Khi cánh cửa gỗ của nhà kho bị đẩy ra, tiếng “két” chói tai do kim loại gỉ sét ma sát vang lên đặc biệt rõ ràng trong đêm khuya tĩnh lặng.
Julian lập tức đè lên bên phía vai không bị thương của Riel, hai người đồng thời rụt lại sau cửa, nín thở lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Gió đêm cuốn theo lá rụng lướt qua con đường đá, phát ra tiếng “xào xạc” khe khẽ, ngoài ra còn có tiếng chó sủa mơ hồ từ đằng xa. Julian thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho Riel, rồi khom người lao ra ngoài trước.
Sân sau của nhà kho bỏ hoang chất đống những thùng gỗ sập một nửa và khung sắt gỉ sét, ánh trăng xuyên qua kẽ hở giữa tầng mây rải xuống, hắt lên mặt đất những cái bóng lốm đốm.
Julian giẫm lên khe hở ở mép đống thùng gỗ, động tác nhẹ như một con mèo, Riel bám sát theo sau, cánh tay trái bị thương luôn hơi nâng lên, tránh những chướng ngại vật có thể va phải.
“Hướng này.” Julian đè thấp giọng, rẽ về phía một cái hố thấp bé bị dây leo che khuất một nửa ở góc tường. Miệng hố chỉ vừa một người bò qua, cậu chui vào trước, lúc đầu ngón tay lướt qua lớp bùn ẩm trên vách hố, cảm giác dính dáp ẩm ướt khiến cậu khựng lại một giây.
Ngay sau đó Julian liền phản ứng lại, nhanh chóng bò qua miệng hố, lúc quay đầu lại thì vừa hay bắt gặp Riel đang khom lưng chui vào. Vạt áo choàng của thiếu niên quét qua vách hố, làm bắn lên một chuỗi hạt bùn, vài giọt trong đó văng lên mu bàn tay Julian.
“Sao thế?” Riel bò ra, vừa hay thấy Julian đang ngẩn người nhìn mu bàn tay mình, mày hơi nhíu lại.
“Không có gì.” Julian vội rụt tay lại, chùi chùi lên áo choàng, “Ngã rẽ thứ ba phía trước có hai tên lính đánh thuê canh giữ, để tôi đi dụ bọn chúng, cậu men theo chân tường đi thẳng, cánh cửa sau màu đen tuyền đó ở cuối hẻm, bản lề cửa bị hỏng rồi, đẩy nhẹ là mở.”
Julian móc từ trong ngực ra một cuộn dây gai khô nhỏ, lại nhặt thêm một mảnh gỗ vỡ dính nhựa thông: “Đợi tôi dụ bọn chúng đến hầm rượu thì cậu hẵng hành động.”
Ánh mắt Riel dừng lại trên cuộn dây gai và mảnh gỗ trong tay cậu, không nói gì cả, chỉ khẽ siết chặt nửa tấm ván gỗ bị cháy đen vừa mang theo ở trong nhà kho, cậu ta thấy rõ sau khi đầu ngón tay Julian chạm vào đèn dầu, ngọn lửa đã nghiêng đi nửa tấc mà không hề có điềm báo.
Julian không chú ý đến ánh mắt của cậu ta, chỉ tập trung tinh thần cảm nhận cảm giác nóng rát trong lòng bàn tay. Luồng hơi ấm đó men theo cánh tay lan ra, lại khiến cậu có một cảm giác thân thiết khó hiểu với ánh lửa xung quanh.
Giây tiếp theo, tiếng “lách tách” nho nhỏ vang lên, mép mảnh gỗ dính nhựa thông lại thật sự tóe ra tia lửa, ngọn lửa màu đỏ cam men theo sợi dây gai, từ từ bốc cháy.
“Ngươi…” Trong giọng Riel mang theo sự kinh ngạc khó nhận ra.
Julian lập tức dùng áo choàng che ngọn lửa lại, chỉ để lộ một chút ánh sáng yếu ớt: “Hết cách rồi, không ai dạy kiếm thuật, cũng không ai dạy ma pháp, thiên phú lại thấp đến mức trước không có ai, sau không có người, nên chỉ đành học mấy trò xiếc tạp kỹ này để sống qua ngày.” Cậu ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt Riel, đồng tử của thiếu niên phản chiếu ánh lửa, ánh lên một tia dò xét, “Yên tâm, vẫn đủ để dụ hai thằng ngu như heo kia.”
Julian không giải thích thêm, xoay người lao vào bóng tối ở đầu hẻm. Ngọn lửa bị cậu nắm trong lòng bàn tay, lúc tỏ lúc mờ, như một con đom đóm sắp chết, không ngừng lập lòe.
Riel dựa vào góc tường, nhìn bóng dáng Julian biến mất ở chỗ rẽ đầu hẻm, ngón tay cầm tấm ván gỗ hơi dùng sức. Cậu ta có thể nghe thấy tiếng “loảng xoảng” do Julian cố ý đá lật một cái thùng sắt, ngay sau đó là tiếng chửi rủa giận dữ của hai gã đàn ông.
“Con mẹ nó, cái đéo gì thế!?”
“Ở bên kia! Có tiếng bước chân!”
Tiếng bước chân đi xa dần về phía tây, xen lẫn tiếng chạy có phần hoảng loạn mà Julian cố ý tạo ra. Riel đợi một lát, xác nhận đầu hẻm đã hoàn toàn yên tĩnh, mới men theo chân tường di chuyển về phía trước.
Giác quan của cậu ta nhạy bén hơn người thường rất nhiều, có thể phân biệt rõ ràng tiếng bước chân của Julian lúc nào chuyển hướng về phía hầm rượu, lúc nào cố ý đá đổ thùng rượu, thậm chí có thể nghe thấy tiếng chửi bới đuổi theo của đám lính đánh thuê, sau khi bị mùi rượu đổ ra hấp dẫn mà đang dần đi xa.
Kẻ bị ruồng bỏ của nhà Elios này luôn có thể biến hành vi dụ địch thành một vở kịch được dàn dựng công phu, khiến người ta nghi ngờ có phải giữa nhà Warren và cậu ta có giao dịch ngầm nào hay không.
Cánh cửa sau của căn nhà đó quả nhiên như lời Julian nói, chỉ cần đẩy nhẹ là mở. Tiếng động khe khẽ của bản lề cửa bị tiếng gió rít qua cửa sổ gỗ che lấp.
Riel lách mình vào, lúc trở tay đóng cửa lại, cậu ta ngửi thấy một mùi da thuộc thối rữa nồng nặc xen lẫn mùi đá lửa nhàn nhạt. Cậu dựa vào sau cửa, nhìn ra ngoài qua khe hở của cửa sổ vỡ.
Đầu hẻm không một bóng người, chỉ có gió cuốn theo lá rụng xoay tròn, hướng hầm rượu đằng xa mơ hồ truyền đến tiếng vỡ giòn tan của chai rượu.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng bước chân từ đầu hẻm vọng lại, từ xa đến gần, mang theo sự dồn dập rõ ràng. Riel siết chặt đoản kiếm, mãi đến khi thấy bóng dáng Julian xuất hiện ở đầu hẻm thì mới thả lỏng tay.
“Xong rồi.” Julian đẩy cửa bước vào, trán rịn mồ hôi hột, mảnh gỗ dính nhựa thông trong tay đã cháy hết từ lâu, chỉ còn lại một mẩu dây gai cháy đen. “Bọn chúng đã bị tôi dụ vào hầm rượu rồi, cửa hầm đó khóa từ bên ngoài, tạm thời không ra được đâu.” Cậu vừa nói, vừa đi đến bên bệ đá ở giữa ngồi xuống, thở phào một hơi thật dài.
“Độ tương thích nguyên tố Hỏa của ngươi không kém.” Riel đột nhiên lên tiếng, giọng nói hơi ngột ngạt trong căn nhà trống rỗng. Cậu ta đi đến phía đối diện bệ đá ngồi xuống, cánh tay trái bị thương đặt trên đầu gối, ánh mắt dừng lại trên bàn tay Julian thường hay giấu trong túi áo choàng.
Đầu ngón tay Julian vẫn còn dính vết cháy đen sau khi nhựa thông cháy hết, cậu vô thức co ngón tay lại: “Chỉ là mồi lửa thôi, không đáng kể, người có chút xíu độ tương thích nguyên tố Hỏa đều làm được.”
“Không chỉ vậy.” Riel lắc đầu, ánh mắt sắc như dao, “Lúc ở trong nhà kho, sau khi ngươi chạm vào đèn dầu, ngọn lửa ở trong chiếc đèn đã động đậy. Rồi lúc dụ hai tên kia, ngọn lửa đó cháy rất ổn định, gió thổi cũng không tắt, lửa đốt bằng nhựa thông bình thường không thể làm được đến mức đó.”
Tim Julian khẽ ngưng một nhịp, không ngờ lại bị Riel nhìn rõ như vậy. Cậu nhếch khóe miệng, định nói thêm vài lời nhảm để bào chữa, nhưng lại bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của Riel, trong ánh mắt đó không có sự chế nhạo, chỉ có sự dò xét thuần túy.
“Dù gì tôi cũng là người nhà Elios, có độ tương thích nguyên tố Hỏa thì lạ lắm à?” Cậu đổi một cách nói khác, giọng điệu cũng dịu đi vài phần, “Mấy trò vặt này trước đây tôi từng đọc trộm được vài trang trong thư viện gia tộc, không ngờ lại có lúc dùng được. Nhưng với thiên phú ma pháp thấp đến đáng thương của tôi, đây có lẽ đã là giới hạn rồi.”
Lời này dường như có tác dụng, Riel cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ dời mắt sang đống dụng cụ thuộc da vương vãi trên bệ đá, những con dao cạo và kim sắt gỉ sét lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.
Sự tĩnh lặng lại bao trùm, nhưng khác với lúc ở trong kho. Gió đêm lùa vào từ lỗ thủng trên mái nhà của xưởng thuộc da, mang theo hơi lạnh còn buốt hơn cả lúc bọn họ ở trốn trong nhà kho, thổi đám mạng nhện trong góc tường rung lên bần bật.
Julian rụt cổ, dấu vết nhàn nhạt nơi đầu ngón tay tỏa ra cảm giác nóng rát yếu ớt, như đang mang theo một cái lò sưởi, cố gắng xua đi vài phần hơi lạnh.
Cậu lén lút ngước mắt, thấy Riel đang cúi đầu kiểm tra vết máu trên đoản kiếm, ánh trăng rọi lên hàng mi dài của thiếu niên, hắt xuống một mảng bóng mờ nho nhỏ, lại làm phai đi mấy phần lạnh lùng cứng rắn thường ngày.
“Vết thương của cậu…” Julian không nhịn được mà lên tiếng phá vỡ sự im lặng, “Có cần xử lý một chút không? Tôi còn ít băng vải sạch.”
Riel ngước mắt, nhìn cánh tay trái bị thương của mình, băng vải đã bị máu thấm đẫm từ lâu, vết máu đỏ sẫm gần như ngả sang màu đen dưới ánh trăng. Cậu ta im lặng một chút, rồi lắc đầu: “Không cần, đợi trời sáng rồi nói.”
Julian “ừm” một tiếng, không nói gì nữa. Cậu biết tính cảnh giác gần như bệnh hoạn của Riel, có thể khiến đối phương chấp nhận đi cùng đã là không dễ dàng, cưỡng cầu nhiều hơn chỉ tổ phản tác dụng.
Cậu lại tập trung sự chú ý về đầu ngón tay, dấu ấn màu đỏ nhạt kia đã gần như không nhìn thấy nữa, chỉ khi nhìn kỹ mới phát hiện ra một đường viền nhàn nhạt. Nhưng cậu có thể cảm nhận rõ ràng rằng mảnh vỡ ấy đang ở ngay đó, như một hạt giống đang say ngủ, thỉnh thoảng sẽ trở mình, lúc ấy liền mang đến một trận nóng rát hoặc một cơn lạnh lẽo thoáng qua.
Giống như vừa rồi ở miệng hố, lúc bùn đất do Riel hất lên văng trúng mu bàn tay, cơn lạnh lẽo ngay khoảnh khắc đó tuyệt đối không phải là nhiệt độ của bản thân hạt bùn, mà càng giống như… thứ gì đó đang bị đè nén, nhân cơ hội lọt ra ngoài hít thở.
Julian nhíu mày, đầu ngón tay vô thức vạch vạch trên bệ đá. Trong nguyên tác, Mảnh Vỡ Sao Chổi lúc kích hoạt ma pháp bản nguyên của Riel, chưa bao giờ có phản ứng nóng lạnh đan xen thế này. Lẽ nào thật sự như cậu nghĩ, vì sự can thiệp của kẻ ngoại lai là cậu, nên bàn tay vàng này của nhân vật chính đã xảy ra biến dị?
“Ngươi đang vẽ gì đấy?” Giọng Riel đột nhiên vang lên khiến Julian giật nảy mình, khi cúi đầu mới phát hiện mình vừa vẽ một ngôi sao xiêu vẹo trên bệ đá, lại có vài phần giống với dấu ấn trên đầu ngón tay cậu.
“Không có gì.” Cậu vội vàng dùng tay áo lau đi, trên bệ đá chỉ để lại vài vệt trắng nhàn nhạt, “Vẽ bừa thôi.”
Ánh mắt Riel dừng lại trên vệt trắng đó một lát, không hỏi thêm nữa, chỉ đặt ngang đoản kiếm lên đầu gối, rồi nhắm mắt lại. Nhưng Julian có thể thấy ngón tay cậu ta vẫn luôn đặt trên chuôi kiếm, không hề thả lỏng chút nào.
Lúc trời sắp sáng, tiếng gà gáy đầu tiên vọng đến từ đằng xa. Julian dựa vào bệ đá ngủ thiếp đi, lúc bị đánh thức vì lạnh thì phát hiện trên người có thêm một chiếc áo choàng mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt, đó là áo của Riel.
Julian ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện, thiếu niên đang dựa vào góc tường, quay lưng về phía cậu, dường như đã ngủ say, chỉ có bả vai phập phồng nhẹ theo nhịp thở. Julian nắm lấy mép áo choàng, vải vóc thô ráp nhưng mang theo hơi ấm cơ thể, dấu ấn nơi đầu ngón tay lúc này khẽ giật một cái, không nóng, ngược lại mang theo một tia ấm áp cực nhạt.
Julian kéo chặt áo choàng vào người, nhìn sắc trời dần hửng sáng bên ngoài cửa sổ, trong lòng đã có mục tiêu rõ ràng hơn về con đường phải đi trong tương lai.
Trong cốt truyện gốc, Riel từ một đối tượng bị truy sát trốn chui trốn lủi khắp nơi, từng bước leo lên, thức tỉnh ma pháp bản nguyên, thu phục các thành viên trong “team nhân vật chính”, cứu giúp gia chủ của một gia tộc nào đó rồi tiến vào học viện, sau khi trải qua đại sự kiện thì hoàn toàn lật kèo, trở thành một kỵ sĩ chân chính được người người kính ngưỡng.
Mãi đến khi giành được Thánh Kiếm, thăng lên Thánh Giai, trở thành đoàn trưởng đời tiếp theo của Thánh Hỏa Kỵ Sĩ Đoàn, rồi đi tiêu diệt đám quý tộc phản bội.
À, đấy đều là chuyện về sau.
Những khổ nạn và lịch sử đẫm máu nước mắt phải trải qua trong suốt thời gian đó, con đường gập ghềnh khúc khuỷu buộc phải đi qua, bây giờ đều sẽ do Julian san bằng trải phẳng, giúp vị nhân vật chính này một đường thăng tiến.
Và cậu với tư cách là người anh em đắc lực nhất bên cạnh nhân vật chính, tất nhiên sẽ cùng nhau thăng quan tiến chức, không cần phải trốn đông trốn tây, sống những ngày tháng như chuột cống nữa.
“Kế hoạch ‘nuôi lớn’ nhân vật chính, chính thức bắt đầu!”
