Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 79 - Ma Huyết Nhuộm Thành, Thánh Hỏa Thiêu Đêm (4)

“Ta không ngại cho ngươi hiểu được sống không bằng chết là cảm giác gì.”

Kỵ sĩ huyết sắc từ từ hạ thanh Rapier xuống cổ họng Julian, vững vàng dí vào da thịt cậu, chỉ còn nửa tấc là có thể đâm rách da.

“Vậy thì, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một đạo lý!”

Chưa đợi kỵ sĩ huyết sắc phản ứng, chân hắn đột nhiên dẫm phải thứ gì đó.

Khi hắn cúi đầu nhìn xuống, dưới chân đột ngột nổ ra một luồng ánh sáng cực kỳ chói mắt, kèm theo tiếng tinh thể vỡ vụn, cả người hắn bất ngờ bị một luồng sức mạnh vô hình hất văng.

Julian nhanh chóng nốc cạn hai lọ thuốc trị thương hạ giai, lau khóe miệng, cố nén đau đớn ở hai chân đứng dậy, vừa ném cầu lửa về phía hai tên áo đen đang ngẩn người, vừa ngưng tụ ra một cây trường thương rực lửa bằng ma lực bên cạnh, ném toàn lực về phía kỵ sĩ huyết sắc.

“Bất kể ngươi có mạnh thế nào, cũng đừng coi thường người khác!”

Trường thương rực lửa vạch ra một đường cong đỏ rực trên con phố tối đen, kỵ sĩ huyết sắc vừa mới lấy lại thăng bằng, nhìn thấy trường thương đã cận kề gang tấc mà không hề hoảng loạn hay có động tác phòng thủ nào.

Khi thanh rapier của hắn nhanh chóng nâng lên, mũi kiếm và mũi thương va chạm vào nhau trong nháy mắt, cây trường thương kia đột ngột biến mất giữa không trung.

Chưa đợi Julian kịp lẩm bẩm, một luồng hơi nóng đột ngột xuất hiện trên đỉnh đầu.

Tựa như theo bản năng, cậu nhảy lùi về sau, cây trường thương cậu vừa ném ra cắm phập xuống đất ngay giây tiếp theo, nó bùng phát ra một vòng lửa rực cháy, hất tung cả cậu và hai tên áo đen vừa định xông lên ra ngoài.

Mượn lực xung kích này, cả người Julian bay ngược về sau, vị tanh ngọt lại dâng trào trong cổ họng, hòa lẫn với mùi vị vừa đắng vừa ngọt của thuốc trị thương khiến cậu ho sặc sụa.

Hai chân cày ra hai vệt mờ trên mặt đất, Julian ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một cú đâm nhanh như chớp.

Gần như không có thời gian phản ứng, cậu lập tức nâng kiếm lên đỡ, mũi rapier và thân trường kiếm va chạm bắn ra tia lửa, chói mắt vô cùng trong con phố tối đen.

“Nhiều trò vặt vô dụng thật đấy.”

Giọng nói vô cảm của kỵ sĩ huyết sắc lại vang lên, một lực lớn lại truyền đến từ trước ngực, trường kiếm của Julian lập tức bị hất văng.

Nhưng tay trái của cậu đã sớm chuẩn bị, ma lực cuồn cuộn hóa thành một lưỡi dao lửa, đập mạnh vào bụng kỵ sĩ huyết sắc.

“Tuy vô dụng, nhưng cũng phải khen ngợi ngươi một câu.” Cơ thể kỵ sĩ huyết sắc ngay khoảnh khắc tiếp xúc với lưỡi dao lửa liền lóe lên ánh sáng bạc, và bên cạnh hắn, như giọt nước rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, đột nhiên nổi lên từng đợt gợn sóng, từ đó bất ngờ bắn ra một lưỡi dao lửa y hệt.

Thấy sắp bị chính đòn tấn công của mình đánh trúng, đồng tử Julian co rút, vội vàng thu hồi ma lực, nhưng vẫn chậm một bước.

Lưỡi dao lửa sượt qua vai trái Julian, cảm giác nóng rát xuyên qua lớp vải, để lại một vết sưng đỏ trên da cậu.

Cậu loạng choạng lùi lại hai bước, mồ hôi lạnh mang theo vài vệt tro đen chảy dọc theo cằm nhỏ giọt xuống đất, ánh mắt nhìn chằm chằm kỵ sĩ huyết sắc chỉ cách mình vài mét nhưng không có động tác tiếp theo.

Đột nhiên, giọng điệu vô cảm của hắn mang theo vài phần ý cười, vô cùng gượng gạo, nghe rất khó chịu:

“Rất tốt, rất tốt, xuất sắc như vậy, lại còn sở hữu Thánh Hỏa chân chính, với tư cách là Thánh Tử tương lai của giáo phái ta, ngươi có đủ tư cách. Như vậy thì tổn thất ở Woodcreek cũng không đáng nhắc tới.”

“Thánh Tử?” Lông mày Julian nhíu chặt, nghe ý của tên kỵ sĩ huyết sắc này, hắn chắc chắn là người của Tế Thế Hoang Tinh Giáo, cũng là cường giả sử dụng ma pháp không gian mà nhà Warren mời về.

Nhưng cái Thánh Tử mà hắn nói, trong cốt truyện nguyên tác không hề nhắc đến chuyện này, cái này... lại là do mình kích hoạt sớm điểm mấu chốt nào đó sao?

Hình như từ đầu đến cuối, tổ chức tà giáo xuất hiện ở giai đoạn giữa và cuối này chưa từng có cái gọi là Thánh Tử, nay đột nhiên nhắc đến, thật khiến Julian có chút không hiểu ra sao.

Còn nữa, Thánh Hỏa chân chính? Là đang nói Đệ Nhị Thánh Hỏa của cậu? Vậy Hạt Giống Thánh Hỏa là gì? Hàng nhái à?

“Ta nghe không hiểu ngươi đang nói gì.”

Kỵ sĩ huyết sắc đột nhiên thu kiếm, tiện tay xua đuổi hai tên áo đen lui xuống, bước lên vài bước đưa tay phải về phía Julian: “Ngươi chính là Thánh Tử có thể dẫn dắt giáo phái ta thanh tẩy thế giới!”

Julian né tránh bàn tay đeo găng trắng kia, cơ thể căng cứng, đề phòng tên nguy hiểm trước mặt trở mặt bất cứ lúc nào: “Chiêu tẩy não của các ngươi vô dụng với ta. Bất kể xảy ra chuyện gì, các ngươi mãi mãi là kẻ thù, không có gì để thương lượng cả!”

“Không không không, đây không phải tẩy não.” Kỵ sĩ huyết sắc lật cổ tay, để lộ hình xăm sao và mặt trời của Tế Thế Hoang Tinh Giáo ẩn bên dưới:

“Hẳn là ngươi cũng đoán được thân phận của ta rồi. Còn về thiếu nữ mà đám Warren luôn miệng muốn có kia, lúc này còn kém xa so với tầm quan trọng của ngươi. Mời ngươi... không, mời Thánh Tử tương lai theo ta về, diện kiến Giáo chủ đại nhân.”

“Mời ta về?” Julian cười lạnh một tiếng, tay trái lặng lẽ sờ về phía hông, “Các ngươi hỗ trợ gia tộc Warren, dùng người sống để luyện kim, biến con người thành Ma Tộc, coi vô số dân chúng thành Vọng Phong là nguyên liệu trong kế hoạch của các ngươi, đây chính là giáo nghĩa của các ngươi!?”

Julian nghiến răng, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo: “Từ khoảnh khắc các ngươi ra tay với thành phố này, ra tay với Sylvia, đã định đoạt thái độ của ta đối với các ngươi.”

Cậu nắm chặt trường kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào kỵ sĩ huyết sắc: “Tất cả các ngươi, đều phải chết!”

Khi kỵ sĩ huyết sắc nghe thấy chữ “Sylvia”, đôi đồng tử màu rượu đỏ khẽ co lại trong thoáng chốc, rất nhanh lại trở về bình tĩnh: “Sylvia Thranduil?”

Đôi mắt hắn nhìn chăm chú vào Julian, giọng điệu bình thản nói ra câu khiến tim Julian run lên: “Lúc này, e rằng ả ta đã là một cái xác rồi.”

“Ngươi nói... cái gì?”

Giọng nói của Julian như bị ép ra từ kẽ răng, mỗi âm tiết đều tràn ngập cơn giận dữ bị kìm nén cực độ, bàn tay đang nắm chặt trường kiếm đột ngột siết chặt hơn, vết bỏng trên vai trái vẫn còn đau rát, nhưng mọi cảm giác đau đớn đều bị cơn giận sôi trào trong lồng ngực đè nén.

Kỵ sĩ huyết sắc nhìn sắc mặt đột ngột trầm xuống của cậu, trong đôi đồng tử màu rượu đỏ lướt qua một nụ cười đầy ẩn ý: “Con tinh linh đó có quan hệ gì với ngươi? Ngươi thuộc gia tộc Elios, sao lại quan tâm đến chuyện của gia tộc Thranduil?”

Hắn dừng lại một chút, tay phải dường như có chút bất lực xua xua: “Nhà Elios và nhà Thranduil các ngươi không phải đã sớm nhìn nhau không thuận mắt sao? Nay con Kiếm Thánh nhà Thranduil đó chết rồi, ngươi nên vui mừng mới phải.”

“Không cần ngươi quan tâm!” Julian vừa định xông lên, một tia sáng lạnh đột nhiên lướt qua trước mặt cậu, cách đôi mắt cậu chưa đến nửa tấc.

Cậu sững sờ, nhìn mũi kiếm ngay trước mắt và kỵ sĩ huyết sắc trước mặt, bàn tay nắm chặt trường kiếm cứng đờ, tay kia nhanh chóng ngưng tụ một sợi dây lửa quấn về phía cổ kỵ sĩ huyết sắc.

“Xin ngươi đừng làm những hành động phiền phức thừa thãi nữa. Nếu thực sự làm ngươi tàn phế hoặc gần chết, ta sẽ rất đau đầu đấy.”

Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, ma pháp của Julian bị hắn dùng một tay bóp tắt, tay phải bóp chặt cổ cậu, nhấc bổng cả người cậu lên.

“Bây giờ ngươi có hai lựa chọn. Một, cùng ta trở về bên cạnh Giáo chủ, với tư cách là Thánh Tử thế hệ mới mà bước lên Thần Giai, trở thành Sứ Giả Thần Thánh thanh tẩy thế gian. Hai...”

“Phụt!”

Chưa đợi kỵ sĩ huyết sắc nói xong, Julian đã nhổ một bãi nước bọt vào mặt hắn, cười khẩy: “Ta thấy ngươi đang... vẫn chưa tỉnh ngủ đấy!”

Tuy nhiên, kỵ sĩ huyết sắc không hề bị hành động này chọc giận, chỉ đột ngột buông tay, đầu gối hất mạnh lên, hất văng cả người cậu đồng thời nhanh chóng rút ra một ống tiêm.

Chất lỏng màu đen sôi sục bên trong khiến đồng tử Julian chấn động, lập tức nhận ra đó là thứ gì.

Không màng đến đau đớn như muốn rã rời toàn thân, cậu cắn răng, cưỡng ép lật người giữa không trung, lại ngưng tụ hai cây trường thương rực lửa, trước sau nhắm thẳng vào cơ thể hắn mà ném xuống.

Hai cây trường thương rực lửa lấp lánh ánh đỏ, mang theo tiếng xé gió lao thẳng xuống.

Cổ tay kỵ sĩ huyết sắc xoay chuyển, gợn sóng ma pháp hhông gian dệt thành tấm khiên vô hình trước người, cây trường thương đầu tiên khi va vào mặt khiên đột ngột vặn vẹo, sượt qua giáp vai hắn bay ra ngoài, vải vóc bị đốt cháy lập tức bốc lên một làn khói đen.

Nhưng cây trường thương thứ hai lại như nhắm trúng sơ hở, mượn sự che chở của cây trước, đâm thẳng vào tay phải cầm ống tiêm của hắn.

Đồng tử của kỵ sĩ huyết sắc hơi co lại, buộc phải từ bỏ động tác nhắm vào Julian, nghiêng người né tránh trường thương đồng thời vung tay phải, ống tiêm đột nhiên biến mất giữa không trung.

Chỉ trong một khoảnh khắc, Julian vừa tiếp đất đồng thời bước một bước dài về phía trước, vừa vặn né được ống tiêm bắn ra từ hư không, sau đó lại ngưng tụ một cây trường thương rực lửa.

“Thứ rác rưởi này ngươi giữ lại mà dùng đi!” Sau đó vung trường thương, không quay đầu lại bắt đầu chạy như điên về phía tòa tháp cao.

Tên kia nói Sylvia...

“Chậc, thủ đoạn lừa người mà thôi!”

Julian lắc đầu, cơn đau ở ngực và hai chân khiến cơ thể cậu cứng đờ, đà lao tới khựng lại.

Tuy nhiên chính sự khựng lại này, cậu chứng kiến cách mình vài mét đột nhiên lóe lên luồng ánh sáng bạc, hàng chục tia sáng bạc hình thù giống thanh kiếm mảnh bay ra từ hư không, cắm đầy những hố sâu nhỏ li ti trên mặt đường trước mặt cậu.

Cậu không kịp đứng vững, vết bỏng trên vai trái đột nhiên đau như xé, cả người loạng choạng va vào thùng gỗ bên cạnh.

Rầm một tiếng, dăm gỗ từ thùng gỗ vỡ vụn hòa cùng tia lửa trong lòng bàn tay Julian bắn tứ tung, vừa vặn chặn được bóng dáng kỵ sĩ huyết sắc đang đuổi theo sát nút.

“Tại sao không dùng Thánh Hỏa của ngươi? Nào, hãy cho ta thấy đi, Thánh Tử. Cho thấy năng lực của ngươi, cho thấy sức mạnh thanh tẩy thế giới này của ngươi!”

“Cho thấy cái rắm! Chết đi!” Julian nốc cạn một lọ thuốc hồi phục ma lực, lau đi dược dịch màu xanh đậm bên khóe miệng, đồng thời ngưng tụ sáu cây trường thương, dùng hết sức bình sinh ném mạnh ra.

Sáu cây trường thương rực lửa mang theo tiếng xé gió chói tai, đột ngột đổi hướng giữa không trung, từ nhiều phương hướng khác nhau đồng thời đâm về phía cơ thể kỵ sĩ huyết sắc.

Lần này Julian không giữ lại chút sức lực nào, ma lực tràn ra theo mũi thương, ngọn lửa đỏ rực dệt thành một tấm lưới nóng bỏng trong đêm, vây khốn kỵ sĩ huyết sắc vào trong.

Đối mặt với đòn toàn lực của Julian, kỵ sĩ huyết sắc chỉ khẽ lắc đầu, từ từ rút ra thanh rapier ở bên hông. Thân kiếm sáng loáng phản chiếu một vệt mờ nhạt trong ánh lửa, chuẩn xác chọc vào mũi thương của cây trường thương đầu tiên.

Không có tiếng va chạm chói tai, chỉ có một tiếng động nhẹ như đá rơi xuống nước, gợn sóng ma pháp không gian lan ra theo mũi kiếm, như gáo nước lạnh đột ngột dội lên ngọn nến, ngọn lửa trên cây trường thương đó lập tức ảm đạm, hóa thành những đốm lửa nhỏ, nhanh chóng tan biến trong không khí.

Năm cây trường thương còn lại đã cận kề gang tấc, đồng tử Julian đột ngột co rút, muốn thúc giục toàn bộ ma lực tăng cường thế công, nhưng ma lực cậu vừa hồi phục lúc này đã cạn kiệt hoàn toàn, một cơn chóng mặt dữ dội khiến cậu suýt chút nữa không đứng vững.

Còn đối phương chỉ nghiêng người một cái, đồng thời khi thanh rapier lướt qua, năm cây trường thương như chui vào hư không, ngay sau đó chui ra từ bên cạnh hắn, sau khi bay lên không trung thì mất đi nguồn ma lực, hóa thành vô số đốm lửa.

“Nếu không dùng Thánh Hỏa, hôm nay ngươi sẽ chết ở đây đấy.”