Một đêm trôi qua, Julian dựa vào tường xoa bóp bả vai đau nhức của mình, ánh mắt liếc sang Riel đang cau mày ngồi trên mặt đất cách đó không xa.
Sắc mặt cậu ta trông rất tệ, vết thương trên cánh tay do thời gian dài không được điều trị hiệu quả đã có dấu hiệu bị nhiễm trùng. Nếu đây không phải là dị giới, e là cậu ta đã chết từ lâu rồi.
“Vết thương của cậu… thật sự không cần tôi giúp?”
Tay Julian giơ lên giữa không trung, đó là một cái chai thủy tinh dính chút bụi đất, dung dịch thuốc màu hổ phách bên trong sóng sánh, có thể mơ hồ nhìn thấy vụn dược liệu lắng đọng dưới đáy chai.
Ánh mắt Riel rời khỏi vết thương, dừng lại trên cái chai bẩn thỉu đó, mày nhíu càng chặt hơn, trong giọng nói mang theo vẻ cảnh giác không hề che giấu: “Đây là gì?”
“Cỏ cầm máu tôi tìm được trong bụi cỏ ở cuối hẻm, giã nát ngâm một đêm là có thể dùng để cầm máu, đẩy nhanh tốc độ hồi phục vết thương.”
Julian không rụt tay về, đầu ngón tay hơi trắng bệch vì cầm chai quá lâu, “Tuy trông có vẻ bẩn, nhưng nước thuốc bên trong không bẩn đâu. Mép vết thương của cậu đỏ lên rồi, nếu kéo dài thêm nữa thì cánh tay có lẽ sẽ phế đấy.”
Cậu cố ý nhấn mạnh hai chữ “phế đấy”, quả nhiên nhìn thấy yết hầu của Riel hơi chuyển động. Thiếu niên cúi đầu nhìn cánh tay trái, xung quanh vết thương vốn đã đỏ sẫm nay đã sưng lên một vòng, ửng đỏ một cách bất thường, chỉ hơi cử động là cơ thịt đã đau nhức. Cộng thêm đã một thời gian dài không được nghỉ ngơi và chữa trị, bây giờ cậu ta ngay cả nhấc nhẹ cánh tay lên cũng không làm được.
Im lặng vài giây, Riel cuối cùng cũng ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua mặt Julian, dưới mắt thiếu niên có quầng thâm nhàn nhạt, rõ ràng là tối qua không được ngủ ngon, bả vai vẫn đang vô thức dùng tay xoa bóp, có lẽ là vì dựa vào tường chịu lạnh cả đêm.
Cuối cùng, Riel vẫn đưa tay phải không bị thương ra, nhận lấy cái chai thủy tinh đó.
Julian thở phào một hơi, thuận thế ngồi xổm xuống trước mặt Riel, lại móc từ trong ngực ra một miếng vải thô gấp gọn gàng, là miếng vải cậu tìm thấy trong nhà tối qua, đã dùng lửa hơ qua để khử trùng, lúc này vẫn còn hơi ấm.
“Để tôi tháo băng vải cũ ra giúp cậu,” Julian hạ giọng nói nhỏ hơn, “Cậu cử động cánh tay không tiện.”
Riel không nói gì, xem như là ngầm đồng ý. Julian cẩn thận vươn tay, lúc đầu ngón tay chạm vào vòng băng vải rách đã thấm đẫm máu bẩn, rõ ràng cảm nhận được cơ thể Riel khẽ run lên. Cậu thả động tác chậm hơn nữa, gỡ nút thắt từng chút một, chỉ sợ làm rách vết thương. Ngay khoảnh khắc băng vải cũ rơi xuống, vết thương sâu thấy cả xương liền lộ ra.
“Hít…” Riel không nhịn được hít sâu một hơi, trán rịn ra vài giọt mồ hôi hột, nhưng vẫn cố nén không phát ra thêm tiếng nào, chỉ là tay cầm đoản kiếm càng siết chặt hơn.
Julian không dám chậm trễ mà vặn mở nút gỗ của chai thủy tinh, một mùi dược liệu đắng chát bay ra. Cậu đổ một ít dung dịch thuốc lên miếng vải thô trước, nhẹ nhàng lau xung quanh vết thương: “Có thể sẽ hơi đau, ráng chịu một chút.”
Ngay khoảnh khắc dung dịch thuốc chạm vào vết thương, cơ thể Riel run rẩy dữ dội, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức, thế nhưng vẫn không rên một tiếng nào. Julian ngước mắt liếc nhìn cậu ta, thấy thiếu niên đang cắn chặt môi dưới, sắc mặt trắng bệch như giấy, trong lòng có hơi bất ngờ.
Không ngờ tên này lại có thể chịu đựng đến thế? Việc này mình chỉ nghĩ thôi cũng thấy đau, e là sát thương không thua gì nhỏ oxy già lên vết thương, vậy mà cậu ta có thể cắn răng không rên một tiếng?
“Không hổ là nam chính cứng cỏi trong trương lai, nữ chính nào sau này ở bên cậu ta chắc phải chịu khổ rồi.” Trong lòng nghĩ vậy, nhưng động tác trên tay lại không dừng, mà lại tăng nhanh thêm vài phần, tránh để Riel phải chịu thêm đau đớn.
“Vết thương này của cậu… là bị đao cong của lính đánh thuê chém phải?” Julian vừa dùng vải thô sạch thấm dung dịch thuốc đắp lên vết thương, vừa tìm chủ đề phá vỡ sự im lặng, “Nhìn hình dạng vết thương, chắc là loại đao bản rộng mà Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield hay dùng.”
Hơi thở của Riel hơi ngừng lại, một lúc lâu sau mới “ừm” một tiếng: “Bọn chúng đuổi theo tôi ba ngày rồi, hôm qua chặn được tôi ở hẻm nam, nếu không phải cậu…” Lời nói đến một nửa lại dừng, như không quen nói những lời gần như là cảm ơn thế này.
Julian cười thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu cảm: “Tôi đâu phải vì cứu cậu, chỉ là cần một người cùng tôi chống lại đám chó săn của nhà Warren. Cậu mà chết thì tôi phải đi tìm người khác, phiền phức lắm.” Julian cố ý nói thẳng, còn thuận thế phơi bày mục đích của mình để Riel không cảm thấy nợ ân tình.
Riel không đáp lời, nhưng đã lặng lẽ thả lỏng tay đang nắm chuôi kiếm. Động tác đắp thuốc của Julian rất nhẹ, dung dịch thuốc tuy đau, nhưng lại làm dịu đi cảm giác bỏng rát của vết thương một cách kỳ lạ, cánh tay trái vốn đã tê dại cũng dần có chút cảm giác.
Riel nhìn dáng vẻ cụp mắt của Julian, lông mi của người này rất dài, hắt xuống dưới mắt một mảng bóng mờ. Vẻ mặt chăm chú đắp thuốc trông không giống một cậu ấm quý tộc bị gia tộc ruồng bỏ, ngược lại giống một dược sư tận tâm tận lực.
“Tay cậu sao vẫn lạnh như vậy?” Riel đột nhiên lên tiếng, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang cầm vải thô của Julian, nhiệt độ lòng bàn tay rất thấp. Còn lạnh hơn cả cơn gió thu vào cuối mùa.
Động tác của Julian cứng đờ một giây, ngay sau đó cất cái chai thủy tinh đã cạn vào ngực như không có gì xảy ra: “Bệnh cũ thôi, lúc bị nhà Elios đuổi ra ngoài, từng bị một tên lính đánh thuê dùng ma pháp nguyên tố Băng tấn công, có lẽ là vết thương lúc đó để lại.” Julian vừa nói, vừa lặng lẽ dùng tay kia cọ cọ đầu ngón tay, vừa rồi lúc đắp thuốc cho Riel, trong cơ thể liền xuất hiện một cảm giác kỳ lạ, nhưng may mà không lóe lên ánh sáng xanh lam gì đó.
Riel không hỏi thêm nữa, chỉ nhìn Julian dùng vải thô xé thành dải, cẩn thận băng bó vết thương lại, lúc thắt nút còn cố ý tránh chỗ đau nhất của vết thương. Băng bó xong xuôi, Julian đứng dậy, xoa xoa đầu gối tê rần vì ngồi xổm, rồi lại xoay người đi đến góc lều, gom đống cỏ khô chất dưới đất mà trải thành một cái “giường” mềm mại hơn một chút.
“Cậu cứ nghỉ ngơi ở đây đi,” Julian phủi phủi bụi trên cỏ khô, “Để tôi canh gác cho, đợi cậu nghỉ ngơi khỏe rồi tôi lại đi kiếm ít thuốc mới về cho cậu.”
Riel dõi theo bóng lưng của Julian, trong lòng thấy một sự xót xa khó hiểu. Từ nhỏ cậu đã đi theo người cha kỵ sĩ, làm một thị đồng nhỏ bên cạnh ông. Mãi đến khi ông hy sinh trong trận chiến với Ma Tộc, nhà Warren đột nhiên ra tay mà đuổi cậu ta ra ngoài, lại còn muốn cướp đoạt di vật mà cha cậu ta để lại. Nếu không phải đã đề phòng từ trước, e rằng giờ đã biến thành món hàng trong ổ buôn người rồi.
Vậy mà tên bị ruồng bỏ của nhà Elios trước mắt này, lại luôn vô tình có những hành động không phù hợp với cái từ “lợi ích lên đầu” vốn gần như đã gắn liền với quý tộc, khiến sự cảnh giác vốn kiên định của Riel lặng lẽ lung lay một góc.
“Cậu…” Riel do dự một lát, vẫn lên tiếng, “Không cần cậu canh gác, tôi ngồi đây một lát là…”
Julian quay đầu lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt có hơi không tự nhiên của cậu ta, không nhịn được cong cong khóe miệng:
“Cậu bây giờ là đối tượng bảo vệ trọng điểm của tôi, cứ yên tâm dưỡng thương là được. Tôi đã quen với những ngày tháng dài không ngon giấc rồi, thức thêm một ngày cũng không sao.”
Julain nói xong, móc từ trong ngực ra một cái bánh bột mì trắng đã lạnh ngắt, đưa hết qua cho Riel, “Ăn chút gì lót dạ đi? Vết thương có lẽ sẽ mau lành hơn.”
Lần này Riel không từ chối, nhận lấy cái bánh lớn cắn một miếng. Tuy đã nguội nhưng lại thấy an tâm hơn lúc ăn bánh quy. Cậu ta dựa vào thùng gỗ, nhìn Julian đi đến cửa, đóng cánh cửa đang hé mở lại rồi bắt đầu dọn dẹp căn phòng.
Trong nhà tuy bừa bộn, nhưng phần lớn đều là phế liệu xây dựng sót lại do tường hoặc mái nhà bị hư hỏng.
Hoàng hôn buông xuống, Julian đã dọn dẹp xong nửa căn phòng trên tầng hai, còn thuận tay dùng gạch đá và củi gỗ nhóm một đống lửa, không khí lạnh lẽo dần ấm lên, cũng khiến khuôn mặt Riel trông có chút huyết sắc.
“Như vậy sẽ ấm hơn một chút, cơ mà cỏ khô cậu lót không đủ, để tôi xuống lầu tìm thêm cho cậu ít da thuộc.”
Động tác cắn nửa cái bánh bột mì còn thừa từ ban ngày của Riel khựng lại, ánh mắt rơi trên bóng lưng bận rộn của Julian. Thiếu niên đang khom lưng bê tảng gạch vỡ cuối cùng đến góc tường, vạt áo mỏng manh bị gió thổi tốc lên một góc, để lộ vết bầm nhàn nhạt sau eo, có lẽ là bị thương lúc dụ lính đánh thuê tối qua.
“Không cần đâu.” Riel nhỏ giọng lên tiếng, giọng nói đã dịu hơn trước một chút, “Bấy nhiêu đủ rồi.”
Julian quay đầu lại, tay vẫn còn đang ôm mấy thanh củi, nghe vậy thì nhướng mày: “Cậu bây giờ là thương binh, đừng có cố chấp nữa.” Không đợi Riel phản bác, Julian đã xoay người đi xuống lầu, “Tôi đi rồi về ngay, trong phòng tạp vật dưới lầu chất đống da thuộc cũ, tuy mùi hơi hôi, nhưng bây giờ chúng ta cũng đâu có tư cách kén chọn?”
Cánh cửa gỗ “két” một tiếng rồi khép lại, trong nhà chỉ còn lại tiếng lửa trại lách tách. Riel dựa lưng vào tường nằm xuống, cúi đầu nhìn cánh tay trái quấn đầy vải thô. Mùi thuốc đắng chát vẫn còn vương vấn trên chóp mũi, nhưng cảm giác bỏng rát nơi vết thương đã dịu đi rất nhiều, ngay cả đầu ngón tay tê cóng lúc trước cũng có chút hơi ấm.
Cậu ta giơ tay sờ sờ chỗ băng bó, vải thô quấn hơi chặt, mép vải xử lý cũng rất thô ráp, nút thắt cũng không thoải mái lắm. Nhưng đây cũng là ý tốt của Julian.
Riel từ từ nhắm mắt, nhiều ngày bôn ba và chiến đấu đã khiến mình đầy vết thương, mệt mỏi quá độ do tinh thần luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Bây giờ được ở trong một môi trường yên tĩnh thế này, sự cảnh giác trong lòng cũng bất giác thả lỏng đi một chút, mãi cho đến khi một tràng tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến từ cầu thang.
“Tìm thấy rồi, chỗ này trước đây dùng trong chuồng ngựa, mùi mốc không nặng lắm, dùng lửa hơ qua chắc là dùng được.” Julian ngồi xổm xuống bên đống cỏ khô, trải từng tấm da thuộc ra, lại gom phần cỏ khô còn lại vun lên trên, “Như vậy khi nằm sẽ không bị cấn nữa.”
Riel cứ nằm yên như vậy, lặng lẽ nhìn Julian bận rộn, đột nhiên chú ý đến bàn tay buông thõng bên hông của Julian. Đầu ngón tay của bàn tay đó trắng bệch một cách bất thường, cho dù ở bên cạnh đống lửa, nhiệt độ ở đốt ngón tay cũng không ấm lên là bao.
Cậu ta nhớ lại lời Julian nói lúc nãy rằng từng bị lính đánh thuê dùng ma pháp Băng tấn công trúng, trong lòng thấy nặng trĩu khó hiểu.
“Tay của cậu.” Riel đột nhiên lên tiếng.
Julian đang cúi đầu phủi vụn bẩn trên tấm da thuộc, nghe vậy thì sững sờ, ngay sau đó giấu hai tay ra sau lưng, cười ha hả: “Vấn đề nhỏ thôi, không đáng là gì, cơ mà vết thương của cậu thế nào rồi? Thuốc có tác dụng không?”
Nhưng Riel đã đứng dậy đi tới, tay phải không bị thương đưa đến cổ tay cậu. Julian vô thức muốn né tránh, nhưng lại bị thiếu niên nắm chặt. Lòng bàn tay Riel mang theo hơi ấm, lúc chạm vào cổ tay lạnh như băng của Julian, khiến cả hai đều khựng lại.
“Rất lạnh.” Mày Riel lại nhíu chặt, trong giọng nói mang theo sự lo lắng khó nhận ra, “Sao không tìm dược sư xem thử?”
Julian giãy giãy nhưng không thoát ra được, đành bất lực thở dài: “Lấy đâu ra tiền mời dược sư với mục sư? Cái túi này của tôi còn sạch hơn cả mặt tôi nữa,” Julian cố ý nói một cách thoải mái, còn lắc lắc cổ tay, “Dù sao cũng không chết được, chỉ là mùa đông hơi khó qua một chút.”
Riel không hỏi thêm, lực nắm cổ tay cũng thả lỏng, nhưng lại không buông ra. Ánh lửa hắt lên người hai người, kéo chiếc bóng của họ thật dài.
Vài giây sau, Riel mới từ từ lên tiếng: “Cậu… thôi, không có gì.”
Riel rụt tay về, vành tai lặng lẽ ửng đỏ, quay đầu nhìn về phía đống lửa, “Cậu cứu tôi hai lần, còn giúp tôi trị thương. Món ân tình này tôi nhất định phải trả.”
Julian nhìn dáng vẻ gượng gạo của cậu ta, không nhịn được bật cười: “Tuy rằng bây giờ chúng ta chỉ là quan hệ giao dịch, nhưng nếu cậu đã nói vậy, thế thì tôi chờ đấy nhé?” Cậu thuận thế ngồi xuống bên đống lửa, đưa hai tay ra hơ.
Đống lửa vẫn cháy lách tách, mang hơi ấm đến mọi ngóc ngách trong căn nhà. Trong căn nhà gỗ rách nát, hai thiếu niên từng đề phòng lẫn nhau, dường như vào giây phút này đã trút bỏ được chút phòng bị, yên lặng tận hưởng sự yên bình khó có được này.
