trái.

Chỉ khâu đã đạt đến giới hạn sao?

Mẹ nó… không còn cách nào khác.

“Unho! Tay trái hỏng rồi! Hỗ trợ đi!”

Tôi rút tay trái khỏi cán búa rồi bắt đầu vòng xoáy cuối cùng.

Lượng năng lượng khổng lồ tràn dồn về cánh tay phải.

Vô số vòng tròn ma pháp trận xuất hiện dọc theo cán và đầu búa, tạm thời giảm bớt gánh nặng, nhưng nếu vậy thì uy lực sẽ yếu hơn dự kiến.

Đành vậy, có lẽ phải giao phần còn lại cho người khác vậy.

Khi cánh tay phải vung xuống, phong ấn trên cây búa đỏ thẫm được giải phóng

Lóe một cái.

Những tia sáng và hạt năng lượng, những sản phẩm phụ của ngôi sao – bắn tung ra từ cây búa.

Tất cả hợp lại, tạo thành một chiếc búa ánh sáng khổng lồ, đủ để che khuất cả Thái Bình Dương.

Biểu tượng của sức mạnh, ý chí tôi.

Đã được vung xuống.

Và rồi, không có gì xảy ra.

Biển cả ở dưới cây búa ánh sáng vẫn tĩnh lặng như thường.

Chỉ còn lại một khoảnh khắc lóe sáng, ngắn ngủi như hơi thở.

Keng. Keng. Shhhh-

Cây búa đỏ thẫm từ từ hạ nhiệt, trở lại màu sắc ban đầu, còn án búa bị nung chảy đến thủng lỗ, giờ lại được bao phủ bởi lớp thép tái tạo, trở về hình dáng quen thuộc.

Cạch.

Cây búa nhẹ đi, rồi vang lên tiếng keng khi chạm đất.

Cơ thể tôi kiệt quệ đến mức phải buông bỏ cả cây búa ngay trên chiến trường.

Mệt vãi.

Khi hơi nóng từ búa dần tắt, nước biển lại dâng, tràn đến chân tôi. Tôi nhảy lên tường thành trước khi đôi ủng bị ngập úng nước.

Ngay khi đó, ánh sáng bừng lên phía sau lưng.

Không phải là ánh sáng từ búa của tôi.

Tiếng từ vô số vụ nổ phát ra.

Đến từ những phép thuật, vũ khí công nghệ, hay sức mạnh siêu nhiên bắn ra.

Những người tập trung trên tường thành đã bắt đầu tấn công.

Một loạt pháo kích đồng loạt như là lời tuyên chiến.

Hàng nghìn bông hoa lửa nở rộ trên mặt biển.

Tôi không hứng thú với việc lao vào vườn hoa địa ngục này rồi vung búa lung tung, thế nên tôi chỉ ngồi trên tường thành rồi ngắm nhìn chúng.

“Unho. Dùng phép liên lạc đi.”

“Rõ.”

-Anh làm tốt lắm, Lee Haram.

Tôi tưởng sẽ nghe thấy giọng của tổng chỉ huy, nhưng thay vào đó lại là âm thanh trầm tĩnh, xen lẫn tiếng máy móc đặc trưng của Librarian.

Hẳn vì cậu đã đoán trước được tôi sẽ liên lạc lại, nên đã tiếp nhận cuộc gọi ngay tức thì.

Thế cũng tốt, khỏi phải yêu cầu chuyển máy.

“Nhìn thấy phạm vi ảnh hưởng chứ?”

-Lệch về bên phải nhiều hơn dự đoán. Tưởng anh sẽ thiêu rụi ít nhất một nửa khu vực kia cơ.

Vậy đó là những gì đã xảy ra à.

Tôi định quét sạch một nửa, vậy mà tay trái lại hỏng đúng chỗ đó.

“Vậy đám hướng về khu vực châu Đại Dương có bị diệt sạch không?”

-Quan sát vệ tinh cho thấy tiến quân đã dừng lại. Có bị tiêu diệt hoàn toàn hay không thì chưa rõ. Nhưng theo ý kiến cá nhân, có thể yên tâm phần nào.

Chiến lược quét sạch nửa cầu Nam như đòn mở đầu rồi tập trung sang bán cầu Bắc, nhìn chung bước đầu đã thành công.

Dù có hơi yếu và chả có phản ứng gì ngoài tia sáng lóe lên lúc cây búa vung xuống, nhưng đó vẫn là biểu tượng của sức mạnh của tôi – sức công phá đó vẫn đủ để tiêu diệt chúng.

Một sức mạnh thuần túy khiến bức xạ lan ra, xé nát mọi kẻ thù trên quỹ đạo búa.

“Lẽ ra đập được cả con cấp Hộ Vệ kia nữa.”

Do ưu tiên quét sạch bán cầu Nam trước, cùng với chuyện tay trái trục trặc nên toàn bộ đòn tấn công nghiêng hẳn sang phải.

Đó chính là kết quả hiện ra trước mắt.

Thịt của chúng bị nướng rộp, da bong ra, máu xám sủi bọt chảy trên vỏ cứng, vậy mà chúng vẫn gắng gượng lao về phía tường chắn.

Bùm.

Một cá thể dẫn đầu trúng đòn, vỏ và thịt rời rã, chìm xuống biển.

Còn chưa thèm giết nó. Hay bên trong nát bét rồi?

“Bắn thử vào con đang lao phía sau kia xem.”

“Rõ.”

Unho vung nhẹ tay, một mảnh đá nhỏ bật khỏi thành tường lao đi với tốc độ cao.

Một đòn tấn công không quá mạnh.

Dù Unho là pháp sư hạng cao, nhưng vật liệu thế kia thì không thể tạo ra uy lực lớn. Cùng lắm chỉ nhỉnh hơn một khẩu súng trường một chút.

Vậy mà mảnh đá nhỏ vẫn cắm chặt vào thân con giáp xác đó.

Chỗ đá găm ấy, máu xám phụt bắn ra ngoài.

Chiếc càng rơi ra không còn chút sức lực nào, lớp mai và thịt tách ra, sau đó nó ngừng chuyển động, dần chìm xuống biển.

“Phải chăng bên trong đã bị thiêu rụi rồi?”

“Chắc chúng đang ở trạng thái bán sống bán chết rồi.”

Ngay cả khi đòn đánh của tôi trượt, hiệu ứng phụ thì không thoát nổi.

Không hiểu vì sao, chúng không tìm cách giảm thiểu tổn thất mà cứ để mọi đòn sát thương ập vào.

“Tại sao lại không né tránh nhỉ.”

“Ý cậu là gì cơ?”

Ừ. Unho vẫn là Unho.

Dù có nói thì cậu ta vẫn sẽ quên thôi.

“Bọn đó… nếu bị tấn công rải ra để quét số lượng lớn, chúng sẽ gom năng lượng sang một vài điểm rồi cả bầy cùng tồn tại.”

Ý là để 90/100 con thành thương binh, thì thà rằng cho 15 con chết rồi còn 85 con khỏe mạnh chứ.

Vậy sao lần này không vậy?

Tại sao không chọn hy sinh một ít để số nhiều sống sót, mà cả quân đoàn lại cùng chịu tổn thất?

“Chẳng phải nó đơn giản sao?”

“Đơn giản?”

Bùm. Bùm.

Tiếng nổ chát chúa của vô số đòn tấn công đổ xuống ngoài thành. Liếc sang một bên, thấy những con giáp xác xám bị nghiền nát tới tơi tả.

Tôi đã dự đoán trận chiến này sẽ khó khăn từ đầu, nhưng nhờ vài sự kiện bất ngờ mà mọi thứ đang suôn sẻ hơn mong đợi.

Kế hoạch ban đầu là tôi quét sạch bọn chúng bằng sức mạnh áp đảo để kéo tinh thần lên, nhưng giết chết mấy con kẻ gần như nửa sống nửa chết như vậy cũng chẳng tệ chút nào.

Kẻ thù yếu hơn dự đoán sẽ khiến tinh thần đồng đội tăng vọt.

Đi bằng đường vòng miễn sao tới đích, thì chuyện gì cũng được.

Nhờ đó tôi có chút thời gian để nghĩ.

Tôi túm chặt Unho đang ngồi trên đầu, kéo nó xuống trước mặt.

“Nói đi. Chuyện gì vậy?”

“Ở đằng sau! Có con cua kìa!”

Con cua thì liên quan gì chứ. Dù sao thì nó cũng chẳng chết được đâu.

Tôi vung búa chém vụn con giáp xác xám leo lên tường, rồi nhìn sang Unho để nó nói tiếp bằng ánh mắt.

“Quan trọng lắm. Nhanh lên.”

“Dù có dồn năng lượng sang con khác, tổng năng lượng không giảm đâu!”

“Nói đơn giản đi.”

“Mỗi cá thể có giới hạn chịu đựng! Vượt qua mức đó thì dù xâm thực dị giới chuyển năng lượng đi chăng nữa, phần còn lại sẽ….”

Unho loạng choạng vẫy các chi trong tay cậu rồi lập tức giải thích tiếp.

“Nếu lần này dồn sức cho vài cá thể, phần lớn bầy sẽ chết. Thay vì vậy có lẽ chúng chọn giữ số lượng đông đảo còn sống sót.”

Tôi hiểu rồi.

Mỗi cá thể chỉ chịu được 100 đơn vị năng lượng; nếu có 100 cá thể và bạn tung vào 1.500 năng lượng, thay vì chia đều cho cả bầy, nó sẽ dồn cho 15 con mỗi con 100 để bù đắp – tức hy sinh một số ít để đa số còn nguyên.

Nhưng đợt này đến gần 8.000 năng lượng, nên thay vì hi sinh 80 trong 100, chúng chọn cho mỗi con gánh ~80 đơn vị để tồn tại chung.

“Khoan đã. Kỳ lạ phết. Nếu chúng có thể chuyển sức sống tự do như thế….”

Ngay cả bộ óc cứng ngắt của tôi cũng nghĩ ra nhanh chóng.

“Sao không chia đều cho toàn bộ kẻ xâm lăng luôn cho rồi?”

Nếu số giáp cốt kia lên tới hàng trăm vạn, lại còn chia đều mỗi con thì...

Có khi còn chẳng cảm thấy gì.

“Đã là dị giới xâm thực kép thì cậu biết chứ! Tác dụng của nó là…”

“Phụ thuộc vào ý chí tiếp nhận và cách giải thích câu chú.”

Tôi tiếp tục quật búa vào những con giáp vượt tường, mắt vẫn dán vào Unho.

“Mấy con cua xấu xí kia trông có vẻ có ý chí hay kiến thức gì đâu? Trừ mấy con chỉ huy thì chắc chỉ truyền năng lượng theo phạm vi hẹp thôi!”

Đúng như vậy.

Nói cách khác, cá thể cấp chỉ huy có thể truyền tổn thương đến toàn bầy chăng?

Đợi đã… nếu thế thì-

“Unho. Giữ chân bọn chúng lại một lúc.”

Tôi ném người bạn đồng hành về phía đội giáp xám xám đang tràn lên khỏi thành.

“Poyoooo!”

Tôi rời mắt khỏi Unho đang lao về phía những con giáp xám và đặt tay lên vòng phép trắng còn văng vẳng bên tai.

“Yêu cầu kết nối — Tư lệnh Macbeth, xin phản hồi.”

-Nói gọn thôi. Tôi cũng bận.

Phía bên kia truyền đến tiếng kim loại bị nghiền nát của tiếng vỏ giáp vỡ. Không chỉ khu vực này, có vẻ các vùng khác cũng đã vào trận.

“Yêu cầu điều chỉnh tác chiến. Tôi có tin bổ sung về mục tiêu.”

-Nói đi.

“Không phải đánh ở tuyến Tsushima nữa, yêu cầu cho tác chiến trên đất liền Nhật Bản.”

-Bác bỏ. Không còn thời gian để thay đổi chỗ bố trí phòng thủ.

Tôi phớt lờ lời bác bỏ và tiếp tục.

“Tiếp theo, đề nghị sử dụng vũ khí nhiệt hạch chiến thuật.”

-….

Có vẻ ông không ngờ sẽ nghe tôi nói điều đó, nên im bặt hẳn.

“Poyoooo! Cứu chú chồn này với!”

Tiếng đối tác sau lưng tôi rống lên như thể đang sắp chết, nhưng những ma pháp của cậu liên tục được thi triển cho thấy chưa đến lúc tôi phải can thiệp.

-Căn cứ?

“Tôi không tiện nói, dài lắm. 5 giây nữa tôi sẽ buông bỏ ý thức.”

-Xác nhận.

3… 2… 1…

Tôi bóp cò, kích nổ thuật toán tâm pháp găm sẵn trong đầu, làm bốc hơi toàn bộ ý thức.

Những gì trong não là phẩn thông tin cần chuyển đi.

Cơn đau đầu nhức nhối xuất hiện, phép xâm nhập tâm trí ăn mòn suy nghĩ tôi.

Đó là phép đánh cắp ký ức nguy hiểm, nhưng khi ý thức đã bốc hơi, tôi chẳng thể ngăn chặn. Phép tâm pháp đã hút cạn thông tin cần thiết rồi rời khỏi đầu tôi.

“Khụ- Khục.”

Khi ý thức trở lại, ngay lập tức là cơn đau đầu tệ hại và buồn nôn.

Một phương pháp truyền tin với cái giá phải trả là cái chết não tạm thời.

-Xác nhận. Chấp thuận. Thời điểm tác chiến chính xác sẽ gửi sau. Trong lúc đó, cố gắng giảm số lượng địch xuống tối đa.

“Rõ.”

Tôi ngắt kết nối, nắm chắc lại cán búa. Kế hoạch đã được duyệt, vậy thì phải nhanh chóng giảm số lượng bọn giáp xác kia trước.

“Con chồn sắp chết toi rồi!”

Unho, người quấn đầy gió – hiện lên trước mắt, đang cố đẩy đám giáp xác đang lao tới ra khỏi hàng rào. Thấy vậy tôi liền nhảy xuống vung búa

Cảm giác vỡ tan của kim loại và thịt dưới lưỡi búa đem lại một khoái cảm lạnh lẽo. Tôi chụp lấy Unho đang bay lơ lửng và kéo cậu trở lại lên đầu mình.

“Suýt thì chết toi rồi kìa!”

Unho thể hiện sự bất mãn bằng những cú vỗ nhỏ từ cánh tay ngắn ngủn lên đầu tôi.

“Kế hoạch đổi rồi.”

“Poyo?”

“Phải cố hết sức, càng giảm nhiều số lượng càng tốt.”

Tôi nhảy qua lan can, lao xuống phía dưới bức tường. Đâm xuyên qua vô số vụ nổ, tiếp cận đám giáp xác xám tràn lên dưới chân.

“Chú chồn bị bắt rồi kìa!”

Unho cứ cố móc đầu tôi ra, định làm tôi đổi ý, nhưng tôi phớt lờ và nhắm thẳng vào biển giáp xác xám.

Vì sự phàn nàn của đồng đội giờ chẳng quan trọng nữa.