Ơ Kìa Tiên Tử, Đã Nói Chỉ Là Trải Nghiệm Nhân Sinh Thôi Mà!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 05 - Chương 13 : Vật này tương tư nhất

“Công tử, chúng ta thử chơi trò này được không?”

Nghiêm Như Tuyết xoay người, mỉm cười nói với Tiêu Mặc, trong ánh mắt thoáng chút mong chờ.

“Đương nhiên là được.” Tiêu Mặc thấy cũng không có gì to tát, “Vậy ai sẽ là người đoán?”

“Ừm...” Nàng dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên môi, vẻ thanh nhã lại xen lẫn mấy phần tinh nghịch đáng yêu, “Hay là... công tử đoán nhé?”

“Thôi được, nếu cô nương đã nói vậy thì tại hạ đành cố hết sức, sẽ cố gắng không để cô nương thất vọng.” Tiêu Mặc mỉm cười nói.

“Hai vị muốn chơi trò đoán thơ đúng không ạ?”

Nghe cuộc trò chuyện của hai người, một thị nữ của trà lâu bước tới, cúi người hành lễ.

“Phải.” Tiêu Mặc gật đầu.

“Mời công tử đi lối này, chúng tôi đã chuẩn bị một vài vật để công tử sử dụng.” Thị nữ nói với Tiêu Mặc, rồi dẫn cậu đến bên cạnh một chiếc bàn.

Trên bàn đặt đủ các loại đồ vật, bao gồm hoa sen, lá trà, giấy mực bút nghiên và nhiều thứ khác.

“Thưa tiểu thư, mời người chọn thơ ạ.”

Thị nữ của trà lâu nói với Nghiêm Như Tuyết.

“Trong quá trình đoán thơ, tiểu thư không được nói ra bất kỳ chữ nào trong câu thơ, cũng không được tiết lộ tên tác giả hay tựa đề của bài thơ đâu.”

“Được.”

Nghiêm Như Tuyết gật đầu, bước tới nhìn chiếc giỏ màu đỏ mà thị nữ đưa qua.

Trong giỏ có hàng chục tấm thẻ, trên mỗi tấm thẻ đều có ghi một câu thơ.

Nghiêm Như Tuyết lấy từng tấm thẻ trong giỏ ra xem.

Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại trên một tấm thẻ gỗ chỉ có mười chữ.

Nhìn một lúc, trong mắt nàng ánh lên một tia dịu dàng.

“Ta chọn câu thơ này.”

Nghiêm Như Tuyết cầm tấm thẻ gỗ lên, nói với thị nữ của trà lâu.

“Vâng, thưa tiểu thư...” Thị nữ nhận lấy rồi mỉm cười, “Tiểu thư có thể bắt đầu đoán thơ với vị công tử này rồi ạ.”

Nghiêm Như Tuyết mỉm cười duyên dáng, xoay người nhìn Tiêu Mặc đang đứng cách đó không xa: “Công tử đã chuẩn bị xong chưa?”

“Đương nhiên rồi.” Tiêu Mặc phẩy chiếc quạt xếp, “Mời cô nương.”

Tiểu Xuân đứng ở một bên nhìn tiểu thư nhà mình và Bệ hạ, không nhịn được mà nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Càng nhìn, Tiểu Xuân càng cảm thấy Bệ hạ và tiểu thư nhà mình vô cùng xứng đôi.

Nhưng đột nhiên, trong đầu Tiểu Xuân lại hiện lên hình ảnh của vị Tần Dương công chúa kia, nàng liền bĩu môi, trong lòng có chút tức giận.

Nếu không phải vì Tần Dương công chúa đó, tiểu thư nhà mình và Bệ hạ đã sớm thành thân rồi.

Làm gì có nhiều chuyện như bây giờ?

Nhưng cũng không sao.

Quan hệ giữa Bệ hạ và tiểu thư bây giờ tốt như vậy.

Đợi tiểu thư vào cung, Bệ hạ nhất định sẽ vô cùng bất ngờ.

Đến lúc đó tiểu thư lại sinh cho Bệ hạ một tiểu hoàng tử, xem Tần Dương công chúa kia làm sao tranh giành được với tiểu thư!

Tần Dương công chúa đó cứ ngoan ngoãn làm phận nhỏ đi!

Còn về việc Tần Dương công chúa có sinh hoàng tử trước tiểu thư hay không?

Không thể nào! Tiểu thư nhà mình dễ sinh nở hơn Tần Dương công chúa nhiều, nhất định là tiểu thư sinh trước!

So với Tiểu Xuân, Ngụy Tầm đang đứng cạnh hộ vệ thì không nghĩ nhiều như vậy.

Ông chỉ đang nghĩ có nên giúp Bệ hạ dò la xem đây là tiểu thư nhà ai, có nên để nàng vào cung hầu hạ Bệ hạ hay không.

Nhưng rất nhanh, Ngụy Tầm đã lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ này.

Bệ hạ còn chưa nói gì, mình đừng lo chuyện bao đồng thay Bệ hạ nữa.

Hơn nữa bây giờ cũng không phải lúc, dù sao con gái của Nghiêm thị và Tần Dương công chúa cũng sắp vào cung rồi.

Bây giờ để nàng vào cung hầu hạ Bệ hạ, chẳng phải là hại người ta sao?

“Bên ta đã sẵn sàng, có thể bắt đầu rồi.” Nghiêm Như Tuyết mỉm cười nói với thị nữ của trà lâu.

“Vâng ạ, thưa tiểu thư.” Thị nữ gật đầu, rồi lật ngược đồng hồ cát.

“Ừm...” Nghiêm Như Tuyết suy nghĩ một chút, cân nhắc xem nên nói thế nào, “Bài thơ này là một bài ngũ ngôn tuyệt cú, và hai câu thơ này là hai câu cuối của bài.”

Nghiêm Như Tuyết đưa ngón tay trắng nõn, thon dài chỉ vào những hạt hồng đậu đặt trên bàn: “Ý nghĩa của bài thơ này gần giống với loại hạt này.”

“Gần giống với ý nghĩa của hồng đậu sao?” Tiêu Mặc suy nghĩ, đoán rằng đây là một câu thơ lấy hồng đậu làm đề tài, “Chẳng lẽ là 'Hồng Đậu Ngâm'? 'Một hạt giấu trong tim, kiếp này chẳng hóa bụi trần'?”

“Không phải đâu công tử.” Nghiêm Như Tuyết lắc đầu, “Ý nghĩa vẫn còn thiếu một chút.”

“Vậy là 'Vấn Hồng Đậu' của Trình Nhung 'Cúi đầu không một lời, tâm sự đã ngàn vạn mối'?” Tiêu Mặc lại đoán.

“Cũng không phải đâu.” Nghiêm Như Tuyết vẫn lắc đầu.

“Cũng không phải?”

Điều này khiến Tiêu Mặc có chút cau mày.

Hai bài thơ này đều do những thi nhân nổi tiếng của nước Chu sáng tác, không ngờ lại đều không phải.

Hơn nữa, Tiêu Mặc cũng không biết nhiều về những câu thơ viết về hồng đậu, thêm vào đó, không ít bài thơ ở thế giới này lại giống với những bài thơ ở Lam Hải Tinh, chỉ khác tác giả mà thôi.

Nhưng chính vì thơ của hai thế giới có sự giao thoa, điều này càng khiến Tiêu Mặc cảm thấy rối rắm.

“Bài thơ này không phải do thi nhân nước Chu chúng ta sáng tác.” Nghiêm Như Tuyết nhắc nhở.

“Lẽ nào là của vị thi tiên nước Trần – 'Hồng đậu ngưng sắc son, qua sương hạt trĩu cành'?”

“Cũng không phải.”

“Vậy là – 'San hô chìm biển biếc, hồng đậu khóc đầu cành'?” Tiêu Mặc vừa xoa cằm vừa nói.

Thế nhưng Nghiêm Như Tuyết vẫn lắc đầu.

Đôi mắt trong veo của nàng khẽ chớp, suy nghĩ xem nên giải thích thế nào.

Cuối cùng, Nghiêm Như Tuyết nhìn những hạt hồng đậu trên bàn, mắt chợt sáng lên: “Công tử hãy nhặt một ít hồng đậu trên bàn lên đi.”

Tiêu Mặc liếc nhìn những hạt hồng đậu trên bàn, rồi làm theo.

“Công tử nhặt thêm một ít nữa đi ạ.” Nghiêm Như Tuyết nói tiếp.

Tiêu Mặc lại nhặt thêm một ít.

“Câu thơ này có bao hàm cả hành động vừa rồi của công tử đó...” Nghiêm Như Tuyết mỉm cười nói.

Tiêu Mặc nhìn những hạt hồng đậu trong tay, nghiêm túc suy nghĩ.

Cậu cảm thấy mình sắp nghĩ ra rồi, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.

“Công tử, tiểu thư, xin lỗi, đã hết giờ rồi ạ.”

Nhưng đúng lúc này, cát trong chiếc đồng hồ nhỏ đã chảy hết, thị nữ của trà lâu lên tiếng nhắc nhở.

Tiêu Mặc cười bất đắc dĩ: “Xin lỗi cô nương, tại hạ luôn cảm thấy chỉ thiếu một chút nữa thôi, là do tại hạ tài sơ học thiển.”

“Không sao đâu.” Nghiêm Như Tuyết bước tới, khóe môi khẽ cong lên, “Thật ra không thể trách công tử, bài thơ này quả thực không dễ đoán, cũng là do tiểu nữ không biết phải diễn tả với công tử thế nào.”

Tiêu Mặc mỉm cười, cũng không khách sáo đùn đẩy trách nhiệm với nàng nữa, chỉ tò mò hỏi: “Cô nương, câu thơ này là gì vậy?”

“Câu thơ này à...”

Khóe môi Nghiêm Như Tuyết khẽ cong lên, nàng xắn tay áo, để lộ cổ tay trắng ngần, những ngón tay thon dài như ngọc bốc lên từng hạt hồng đậu trong giỏ.

“Công tử, xin hãy đưa tay ra.” Nghiêm Như Tuyết dịu dàng nói.

Dù Tiêu Mặc có chút khó hiểu, nhưng vẫn xòe tay ra.

Một hạt.

Hai hạt.

Ba hạt.

Nghiêm Như Tuyết đặt từng hạt hồng đậu vào lòng bàn tay Tiêu Mặc.

“Hai câu thơ này... chính là...”

Nghiêm Như Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào người đàn ông trước mặt.

"Nguyện chàng hái nhiều thêm...

Vật này...

Tương tư nhất..."