“Tỉnh rồi à?” Một giọng nữ dịu dàng vang lên bên tai, nghe có vẻ không giấu được sự mệt mỏi và khàn khàn.
Yulina từ từ mở mắt, phải mất một lúc lâu tầm mắt mới dần rõ ràng. Bên giường có một cô gái mặc đồ kỵ sĩ vải xám, đuôi tóc dính không ít bụi bẩn, hai tay đang bưng bát sành, bên trong đựng dung dịch hỗn hợp nước thuốc màu xanh nhạt chứa vừa mới sắc xong.
“Tôi... tôi bị làm sao vậy?”
Dường như nhận ra mình đã ngất đi, Yulina ôm trán ngồi dậy, cảm giác hỗn loạn và đau nhói trong đầu vẫn không hề thuyên giảm, khiến cơ thể cô cứng đờ.
“Uống cái này trước đi, sẽ giúp cô hồi phục cơ thể.” Cô kỵ sĩ kia vội vàng đặt bát thuốc xuống, từ từ đỡ Yulina ngồi dậy, rồi đưa một cốc nước ấm qua, “Hai tuần nay chúng tôi lo muốn chết, đại nhân Riel ngày nào cũng đến hỏi hai lần, đại nhân Clyce càng hận không thể ngày nào cũng đến canh chừng. Ma pháp bản nguyên của cô đã bịt kín lỗ hổng lớn trên tường thành, giúp đỡ các kỵ sĩ rất nhiều.”
Yulina bưng cốc nước, cảm giác ấm áp và từng cơn đau nhói trong đầu khiến cô tỉnh táo hơn vài phần.
Hai tuần, mình vậy mà lại hôn mê lâu như vậy?
Hình ảnh trước khi hôn mê ùa về như những mảnh vỡ, ma tộc khổng lồ đột nhiên xuất hiện, rapier màu xanh băng và ma pháp bản nguyên mà ngay cả bản thân cũng không biết, cùng với cảm giác ấm áp khi Riel ôm cô, còn cả câu nói xuất hiện trong giấc mơ, giọng nam trẻ tuổi dịu dàng “Đừng sợ, đã có tôi ở đây...”
“Phòng tuyến... thế nào rồi?” Cô khẽ hỏi, ánh mắt rơi vào lỗ thủng trên lều vải.
Đó là do móng vuốt sắc nhọn của mấy con ma tộc rạch rách, sau đó được vá lại qua loa bằng chỉ thô, vẫn còn nhìn thấy vết máu ma màu nâu đen.
Cô kỵ sĩ kia thở dài, lấy khăn lau nhẹ mồ hôi lấm tấm trên trán Yulina rồi giải thích: “Vẫn đang miễn cưỡng giữ được, ngày nào cũng xuất hiện con ma tộc khổng lồ mới, còn tăng thêm một loại ma tộc biến dị biết bay. Đại nhân Riel bị thương nhẹ, nhưng hỏa ma pháp của ngài ấy rất mạnh, bây giờ tường thành cơ bản đều dựa vào ngài ấy trấn thủ.”
Cô kỵ sĩ dừng lại để lấy hơi, đặt khăn xuống rồi bưng bát thuốc lên đưa đến trước mặt Yulina nói tiếp: “Đại nhân Clyce ban đầu có hơi mất hồn mất vía, nhưng sau đó dường như đã thông suốt điều gì đó, ngày nào cũng lấy thương đổi mạng, thuốc trị thương trộn lẫn với thuốc hồi phục ma lực uống hết lọ này đến lọ khác, cứ đến giờ nghỉ ngơi là cùng vị tiên sinh kia đến thăm cô.”
Yulina nhận lấy bát sành, nước thuốc màu xanh nhạt tỏa ra mùi đắng nhàn nhạt, trộn lẫn với vụn thảo dược phơi khô, nhìn thôi đã thấy đắng muốn chết.
Cô nhíu mày, ngửa cổ uống cạn một hơi, nước thuốc trôi qua cổ họng mang theo cảm giác chát chát, nhưng lại khiến cái đầu đang choáng váng của cô tỉnh táo hơn, cơn đau như kim châm cũng dịu đi đôi chút.
“Khụ khụ...” Cô đặt cái bát không xuống, vừa định nói thêm gì đó, đỉnh lều đột nhiên vang lên tiếng “soạt”, một bóng đen mang theo mùi tanh gió lùa vào từ lỗ thủng, móng vuốt sắc bén vồ thẳng vào gáy cô kỵ sĩ.
Tuy cô kỵ sĩ kia phản ứng rất nhanh, lập tức rút kiếm đỡ đòn tấn công, nhưng đòn tấn công mạnh mẽ của ma tộc rõ ràng không phải là thứ mà một hậu cần như cô ấy có thể chống đỡ, lập tức bị móng vuốt đó hất văng ra ngoài.
Móng vuốt sắc nhọn chưa kịp hạ xuống lần nữa, Yulina đã nhanh chóng giơ tay lên, lòng bàn tay lập tức ngưng tụ mấy mũi băng nhỏ, đâm thẳng vào khớp xương hai tay của ma tộc.
Mũi băng tuy không xuyên qua lớp sừng màu đen, nhưng khiến động tác của nó khựng lại, nó rít lên, quay đầu lao về phía Yulina, mùi tanh gió bọc lấy mùi máu ập vào mặt.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, rèm lều vãi bỗng bị húc tung, Clyce xách trường kiếm xông vào, lưỡi kiếm mang theo sức mạnh khổng lồ chém thẳng vào cổ ma tộc.
“Đừng hòng chạm vào cô ấy!” Đáy mắt cậu ta đầy vẻ gấp gáp, động tác chém nhanh hơn bình thường không chỉ gấp đôi.
Vừa rồi thoáng thấy bóng đen ở hướng lều trại trên đầu tường, tim cậu ta thắt lại ngay tức khắc, trong đầu toàn là sự lo lắng cho Yulina.
Nếu cô thực sự là vị thiên kim mất tích hơn nửa năm của nhà Thranduil, vậy nếu cô xảy ra chuyện gì trong trận chiến này, thì không chỉ cậu ta tiêu đời, hay mỗi cha cậu ta gặp họa, mà e rằng toàn bộ gia tộc Serranfeth sẽ Thranduil xóa tên từ đây.
Con ma tộc bị lưỡi kiếm của Clyce ép lùi, nó quay người muốn trốn ra từ lỗ thủng, nhưng lại đụng phải một luồng ánh lửa trắng rực.
Trường kiếm của Riel đã kề lên ngực nó, ngọn lửa lập tức bao trùm lấy thân thể ma tộc, trong tiếng xèo xèo cháy liên tục, lớp sừng màu đen bong tróc từng mảng, chỉ trong vài giây đã hóa thành một đống tro đen rơi vãi trên đất.
Cậu ta thậm chí chẳng thèm nhìn ma tộc thêm một cái, quay người rảo bước đi đến bên cạnh Yulina, đưa tay đỡ lấy bờ vai đang run rẩy của cô, giọng nói mang theo sự căng thẳng khó nhận ra: “Cô thế nào rồi? Có bị thương không?”
Yulina lắc đầu, vừa rồi trong lúc cấp bách ngưng tụ ma lực, thái dương lại bắt đầu đau âm ỉ.
Sao bây giờ cứ dùng ma lực là đầu lại đau như bị khoan vào thế này? Hơn nữa cứ cảm thấy từ sau khi tỉnh lại, tiếp xúc với đồ vật lạnh lẽo là tim đập nhanh một cách khó hiểu...
Cô nhìn về phía kỵ sĩ hậu cần bị hất văng vào góc, vừa định mở miệng thì Clyce đã nhanh hơn một bước chạy tới đỡ cô ấy dậy, vừa kiểm tra vết thương vừa gấp gáp hỏi: “Ella, cô không sao chứ? Vừa nãy không bị thương vào chỗ hiểm chứ?”
Ella xoa cái lưng bị va đau, lắc đầu: “Không sao, chỉ là hơi choáng... May mà tiểu thư này thu hút sự chú ý của ma tộc.”
Clyce thở phào nhẹ nhõm, khi quay đầu nhìn Yulina, trong mắt có thêm vài phần cảm xúc phức tạp.
Tiền bối Sylvia sống ở dòng chính lâu như vậy, chắc chắn cũng đã nhận ra thân phận của cô ấy rồi chứ? Tại sao không đưa cô ấy về? Hay là... ngài ấy có nỗi khổ riêng, tạm thời không thể vạch trần thân phận của Yulina?
Những suy nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu Clyce, tiện tay đâm chết một con ma tộc hạ giai lao tới. Cậu ta lắc đầu, lại nhớ đến những hành động và suy nghĩ của mình đối với Yulina trước đó, người run lên một cái.
“Nếu cô ấy thực sự là đại tiểu thư của dòng chính, nếu để tên cuồng em gái kia biết hành vi của mình, hít...!” Clyce hít sâu một hơi, vội vàng xua những suy nghĩ này ra khỏi đầu.
“Không sao không sao, cô ấy có phải là vị đại tiểu thư kia hay không còn chưa biết mà, tự mình dọa mình thôi~”
Bên kia, Ella được Clyce đỡ đến đệm cỏ ở góc lều nghỉ ngơi, tuy lưng cô ấy vẫn rất đau, nhưng miễn cưỡng có thể ngồi thẳng người.
Riel nhìn lỗ thủng trên đỉnh lều, lại quay sang Yulina, đưa tay kéo lại chiếc chăn mỏng bị trượt khỏi vai cô: “Bây giờ trên tường thành chỗ nào cũng không an toàn, cô chắc chắn cũng không muốn xuống thành, thì theo tôi lên đầu tường xem sao. Nếu cảm thấy chỗ nào không thoải mái thì cứ nói thẳng, đừng cố chịu đựng.”
Trên đường đi lên đầu tường, thường xuyên có thể thấy kỵ sĩ bị thương được khiêng xuống, có người cánh tay quấn băng gạc rỉ máu, có người bị ma tộc cào bị thương chân, nhưng vẫn nghiến răng hét lên “Đừng lo cho tôi, đi giúp giữ vững phòng tuyến đi!” các loại.
Bước chân Yulina chậm lại, ánh mắt dừng trên những người lính đó, lông mày khẽ nhíu lại.
“Sắp đến rồi.” Riel nhận ra sự dừng lại của cô, quay đầu đợi cô hai bước, “Đầu tường bây giờ rất hỗn loạn, những ma tộc bay lượn trên trời rất thích đánh lén những người đi lẻ không phòng bị.”
Khoảnh khắc bước lên đầu tường, Yulina mới thực sự nhìn rõ thảm trạng của phòng tuyến.
Lỗ châu mai vốn chỉnh tề đã sụp đổ quá nửa, để lộ những vết nứt đen ngòm bên trong, có vết nứt còn rỉ ra máu ma màu đen.
Nỏ hạng nặng ở các điểm cố định đổ rạp mấy cái, ống tên xiêu vẹo một bên, người lính phụ trách điều khiển nằm bò bên cạnh máy nỏ, máu tươi trên cánh tay nhuộm đỏ cán gỗ, nhưng vẫn đang cố gắng bẻ lại linh kiện bị hỏng.
Nỏ hạng nặng du kích cũng chỉ còn hai cái là hoạt động, tên xuyên giáp bắn ra lác đác, một cái trong đó vừa bắn ra một mũi tên, dây cung liền “bưng” một tiếng đứt đoạn, kỵ sĩ điều khiển chửi thề một câu, quay người vớ lấy trường kiếm chém về phía ma tộc hạ giai đang leo lên.
Ma tộc bay lượn trên trời ngày càng dày đặc, một mảng đen kịt lượn lờ ở tầm thấp, thỉnh thoảng lao xuống, móng vuốt sắc nhọn vồ lấy kỵ sĩ đầu tường.
Có một kỵ sĩ trẻ tuổi không né kịp, mũ giáp bị giật phăng, trán lập tức đổ máu, nhưng cơ thể vẫn ôm chặt lấy tấm khiên tháp, che chở cho đồng đội phía sau kín mít, không chịu lùi bước dù chỉ nửa bước.
“Nỏ hạng nặng... còn sửa được không?” Yulina khẽ hỏi, ánh mắt dừng trên chiếc nỏ hạng nặng bị đứt dây cung kia.
“Đã không thể sửa được nữa rồi, người ở lại thành Vọng Phong vốn đã không đủ, thợ thủ công cũng bị điều đi một lượng lớn, bây giờ chỉ có thể dựa vào các kỵ sĩ dùng thân mình cưỡng ép lấp chỗ trống.” Clyce lúc này rảo bước đi tới, che chở bên cạnh Yulina, sợ sự việc đánh lén lều trại vừa rồi lại xảy ra lần nữa.
“Sao có thể...” Yulina ngẩng đầu nhìn bầu trời, mây đen dày đặc, gió lạnh thổi cờ hiệu Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn bay phần phật, nhiệt độ thấp khiến hơi thở mọi người phả ra đều mang theo làn sương trắng nhàn nhạt.
Tuyết sắp rơi sao?
Trong cốt truyện, ngày tuyết rơi mới là ngày đầu tiên ma tộc chính thức công thành. Mà cuộc công thành này đã đến sớm hơn nửa tháng, tường thành đã sắp không trụ nổi nữa, chẵng lẽ là vì sự xuất hiện của mình nên đã có chỗ nào đó xuất hiện sai lệch?
Lại là một trận đau nhức như kim châm, khiến cả người cô lảo đảo một cái, được Riel đỡ lấy mới miễn cưỡng đứng vững, quay đầu khẽ gật đầu với Riel: “Cảm ơn...”
“Cô thực sự không sao chứ? Hay là về đi...”
Tuy nhiên Yulina không đợi cậu ta nói hết đã giơ tay lên, ngắt lời nửa câu sau của cậu ta: “Bây giờ không phải lúc nghỉ ngơi, nếu tường thành Vọng Phong bị công phá, mọi người đều sẽ trở thành thức ăn cho ma tộc hoặc con rối của tà giáo.”
Yulina giơ tay lên, ngón trỏ thon thả trắng nõn như ngọc khẽ lắc lư, ma lực thuần khiết sạch sẽ lượn lờ trên đầu ngón tay, hóa thành những tinh thể băng li ti.
“Tôi nghỉ ngơi lâu như vậy rồi, đã hồi phục chiến lực rồi, yên tâm đi.” Cô lại liếc nhìn bức tường thành lỗ chỗ vết thương, thành Vọng Phong đã sắp không trụ được nữa rồi, cô bây giờ không có cách nào nghỉ ngơi.
Bất kể là vì tương lai của nhân vật chính, tương lai của Sylvia, tương lai của thành Vọng Phong, cô đều không thể tiếp tục nghỉ ngơi nữa. Hiện tại phòng tuyến đã rơi vào thế yếu, nếu còn nghỉ ngơi, thành Vọng Phong này sẽ không thoát khỏi kịch bản thất thủ.
Riel nhìn làn sương băng kia, lại liếc nhìn ma tộc đang không ngừng áp sát phía xa, lông mày nhíu chặt, cuối cùng vẫn buông lỏng: “Được, nhưng cô phải ở bên cạnh tôi, chỉ được hỗ trợ, không được chủ động xông lên.”
“Không được!” Clyce đột nhiên bước lên một bước, chặn đường Yulina vừa định tiến lên, giọng điệu gấp gáp đến mức lạc đi, “Ma lực của cô mới hồi phục được mấy phần? Vừa rồi đối phó với một con ma tộc bay đã suýt kiệt sức, đầu tường hỗn loạn thế này, lỡ bị ma tộc trung giai đánh lén thì làm sao? Bên hậu cần còn thiếu người vận chuyển vật tư, cô đến đó thích hợp hơn!”
Lời này ngay cả bản thân cậu ta cũng thấy gượng gạo, kỵ sĩ hậu cần hiện tại căn bản không thiếu người, thiếu toàn bộ đều là nhân thủ về phương diện chiến đấu, nhưng cậu ta không thể nói thật, chỉ đành tìm cớ khuyên can Yulina.
“Tôi biết anh lo lắng cho tôi, nhưng bây giờ không phải lúc phân biệt.” Cô dừng lại một chút, nhớ đến những kỵ sĩ bị thương vừa nhìn thấy, bổ sung, “Tôi sẽ không kéo chân mọi người đâu.”
Clyce còn muốn nói thêm, nhưng bị Riel dùng ánh mắt ngăn lại.
Riel nhìn ra được sự để tâm của Clyce đối với Yulina đã có chút vượt qua ranh giới đồng đội bình thường. Những lời nói vừa rồi, có lẽ là vì thiếu nữ này có mối quan hệ đặc biệt với nhà Thranduil, cho nên mới làm đến mức này.
Cậu ta vỗ vai Clyce, giọng điệu mang theo chút bất lực: “Để cô ấy đi, tôi sẽ trông chừng cô ấy.”
Clyce há miệng, cuối cùng chỉ đành thôi, nhưng trong lòng như bị đè một tảng đá.
Nếu dòng chính biết cậu ta tìm thấy đại tiểu thư mà không bảo vệ được, vì ma tộc công thành khiến cô ấy bị thương nhẹ hoặc trọng thương, thậm chí là tử vong, thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.
Cậu ta nắm chặt trường kiếm trong tay, lại xích lại gần Yulina hơn một chút, hạ quyết tâm, nhất định phải trông chừng cô ấy kỹ hơn vài phần.
Đúng lúc này, dưới chân đột nhiên truyền đến một trận rung chuyển dữ dội hơn, còn mãnh liệt hơn cả lực va chạm của ma tộc khổng lồ trước đó.
Các kỵ sĩ trên đầu tường loạng choạng, có người không đứng vững, ngã thẳng xuống dưới tường thành. Ngay sau đó, mấy luồng ánh lửa màu cam đỏ vọt lên tận trời từ phía trong tường thành, kèm theo tiếng nổ vang trời, khói bụi lập tức lan tỏa, địa điểm phát ra chính là mấy xưởng luyện kim nhà Elios mà Julian đã đến trước đó.
Khói bụi bọc lấy tia lửa bốc lên từ đường chân trời phía xa, ánh lửa màu cam đỏ dù cách nửa thành phố cũng có thể nhìn rõ trong mắt mọi người trên đầu tường.
Trên đống đổ nát của xưởng, một dòng chất lỏng sền sệt màu đen phun ra như suối cao hơn mười mét, lớp sừng đen kịt lấp lánh trong khói bụi, vô số ma tộc đang bò ra từ đống đá vụn, dày đặc như thủy triều đen cuộn trào.
Đáng sợ hơn là chúng không chạy tán loạn, mà dường như có kế hoạch chia làm hai đường, một đường chậm rãi tiến về phía tường thành Tây Bắc, rõ ràng là muốn đi đường vòng từ bên sườn, tránh né phòng tuyến chính diện.
Đường còn lại thì lao thẳng đến nơi trú ẩn phía Đông, nơi đó giấu dân thường thành Vọng Phong, chỉ có một nhóm kỵ sĩ tập sự Ngân Dực canh gác xung quanh, lực lượng phòng thủ lúc này rõ ràng là không đủ.
Yulina nhìn làn sóng bóng tối sâu thẳm trong thành, lông mày nhíu chặt, bất giác nắm chặt tay.
“Những thứ này chắc là con rối ma tộc có thể bị con người điều khiển do Tế Thế Hoang Tinh Giáo và nhà Warren tạo ra? Đúng là biết chọn thời điểm thật...”
