Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em - Chương 11: Sáng hôm sau

Chương 11: Sáng hôm sau

Đôi chân của Carol quả thực là vừa trắng trẻo lại vừa nõn nà.

Arnold nằm trên giường, trằn trọc phản trắc mãi không sao ngủ được.

Ban đầu anh còn định "được đằng chân lân đằng đầu", thử mặc cả xem tối nay có được ôm cô ngủ không — dù đã thề thốt đủ đường là sẽ giữ mình như ngọc, chẳng làm gì sất, nhưng kết quả vẫn bị Carol đá đít thẳng ra ngoài.

Arnold thoáng chút hụt hẫng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thế này cũng đã là "lãi to" rồi.

Nếu còn tham lam đòi hỏi thêm thì đúng là quá đáng, chuyện này dục tốc bất đạt.

Điều đáng mừng là trước mặt anh, Carol tỏ ra khá uy tín, có vẻ cô nàng không định "bùng kèo".

Thực ra với cái nết của Carol, chuyện cô quỵt nợ cũng là cơm bữa.

Việc cô giữ lời chẳng phải chứng tỏ rằng trong lòng cô, anh cũng có một vị trí đặc biệt sao?

Nghĩ tới đó, Arnold nở nụ cười mãn nguyện, yên tâm chìm vào giấc mộng.

Trái ngược với Arnold đang ngủ say sưa, Carol lúc này lại đang đỏ bừng mặt.

Cô cuộn tròn trong chăn như con sâu nhỏ, từ bên ngoài chỉ thấy bọc chăn run lên bần bật, chẳng biết người bên trong đang làm cái trò gì.

Sáng sớm hôm sau.

Carol chui ra khỏi ổ chăn, vừa nhớ lại chuyện tối qua là mặt mũi lại nóng bừng.

Cô vội vàng mặc quần áo rồi leo xuống giường.

May mà căn nhà trên cây này vốn bỏ hoang, chăn nệm đều là đồ tự mang theo, không lo phải giặt ga trải giường cho người khác...

Cô vỗ vỗ má, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Mà ngẫm lại thì cảm nhận của con trai và con gái đúng là một trời một vực.

Con trai thường chỉ chăm chăm đạt khoái cảm trong tích tắc, thời gian còn lại chủ yếu tận hưởng cảm giác chinh phục khi "bắt nạt" đối phương; còn cảm giác của con gái lại dài hơi hơn nhiều.

Nếu phải so sánh cụ thể thì nó giống như dòng suối nhỏ róc rách chảy mãi không ngừng...

Carol lắc đầu nguầy nguậy, cố tống khứ mấy suy nghĩ đen tối ra khỏi đại não.

Đã tự hứa sau khi xuyên không đến thế giới này sẽ tuyệt đối giữ mình trong sạch — thế mà cuối cùng vẫn phá giới.

Thiếu nữ buộc lại mái tóc đuôi ngựa gọn gàng.

Hình như Arnold thích cô xõa tóc hơn thì phải?

Cái gã đần đó căn bản đâu hiểu được tinh túy của kiểu tóc hai bím, hay còn gọi là "niềm vui khi có sẵn tay lái"...

"Cốp!"

Carol tự cụng đầu vào tường.

Đã bảo không được nghĩ lung tung nữa mà!

Sao cứ không kiềm được mà nhớ đến mấy cảnh tượng đó thế này!

Khổ nỗi Arnold đã dậy từ sớm, tiếng "cốp" rõ to từ phòng cô vọng ra, anh nghe thấy mồn một.

Anh gõ cửa phòng Carol: "Carol, cô sao thế?"

"A... không, không có gì đâu."

Carol vội mở cửa bước ra, tay xoa trán nói: "Vừa lỡ đụng trúng tường chút thôi. Chuyện vặt ấy mà."

Cơn đau ở trán giúp Carol tỉnh táo lại đôi chút, ít nhất cũng có thể thản nhiên đối mặt với Arnold.

Ai cũng biết "món chính" cần có "gia vị" đi kèm, tuy tiếc thật đấy nhưng món gia vị này lại là... dù sao cũng là hàng khủng cỡ "cà tím".

Chẳng lẽ lại đi lấy mấy quả "ớt chỉ thiên" bé tẹo ra làm đồ nhắm?

Huống hồ bây giờ đừng nói là ớt, chỗ đó e là biến thành "hang sâu hun hút" luôn rồi.

"Ừm... nhà của tộc Elf đúng là không có bếp núc gì thật! Cũng phải, nhà gỗ thế này nấu nướng dễ cháy lắm. Sáng nay chúng ta ăn gì đây?"

"Vẫn còn ít thịt khô. Nhưng đám Elf này không trồng trọt, chắc chỉ có nước luộc thịt khô lên thôi, chứ đào đâu ra rau mà hầm."

Hôm qua Arnold đã để ý quan sát tình hình trong làng.

Mấy chủng tộc không làm nông nghiệp thường sống như vậy.

Carol thở dài thườn thượt.

Mang danh kẻ lữ hành đến từ thế giới khác, lại là một "phú nhị đại", nhưng trong máu cô vẫn chảy dòng gen trồng trọt, chưa kể kinh nghiệm cày nát mấy game nông trại.

Cá nhân cô vẫn cảm thấy mấy chủng tộc biết làm ruộng văn minh hơn một bậc.

Cơ mà người ta đã cho ở nhờ miễn phí còn đi soi mói thế này thì cũng hơi kỳ.

"Luộc thì luộc vậy." Carol vốn không quá kén ăn, "Nhưng tôi nghĩ chắc vẫn kiếm được ít rau dại. Có điều rau dại phải xào mỡ động vật mới ngon, chứ luộc suông thì chẳng khác gì nhai cỏ."

Carol thao thao bất tuyệt về triết lý nấu ăn, cố lái suy nghĩ của bản thân ra khỏi những chuyện liên quan đến Arnold: "À này Arnold, tôi vẫn luôn thắc mắc một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Anh với Cassipero là đồng hương cùng làng à?"

Arnold gật đầu, chuyện này ai cũng biết, chẳng có gì phải giấu: "Có vấn đề gì sao?"

"Ai cũng bảo, cái làng bé tí ấy sản sinh ra được một nhân vật tầm cỡ như anh đã là phúc đức lắm rồi, đằng này lại lòi ra tận hai người, không thấy lạ sao? Mà so với anh, rốt cuộc Cassipero mạnh hay yếu?"

Nghe vậy, Arnold trầm ngâm giây lát rồi đáp: "Cô xem, chẳng phải Liu Sude và người thương của cậu ta là Lonadia cũng xuất thân từ cùng một thị trấn sao? Hai người cùng nhau tiến bước bao giờ cũng dễ dàng hơn là đơn thương độc mã. Dù mọi chuyện đã qua, nhưng ngẫm lại quá khứ, nếu chỉ có tôi hoặc chỉ có mình Cassipero, cả hai chúng tôi đều không thể chạm tới đẳng cấp hiện tại."

Anh không hề phủ nhận quá khứ: "Nếu bàn về thực lực, hiện giờ có lẽ tôi nhỉnh hơn một chút. Ngay cả khi Cassipero dùng Giọt Sương Sinh Mệnh chữa lành vết thương cũ, cô ấy cũng chưa chắc là đối thủ của tôi. Có điều... xét về ý chí chiến đấu, cô ấy bây giờ có lẽ còn mãnh liệt hơn tôi."

"Nghĩa là sao?"

"Cassipero mang trong mình lòng thù hận bẩm sinh với Ma tộc. Dù làng chúng tôi không nằm gần tiền tuyến, chỉ nghe về Ma tộc qua lời đồn đại, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để thôi thúc cô ấy trở thành mạo hiểm giả."

Arnold vừa lấy thịt khô ra chuẩn bị, vừa hồi tưởng lại chuyện xưa: "Lúc đó tôi cũng bị nhiệt huyết của cô ấy làm cảm động, cộng thêm chút định kiến sẵn có với Ma tộc nên mới chọn con đường này."

"Nhưng điểm khác biệt nằm ở chỗ, trong quá trình làm mạo hiểm giả, tôi nhận ra tuy Ma tộc là kẻ thù của nhân loại, nhưng họ không hoàn toàn là những kẻ tà ác." Arnold nghiêm túc nhìn Carol, "Giống như cô từng nói, chiến tranh vì lợi ích thì dù là Nhân tộc hay Ma tộc cũng chẳng có đúng sai tuyệt đối. Mỗi bên đều chỉ đang phấn đấu vì sự sinh tồn của chủng tộc mình thôi. Chúng ta có thể chiến đấu một mất một còn, tàn nhẫn tước đoạt mạng sống của đối phương — nhưng đó không phải là lý do để nuôi dưỡng lòng căm thù. Tôi khao khát được so tài cao thấp với những cường giả Ma tộc như Oona hay Thổ Chi Thiên Ma Vương. Đối với những đối thủ như vậy, tôi luôn dành cho họ sự tôn trọng."

Đó là sự "tương kính" giữa những bậc cao thủ.

Anh nói tiếp: "Tuy nhiên Cassipero lại khác. Càng phiêu lưu, càng gặp gỡ nhiều Ma tộc, càng chiến đấu và giết chóc nhiều, thù hận trong lòng cô ấy lại càng chồng chất. Hồi đầu, không ít lần chúng tôi rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, và cô ấy quy hết mọi tội lỗi lên đầu Ma tộc... Đó là sự khác biệt lớn nhất giữa tôi và cô ấy. Khi nhận thức ngày càng lệch pha, lý tưởng của cả hai cuối cùng cũng đi đến bờ vực rạn nứt."

Anh cùng Carol leo xuống đất, dọn dẹp qua loa rồi bắt đầu bắc nồi luộc thịt: "Thực ra trước khi tiêu diệt Cự Long, Nastia đã từng cảnh báo tôi đừng ra tay. Có lẽ lúc đó cô ấy nghĩ tôi không có cửa thắng. Với tư cách là Hội trưởng Hiệp hội mạo hiểm giả, đó là một lời khuyên đầy thiện chí. Nhưng tôi vẫn quyết tâm tiêu diệt Cự Long để xác định lại lòng mình, để xem bản thân bước tiếp là vì lập trường hay vì thiện ý."

Ánh mắt anh và Carol chạm nhau, cả hai đều vô cùng bình thản:

"Vì vậy, sau khi hạ gục Cự Long, dù lý trí chưa nhận ra nhưng thâm tâm tôi đã đưa ra lựa chọn. Những chuyện sau đó thực ra đều là thuận theo tự nhiên. Cứu Oona, mâu thuẫn với Cassipero bùng nổ, bị đuổi khỏi đội... rồi sau đó gặp được cô."

"Nói một câu công bằng nhé Arnold, cái tội 'phản bội nhân loại' này của anh đáng lẽ phải bị xử bắn từ tám hoánh rồi, chẳng qua không ai làm gì nổi anh thôi." Carol thản nhiên nói, "Nhưng nghe anh kể xong, tôi cũng hiểu thêm được đôi chút."

Cô nàng bắt đầu cằn nhằn: "Cái cô Melissa đúng là phế thật đấy! Đến tận giờ vẫn chưa tìm thấy sự cân bằng của mình. Nếu cô ấy làm được thì tôi đã viết truyện về cổ để 'chôm' một mớ kỹ năng rồi! Kỹ năng Pháp sư ngầu bá cháy bọ chét luôn ấy chứ~ Nhưng giờ đã biết tường tận câu chuyện của anh và cô Cassipero, tôi có thể bắt đầu đặt bút viết về hai người. Rõ ràng tôi có năng lực Triệu hồi Thánh kiếm mà lại mù tịt kiếm thuật, Thánh kiếm của tôi đang khóc thét kia kìa."

"Nếu là thanh Thánh kiếm đó của Liu Sude, tôi khuyên cô nên viết về câu chuyện của Lonadia thì hơn." Arnold chân thành gợi ý, "Kiếm thuật của Lonadia thiên về sự uyển chuyển, phù hợp với loại kiếm mỏng đó. Còn kiếm thuật của tôi lại hợp với gã cục mịch này hơn."

Anh hất ngón tay cái về phía thanh trọng kiếm sau lưng mình.

"Lần trước anh chẳng phải định đập nát người ta ra sao? Giờ lại bày đặt ra vẻ tin tưởng, anh cũng lươn lẹo lắm đấy Arnold." Carol bĩu môi cà khịa. Cô nhóm lửa, bắt đầu làm nóng nồi: "Thật lòng mà nói, giờ cũng có Điện hạ Ramura ở đây, hay là nhờ vị Thánh Khí Sư này nghĩ cách xem? Liệu có thể khiến Thánh Kiếm Chi Linh hiện ra gặp anh một lần không?"

Arnold xoa cằm: "Ý kiến không tồi. Nếu nó không chịu chui ra thì tôi chỉ còn nước đổi vũ khí khác, dù sao đồ Nastia tặng dùng cũng thấy rợn rợn."

Ngay khi hai người đang bàn bạc, Ramura cũng nhảy phắt từ trên nhà cây xuống. Cô nàng đã tỉnh ngủ, dù mặt trời đã lên cao. Thiếu nữ ngáp dài một cái: "Kỳ lạ thật — hôm qua hai người có làm gì Grand không đấy? Sao người ngợm tôi lại rã rời thế này? Rõ ràng tên Grand đó lẽ ra phải tay trói gà không chặt, Huyết Tổ cũng nên đang ngủ khì mới phải..."

Tinh thần cô rất phấn chấn, nhưng cơ thể lại biểu tình đình công vì kiệt sức. Cảm giác sai lệch kỳ quái này khiến cô hơi buồn nôn.

"Không có đâu, hôm qua chúng tôi đã rất chân thành xin lỗi Grand rồi." Carol ra hiệu cho Arnold đi lấy nước chuẩn bị luộc thịt, "Chẳng lẽ anh Grand không muốn nhận lời xin lỗi của chúng tôi sao? Cô có thể thương lượng với anh ấy, nói giúp rằng chúng tôi thực sự rất hối lỗi được không?"

"Không được."

"Được rồi. Vậy đành đợi đến tối nay rồi tính tiếp."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!