Phương xa, hắc triều lại dâng thêm một đoạn.
Tiếng gầm rú chấn động của ma triều khiến thường thành cũng phải run lên, những con ma tộc hạ giai điên cuồng lao đầu vào bức tường băng, chất nhầy màu đen chảy dọc theo lăng băng, đông lại thành từng lớp băng đen kịt.
Lưỡi kiếm của các Ngân Dực Kỵ Sĩ đã đầy vết sứt mẻ, vết xước trên áo giáp đã có thể nhìn thấy máu thịt bị rạch toạc bên dưới, mỗi lần chém xuống đều phải cắn răng chịu đựng đòn phản công của ma tộc.
Chiến lực trung giai cấp một của các Ngân Dực Kỵ Sĩ trước lượng lớn ma tộc như hòn đá ném vào dòng lũ, chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ phòng tuyến, nhưng không ngăn được sự tấn công mãnh liệt như thủy triều.
“Tường băng bên trái sắp sập rồi!” Một kỵ sĩ gào thét, dùng cơ thể chặn lại móng vuốt của một con ma tộc, máu đen rỉ ra theo khe hở áo giáp của anh ta, tỏa ra từng đợt sương mù đen.
Yulina thấy vậy lập tức giơ tay, ma lực xanh nhạt lan tràn theo bức tường băng, vá lại chỗ hổng sắp nứt vỡ, nhưng lăng băng vừa ngưng tụ xong thì lại bị ma tộc đâm nát trong nháy mắt, thái dương cô truyền đến từng cơn đau nhói, hai tay run rẩy không ngừng.
Cảm giác sợ hãi khó hiểu dâng lên từ tận đáy lòng khiến cơ thể cô có chút không vững, nhưng cô vẫn cắn răng, thúc giục ma lực trong lòng bàn tay dựng lên một bức tường băng, chặn lại một lượng lớn ma tộc hạ giai đang lao tới.
Tuy nhiên cô vừa mới thở được một hơi, một con ma tộc trung giai đột nhiên nhảy xuống từ mái nhà bên cạnh, một vuốt đánh bay một Ngân Dực Kỵ Sĩ, quay đầu lao thẳng về phía Yulina vừa mới hoàn hồn.
Mãi đến giây tiếp theo khi móng vuốt sắc nhọn mang theo mùi tanh hôi gào thét lao tới, Yulina mới hoàn toàn phản ứng lại, cô có thể nhìn rõ móng vuốt ma tộc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, trên đó còn dính máu của kỵ sĩ bị đánh bay lúc nãy, mùi tanh hôi trộn lẫn với mùi thối rữa đặc trưng của ma tộc sộc vào cổ họng cô.
“Tiểu thư cẩn thận!”
Một Ngân Dực Kỵ Sĩ bên cạnh gào lên, lao tới từ phía sau, tấm khiên tháp chặn đứng móng vuốt đang chém xuống của ma tộc trước mặt.
Móng vuốt ma tộc đập mạnh vào mặt khiên, vụn gỗ trộn lẫn với mảnh kim loại bắn tứ tung, tấm khiên tháp lập tức bị cào ra năm rãnh sâu, mép sắt cũng bị cuộn lại thành sắt vụn.
Cả người anh ta bị lực lớn đẩy lùi ra sau vài mét, đầu gối đập mạnh xuống mặt băng. Anh ta phun một ngụm máu tươi lên mặt băng, những hạt máu đỏ tươi lập tức đông lại thành những tinh thể băng nhỏ.
Con ma tộc trung giai liếc nhìn kỵ sĩ đang quỳ rạp trên đất, nó không tiếp tục truy kích anh ta, mà quay đầu lại, tấn công Yulina một lần nữa.
“Cái quái gì vậy...!”
Yulina sững sờ, cũng không màng đến thái dương vẫn đang đau nhói, nhảy mạnh về phía sau, trở tay ném ra mấy mũi băng về phía tim nó.
Khoảnh khắc mũi băng xé gió bay đi, Yulina tưởng rằng ít nhất cũng có thể ép lui ma tộc nửa bước, nhưng con ma tộc trung giai kia lại đột ngột nghiêng người, động tác linh hoạt không giống quái vật vụng về chút nào.
Móng vuốt sắc nhọn thậm chí còn móc chính xác vào mép mũi băng khi nó sượt qua lớp sừng trên vai nó. “Rắc” một tiếng, mũi băng bị bẻ gãy làm đôi, chất nhầy màu đen nhỏ giọt theo đầu móng vuốt, đốt cháy những hố nhỏ li ti trên mặt băng.
Lòng Yulina chùng xuống, những con ma tộc trung giai gặp trước đây chỉ biết dựa vào sức mạnh thô bạo để húc tới, nhưng con trước mắt này không chỉ biết né tránh đòn tấn công, mà còn có thể dự đoán quỹ đạo mũi băng, giống như có người đang điều khiển hành động của nó ở phía sau vậy.
“Thuật luyện kim cơ thể người sao...”
Nhìn con ma tộc trung giai đang suy nghĩ giống như một con người trước mặt, Yulina siết chặt nắm đấm, liếc nhìn các Ngân Dực Kỵ Sĩ vẫn đang chống cự ma tộc hạ giai, lúc này đều đã ứng phó không xuể, không thể rảnh tay đối phó với tình hình phía sau.
Ngay cả kỵ sĩ cầm khiên tháp vừa rồi cũng là khó khăn lắm mới rảnh tay, chuẩn bị chi viện nơi khác, kết quả lại thấy cô suýt bị ma tộc cào bị thương.
“Tiểu thư! cẩn thận đuôi của nó!!!” Kỵ sĩ quỳ rạp trên đất đột nhiên gào lên, lúc này đang ôm đầu gối chảy máu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái đuôi sau lưng con ma tộc.
Yulina vừa định quay đầu, cái đuôi của con ma tộc đó đột nhiên duỗi thẳng, quất về phía eo cô như roi thép, tốc độ nhanh gấp đôi lúc trước, ngay cả không khí cũng bị quất phát ra tiếng “bốp” giòn tan.
Cô vội vàng lăn sang một bên, vừa né được cú quất, đồng thời lòng bàn tay ngưng tụ một mũi băng, định đâm vào xương đuôi ma tộc.
Nhưng nó như đã sớm biết hành động của cô, cái đuôi đột nhiên ngoặt một cái giữa không trung, quất mạnh vào mũi băng.
Mũi băng lập tức vỡ vụn, vụn băng bắn ra cứa rách má Yulina, một vết máu nhỏ lập tức rỉ ra hạt máu, khiến cô nhíu mày, vội vàng kéo giãn khoảng cách với con ma tộc trung giai này.
“Chỉ một con thôi đã phiền phức thế này, nếu thêm mấy con nữa...”
Lời cô chưa dứt, trên mái nhà lại có mấy con ma tộc trung giai gào thét nhảy xuống, trong nháy mắt từ thế cân bằng miễn cưỡng một chọi một biến thành thế yếu.
Mấy con ma tộc này sau khi tiếp đất không có động tác thừa thãi, cũng không ùa lên cùng lúc, ngược lại tản ra theo đội hình bao vây, nhốt Yulina vào giữa.
Yulina liếc nhìn Ngân Dực Kỵ Sĩ đang quỳ trên đất không thể đứng dậy, lại nhìn những kỵ sĩ khác đang chặn ở các góc cách đó không xa, vốn trạng thái đã không tốt, lúc này lại đối mặt với trận chiến phòng thủ áp lực cực lớn như vậy, tình trạng cơ thể của họ đã tồi tệ đến cực điểm.
Phải làm sao đây? Đối mặt với tuyệt cảnh như vậy, không có viện binh, không có bàn tay vàng, không có thực lực vững vàng, cho dù cô có nhớ rõ cốt truyện đến đâu, đối mặt với mấy con ma tộc trung giai bị khẻ khác điều khiển này thì biết cốt truyện cũng chẳng có tác dụng gì.
Dùng lại ma pháp bản nguyên một lần nữa? Nhưng... nếu lại hôn mê hai tuần một cách khó hiểu, thì cuộc sống sau khi xuyên sách này có lẽ cũng đến đây là hết, không chết trong tay ma tộc cũng sẽ bị đưa đến nhà Warren, sống những ngày tháng sống không bằng chết.
Vô thức sờ sờ túi áo, trong đó còn đặt viên tinh thể truyền ảnh hình hoa diên vĩ kia, tuy có thể cảm nhận được dao động ma lực nhè nhẹ tỏa ra từ đó, nhưng đó không phải là tín hiệu liên lạc.
Ngay lúc cô đang cố hết sức suy nghĩ bước tiếp theo nên hành động thế nào, một con ma tộc trung giai trong số đó đột nhiên chuyển động, vồ một vuốt về phía cô.
“Tiểu thư cẩn thận!”
Kỵ sĩ đang quỳ trên đất, vừa uống cạn một lọ thuốc trị thương gầm lên một tiếng, lóe lên chắn trước mặt cô, cứng rắn đỡ lấy đòn này.
Áo giáp kỵ sĩ phát ra tiếng vỡ vụn chói tai dưới móng vuốt sắc nhọn, sức lực của anh ta căn bản không thể chống đỡ nổi sức mạnh khổng lồ của ma tộc trung giai, móng vuốt xuyên thẳng qua khe hở áo giáp, máu đen lẫn với máu người đỏ tươi chảy dọc theo mép áo giáp xuống dưới, kỵ sĩ rên lên một tiếng, kéo theo tấm khiên tháp đã hỏng trượt về phía sau vài mét, để lại một vết hằn nông trên mặt đất.
Chưa đợi anh ta đứng vững, một con ma tộc trung giai khác lao tới, vung mạnh vuốt phải, hất văng cả người anh ta đi, đâm vỡ tường của tòa nhà ven đường, không còn động tĩnh nữa.
Yulina nhìn mấy con ma tộc trung giai vẫn vây quanh mình, có thể phát động tấn công bất cứ lúc nào, muốn đi kiểm tra vết thương của kỵ sĩ kia cũng không được.
Đúng lúc này, con ma tộc trung giai phía trước đột nhiên cong người, đầu móng vuốt kéo lê trên mặt đất tạo ra vết xước, vung toàn lực về phía cô.
Cô lùi mạnh về phía sau, miễn cưỡng né được đòn tấn công của con ma tộc, rồi dựng một cột băng sau lưng.
Động tác vừa rồi của con ma tộc quá trôi chảy, thậm chí khi xoay người còn cố ý tránh né những tảng băng nhô lên trên mặt đất. Sự phán đoán đối với môi trường xung quanh, kỹ thuật chiến đấu điêu luyện, càng khiến Yulina tin chắc những con ma tộc đột nhiên chui ra trong thành này chính là đại quân ma tộc được tạo ra bằng thuật luyện kim cơ thể người và Thần Chi Huyết.
Đúng lúc này, con ma tộc ở bên trái đột nhiên vung đuôi, đầu đuôi như roi thép sượt qua ngọn tóc Yulina, quất gãy ngang cột băng sau lưng cô.
Mượn vụn băng bắn ra che giấu thân hình, Yulina nhắm vào con ma tộc vừa phát động tấn công, mục tiêu chính giữa tim, dùng hết sức bình sinh ném thanh trường kiếm ra.
Tuy nhiên cô dường như đã đánh giá quá cao sức mạnh của mình, thanh trường kiếm bay được một nửa thì trọng tâm không vững, bị tên kia phát hiện rồi một tát đánh bay đi.
“...Chết tiệt!”
Mắt thấy mấy con ma tộc kia dần thu nhỏ vòng vây, móng vuốt thay phiên nhau chặn đứng đường lui của cô về một hướng, mỗi lần tấn công đều mang theo tiếng xé gió, cùng với sức mạnh khổng lồ đủ để xé nát áo giáp, khiến Yulina buộc phải lùi lại liên tục.
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng kim loại va chạm giòn tan, kiếm của một Ngân Dực Kỵ Sĩ bị răng nanh của một con ma tộc hạ giai cắn gãy.
Cô vô thức quay đầu lại, liền thấy một kỵ sĩ bị ba con ma tộc hạ giai đè xuống mặt băng, máu rỉ ra dưới áo giáp nhuộm đỏ nửa mặt băng.
Nhưng không đợi cô đưa tay điều khiển ma lực chi viện, con ma tộc trung giai bên trái đã vung đuôi quất tới, gai nhọn trên đầu đuôi sượt qua sườn eo cô, cảm giác đau đớn lạnh buốt lập tức khiến người cô run rẩy, lại lùi mạnh về phía sau mấy bước.
Mấy con ma tộc trước mặt đột nhiên không động đậy nữa, mà cảnh giác nhìn quanh bốn phía, sau đó lại nhìn về phía cô, từ tấn công chuyển sang đề phòng.
Sự thay đổi đột ngột này khiến Yulina cảm thấy lạnh sống lưng, xoa nhẹ cổ tay phải hai cái, ma lực lại lượn lờ trong lòng bàn tay, chuẩn bị liều một phen nữa.
“Cô nương! Cầm lấy cái này!”
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng hô của một người đàn ông trung niên, cô quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc áo vải thô bình thường, dáng người hơi gầy gò chen ra từ trong đám đông, tay cầm một lọ thuốc, nhãn mác bên trên đều đã ố vàng.
Ánh mắt Yulina lướt qua mấy chữ “Thuốc trị thương hạ giai” ố vàng, đầu ngón tay khựng lại giữa không trung.
Người đàn ông này xuất hiện rất đột ngột, rõ ràng trước đó còn theo đám đông trốn ở phía sau, lúc này lại tiến lên đưa thuốc cho cô cực kỳ khả nghi.
Nhưng ma tộc trung giai phía sau đã phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, đầu đuôi con ngoài cùng bên phải quét qua mặt băng, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng tấn công.
“Đa tạ.” Cô không còn thời gian do dự nữa, trở tay nhận lấy lọ thuốc nắm chặt trong lòng bàn tay.
Không đợi người đàn ông kia lui về đám đông, ba con ma tộc trung giai đồng thời phát động tấn công về phía cô từ ba hướng.
Yulina hít sâu một hơi, khoảnh khắc nhắm mắt lại, kích hoạt toàn bộ ma lực ít ỏi còn lại trong cơ thể, nhớ lại cảm giác trên tường thành trước đó, cơn đau dữ dội khiến hai tay đang ngưng tụ ma lực của cô khựng lại, cố gượng ngưng tụ ra một lưỡi băng lấp lánh ánh sáng lạnh như trăng lưỡi liềm.
Khi cô mở mắt ra, giơ tay vung về phía ma tộc đang lao tới, lưỡi băng lập tức vỡ thành mười mấy lăng băng hình trăng khuyết, như những ngôi sao băng rực rỡ kéo theo hơi lạnh trắng xóa, con ma tộc đi đầu thậm chí không kịp điều chỉnh động tác, đã bị ba lăng băng xuyên thủng cùng lúc.
Thân hình to lớn của ma tộc cứng đờ tại chỗ, ma huyết đen kịt chảy xuống theo mép lăng băng, rất nhanh liền đông lại thành một bức tượng băng đen kịt, ầm ầm ngã xuống vỡ thành mấy mảnh.
Hai con còn lại ngay khoảnh khắc chúng giơ móng vuốt lên, những lăng băng còn lại xuyên qua cơ thể, đánh thủng mấy lỗ máu trên thân hình to lớn của chúng, cũng trong nháy mắt biến thành tượng băng đứng sững tại chỗ.
Giây tiếp theo khi lăng băng biến mất, Yulina chỉ cảm thấy cơn đau trở nên cực kỳ dữ dội, trước mắt tối sầm từng cơn, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
Tác dụng phụ do sử dụng ma pháp bản nguyên lần nữa lớn hơn cô tưởng tượng, vết thương bên sườn eo cũng vì động tác quá mạnh mà nứt ra, máu tươi thấm qua lớp vải rách, nhuộm đỏ lọ thuốc trong lòng bàn tay cô.
Cô loạng choạng vài bước, dựa vào cột băng gãy bên cạnh, hai mắt đã có chút mất tiêu cự, miễn cưỡng nắm lấy nút lọ thuốc, run rẩy vặn nút gỗ, một mùi dung dịch thuốc hồi phục ma lực thoang thoảng, cùng với mùi hoa nhật nhụy và nguyệt quang thảo ập vào mặt.
Không có thời gian do dự và suy đoán vấn đề nữa, cô ngửa cổ uống cạn lọ thuốc, chất lỏng trôi qua cổ họng, cảm giác hồi phục quen thuộc sau một thoáng ngưng trệ bắt đầu có hiệu quả, cảm giác đau nhói và chóng mặt kia cũng giảm đi đôi chút, khiến cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên chưa đợi cô điều chỉnh nhịp thở, một giọng nói khiến tim cô ngừng đập, kèm theo ánh sáng bạc lóe lên truyền vào tai cô: “Thật nhếch nhác quá đi, đại tiểu thư.”
