Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em - Chương 08: Nhử và Kim Cang Trạc

Chương 08: Nhử và Kim Cang Trạc

Đốt rừng là hành vi khó mà chấp nhận được dù ở bất cứ thế giới nào, nhưng Carol lại thực sự định làm thế.

Cô bảo Arnold dùng kiếm thuật dọn sạch một vòng cách ly để ngăn ngọn lửa mất kiểm soát.

Tất nhiên, việc này cũng chẳng đảm bảo tuyệt đối.

Theo lý mà nói, khi không có pháp sư đi kèm thì tuyệt đối không nên làm vậy — nhưng Carol vốn chẳng phải hạng hiền lành gì cho cam.

Thế nhưng Arnold đời nào chịu.

Anh thẳng thừng buông lời hăm dọa, đại ý là nếu Carol dám làm thế, anh sẽ "xử đẹp" cô ngay tại chỗ.

Chỉ một câu, anh đã hoàn toàn nắm thóp được cô nàng.

"Tôi có cách hay hơn." Arnold đưa ra ý kiến. "Thực ra, dù mọi người đều nghĩ tộc Elf là chủng tộc gần gũi với thiên nhiên, nhưng họ lại khá hảo thịt. Có điều, lối sống của họ không mấy phù hợp với việc nấu nướng, quan trọng nhất là muối ở đó cực kỳ khan hiếm. Vậy nên những người tộc Elf đã rời bỏ quê hương đến các vương quốc khác thường không muốn quay về nữa... Thôi, lạc đề rồi. Chúng ta chỉ cần nướng thịt là đủ, mùi vị món ngon chắc chắn sẽ thu hút được đám Elf ham ăn đó."

"Hô hô~ Trông anh có vẻ hiểu rõ về tộc Elf nhỉ! Anh và cô nàng Munihani kia có quan hệ gì?" Carol bắt đầu tra hỏi "lý lịch".

Arnold trầm ngâm hồi lâu: "Ừm — đó chẳng phải là một ký ức đẹp đẽ gì. Tôi nghĩ cô chắc cũng không hứng thú đâu. Nó thậm chí còn liên quan đến cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ của tộc Elf. Lúc đó tôi bị Munihani lừa, cô ta bảo chỉ cần giúp một việc nhỏ, đổi lại cô ta sẽ làm nội ứng cho đội Thảo Ma khi tranh đoạt nhiệm vụ... Giờ nghĩ lại, tôi đúng là một gã khờ bị dắt mũi."

Anh nhìn lại quá khứ, nhận ra mình đã không ít lần đóng vai kẻ ngốc, không nén nổi một tiếng thở dài: "Nhưng chuyện tộc Elf bị đồ ăn ngon dụ ra là thật, miễn là chúng ta thể hiện rằng mình không có địch ý."

"Không có địch ý à? Chuyện đó quá đơn giản, hãy để tôi trổ tài diễn tấu một phen sau bao ngày gác đàn!" Carol cuối cùng cũng tìm thấy đất dụng võ.

Âm nhạc êm dịu luôn có tác dụng xoa dịu tâm hồn.

Là một thi sĩ lang thang, cây đàn hạc của cô đã lâu không được động đến, khiến cô sắp lầm tưởng chức nghiệp của mình là "kẻ lữ hành" luôn rồi.

Nhắc mới nhớ, câu chuyện Ẩn Dưới Lớp Mặt Nạ của Helen vẫn chưa được cô công diễn lần nào.

Cô đã thèm muốn năng lực của Helen từ lâu lắm rồi.

Thế là cô bắt đầu chơi đủ loại khúc nhạc.

Dù khán giả ở đây chỉ có Arnold và Ramura, nhưng nếu tính cả thảy thì vẫn còn Hỏa Nguồn Thủy Tổ, Cổ Linh Thụ, Đọa Lạc Quân Vương, Huyết Tổ, Grand, Thổ Nguồn Thủy Tổ và Tai Ương Chi Vương nữa nhỉ?

Cộng lại cũng gần mười "vị", liệu có đủ để kích hoạt một kỹ năng cấp 1 không?

Carol không rõ lắm, nhưng cô tính toán rằng đợi lát nữa Arnold "câu" được người Elf tới, cô sẽ lôi họ qua để góp thêm quân số.

Con số trong đầu thiếu nữ càng tính càng lớn, cô dần trở nên phấn chấn, tiếng hát cũng theo đó mà rộn ràng hơn.

Arnold tuy không hiểu vì sao tâm trạng Carol bỗng tốt lên, nhưng anh cũng thấy vui lây.

Anh tiện tay hạ một con thỏ rừng trong bụi rậm, bắt đầu xử lý một cách thành thục.

"Carol, cho tí lửa nào."

Tay vẫn đang gảy đàn, Carol búng nhẹ ngón tay, một tia lửa rơi xuống đống củi Arnold đã dựng sẵn.

Arnold bắt đầu trổ tài bếp núc.

Hỏa Nguồn Thủy Tổ thực ra không phải loại lửa thích hợp để nấu ăn.

Dù chỉ là một tia nhỏ dùng để mồi lửa, thì tốc độ cháy của nó vẫn quá nhanh, nhiệt độ cũng quá cao.

Tuy nhiên, đối với Arnold, đây không phải vấn đề gì lớn, anh có thể kiểm soát nó rất tốt.

Chẳng mấy chốc, hương thơm thịt nướng lan tỏa ngào ngạt, khiến ngay cả Carol cũng phải thòm thèm nuốt nước miếng.

Về khoản nấu nướng, Carol cũng biết đôi chút vì cô từng có hai năm làm bếp ở cô nhi viện.

Nhưng đó là nấu cơm tập thể.

Mà cơm tập thể thì luôn có một nhược điểm: không thể gọi là ngon, ít nhất là kém xa các món xào nấu tinh tế.

Người ta thường bảo ai nấu được cơm tập thể thì nấu món lẻ cũng không tệ, nhưng xét cho cùng mỗi người một thế mạnh.

Còn Arnold, có lẽ do hành trình phiêu lưu đằng đẵng, nên riêng món thịt nướng là anh nắm chắc trong lòng bàn tay.

Có thể nói, mỗi một mạo hiểm giả lão luyện đều là chuyên gia nướng thịt, vì trong rừng sâu, thức ăn dễ tìm nhất chính là thịt nướng hay cá nướng.

Mỗi người đều có bí quyết riêng về độ lửa và gia vị, được đúc kết qua những năm tháng phong trần.

Arnold vừa nướng thịt vừa giải thích: "Tộc Elf không phải không ăn thịt, chỉ là họ thích món luộc hơn. Nhưng thịt luộc nếu không có hương liệu thì mùi thơm không thể bay xa như thịt nướng. Hơn nữa, do hạn chế về văn hóa, họ luôn thích cho đủ loại trái cây vào nồi thịt, vị cứ ngọt ngọt chua chua, nói thật là tôi khó mà khen ngon được."

Carol hiểu ý anh.

Thực tế, trong nhận thức của cô, hương vị thế nào không phải là điều quan trọng nhất.

Chua hay ngọt cũng được, nhưng đã là đồ ăn thì mấu chốt phải là chữ "Thơm".

Cùng một công thức, có người làm ngon, có người làm dở, tất cả đều nằm ở cái hương thơm kích thích khứu giác này.

Mà thịt nướng lại là loại thực phẩm có khả năng khơi dậy bản năng nguyên thủy nhất của mọi sinh vật.

Chỉ riêng quá trình nướng đã tỏa hương quyến rũ, huống chi tay nghề của Arnold lại chẳng hề tầm thường.

Và rồi, Carol đã cảm nhận được.

Dù gần đây cô không thực hiện hoạt động nào liên quan đến chức nghiệp thi sĩ, nhưng cô nhận ra các chỉ số của mình đang âm thầm tăng lên.

Ví dụ như lúc này, âm nhạc dường như biến thành những xúc tu của cô, giúp cô thám thính tình hình xung quanh.

Cô thấy nó khá giống với nguyên lý sóng âm của loài dơi, hay một dạng radar sinh học.

Nhưng cô cũng không rõ đây là sự mở rộng năng lực từ xúc tu của Đọa Lạc Quân Vương, hay là trình độ thi sĩ lang thang của cô đã được nâng cao.

Đối với một thi sĩ, có lẽ vốn hiểu biết và trải nghiệm thực tế cũng quan trọng không kém việc truyền bá những câu chuyện.

Thông qua âm nhạc bao quanh, cô cảm nhận được những chuyển động tinh tế sau bụi cây và trên ngọn cây.

Giai điệu của cô càng lúc càng dịu dàng, dễ dàng khiến đối phương buông lỏng cảnh giác.

Khi cô thể hiện một thái độ hoàn toàn không có địch ý, cuối cùng —

Từ trong rừng rậm, năm sáu người tộc Elf lần lượt xuất hiện.

Họ cầm kiếm hoặc cung tên, cảnh giác nhìn chằm chằm ba người lạ mặt.

Arnold vẫn thản nhiên dùng dao nhỏ cắt thịt: "Mấy vị, có muốn dùng bữa trưa cùng không? Chúng tôi là mạo hiểm giả đến từ vương quốc Người Lùn."

Thực tế, một con thỏ chắc chắn không đủ cho ngần ấy người.

Nhóm người Elf nhìn nhau rồi lẳng lặng quay lại rừng sâu.

Carol hơi nhíu mày, nhưng Arnold đã kịp thời giải thích: "Họ đi săn thêm rồi. Chủng tộc này rất hiểu lễ nghi, muốn ăn thì họ sẽ tự mang con mồi đến. Chúng ta chỉ cần giúp họ chế biến là được."

Thế là Carol cũng ngừng diễn tấu: "Có chuyện đó sao? Vậy thì tôi cũng phải trổ tài nấu nướng một chút. Arnold, giúp tôi làm một cái thớt đi."

Dặn dò xong, Carol bắt đầu tìm kiếm những loại thực vật quanh đó có thể dùng làm gia vị.

Dù có mang theo một ít, nhưng nếu tìm được cây cỏ nào có vị giống hành tỏi thì vẫn tốt hơn.

Đúng như Arnold nói, mấy người tộc Elf mang về vài con mồi.

Carol nhìn qua mà giật mình, đó trông như một loài dã thú cỡ lớn.

Cô cầm con dao mà tay run bần bật.

Dù trước đây từng nấu cơm tập thể, nhưng thế này thì quá sức rồi.

Xử lý một con dã thú khổng lồ là cả một vấn đề, vả lại mấy người ở đây làm sao ăn cho hết.

Ramura cảm thấy mình như người thừa, cô chỉ có thể đứng nhìn Arnold và Carol bận rộn.

Là đại hoàng tử của tộc Người Lùn, tất nhiên cô đã quen với cuộc sống cơm bưng nước rót, nhưng điều đó không có nghĩa là cô vô dụng.

Với tư cách là Thánh Khí Sư, cô có năng lực chiến đấu và từng trải qua cuộc sống dã ngoại trong quân đoàn Người Lùn, không phải là kẻ không biết gì.

Lúc này cô thấy cực kỳ lúng túng, cứ như mình bị gạt ra rìa.

Ngay cả đám người Elf kia dù sao cũng đã góp thịt.

Chút nữa họ không chia phần cho cô thì sao?

Thế thì còn gì là thể diện của hoàng tử?

Trong tình huống này, con người thường trở nên nôn nóng.

Mọi sinh vật đều có nhu cầu chứng minh "giá trị" của bản thân, và Ramura hiện đang ở trong trạng thái đó.

Niềm kiêu hãnh không cho phép cô bị ngó lơ.

Cô đang định tìm việc gì đó để làm thì Carol đã tinh ý nhận ra.

"Đại hoàng tử điện hạ, cô có thể cùng mấy vị khách tộc Elf này giúp làm một ít bộ đồ ăn không? Tôi và Arnold không mang theo đủ dụng cụ cho nhiều người thế này. Với chỗ nguyên liệu này, tôi định nấu vài món khác nhau nên cần khá nhiều đồ đựng đấy."

Ramura hài lòng gật đầu, nhưng vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng: "Hừ! Chuyện vặt vãnh này mà cũng phải đến lượt bản hoàng tử ra tay sao!" Dù nói vậy, cô vẫn rất thành thật đứng dậy, cùng mấy người tộc Elf đi tìm gỗ phù hợp để làm dụng cụ.

Sự chú ý của Carol vẫn luôn đặt trên người cô, và cuối cùng cô cũng đã thấy được cái gọi là Thánh Khí.

Trong tay Ramura là một chiếc vòng sắt.

Nhìn hình dáng của nó, Carol thực sự hoài nghi liệu thứ này có phải Thánh Khí không, nhưng rồi Ramura dùng nó nhẹ nhàng đánh gục một cái cây lớn.

"Vãi, Kim Cang Trạc à? Thứ đồ của Thái Thượng Lão Quân đó sao?"

Tất nhiên chắc chắn không phải, nhưng vũ khí này thực sự khiến người ta thấy lạ lẫm, biết đâu còn hình thái khác nữa.

Cô liếc nhìn Arnold, thấy anh cũng vừa vặn chạm mắt mình.

Cả hai khẽ gật đầu, ra hiệu rằng đã "để mắt" đến cái vòng sắt kia.

Dù Carol muốn mượn tay Ramura để trị Arnold, nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu có thể nhân tiện cùng Arnold nẫng luôn một cái Thánh Khí thì cũng không tệ chút nào.

Dù sao mục đích ban đầu khi đến vương quốc Người Lùn là để lấy Thánh Khí, nhưng vương quốc đó làm ăn quá không đàng hoàng, đầy rẫy âm mưu toan tính.

Dù Carol không định truy cứu sâu thêm, nhưng trong lòng vẫn không khỏi bất mãn.

Quan trọng nhất là Karin đi trộm cũng không thành công.

Thế là cô nháy mắt với Arnold, ám chỉ mình muốn đoạt lấy cái vòng sắt đó.

Arnold trịnh trọng gật đầu đáp lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!