Ông Chú Ma Pháp Thiếu nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

WN - 38. 23:59:47 (2)

Tôi ngồi yên trên tường thành, lặng lẽ chờ đợi kẻ địch tiến đến, ngay cả Unho thường ngày ồn ào cũng cùng hướng mắt nhìn ra đường chân trời xa.

Mặt trời dần khuất sau biển, và bóng tối bắt đầu lan xuống.

Tiếng xôn xao của những người tuần tra trên tường thành mỗi lúc một lớn.

“Cái đó là gì vậy?”

“Sao bên kia lại toàn một màu xám thế?”

Có vẻ cuối cùng họ cũng đã thấy được cảnh tượng kỳ quái ấy.

Giữa trời và biển đang dần chìm vào đêm, một đường xám dày đặc hiện ra, rồi nhanh chóng phình to với tốc độ khủng khiếp.

-Tất cả vào vị trí chiến đấu! Về vị trí được chỉ định!

-Lặp lại! Chuẩn bị chiến đấu!

Còi báo động gào thét. Mọi người bắt đầu chạy tán loạn.

Kẻ vừa đứng trên tường nhìn biển với vẻ mộng mơ.

Kẻ vừa ăn xong đang định vận động cho tiêu cơm.

Tất cả đều lao nhanh xuống phía dưới tường thành.

Đây mới là bắt đầu.

“Cô kia! Đang làm gì thế hả! Không nghe thấy lệnh sao?”

Ai đó quát lên. Có vẻ có người chưa chịu di chuyển.

“Tôi đang nói cô đấy, không nghe thấy à?”

Ồn ào thật.

Thôi thì nghe lệnh người ta cho xong, đỡ phiền.

Tôi chậm rãi quay đầu về phía giọng nói. Một người lính đang bước nhanh về phía tôi, vẻ mặt đầy khó chịu.

Trên vai anh ta là quân hàm lạ, không thuộc Cục Quản lý.

Một người đàn ông trung niên, có lẽ là chỉ huy cấp cao.

“Dù là anh hùng đi nữa, trước khi có lệnh hành động độc lập, cô cũng phải tuân thủ mệnh lệnh của chúng tôi-”

À, thì ra là đang nói với tôi.

“Không nghe thấy tôi nói à? Nếu cứ thế này thì tôi sẽ gọi người của Cục-”

Anh ta giơ bộ đàm lên, định liên lạc với ai đó.

“Mã số đăng ký 01-005-M, Lee Haram. Tôi đã được cấp phép hành động tự do. Kiểm tra lại đi.”

Ngay khi tôi cất lời, gương mặt người lính kia cứng lại.

Anh ta từ từ ngẩng đầu, nhìn tôi đang đứng trong bóng tối.

“Ngài… Crimson Hammer, phải không?”

“Anh biết tôi à?”

“Anh hùng có mã số bắt đầu bằng 01 thì hiếm lắm.”

Giọng anh ta hạ thấp, rồi nghiêm trang cúi đầu.

“Được chiến đấu cùng ngài lần nữa, thật là vinh dự.”

“Liên quân đa quốc gia à?”

“Vâng. Tôi là Hứa Tuấn (Xu Jun), đại tá Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.”

Tôi không nhớ được anh ta là ai.

Lính trong liên quân thì tôi gặp vô số rồi, làm sao mà nhớ hết nổi.

Chỉ có một điều tôi biết chắc: người đàn ông trước mặt thuộc phe ủng hộ “những kẻ thức tỉnh”.

Nếu không thì trong đợt thanh trừng trước đây, ông ta đã bị xóa sổ từ lâu rồi.

Ông dựa người vào lan can, nửa thân trên nghiêng ra ngoài, ánh mắt dõi về phía đường xám đang lớn dần nơi chân trời.

“Khoảnh khắc này lúc nào cũng khiến tôi căng thẳng.”

“Anh từng là lính liên quân, chẳng phải cảnh này anh thấy thường xuyên rồi sao?”

“Vâng. Thấy nhiều lần rồi. Và mỗi lần như thế, tôi đều cầu mong lần này sẽ được sống sót trở về.”

“Và anh đã toại nguyện.”

Nghe tôi nói, ông mỉm cười chua chát rồi kẹp điếu thuốc giữa môi.

Tách.

Ngọn lửa nhỏ từ chiếc bật lửa hắt sáng lên khuôn mặt anh – một gương mặt già nua, hằn nếp nhăn và vết thời gian.

“Ngài có muốn hút một điếu không?”

“Tôi đang cai.”

Tôi gõ nhẹ vào thanh kim loại trắng trong miệng, thay cho câu trả lời.

“Thật bất ngờ đấy. Trong quân đội còn truyền nhau rằng nếu muốn nhờ Crimson Hammer giúp, cứ mang thuốc mà tìm.”

Mấy cái tin đồn vớ vẩn đấy sao lan khắp hàng ngũ quân lính rồi?

Bảo sao dạo gần đây người ta toàn gửi tôi thuốc lá.

Tôi nhìn anh ta nhả khói, rồi hít nhẹ qua thanh kim loại.

Không có khói, chỉ có vị lạnh kim loại trong miệng. Nhưng đôi khi, cảm giác ấy cũng đủ thay cho thói quen.

Khi điếu thuốc cháy hết và tàn rơi xuống biển, tôi cất lời:

“Không về vị trí đi à?”

“Chừng năm phút vẫn ổn. Tôi có thói quen đi dạo quanh tiền tuyến trước trận đánh, xem như kiểm tra lần cuối.”

Siêng năng thật.

“Thói quen lạ đấy. Chắc lính của anh khổ lắm.”

“Nhờ vậy mới được gặp anh hùng Crimson Hammer, chẳng phải là thói quen tốt sao?”

Anh ta bật cười, tiếng cười khàn khàn của người đã trải qua quá nhiều năm chiến trường. Rồi ném mẩu thuốc cuối xuống biển.

“Vậy tôi xin phép-”

Tôi chộp lấy vai anh ta, kéo mạnh ra sau.

Rầm-

Phản xạ của một người từng sống sót qua chiến trường thật không tồi, ngay cả khi bị đẩy ngã, ông vẫn lăn người lấy thế như luyện võ.

“Có chuyện gì vậy!?”

Không phải “Anh làm cái quái gì thế?” mà là “Có chuyện gì vậy?”, xem ra tôi cũng được người ta nể trọng hơn mình nghĩ.

“Địch tấn công. Mau về sở chỉ huy.”

Tôi giơ tay phải, ném thứ vừa tóm được về phía anh.

Một chiếc gai xám.

Anh ta nhìn nó, ánh mắt lập tức thay đổi.

Rồi không nói thêm một lời, anh quay người, lao vút xuống dưới chân tường thành, nhanh đến mức chẳng còn thời gian chào tạm biệt.

“Vậy ra cái đường xám đó chỉ là mồi nhử.”

“Ừ. Cũng chẳng ai nói chúng phải tấn công cùng lúc.”

Tôi đứng dậy.

Tầm nhìn mở rộng – mặt biển tối đen hiện ra trước mắt.

Cạch. Cạch. Cạch.

Dưới màn đen của biển đêm, vô số sinh vật có vỏ cứng lấp lánh bò lên.

Biển là một sinh thể duy nhất.

Sức mạnh của nó xóa nhòa mọi biên giới.

Ngay khi quân đoàn đầu tiên xuất hiện, hiện tượng xâm thực dị giới cũng đồng thời vang lên.

“Cái gì thế?”

“Âm thanh gì vậy?”

“Là dị giới xâm thực! Giữ trật tự đi! Đây không phải loại biến động vật lý, đừng hoảng loạn! Làm đúng như những gì đã được huấn luyện! Chẳng lẽ bấy lâu nay các ngươi tập luyện vô ích à!”

Phải rồi, hẳn có rất nhiều người chưa từng trải qua dị giới xâm thực bao giờ.

Những giọng nói run rẩy vang vọng phía trong chiến tuyến – hoảng hốt, sợ hãi trước hiện tượng chưa từng thấy.

Dù có những kẻ đã trải qua và đang cố gắng giải thích cho người bên cạnh, số người hoảng loạn vẫn áp đảo.

Vì thế, tôi cất giọng thật lớn.

Để tất cả cùng nhớ lại những điều từng được ghi trong sách giáo chiến cũ.

“Chú ý!”

Biển là một sinh thể duy nhất.”

“Sức mạnh của nó xóa nhòa mọi biên giới.

Trong khoảnh khắc, chiến trường lặng đi.

Âm thanh tôi cất lên vang khắp tường thành – một giọng nói đủ lớn để nuốt chửng tất cả những âm thanh khác.

“Khắc sâu vào đầu đi! Hãy suy nghĩ! Cách các người hiểu và diễn giải câu đó phụ thuộc vào ý chí của chính các người!”

Từ nơi xa, tôi nghe thấy nhiều giọng khác cũng bắt đầu làm điều tương tự.

Người thì hét thật lớn như tôi.

Người thì dùng ma pháp để thì thầm với tất cả.

Người có siêu năng lực thì truyền thẳng vào tâm trí.

Khác thì phát sóng thông điệp ra toàn khu vực.

- “Mấy đứa ngu ngốc chết tiệt! Quên luôn cả dị giới xâm thực rồi à! Tỉnh lại mau!”

- “Dị giới xâm thực là thứ thay đổi bản chất của thế giới! Hãy nghĩ xem làm sao để diễn giải và sử dụng nó!”

- “Các chỉ huy đang làm gì đấy! Tuân theo quy trình ứng phó mà Cục quản lý đã phát đi! Làm đúng y như thế!”

- “Toàn bộ võ nhân nghe đây! Kẻ thù đã chạm đến vô cực — là những kẻ sắp ép ý chí của mình lên thế giới này!”

-“Những kẻ đã chạm đến chân lý…”

- “Đầu tiên…”

Không rõ họ nói gì, nhưng hẳn là cũng như nhau thôi.

Từ khắp nơi, tiếng hô của những anh hùng thời cũ vang dội khắp chiến địa.

Một bầu không khí căng thẳng lặng lẽ bao trùm nơi vốn ồn ào kia.

Các chỉ huy có tuổi, nhân viên quản lý, những anh hùng – hẳn họ đã hình dung ra bóng dáng của những Thức tỉnh giả từng đứng đầu chiến tuyến. Và suy nghĩ đó nhanh chóng lan tỏa khắp lực lượng.

Tinh thần tập thể là như vậy. Suy nghĩ và cảm xúc của ai đó truyền đi, lan rộng ra người khác.

Ngay cả những người không biết chúng ta cũng có thể nhận được hy vọng và nhiệt huyết từ người khác – hi vọng rằng mình có thể sống sót trở về.

Cảm nhận được điều đó, cuối cùng tôi mới thấy mình đã thật sự quay lại chiến trường.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Tinh thần bùng lên lúc này mới chỉ đánh lùi nỗi sợ trước điều chưa biết.

Bây giờ cần là hy vọng áp đảo, đủ để làm tê liệt nỗi kinh hoàng sắp tới.

Cạch.

Tôi nghiến vào cây kim loại, đặt tay lên đầu, gõ nhẹ lên Unho.

“Đi thôi.”

“Rõ.”

Cục bông trắng trên đầu tôi dựng thẳng chân sau, dang rộng hai bàn tay.

Tia sáng lóe lên.

Ở hai bên Unho xuất hiện các vòng tròn ma pháp màu trắng chằng chịt hoa văn.

“Bao nhiêu giây?”

“13 giây.”

“Khá lâu đấy.”

“Lần tấn công đầu phải vắt kiệt sức bọn chúng càng nhiều càng tốt, để mấy đứa kia còn sống trở về.”

“13 giây. Tôi sẽ tháo bỏ giới hạn.”

Chọn một khoảng thời gian vừa đủ để còn dùng thêm lần nữa, và cũng là giới hạn mỏng manh mà tôi có thể chịu đựng.

“Ở bên kia, kẻ kiến tạo nên thế giới. Ta cầu nguyện trước Nữ vương Phép thuật.”

Tiếng Unho vọng vào tai tôi.

Ngôn ngữ của loài sinh vật kỳ dị, không theo lẽ thường nào.

Rõ ràng là thứ ngôn ngữ dị, nhưng lại là một bài ca kỳ bí cứ đọng lại trong đầu.

Niệm chú chỉ riêng loài sinh vật này sử dụng – không như đám phù thủy.

Khác hẳn phép thuật nhân loại phát triển tối ưu suốt ba mươi năm – nó bị xem là vô dụng, vô nghĩa và lãng phí thời gian.

Tuy vậy, mỗi lần nghe nó vẫn đẹp đẽ, mang cảm giác như định nghĩa lại chính bản thân thế giới.

“Hắn nguyện nhuộm máu đỏ tay để bảo vệ thế giới.”

Khi chiến đấu trên Thái Bình Dương, giới hạn của tôi vẫn chưa được tháo hoàn toàn.

Vì ma pháp thiếu nữ không thể độc lập hành động.

 Một ma pháp thiếu nữ hoàn chỉnh là khi có một linh thú.

“Xin hãy dẫn lối thứ sức mạnh này – để chúng không chạm tới gia quyến ta.”

Phụt. Kiiirik.

Lớp phong ấn cuối cùng của búa bật ra.

Những tấm sắt gắn trên cán rơi ra, phun hơi như nồi hơi, hàng loạt lỗ được giấu kín hé lộ.

Những lỗ tròn xếp chéo nhau hút không khí vào, bắt đầu chuẩn bị cho những gì sẽ xảy ra.

“Cho sức mạnh đuổi kẻ xâm lược thế giới. Cầm lấy vì sao tỏa sáng trên kia.”

Giới hạn cuối cùng, chỉ có thể dùng chống lại kẻ thù của tôi, được giải phóng.

Giới hạn của sức mạnh vật lý để chống lại những kẻ vượt ngoài quy luật vật lý.

Đã 10 năm rồi tôi chưa dùng đến nó.

Chiếc búa hoàng kim bừng nóng đỏ lên.

Pi~iik-

Hơi nước bốc lên đồng loạt từ vô số lỗ trên cán búa.

Nóng.

Một cái nóng mà cả thân xác tôi cũng không thể chịu nổi.

Như thể để kiểm soát lại nhiệt độ cây búa, hơi nước không ngừng bị hút vào kèm không khí.

Cây búa đỏ thẫm – nguồn gốc tên tuổi của tôi – đã nằm trong tay.

“Thay mặt Nữ vương. Với quyền năng của kẻ tuyển chọn – ta ở đây để chấp thuận điều ấy.”

Sức mạnh mang ý chí

Dị giới xâm thực.

Nhưng âm thanh này chỉ vang trong đầu hai chúng tôi – Unho và bản thân tôi, không ai khác.

Một hệ thống điều khiển biến thứ lực vật lý áp đảo mà môi trường không thể chịu nổi, chỉ hướng thẳng vào kẻ địch.

Một tiểu dị giới khác biệt, mà chỉ có tôi và Unho thuộc về.

“Unho. Ma pháp liên lạc. Về sở chỉ huy.”

Một vòng phép trắng xuất hiện trước tai tôi.

“Giới hạn đã tháo. Tôi sẽ tiến công như kế hoạch.”

“-Xác nhận. Ngay khi phát hiện tấn công, toàn bộ sẽ khai hỏa đồng loạt – trú ẩn ngay.”

“Rõ.”

Tôi nhảy xuống khỏi lan can tường thành, lao thẳng vào đội quân xám.

Bịch.

Nhiệt lượng từ búa tỏa ra, bốc hơi cả nước biển, vén lộ ra nền móng bức tường ẩn dưới mặt biển.

Tôi đáp xuống trên cái nền đó và nhìn đám quân địch.

Nặng quá.

Cây búa – không ngừng hấp thu ma lực của tôi, ngày càng trở nên nặng hơn.

Cảm nhận cái nặng ấy, tôi cố định tư thế, dồn toàn bộ sức mạnh.

“Hự.”

Tôi vung nhẹ cây búa.

Nhưng cái “nhẹ” ấy chỉ trên bề mặt.

 Cây búa thực chất đã nặng lên hàng vạn, hàng chục vạn lần, và tôi vung nó bằng toàn lực.

Thứ sức mạnh quái quỷ của tôi – thứ từng san phẳng một ngôi làng chỉ với cú vung nhẹ, giờ còn kết hợp với sức nặng khủng khiếp của cây búa, phát ra sóng xung kích.

Thứ sóng xung kích ấy hòa với hơi nóng phun ra từ búa, thành một luồng không khí nóng rát.

Tập hợp nguồn năng lượng thuần khiết thiêu rụi mọi thứ.

Và tôi đã dồn mọi ý chí vào đòn đó.

Tất cả sức mạnh ấy dồn vào kẻ thù. Vì công lý, vì nhân loại. Không còn chút lực nào bị phí phạm nữa.

Phù-

Làn gió nóng bay vút trên mặt biển, làm nước bốc hơi, chia đôi nước biển ra.

Bức tường nhiệt vô hình đụng phải đội quân xám. Tuy bị nướng cháy lớp vỏ xám, chúng vẫn không ngừng tiến lên.

Không sao. Đòn tấn công đầu này chỉ nhằm giữ chân chúng lại.

“Gió lửa, hãy hóa thành giáo trói bọn chúng.”

Bíp- Phù-

Hơi nước từ búa tụ lại, kết thành những giáo trong suốt.

Unho vung tay, những cây giáo bắt đầu dội xuống mặt biển.

Bùp. Bùm. Bùm.

Những cột nước nơi giáo cắm nổ tung, bắn cao lên.

Những cây giáo tiếp tục được phóng đi, cột nước phụt lên tạo thành tường chắn chặn bước tiến đối phương.

Thêm chút nữa.

Tích tụ thêm chút nữa.

“Còn bao lâu?”

“4 giây nữa.”

Tôi chỉnh lại tư thế.

Mới 9 giây á? Tưởng đâu tôi đã chịu đựng lâu lắm

Cơn nóng khiến mồ hôi tôi chảy như mưa, tầm nhìn mờ dần.

Cây búa giờ đã nặng đến mức phi lý.

Kỹ thuật cuối cùng của tôi – thứ nuốt chửng lấy vô số ma lực và vật chất – tiếp tục dồn lực vào búa với chính sức mạnh của bản thân. Qua đó, cây búa biến thành vũ khí tối thượng.

Đó là sức mạnh tôi mang với tư cách là S class có thể hủy diệt cả thế giới.

Dù chưa dùng đến nó, nhưng ngay cả bước trung gian này cũng tỏa ta nguồn năng lượng khổng lồ.

“Unho. Điều khiển quỹ đạo.”

“Rõ.”

Rìiiiing.

Đầu búa đỏ thẫm hé mở, giải phóng những hạt đã cất giữ.

Dưới cái nóng áp đảo và áp lực vô tận, những hạt neutron đã được phóng thích.

Điểm đến cuối cùng của ngành kỹ thuật hạt nhân mà Baek Sihyeon từng học.

Đỉnh cao của thứ sức mạnh vật lý mà vũ trụ này chứa đựng.

Đã được vung xuống.