Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 46 - Chạy trốn

“Tế Thế… Hoang Tinh Giáo?” Ánh mắt gia chủ nhà Serranfeth dừng lại trên mặt Julian vài giây, tiếng ngón tay gõ lên giáp tay áo lại vang lên, mỗi nhịp đều gõ vào dây thần kinh căng thẳng của Julian.

Sáu chữ “Học viện Thánh Huy Khung Đỉnh” thoát ra từ miệng vị gia chủ này mang sức nặng cực lớn, giọng ông ta hơi trầm:

“Ngươi có biết đó là học phủ tối cao mà mọi sinh vật có trí tuệ trong Đế Quốc… đều khát khao được tiến vào không?” Ánh mắt ông ta lướt qua Riel vẫn đứng im lặng một bên, rồi nhìn lại Julian: “Tạm thời chưa nói đến thực lực của người bạn của ngươi. Tên đó có tư cách gì để ta tiến cử không? Hay là… ngươi có tư cách gì?”

Đối diện với vấn đề gia chủ đưa ra, Julian lại rơi vào suy tư. Dựa vào thân phận Bây giờ của cậu, ngoài thông tin về vị tiểu thư kia mà cậu nắm được, dường như không còn con át chủ bài nào để đàm phán với ông ta nữa.

Không… vẫn còn.

“Không quá hai tháng nữa, Vọng Phong Thành sẽ bị đại quân Ma Tộc công phá. Mà Vọng Phong Thành này nếu tôi nhớ không lầm thì hẳn là một trong những thành trì cốt lõi của nhà Thranduil?”

Tiếng gõ giáp tay áo đột nhiên khựng lại, ánh mắt vị gia chủ nhà Serranfeth lập tức trở nên lạnh lẽo, như lưỡi dao găm vào mặt Julian: “Vừa rồi ngươi không muốn đi Vọng Phong Thành… là ám chỉ chuyện này sao?”

Julian đối chọi cứng rắn với ánh mắt lạnh lùng đó, cơ thể nhích lên vài bước, khoảng cách với hình ảnh chỉ còn chưa đến nửa mét, cậu ta có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt tức giận dần không thể kiềm chế của vị gia chủ này và cánh tay trái run rẩy vì tức giận giấu sau lưng.

Rõ ràng là lời Julian nói có ý rằng Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn đang trấn giữ tại Vọng Phong Thành sẽ bị Ma Tộc đánh bại, thành trì sẽ bị phá tan. Điều này chẳng khác nào công khai mắng người ta không giữ được thành, khó trách vị gia chủ này lại tức giận đến mức này.

“Lời này của ngươi đủ để ta ngay lập tức phái người đến lấy mạng rồi!”

Giọng gia chủ nhà Serranfeth run lên vì tức giận, tay trái đặt lên chuôi kiếm đeo ở thắt lưng. Nếu không phải nể mặt là gia chủ dòng chính, e rằng ông ta sẽ mất bình tĩnh mà hét lên. Lời Julian nói không nghi ngờ gì là đang ấn mặt họ xuống mà tát, không nổi giận mới là lạ.

“Tôi không hề có ý hạ thấp Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn, chỉ là… chuyện này không liên quan đến thực lực.”

Julian nhìn vị gia chủ nhà Serranfeth đã đầy vẻ phẫn nộ, giọng điệu vốn bình thản bỗng trở nên hơi gấp gáp:

“Quân đội Ma Tộc đông đảo, Ma Tộc cấp thấp càng không sợ chết, không biết đau đớn, tuyệt đối sẽ không ngừng chiến đấu cho đến khi chết. Còn các kỵ sĩ thì khác, họ sẽ mệt, sẽ đau, cần nghỉ ngơi, cần chữa thương.”

“Nếu bảo họ liên tục chiến đấu không ngủ không nghỉ một hai ngày có lẽ còn chịu được, nhưng nếu là mười ngày thì sao? Nửa tháng thì sao? Thậm chí một tháng, hai tháng. Lúc đó, ngay cả kỵ sĩ siêu giai…”

Tay gia chủ nhà Serranfeth đặt trên chuôi kiếm khựng lại, vẻ phẫn nộ hơi giảm bớt, nhưng đáy mắt vẫn ẩn chứa ý dò xét: “Chiến tranh tiêu hao? Với lượng lương thực và dược phẩm dự trữ của Vọng Phong Thành, chiến đấu vài tháng không thành vấn đề, ngươi…”

“Vậy nếu bị phá thành từ bên trong thì sao?”

“Phá thành từ bên trong!?” Giọng gia chủ nhà Serranfeth đột nhiên cao vút, tay đặt trên chuôi kiếm siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.

Sự tiêu hao bên ngoài còn có thể đối phó, nhưng nếu bên trong xảy ra vấn đề, bức tường và hệ thống phòng thủ kiên cố đến mấy cũng như giấy. Tình hình xung quanh Đế Quốc hỗn loạn như gần đây, việc trà trộn vài nội gián… dường như cũng không phải là không thể.

Ông ta tiến lên nửa bước, áp lực lập tức bao trùm Julian: “Ngươi mau nói rõ ràng là ai sẽ phá thành từ bên trong? Phá như thế nào?”

“Chuyện này tôi tự có cách giải quyết, chỉ xem ngài có bằng lòng tin tôi hay không.”

Cậu ta giơ ba ngón tay, giọng điệu mang theo một chút bối rối khó nhận ra, cố gắng giữ bình tĩnh:

“Thứ nhất, tôi sẽ giải quyết vấn đề của Vọng Phong Thành, đảm bảo nó tuyệt đối sẽ không thất thủ. Thứ hai, tôi sẽ bắt được nội gián của sự kiện này, giao cho các ngài tự tay xử lý. Thứ ba, còn về vị tiểu thư kia, tôi sẽ giúp các ngài tìm về sau khi giải quyết xong chuyện Vọng Phong Thành, cho dù cô ấy đã…” Lời này cậu ta không nói tiếp.

Ngón tay gia chủ nhà Serranfeth lơ lửng trên giáp tay áo nửa giây, nhìn khuôn mặt Julian hồi lâu không mở lời.

Một lát sau, sự do dự trong đáy mắt ông ta dần tan đi, nhưng còn chưa kịp mở miệng, một tiếng xiềng xích không thích hợp đã cắt ngang cuộc đàm phán của hai người, chiếc xích bắn ra từ đống đổ nát trong chốc lát đã xé tan viên thủy tinh hình chiếu.

“Cẩn thận!” Riel vẫn đứng yên bên cạnh lập tức phản ứng, một bước lao ra kéo Julian ra sau lưng, lưỡi kiếm kẹt vào khe hở của sợi xích rồi đột ngột dùng sức, một bóng người khoác áo choàng đen từ dưới đống đổ nát nhảy ra, miệng phát ra tiếng lầm bầm quái dị và tiếng cười điên loạn.

Sợi xích như rắn sống quấn lấy lưỡi kiếm của Riel, người áo đen đột ngột dùng sức muốn đoạt kiếm, Riel lại nhân đà xoay người, chân trái giẫm lên sợi xích, nhanh chóng tiếp cận người áo đen.

“Kẻ báng bổ! Thanh tẩy… thanh tẩy!!!”

Thấy người áo đen sắp có hành động, Riel lập tức dừng đà xông lên, quay người nhảy ra sau, con dao găm bên hông trong khoảnh khắc này được rút ra ném đi, một nhát đâm thẳng vào tim người áo đen.

Người áo đen rên lên một tiếng, cơn đau dữ dội khi con dao găm đâm vào tim khiến cơ thể hắn ta co giật, nhưng vẫn nhếch mép phát ra tiếng cười khàn khàn: “Bằng sự… tái sinh của ta! Thanh tẩy… thanh… tẩy…!”

Chưa dứt lời, đầu hắn ta đã bị một quả cầu lửa làm nổ tung,chẳng còn sót lại.

“Đám tà giáo các ngươi chỉ biết lập lại mấy câu đó à?” Julian phủi tay, dập tắt ngọn lửa trong tay.

Tia lửa do quả cầu lửa nổ tung còn chưa kịp rơi xuống đất, phía sâu trong đống đổ nát đột nhiên vang lên hai tiếng xích sắt xé gió sắc bén, lại hai người áo đen khác từ sau xà ngang gãy đổ lao ra, một sợi xích cuốn thẳng vào cổ tay Riel, sợi còn lại thì quấn về phía gáy Julian, rõ ràng là muốn thừa lúc hỗn loạn đánh lén.

Phản ứng của Riel cực nhanh, tóm lấy sợi xích đang lao tới, thuận theo đường lao ra của nó nhanh chóng tiếp cận kẻ ở sâu trong đống đổ nát.

Thấy đối phương nhanh chóng tiếp cận mình, người áo đen vừa định hành động thì cảm thấy một lực lớn truyền đến từ sợi xích trong tay, cả người bị kéo loạng choạng ra ngoài, đâm vào thanh xà ngang gãy trước mặt rồi ngã xuống đất.

Chưa đợi đối phương kịp đứng dậy, Riel đã theo lực kéo của sợi xích xông lên, lưỡi kiếm sát mặt đất vạch ra một vệt sáng lạnh, chém thẳng vào cổ tay cầm xích của người áo đen.

Hắn ta vội vàng rụt tay lại, khoảnh khắc sợi xích tuột khỏi tay, Riel xoay cổ tay, quỹ đạo tấn công lập tức chuyển hướng chém về phía vai hắn ta, một kiếm chém đứt cánh tay phải.

Người áo đen bị chém đứt cánh tay phải nhìn máu tươi khắp đất, trong mắt lại không có nửa phần sợ hãi, ngược lại còn gầm lên rút ra một con dao găm đen kịt đâm về phía Riel, dù lưỡi kiếm đã áp sát cổ họng cũng không có ý lùi bước.

Trông như một tên điên… không, bọn chúng chính là lũ điên.

“Ngươi đừng hòng!”

Theo tiếng nói vang lên, ngọn lửa nóng bỏng vạch ra một đường vòng cung trong không trung, phát nổ bên cạnh hắn ta, làm bàn tay trái của hắn ta cháy thành một bãi thịt nát, dao găm cũng bay đi.

Nhân cơ hội này, tay Riel nắm kiếm đột nhiên dùng sức, đâm mạnh vào cơ thể người áo đen, cổ tay xoay nửa vòng, triệt để khuấy nát tim hắn ta.

Tia lửa nổ tung bắn tung tóe lên áo choàng của Riel, để lại những vết cháy xém nhỏ. Huyết châu bắn ra khi cậu ta rút kiếm nhỏ xuống đá vụn, vừa định quay người, đã nghe thấy tiếng “loảng xoảng” vang lên sau lưng, vũ khí của người áo đen còn lại rơi xuống đất, một thanh trường kiếm có điện cắm vào tim hắn ta phát ra từng đợt ánh sáng điện.

Nhìn lưỡi liềm gần ngay trước mắt rơi xuống đất, Julian nuốt một ngụm nước bọt, quay người lại gật đầu với Clyce: “Ừm… cảm ơn.” Vừa rồi chỉ lo giúp Riel, suýt chút nữa quên mất còn một tên nữa.

Clyce không trả lời, chỉ bước tới rút kiếm đeo ra, giũ sạch vết máu rồi thu vào vỏ. Nhìn viên thủy tinh hình chiếu đã vỡ thành mấy mảnh, còn chưa kịp thở dốc, một tiếng nổ dữ dội nữa lại xảy ra ở phía xa.

“Đi theo tôi, kỵ sĩ đoàn có xe ngựa, tôi sẽ bảo người đưa hai người đến Vọng Phong Thành.”

Clyce vừa dứt lời liền đã dẫn hai người chạy về phía trung tâm thị trấn.

Khói bụi bốc lên từ vụ nổ ngày càng dày đặc, lờ mờ có thể nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn từ xa truyền đến, rõ ràng là người của Tế Thế Hoang Tinh vẫn đang đuổi theo chặn đánh ba người họ, các vụ nổ liên tiếp xảy ra bên đường khiến Thị trấn Woodcreek tan hoang.

Riel nắm chặt thanh kiếm đeo ở thắt lưng, ánh mắt lướt qua bóng đen đuổi theo phía sau, nhắm vào một tên trong số đó ném một con dao găm, nhưng chỉ nghe thấy tiếng kim loại rơi xuống đất vì đánh trượt mục tiêu.

Khi Clyce dẫn Riel và Julian xông đến trung tâm thị trấn, ánh lửa đã nuốt chửng các con phố xung quanh, hàng chục kỵ sĩ tập sự đang giương trường kiếm chiến đấu với các giáo đồ áo đen.

Xích sắt và lưỡi liềm của giáo đồ quấn chặt lấy lưỡi kiếm của các kỵ sĩ, mùi thuốc luyện kim và mùi xác thối rữa không ngừng kích thích thần kinh của các kỵ sĩ tập sự.

Nhìn những đồng đội ngã xuống bị lưỡi liềm đó đâm vào cơ thể rồi lại đứng dậy, hóa thành những con rối vô tri vô giác lao về phía họ, tâm lý của họ đã gần như sụp đổ, nhưng vẫn kiên trì đứng giữa dân thường Thị trấn Woodcreek và người áo đen, không chịu lùi lại dù chỉ một bước.

Mấy chiếc xe ngựa đậu ở giữa quảng trường, Ange và hai kỵ sĩ đang đưa dân thường không có sức chiến đấu vào xe ngựa, còn chú Mor thì xách cây búa sắt rèn khổng lồ, mỗi nhát vung búa đều có thể đánh bay mấy tên áo đen định vòng ra sau, thậm chí còn làm đứt cả xích sắt trong tay bọn chúng.

Clyce vung kiếm chém đứt sợi xích quấn về phía Julian, ma lực còn lại không nhiều hóa thành mấy mũi lôi tiễn lơ lửng bên cạnh cậu ta. Theo cánh tay trái vung lên không trung, đầu của mấy tên áo đen lập tức bị những luồng ánh sáng tím lóe lên xuyên thủng.

“Này! Nhóc con! Thứ cậu nhờ tôi làm xong rồi!” Búa sắt của Morrison dính máu của người áo đen, ông ta dựa lưng vào xe ngựa, đẩy lùi từng giáo đồ định tiếp cận, tiện tay ném một chiếc nhẫn lấp lánh ánh bạc về phía Julian.

Thấy chiếc nhẫn bay tới, Julian vội chụp lấy, trực tiếp nhét vào tay Riel, không giải thích nhiều.

Riel gật đầu, một luồng ma lực vừa vừa tiến vào chiếc nhẫn thì ánh bạc liền lóe lên, chỉ trong tích tắc đã hóa thành một thanh trường kiếm sắc bén, thân kiếm ánh bạc lưu chuyển, hoa văn tinh xảo ở chuôi kiếm cầm trong tay lại không hề cấn tay.

Ở phía bên kia, ma lực của Clyce đã cạn gần hết, bên cạnh chỉ còn lại hai mũi lôi tiễn cậu ta cắn răng bắn lôi tiễn về phía người áo đen đang đuổi tới, nhân lúc đối phương né tránh mà nhìn xung quanh

Ngoại trừ các kỵ sĩ đã biến thành con rối và người áo đen, không còn người dân và kỵ sĩ nào bị bỏ lại, chỉ còn Riel và Julian đang chống cự sự tấn công của người áo đen bên cạnh chiếc xe ngựa cuối cùng chở đầy các kỵ sĩ đang còn kinh hoàng, những chiếc xe ngựa còn lại đều đã khởi động ma pháp trận hệ Phong, tăng tốc rút lui ra khỏi Thị trấn Woodcreek.

Lúc này, Riel lại đẩy lùi hai người áo đen, quay đầu lại hét lớn với Julian: “Đi!”

Julian đáp lời, quay người nắm lấy tay vịn xe ngựa, chân đột ngột dùng sức nhảy lên xe. Riel thì mượn lực chống của Huyễn Ngân Kiếm, xoay người tránh khỏi sợi xích phía sau, rồi cũng trèo lên thùng xe.

Người đánh xe thấy vậy lập tức kéo dây cương, ma pháp trận ở đáy xe phát ra ánh sáng xanh nhạt, xe ngựa bắt đầu từ từ tiến về phía trước.

Nhưng đúng lúc này có mười mấy người áo đen không cam lòng đuổi tới, người đi đầu thậm chí đã nắm được lan can sau xe ngựa, lưỡi liềm sắp chém xuống bánh xe: “Kẻ báng bổ! Chấp nhận thanh tẩy! Ôm lấy…!”

Chưa đợi nói hết lời, Julian một cước đạp lên mặt hắn ta rồi dùng sức đẩy, người áo đen kia liền ngã xuống.

Nhìn hàng chục người áo đen và bầy con rối kỵ sĩ đã tập trung lại phía sau, lại nhìn Riel đang lo lắng nhìn mình và Clyce đang kiểm tra vết thương của các kỵ sĩ còn lại, cậu ta nhếch mép cười, trong lòng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

“Hai người lùi vào trong đi. Giờ là đến lượt tôi lên sân khấu biểu diễn rồi!”

Hơn mười người trong thùng xe lập tức nhìn về phía cậu ta, thấy Julian đứng vững ở mép thùng xe ngựa, áo choàng sau lưng tung bay phần phật, có cảm giác như tráng sĩ một đi không trở lại.

Đương nhiên cậu ta không hề có ý định đi làm liệt sĩ.

Từ từ giơ tay phải lên chỉ về phía đám tà giáo đồ đang bám sát phía sau, dưới ánh mắt điên cuồng và khó hiểu của bọn chúng, Julian lớn tiếng hét lên:

“Các ngươi cứ ‘thanh tẩy’, ‘tẩy rửa’ suốt ngày, cứ như máy lặp phiền chết đi được! Hôm nay sẽ cho các ngươi thấy thế nào mới là thanh tẩy thật sự!”