Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 41 - Thành công!

Thu cuối, gió lớn, trời âm u.

Thời tiết thế này cho dù là giữa trưa cũng ít có người ra đường.

Đường phố Thị trấn Woodcreek tuy vẫn còn không ít cửa tiệm mở cửa, nhưng người qua đường so với mấy hôm trước đã ít đi quá nhiều, lúc này chính là lúc tiệm lương thực buôn bán phát đạt, mọi người cơ bản đều đang dự trữ lương thực qua mùa đông, để phòng mùa đông bị đói.

“Cậu dạo này cứ ủ rũ thế.”

Riel ngồi trên ghế dài, đặt thanh đoản kiếm trong tay lên đùi, nhìn Julian bên cạnh đang chau mày ủ rũ.

Cậu ta thở dài, ước lượng túi tiền trong tay hai cái, tiếng “đinh đang” do đồng bạc và đồng vàng va chạm bên trong khiến cậu ta lại bất giác thở dài một hơi.

“Đói không?”

“Gì cơ?”

Riel sững sờ, dường như có hơi mông lung vì lối suy nghĩ nhảy cóc của Julian, mấy giây sau mới lắc đầu: “Chỉ là bỏ một bữa sáng, bây giờ vẫn ổn.”

“Ừm…” Julian lại cúi đầu trầm tư một lát, sau đó như đã hạ quyết tâm, đứng dậy nói với Riel: “Đi thôi, hôm nay tôi đích thân xuống bếp, nấu cho cậu một bữa ngon.”

Dẫn Riel đang mặt đầy nghi hoặc, Julian nhanh chân đi về phía rìa Thị trấn Woodcreek, chưa đi được bao xa đã dừng lại trước một căn nhà lùn leo đầy dây leo khô héo, trên cửa gỗ treo tấm biển “Cho thuê”.

Đây là nơi cậu phát hiện lúc đi "khảo sát" trong thị trấn, giá rất rẻ, cho dù là số tiền tích góp hiện giờ của cậu cũng có thể dễ dàng thuê được mấy tháng. Nhưng cậu cũng chỉ chọn thuê một tháng.

Dù sao cũng sắp đến mùa đông rồi, những mốc cốt truyện đã bị đẩy lên sớm kia không biết lúc nào sẽ đột ngột bùng nổ, vậy tiền thuê nhà của mình chẳng phải là lãng phí à?

Lúc đẩy cửa ra, khung cửa sổ bằng gỗ thông mang theo chút hương gỗ nhè nhẹ, Riel đi đến bên cửa sổ, ngước mắt liền thấy ba con phố chính của Thị trấn Woodcreek trải dài trong hoàng hôn, ngay cả bóng người xếp hàng trước cửa tiệm lương thực cũng có thể nhìn rõ, ngón tay cậu ta khựng lại, không nói gì, nhưng lặng lẽ thả lỏng lực tay đang đặt trên đoản kiếm.

“Đừng đứng nữa, nghỉ ngơi một chút đi, tôi đi thực hiện lời hứa lúc trước với cậu đây.” Julian đặt túi lương thực xuống góc bếp, khoai tây và một miếng thịt xông khói nhỏ bên trong lập tức rơi ra.

Riel lúc này mới lên tiếng, trong giọng nói có chút nghi ngờ: “Cậu lấy đâu ra tiền thuê nhà mua mấy thứ này? Ủy thác lúc trước làm có nhiều thù lao vậy sao?”

Động tác dọn dẹp nhà bếp của Julian không dừng, cậu cười giải thích mà không quay đầu lại: “À, ông lão ở Xưởng Luyện Kim kia thấy tôi quen mặt nên tiền công được cho thêm một chút, cộng thêm nguyên liệu luyện kim tôi hái được chất lượng tốt, trang bị cướp được từ hang Goblin lúc trước cũng bán được chút tiền,Bây giờ tiền tiết kiệm của chúng ta nhiều lắm, chắc là… sắp đủ hai đồng vàng rồi.”

Riel không hỏi nữa, nhưng dựa vào khung cửa bếp nhìn cậu.

Nồi đất sét đặt trên lửa, mỡ của thịt xông khói từ từ tan vào canh, mùi thơm quyện theo hơi ấm lan ra, cậu ta đột nhiên nhớ lại nửa tháng trước, bóng dáng đột nhiên chui ra từ trong hẻm.

“Tôi sẽ bảo vệ cậu, cho đến ngày không ai có thể uy hiếp được cậu nữa.” Đó là lời hứa của Julian với cậu ta khi hai người lần đầu gặp mặt.

Vốn dĩ suốt chặng đường trốn trốn tránh tránh, đánh đánh giết giết này, đủ mọi biểu hiện của Julian đều khiến cậu ta thường xuyên nghi ngờ, tên thứ tử quý tộc bị gia tộc ruồng bỏ này thật sự có thể làm được?

Nhưng bây giờ cậu ta đã làm được một phần nhỏ.

Nhà Warren tạm thời không còn sức lực để truy đuổi hai người họ, bây giờ bọn chúng ngay cả tự bảo vệ mình cũng cần dựa vào sự hỗ trợ của Tam đại quý tộc, có thể thấy cuộc chiến phòng thủ của bọn họ thất bại và triệt để đến mức nào.

Giờ lại tìm được một căn nhà tuy không thoải mái lắm, nhưng lại có chút không khí ấm cúng, khiến thần kinh vốn luôn căng như dây đàn của Riel hiếm khi được thả lỏng.

Củi trong lò sưởi kêu lách tách, kéo chiếc bóng của Julian rất dài.

Cậu không còn loanh quanh bên nồi đất sét nữa, mà lật ra một túi giấy dầu từ trong túi vải, đó là bánh mì mật ong cậu vừa mới mua ở tiệm bánh mì —— vỏ bánh óng ánh, mùi thơm ngọt ngào nhàn nhạt bay vào mũi hai người.

Riel nhận lấy bánh mì, hơi ấm còn sót lại của giấy dầu truyền qua đầu ngón tay. Cậu ta cúi đầu nhìn đường vân chi chít trên bánh mì, dòng suy nghĩ quay về ngày hôm đó trong rừng, hai người đối mặt với sự truy đuổi của Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield, tính mạng khó giữ.

“Đừng nói nhảm! Cậu chết rồi tôi bảo vệ ai!?”

Lời này giờ nghĩ lại thì đúng là thú vị. Tại sao cậu ta lại cố chấp muốn bảo vệ mình như vậy?

Riel thực ra vẫn luôn có một thắc mắc trong lòng.

Một người mất nhà, mất người thân, gần như mất hết tất cả như mình, có gì đáng để cậu ta bảo vệ như vậy?

Huy hiệu Thánh Hỏa? Cậu ta muốn thì đã sớm cướp đi lúc hai người cùng rơi xuống rừng Suy Đằng rồi, hà tất phải phiền phức như này?

Muốn lợi dụng thân phận con trai của Tổng Đoàn trưởng Thánh Hỏa Kỵ Sĩ Đoàn? Cho dù cậu ta biết mối quan hệ này, thì cha của mình cũng đã mộ xum xuê, bám víu vào mình thì có tác dụng gì?

Chẳng lẽ… Julian là muốn… bản thân của mình?

Riel liếc nhìn bóng lưng Julian, vội vàng lắc đầu.

“Mình chắc là điên rồi mới nghĩ như vậy…”

Lúc Julian bưng bát sành quay người lại, vừa hay nhìn thấy Riel đang nhìn bánh mì xuất thần, đầu ngón tay còn dính chút vụn bánh mì.

Cậu vội vàng đặt bát xuống, mò ra một miếng vải lanh sạch sẽ từ trong lòng đưa qua: “Đừng để dính lên quần áo, giặt giũ phiền phức lắm.”

Lúc nói chuyện, Julian vô tình cúi người, để lộ lớp băng trên vai, đó là chỗ Yulina bị Phong Lang cắn, sau khi cậu biến về đã quên tháo nó ra, lúc này trông lớp băng có vẻ hơi thít chặt.

Riel nhận lấy khăn lau lau tay, ánh mắt lại rơi trên lớp băng: “Cậu bị…?”

Julian sững sờ, vội vàng đứng thẳng người cài chặt cúc áo: “Ồ! Cái này à… là… lúc trước hái thuốc không cẩn thận bị dã thú tấn công! Vết thương nhỏ thôi!” Cậu vội vàng bịa ra một cái cớ, tim vừa rồi suýt chút nữa là bay vọt lên, mình lại có thể quên mất thứ quan trọng như vậy.

May mà Riel không hỏi nữa, cầm lấy thìa, bưng bát sành nóng hổi múc một miếng thịt.

Mỡ thịt xông khói quyện lấy vị bùi bùi của khoai tây, hơi ấm thuận theo cổ họng trôi xuống, mùi vị cũng không hề tệ.

“Đúng rồi,” Julian đột nhiên nhớ ra điều gì, lật ra một túi vải nhỏ từ trong túi lương thực, bên trong là một ít quả mọng sấy khô, “Những thứ này có thể giữ lại làm lương khô, cậu giữ lấy để phòng thân.”

Riel nhón một quả mọng khô đặt trên đầu ngón tay xoay xoay —— thịt quả sau khi sấy khô vẫn còn màu đỏ tươi, không có vết mốc, rõ ràng là đã được lựa chọn cẩn thận, quả khô ngửi còn có mùi thơm thanh khiết.

Cậu ta nhìn cổ áo cài chặt của Julian, yết hầu chuyển động, cuối cùng vẫn không nói ra nghi vấn, chỉ nhét túi quả mọng nhỏ này vào bên cạnh vỏ kiếm, đó là nơi cậu ta thường để vật dụng khẩn cấp.

“Thịt hầm sắp nguội rồi.” Julian thấy cậu ta nhìn chằm chằm quả mọng xuất thần, vội vàng dùng thìa múc một miếng khoai tây đưa qua, ánh mắt có hơi lảng tránh, sợ Riel tiếp tục hỏi chuyện băng gạc.

Nghĩ vậy, Julian vội lảng sang chuyện khác, “Thịt hầm này thế nào?”

Riel cúi đầu cắn thêm mấy miếng, khẽ gật đầu: “Rất ngon.”

“Nếu cậu thấy ngon, vậy thì lời hứa nấu cơm cho cậu lúc trước của hai ta coi như đã thực hiện rồi nhé!”

“…Cậu nhớ rõ thật đấy.”

“Tất nhiên rồi! Con người tôi không chỉ tốt bụng, mà còn đặc biệt coi trọng lời hứa với người khác!” Nghe thấy lời này, tay Riel cầm thìa khựng lại, dường như đã nghĩ đến điều gì đó.

Julian đương nhiên là không chú ý đến động tác của Riel, tiếp tục cầm thìa gỗ tự mình nói:

“Đợi mấy hôm nữa, tôi lại đi rèn cho cậu một thanh kiếm làm bằng Quặng Huyễn Ngân, cậu muốn kiểu gì cứ nói với tôi. Còn nữa, tôi định nhận thêm một số ủy thác về luyện kim, kiếm thêm chút tiền, như vậy hai ta cho dù không ở lại Thị trấn Woodcreek cũng có thể có nhiều nơi để lựa chọn hơn.”

“Quặng Huyễn Ngân à…”

Riel đương nhiên là biết đó là thứ gì, chỉ có điều độ cứng của vũ khí được rèn từ Quặng Huyễn Ngân thông thường không bằng vũ khí bình thường, thứ này thường thích hợp cho phụ nữ sử dụng hơn. Nhưng nếu chất lượng đủ tốt, ngược lại cũng có thể bù đắp khiếm khuyết này bằng cách nấu chảy cùng kim loại khác.

Nhưng…

“Cậu lấy đâu ra Quặng Huyễn Ngân?”

Động tác của Julian đột ngột khựng lại, thìa gỗ suýt chút nữa trượt khỏi tay.

Điểm này cậu đúng là quên mất, Quặng Huyễn Ngân là do Yulina lấy được từ tên mặt sẹo, nguồn gốc này… Julian không thể giải thích!

“Ờ thì… cái này… tôi… đúng rồi! Tôi đổi với ông lão ở Xưởng Luyện Kim! Dùng một túi Hoa Nhật Nhụy đổi lấy! Lúc trước vận may tốt, giao xong ủy thác phát hiện Hoa Nhật Nhụy còn thừa một đống, liền tìm ông lão đổi lấy một hòn khoáng thạch!”

Riel không đáp lời, cúi đầu múc một miếng thịt hầm đã nguội bớt. Chuyện Quặng Huyễn Ngân rõ ràng có uẩn khúc, nhưng cậu không đào sâu.

Thiếu niên có hơi kỳ quái trước mặt này, những lời hứa đều đang dần thực hiện. Có lẽ… mình nên tin tưởng cậu ta nhiều hơn, thay vì dùng quá nhiều sự nghi ngờ để phỏng đoán cậu ta. Giờ ngẫm lại những sự phòng bị lúc trước, đúng là mình đã quá đa nghi rồi.

“So với việc tích tiền,” Riel đột nhiên mở miệng, giọng nói bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày, mang theo sự ôn hòa chưa từng có, “Thì cố mà lành vết thương trên vai cậu trước đã.”

Julian sững sờ, bất giác cử động bả vai, cười ngượng ngùng: “Ể? Ồ! Cái này à… Cảm ơn, cậu không cần quan tâm đâu!”

Ngay sau đó lại là một trận im lặng, hai người đều bưng không lên tiếng, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng la hét và tiếng xe ngựa vọng vào từ đường phố bên ngoài.

“Đúng rồi,” Julian đột nhiên nhớ ra điều gì, lại lấy ra mấy lọ thuốc luyện kim từ trong túi vải, “Chỗ này cậu cũng cầm lấy đi, tôi đi ngang qua tiệm thuốc mua, đều là đồ tốt có thể giữ mạng lúc then chốt.”

“Tại sao cậu lại giúp tôi nhiều như vậy?”

Lời của Riel khiến tay Julian đang đưa thuốc cứng đờ, sau đó hồi tưởng lại một chút, giải thích: “Câu hỏi này… lúc trước cậu hình như cũng hỏi rồi thì phải?”

Julian đặt thuốc xuống trước mặt Riel rồi thu tay về, ngón tay điểm lên trán mình làm bộ suy nghĩ.

Cậu đương nhiên biết đây là cơ hội tuyệt vời để cày độ hảo cảm, sau đó lại trả lời:

“Chúng ta có kẻ thù chung, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên. Huống hồ…” Hai mắt của Julian hơi híp lại, khóe miệng nhếch lên, trong giọng nói mang theo một chút đắc ý, “Chúng ta đã là bạn bè. Mà tôi lại thích giúp đỡ bạn bè của mình mà không màng đến bất cứ điều gì.”

Lại là một trận im lặng, thời gian lâu đến mức Julian cảm thấy ngượng ngùng muốn đào một cái lỗ chui xuống, Riel cũng không trả lời lời của mình, cứ ngồi đó im lặng ăn cơm.

Khi Riel thở hắt ra, cậu ta đặt bát sành xuống, lau vết mỡ bên khóe miệng rồi nhìn về phía mấy lọ thuốc đủ màu sắc kia.

Cậu ta không ngẩng đầu, đầu ngón tay chạm vào lọ thuốc, chỉ khẽ “ừm” một tiếng, giọng nói còn nhẹ hơn cả tiếng củi cháy trong lò sạc, nhưng lại lọt vào tai Julian một cách rõ ràng: “Bạn bè.”

Khi hai chữ này lọt vào tai Julian, tảng đá trong lòng cậu cuối cùng cũng hoàn toàn hạ xuống. Riel bây giờ đã có thêm sự tin tưởng đối với mình, vậy có nghĩa là…

Độ hảo cảm này coi như đã cày xong rồi, cuối cùng cũng 'công lược' được người khó nhằn nhất trong cả cuốn sách rồi! Tương lai của ta đã sáng lạn rồi! Cái gì mà phản diện pháo hôi, chó ven đường, mấy cái mác này từ hôm nay phải nói lời tạm biệt với ta rồi!