Ơ Kìa Tiên Tử, Đã Nói Chỉ Là Trải Nghiệm Nhân Sinh Thôi Mà!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 05 - Chương 01 : Sính lễ và thư cầu hôn

Thoát khỏi Bách Thế Thư, Tiêu Mặc thở gấp như mấy lần trước.

Bởi vì cậu đã điều chỉnh tỷ lệ thời gian giữa Bách Thế Thư và thực tế rất cao, nên tinh thần tiêu hao hơi lớn, lại không nói tiếng nào mà trực tiếp tiến vào dòng sông thời gian.

Cho nên Tiêu Mặc bây giờ cảm thấy toàn thân hơi khó chịu, cảm giác này giống như bị đuối nước.

Nhưng may mắn là, với những kinh nghiệm trước đó, cậu đã quen hơn nhiều, nên rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Cùng lúc đó, giọng nói của Bách Thế Thư vang lên trong đầu cậu.

[Trải nghiệm cuộc đời ở thế giới thứ tư (Vong Tâm) của Bách Thế Thư đã hoàn thành.]

[Kí chủ vốn là cô nhi ở Tây Vực, ngày thường ngay cả cơm ăn áo mặc cũng khó duy trì, nhưng may mắn gặp được mấy đứa trẻ khác cùng chạy nạn đói, kí chủ cùng bọn họ đồng cam cộng khổ, kết làm huynh đệ, nương tựa lẫn nhau.

Khi kí chủ và các bạn đồng hành cướp được ít vàng, liền muốn đi tìm tiên duyên.

Vì đợi Vong Tâm, kí chủ một mình ở lại thôn làng, tạm thời sống một mình.

Kí chủ đợi được Vong Tâm, cùng nàng đi tìm Tử Hà tỷ tỷ và các bạn đồng hành.

Cuối cùng, kí chủ và Vong Tâm cùng nhau tìm được Đan Dương Tông.

Không ngờ tất cả sự tốt bụng mà Tử Hà thể hiện đều là giả, nàng ta chỉ muốn lợi dụng đứa trẻ phàm nhân có căn cốt tốt để luyện đan.

Khi kí chủ và Vong Tâm sắp bị luyện thành đan dược, tông môn đối địch của Đan Dương Tông dưới sự dẫn dắt của trưởng lão Huyết Khôi Vạn Đạo Tông đã tấn công Đan Dương Tông.

Vì Huyết Khôi thấy căn cốt kí chủ và Vong Tâm không tệ, muốn thu hai người làm đệ tử.

Nhưng Huyết Khôi có một điều kiện là phải tự tay giết một người.

Nhưng Vong Tâm quá lương thiện, trước sau không nỡ giết Tử Hà.

Ngay lúc Vong Tâm sắp bị Huyết Khôi chém đầu, kí chủ đã thay Vong Tâm giết Tử Hà, giành được sự ưu ái của Huyết Khôi.

Vì kí chủ rất hợp ý Huyết Khôi, nên Huyết Khôi không truy cứu chuyện sống chết của Vong Tâm, để nàng làm thị nữ cho kí chủ.

Sau đó, kí chủ và Vong Tâm được đưa đến Vạn Đạo Tông học Huyết Ma Đao Quyết.

Kí chủ không phụ kỳ vọng của Huyết Khôi, thông qua khổ luyện đã phát huy hết thiên phú của mình.

Tốc độ của kí chủ hiếm có trên đời, trong mắt Huyết Khôi, là đệ nhất nhân Tây Vực kể từ sau thượng cổ.

Trong thời gian sau đó, kí chủ chém giết đồng môn lập uy, chịu ba đao của Huyết Khôi, thành công đưa Vong Tâm vào chùa Không Niệm.

Sau khi về Vạn Đạo Tông, kí chủ phát hiện mình có thêm một sư muội.

Vì Huyết Khôi không quan tâm chuyện gì, cứ thế vứt Ngư Vân Vi sang một bên.

Kí chủ gánh vác trách nhiệm của sư huynh, kiên nhẫn dạy sư muội Ngư Vân Vi đọc sách xử thế.

Theo thời gian trôi qua, cảnh giới kí chủ càng lúc càng cao, bị đại đa số đồng lứa trong Vạn Đạo Tông kiêng dè.

Đối mặt với sự khiêu khích của đồng môn, kí chủ chỉ có một chữ "giết".

Sau đó, kí chủ tham gia tuyển chọn Thánh tử, trở thành một trong mười ứng viên hàng đầu của Vạn Đạo Tông.

Trong quá trình xuống núi rèn luyện, kí chủ đã giết Tứ đệ Tiền Chấn Đa đã lầm đường lạc lối, trong cơn tức giận đã đồ sát Vong Xuyên Tông, sau đó lại diệt mấy ma môn, giết ứng viên Thánh tử, tiến vào Bí cảnh Hỗn Độn đoạt được Hỗn Độn con, một trong Tứ Đại Hung Thú thượng cổ.

Từ đó, danh tiếng kí chủ dần được người Tây Vực biết đến.

Sau khi kí chủ tiến vào Tiên Nhân cảnh, đến mấy tông môn đá quán, "lấy giết thay tu", đạt đến Ngọc Phác cảnh viên mãn.

Đáng tiếc khi kí chủ đột phá cảnh giới nhập Tiên Nhân lại thất bại.

Nhưng kí chủ không hề suy sụp, mà lựa chọn phá rồi lập lại, cuối cùng thành tựu Tiên Nhân cảnh.

Sau khi về tông môn, kí chủ chém giết thần minh, lên ngôi vị Tông chủ.

Sau chiến tranh, kí chủ nam chinh bắc chiến, diệt mấy Phật Ma tông môn, phàm là tu sĩ tu luyện tà pháp đều bị kí chủ giết sạch.

Người Tây Vực nghe thấy tên kí chủ, đều kinh sợ run rẩy.

Trong trận chiến cuối cùng, kí chủ đối đầu với mười vị trụ trì Phật môn Phi Thăng cảnh.

Kí chủ đại thắng, cuối cùng trở thành bá chủ Tây Vực, thống nhất toàn bộ khí vận Tây Vực.

Nhưng kí chủ lại lựa chọn đặt ra quy củ cho thế gian.

Quy tắc do kí chủ đặt ra, Đại Đạo không chấp nhận, kí chủ cố gắng ép Đại Đạo phải chấp nhận.

Sau khi giao chiến với Đại Đạo, quy tắc do kí chủ đặt ra đã dung nhập vào Đại Đạo, kéo dài sáu ngàn năm.

Nhưng nguồn sống của kí chủ cũng bị tổn hại nghiêm trọng, ngọn lửa sinh mệnh sắp tắt, sức cùng lực kiệt.

Vào thời khắc cuối cùng, kí chủ đột phá cảnh giới phi thăng, dựa vào thiên phú bản thân, cưỡng ép mở ra một con đường lên trời, lại mượn pháp trận, chuyển giao cho Vong Tâm, rồi dùng khí vận Tây Vực hộ tống.

Việc làm của kí chủ không được trời đất dung thứ.

Dưới Thiên phạt, kí chủ hình thần câu diệt.

Đáng tiếc Vong Tâm không bước lên con đường lên trời, mà lựa chọn hóa con đường lên trời thành hạt sen vàng, bảo vệ linh hồn kí chủ tiến vào luân hồi.]

[Nhiệm vụ 1: Kí chủ trợ giúp Vong Tâm thành Phật, cảnh giới Phật đạo của Vong Tâm càng cao, phần thưởng kí chủ nhận được càng lớn, khi Vong Tâm thành tựu Phật cảnh, kí chủ có thể nhận phần thưởng tối đa.

Đánh giá cuối cùng: Vong Tâm kiếp này không thành Phật, cuối cùng thành tựu Tiên Nhân cảnh (từ xưa đến nay, Phật cảnh khó khăn như vậy, dù kí chủ tính toán cả thế gian và thiên ý, nhưng vĩnh viễn không thể tính được lòng Vong Tâm).

Phần thưởng phát ra như sau:

Phật Nữ Thánh Liên: Pháp bảo hộ mệnh nhất phẩm, khi kí chủ gặp nguy hiểm tính mạng, Phật Nữ Thánh Liên sẽ nở rộ, chặn tai họa cho kí chủ, có thể chống đỡ toàn lực một đòn của tu sĩ dưới Phi Thăng cảnh.]

[Nhiệm vụ 2: Kí chủ tu hành ở Tây Vực, cảnh giới càng cao, phần thưởng càng hậu hĩnh, khi kí chủ trở thành người mạnh nhất Tây Vực, phần thưởng sẽ đạt mức cao nhất.

Đánh giá cuối cùng: Cảnh giới cuối cùng của kí chủ tuy là Tiên Nhân cảnh viên mãn, nhưng đã là người mạnh nhất Tây Vực, có thể nhận phần thưởng cao nhất.

Phần thưởng phát ra như sau:

Huyết Ma Đao Ý: Đao ý này ẩn chứa Huyết Ma Đao Quyết và kinh nghiệm học Huyết Ma Đao Quyết của kí chủ trong Bách Thế Thư (Huyết Ma Đao Quyết là đao pháp bá đạo nhất Tây Vực thậm chí cả thế gian, do Huyết Nguyệt Nhi thượng cổ sáng tạo, là một trong số ít truyền thừa được lưu truyền từ thượng cổ đến nay).

Thiên Đạo Tẩy Tủy Dịch: Có thể tiến hành một lần tẩy kinh phạt tủy, nâng cao thiên phú của bản thân (hiệu quả không chắc chắn, sau khi dùng, người khác không thể phát hiện).]

[Nhiệm vụ 3: Kí chủ thống nhất Ma môn Tây Vực, tạo ra Ma môn khổng lồ, mỗi khi kí chủ thôn tính một Ma môn, có thể tích lũy phần thưởng, khi kí chủ thống nhất tất cả Ma môn Tây Vực, có thể nhận phần thưởng cao nhất.

Đánh giá cuối cùng: Kí chủ diệt tất cả ma môn, thậm chí suýt diệt hết chùa chiền Phật giáo, có thể nhận phần thưởng cao nhất.

Phần thưởng như sau:

Huyết Bá Vương Khí: Khi kí chủ sử dụng "Huyết Bá Vương Khí", người phàm và tu sĩ trong bán kính hai dặm, tùy thuộc vào cảnh giới và linh lực của họ, sẽ bị ảnh hưởng ở các mức độ khác nhau như ngất xỉu, quỳ lạy, không phản ứng, sức mạnh của Huyết Bá Vương Khí có thể tăng lên theo cảnh giới của kí chủ.

Bá chủ Tây Vực: Khi kí chủ xuất hiện ở Tây Vực trong thế giới này, thực lực cảnh giới có thể tăng thêm 30%.]

[Phần thưởng Bách Thế Thư đã hoàn tất, mời kí chủ chú ý.]

Ngay khi Tiêu Mặc tưởng Bách Thế Thư cuối cùng cũng xong, định sắp xếp lại phần thưởng mình nhận được từ lần trải nghiệm cuộc đời này, giọng nói của Bách Thế Thư lại vang lên——

[Kiếp thứ năm của Bách Thế Thư sắp hoàn thành, lần trải nghiệm cuộc đời này có tính chọn lọc.

Bách Thế Thư có thể cung cấp cho kí chủ hai cuộn tranh, kí chủ có thể đưa ra hai lựa chọn khác nhau.

Bản sao kí chủ chọn trước sẽ là kiếp thứ năm.

Một bản sao khác sẽ là kiếp thứ sáu của kí chủ.

Lưu ý: Cuộn tranh này chỉ để kí chủ lựa chọn, khi kí chủ đưa ra lựa chọn, hoặc sau khi rời khỏi Bách Thế Thư, ký ức về cuộn tranh sẽ mơ hồ biến mất.]

Tiếng Bách Thế Thư hạ xuống, trong đầu cậu quả thực hiện ra hai cuộn tranh.

Cuộn tranh bên trái vẽ một nữ tử mặc váy trắng, dáng người thon dài cao ráo.

Chỉ thấy nữ tử đứng trên đài cao trong quân đội, tay cầm dùi trống, tay áo tuột khỏi cổ tay, để lộ cánh tay sen trắng như tuyết.

Xét theo động tác của nàng, nữ tử này đang đánh trống cho quân đội.

Trong tranh, đa số binh lính đều mơ hồ, chỉ có phía trước nhất quân đội, có một vị tướng quân không nhìn rõ mặt nhưng thân hình rõ ràng, gã mặc áo giáp xông lên phía trước.

Mà trước mặt gã, lại là tu sĩ và thiên quân vạn mã đang bay lượn trên mây!

Bức tranh bên phải vẽ một nữ tử tai hồ ly mặc váy dài, tư thái uyển chuyển, dáng người gần như có thể sánh với Như Tuyết.

Chín cái đuôi hồ ly trắng như tuyết sau lưng nàng đung đưa trong gió như lụa satin.

(Note: “Lụa satin” (hay còn gọi là vải sa-tanh) là một loại vải có bề mặt bóng mượt, óng ánh và trơn láng, thường được dùng trong quần áo cao cấp, váy dạ hội, áo ngủ, rèm cửa, hoặc đồ trang trí sang trọng.

Cấu trúc sợi của satin được dệt theo kiểu mặt phải bóng – mặt trái nhám, khiến nó phản chiếu ánh sáng rất đẹp, trông như ánh nước hoặc ánh lụa trượt trên da.)

Chỉ thấy nàng đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía xa.

Phía xa dưới chân núi, là một tòa thành trì đèn đuốc sáng rực.

Ánh sao và ánh đèn phản chiếu trong mắt nàng, nhưng thứ Tiêu Mặc thấy được từ đôi mắt nàng chỉ là sự cô đơn vô tận.

Chỉ xét hai bức tranh này, cậu đoán một bức thiên về trải nghiệm cuộc đời ở triều đình.

Bức còn lại là về yêu nữ.

Ngoài ra, cậu không thể nhận được thêm bất kỳ thông tin nào khác.

"Thôi vậy, tạm thời không chọn nữa."

Tiêu Mặc quyết định thoát khỏi Bách Thế Thư trước, lần trải nghiệm cuộc đời tiếp theo, đợi một thời gian nữa rồi nói.

Thứ nhất, ngày cưới sắp đến gần, mình thật sự không còn nhiều thời gian, phải xử lý Nghiêm Như Tuyết, vị Hoàng hậu này trước đã.

Thứ hai là mình thật sự phải nghỉ ngơi một thời gian.

Tuy nói mỗi lần ra khỏi Bách Thế Thư, Bách Thế Thư sẽ hỗ trợ trạng thái tinh thần của mình, không để mình suy sụp phát điên.

Nhưng loại hỗ trợ này có giới hạn, thực tế tinh thần mình đã vào Bách Thế Thư quá lâu và quá thường xuyên, thật sự có chút chậm chạp.

Và ngay khi ý thức Tiêu Mặc vừa rời khỏi Bách Thế Thư.

Quả nhiên, cậu không còn nhớ gì về hai cuộn tranh vừa thấy nữa.

Lấy ra Thiên Đạo Tẩy Tủy Dịch, cậu không nói hai lời liền uống vào.

Khác với năng lượng bá đạo của Long Đình Dịch, Thiên Đạo Tẩy Tủy Dịch tương đối ôn hòa hơn nhiều.

Cậu cảm thấy một luồng hơi ấm từ từ chảy khắp cơ thể, cảm giác rất thoải mái.

Đợi đến khi Tiêu Mặc hoàn hồn lại, nửa canh giờ đã trôi qua, toàn thân cậu đã thải ra bùn bẩn tạp chất.

May mắn là cậu đã chuyển đến ở Linh Tuyền Cung, rất nhanh đã đến hồ Linh Tuyền, tắm rửa thoải mái một trận.

Gột sạch bùn bẩn, Tiêu Mặc không biết thiên phú hiện tại của mình so với các tu sĩ trên đời là bao nhiêu.

Nhưng logic mà nói hẳn là không tệ lắm.

Vừa tắm rửa, Tiêu Mặc vừa cảm nhận những thứ khác mà Bách Thế Thư thưởng cho.

Đa số phần thưởng lúc này cậu không dùng đến.

Ví dụ như Huyết Ma Đao Quyết.

Lúc này cậu tu luyện Thảo Tự Kiếm Quyết khá thuận lợi, lại có Quốc sư Vạn Kiếm Tông chỉ dạy, nên tạm thời không cần tu luyện Huyết Ma Đao Quyết.

Mình không đủ tinh lực, lại dễ bị lộ.

Rồi "Huyết Bá Vương Khí", cũng phải giấu đi trước, để người khác không nhận ra điều gì kỳ lạ, nếu không cũng không dễ giải thích.

Dù sao, Tiêu Mặc vẫn khá rõ ràng mục tiêu hiện tại của mình, đó chính là tu luyện chăm chỉ, sau đó đợi cảnh giới gần đủ, sẽ tìm cơ hội chém bay đầu chó của Nghiêm Sơn Ngao.

Sau khi mình nắm quyền triều đình, sẽ xem có thể đuổi Khương Nhu đi không, nếu không cứ luôn lo lắng sẽ lộ phần thưởng của Bách Thế Thư trước mặt nàng.

"Bệ hạ."

Rất nhanh, giọng nói của Ngụy Tầm truyền đến từ ngoài cửa.

"Thay y phục."

Vừa nghe giọng Ngụy Tầm, cậu biết chắc chắn lại có chuyện, dù sao lão già này không có việc gì sẽ không đến tìm mình.

"Vâng, Bệ hạ."

Mấy thị nữ bước lên, cẩn thận thay y phục cho cậu.

Sau khi mặc đạo bào xong, Tiêu Mặc đi ra ngoài Linh Tuyền Cung.

"Chuyện gì?" Đứng ở cổng Linh Tuyền Cung, cậu hỏi Ngụy Tầm.

"Bẩm báo Bệ hạ." Ngụy Tầm cung kính nói, "Sứ giả Tần quốc sắp vào hoàng đô."

"Nhanh vậy sao?"

Tiêu Mặc sững sờ.

Còn năm ngày nữa mới đến đại điển thành hôn của mình.

Cậu tưởng sứ giả Tần quốc nói thế nào cũng phải mấy ngày mới đến, không ngờ lại nhanh như vậy.

"Quả thực có hơi nhanh..." Ngụy Tầm gật đầu, vẻ mặt có chút phức tạp.

Lão ta trông như muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói với Bệ hạ nhà mình thế nào.

Tiêu Mặc nhìn bộ dạng của Ngụy Tầm, nhíu mày: "Cứ nói thẳng đi, sao vậy, ngay cả ngươi cũng phải giấu trẫm?"

"Lão nô không dám!"

Ngụy Tầm vội quỳ xuống, dập đầu mấy cái.

"Vậy cứ nói đi." Cậu xua tay.

"Bẩm... Bẩm báo Bệ hạ, vốn dĩ Tần quốc chủ yếu cử sứ giả đến Đại Chu chúng ta, nhưng sứ giả Tần quốc viết thư nói, Tần quốc có vài việc, Tần quốc chủ không thể thoát thân được. Cho nên đã nhờ muội muội của Tần quốc chủ, Tần Dương công chúa, thay mặt đi sứ."

Ngụy Tầm nói.

"Chỉ vậy thôi? Trẫm còn tưởng chuyện gì? Tần Dương công chúa đến thì đến, ngươi căng thẳng như vậy làm gì?" Cậu hỏi.

"Cái đó..." Ngụy Tầm mắt đảo trái đảo phải, "Tần Dương công chúa lần này đến, còn mang theo một số thứ."

"Thứ gì?"

Ngụy Tầm nuốt nước bọt: "Sính lễ và thư cầu hôn."

"???"

Tiêu Mặc sững sờ.

"Ngươi nói gì?"

"Bệ hạ, đây là thư của Tần quốc chủ, bên trong có bát tự của Tần Dương công chúa."

Ngụy Tầm lau mồ hôi lạnh trên trán.

"Tần quốc chủ hy vọng Bệ hạ có thể cưới Tần Dương công chúa, kết tình hữu hảo trăm năm giữa hai nước."

...

...

[Ngày mai tôi sẽ phẫu thuật thoát vị rốn, hôm nay đã kiểm tra cả ngày, thật sự rất mệt, nên sẽ đăng tạm trước.

Ngày mai tôi sẽ phẫu thuật, sáng mốt xuất viện.

Ngày mai tùy tình hình, trước khi vào phòng mổ, tôi sẽ viết thêm, sau khi ra ngoài, lúc hết thuốc tê, nếu viết được, tôi sẽ tiếp tục viết, nếu không viết được, ngày mai có thể sẽ phải nghỉ một ngày.

Mong các vị lượng thứ.

PS: Ngày mai phẫu thuật, hy vọng có thể kịp xem trận đấu BLG, hy vọng sẽ không tức đến mức rách vết thương.]