Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em - Chương 07: Âm mưu của Carol

Chương 07: Âm mưu của Carol

Thực lòng mà nói, Carol hoàn toàn mù tịt về tiểu sử của vị hoàng tử này.

Thông tin trực quan nhất cô nắm được chính là nhờ cú liếc "trộm" lúc mới xuyên không tới.

Ừm, nếu ví "vốn liếng" của Arnold là một trái cà tím vĩ đại, thì của Ramura chỉ xứng là một quả ớt chỉ thiên.

Tất nhiên, có lẽ đặc điểm sinh lý của tộc Người Lùn vốn là vậy...

Carol cũng chẳng phải hạng người hẹp hòi sẽ vì mấy chuyện "nhỏ nhặt" này mà nảy sinh định kiến hay phân biệt đối xử đâu...

... Có ma mới tin.

Ngay từ đầu, cô đã nhìn gã hoàng tử này bằng ánh mắt soi mói đầy phán xét.

Chung quy cũng tại món đồ cô và Melissa quăng đi lại rơi trúng đầu hắn, báo hại cô phải dây dưa vào mớ rắc rối này để giải quyết hậu quả.

Việc này khiến Carol cảm thấy cực kỳ phiền phức.

Kế hoạch du lịch tan tành mây khói.

Đáng lẽ giờ này cô đang thong dong tận hưởng ở Cuộc thi nếm rượu, vậy mà lại phải ngụy trang kín mít chỉ để đi lại trên phố phường tộc Người Lùn...

Ngay cả một người phóng khoáng như Carol cũng không tránh khỏi sinh lòng oán hận.

"Anh nhất định muốn đi theo chúng tôi cũng không phải là không được!"

Vẻ mặt ghét bỏ của Carol bỗng quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Nếu không vì tình thế bắt buộc, cô đời nào chịu cho Cassipero chút lợi lộc nào, nhưng ngẫm lại, biết đâu hướng đi này lại hay?

Trước đây khi mình là đàn ông, Arnold không hề bài xích, thậm chí đòn tấn công của anh ta còn chủ động hơn hẳn.

Điều này chứng minh cái gì?

Chứng tỏ Arnold đã thức tỉnh một thuộc tính vô cùng nguy hiểm.

Nhưng Ramura trước mắt này chẳng phải cũng giống cô sao?

Từ con trai biến thành con gái.

Hơn nữa, bên trong cô ta còn ký túc một thực thể kỳ quái, ngoại hình lại tương đồng với mình, đều là những thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn.

Hoàn hảo!

Dùng cô ta làm "thế thân" cho mình bên cạnh Arnold, chẳng phải bản thân sẽ được an toàn sao?

Arnold lại là mẫu đàn ông cực kỳ có trách nhiệm, chỉ cần anh ta và Ramura "gạo nấu thành cơm", chắc chắn anh ta sẽ không còn mặt mũi nào quấy rầy mình nữa.

Mà vụ này Ramura cũng hời chán!

Cha cô ta muốn ép hôn nhưng cô ta không thích? Cứ việc lôi Arnold ra làm lá chắn là xong!

Dù hiện tại cô ta chẳng ưa gì Arnold, nhưng chẳng phải đã có mình ở đây làm "tổng đạo diễn" sao?

Carol cũng không định để hai người này thực sự lưỡng tình tương duyệt.

Nói không chừng, cô còn có thể nhân cơ hội này tìm cách liên lạc với Nastia một chuyến.

Không, phải nói là nhất định phải liên lạc với Nastia.

Cho đến nay, cô vẫn chưa từng chạm mặt người phụ nữ có khả năng là trùm cuối đứng sau màn này, cũng chẳng rõ bà ta đang toan tính điều gì.

Việc thu thập thông tin là tối quan trọng —— bởi lẽ, đối phương dường như hiểu quá rõ về cô.

Nàng thi sĩ lang thang đầy mưu mô nhanh chóng chốt hạ kế hoạch.

Nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt, giọng điệu của cô cũng trở nên cung kính lạ thường:

"Nhưng thưa Đại hoàng tử điện hạ, buổi tối Ngài sẽ biến thành ngài Grand, hoàng hôn và bình minh lại hóa Huyết Tổ, nói thật là khó mà khiến người ta yên tâm được! Nếu họ có ác ý với chúng tôi, liệu chúng tôi nên ra tay hay đứng nhìn? Tôi rất muốn chịu trách nhiệm, nhưng ngặt nỗi, cái mạng nhỏ này của chúng tôi còn khó giữ mà!"

Cô nói bằng giọng chân tình thiết tha, như thể đang gánh vác nỗi khổ tâm thầm kín lắm.

Nghe vậy, Ramura lập tức thanh minh:

"Tôi —— chức nghiệp của tôi là Thánh Khí Sư! Tôi có thể dùng Thánh Khí để phong ấn sức mạnh!"

Thánh Khí Sư? Sao chưa từng nghe qua nhỉ?

Carol ném ánh mắt nghi hoặc sang Arnold.

Arnold liền giải thích:

"Đây là một nhánh chức nghiệp mà cả Mục sư và Kiếm sĩ đều có thể chuyển hướng sang. Nhưng nó thực sự rất hiếm gặp. Yêu cầu tiên quyết là phải sở hữu một món Thánh Khí, thông thường chỉ có các Dũng sĩ mới cân nhắc. Ưu nhược điểm rất rõ ràng: ở giai đoạn đầu khi đối phương chưa thể chống lại uy lực của Thánh Khí thì họ rất mạnh, nhưng từ Cấp Chiến binh trở đi họ không còn ưu thế nữa. Đến Cấp Anh hùng thì họ hoàn toàn không phải đối thủ của các chức nghiệp khác —— còn về thi sĩ lang thang thì tôi không rành lắm."

"Tôi thấy câu cuối của anh hơi thừa thãi đấy."

Carol lườm Arnold cháy mắt, sau đó quay lại nhìn Ramura:

"Ồ~ Ngài Ramura, nói vậy là trên người Ngài đang mang theo Thánh Khí sao? Không hổ danh là Đại hoàng tử điện hạ! Sự giàu sang này quả thực không phải hạng thường dân như chúng tôi có thể mơ tới!"

Vốn là kẻ sành sỏi trong việc nịnh hót, vài câu của Carol đã khiến Ramura phổng mũi thấy rõ:

"Đó là đương nhiên. Cô cứ yên tâm, tôi đã lập khế ước với Thánh Khí. Ban đêm tôi sẽ dùng mọi thứ để cung phụng nó, hoàng hôn và bình minh tôi sẽ không bao giờ tỉnh lại, như vậy chỉ có ban ngày tôi mới sở hữu sức mạnh."

"Vãi..." Carol định chửi thề nhưng kịp nén lại.

Cá nhân cô cảm thấy cái nghề Thánh Khí Sư này tà đạo kiểu gì ấy, trông chẳng giống chức nghiệp lương thiện cho lắm.

Tuy nhiên, cô nhanh chóng lảng sang chuyện khác:

"Nếu đã vậy thì chúng tôi yên tâm rồi! Arnold, chúng ta có thể mang theo Đại hoàng tử điện hạ đi cùng, anh thấy sao?"

Arnold nhíu mày, rõ ràng là chẳng muốn mang theo cái đuôi Ramura chút nào.

Anh đang cùng Carol "mặn nồng", sao có thể vì một vị Đại hoàng tử mà khiến quan hệ giữa mình và cô bị xa cách?

Anh đâu có ngốc, tự nhiên rước một cái "bóng đèn" về nhà làm gì?

Đúng lúc này, Carol lại ghé tai anh thì thầm:

"Cho anh hôn một cái."

"... Phải thêm chút nữa."

"...?"

Carol trợn tròn mắt.

Cái tên mày rậm mắt to này mà vẫn chưa thỏa mãn sao?

Dù Carol biết "không bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô", không bán chút sắc tướng thì không cách nào khiến Arnold đồng ý, nhưng không ngờ lòng tham của hắn lại lớn thế.

Cô lại liếc nhìn vị Đại hoàng tử đằng kia.

Nghiến răng một cái:

"Tôi sẽ... tặng anh thêm một lần..."

"Một lần gì?"

"Thì... cái lần đó đó..."

Lần đó đó?

À! Là chuyện đó sao!

Máu trong người Arnold sôi lên sùng sục.

Nhắc mới nhớ, lần trước anh còn chưa kịp thưởng thức kỹ, lúc đó căng thẳng quá, lần tới nhất định phải tận hưởng thật tốt.

Thấy Arnold vẫn im lặng, Carol càng hoảng hơn.

Cô nhận ra sự xao động của anh, nhưng không ngờ cái giá này vẫn không thể lấp đầy lòng tham của gã đàn ông này!

Chẳng lẽ... chẳng lẽ phải... dùng...

Cô cúi đầu nhìn xuống lồng ngực mình.

Hình như mình cũng chẳng có "công cụ gây án" nào ra hồn?

Mẹ kiếp!

Lần này cô thực sự muốn chửi thề.

Không lẽ phải dùng miệng? Nghĩ thôi đã thấy kinh tởm rồi.

Chờ đã —— ngoại trừ những thứ đó ra, mình vẫn còn một đôi chân cực phẩm!

Tuy chiều cao khiêm tốn nhưng xét về tỷ lệ cơ thể lại rất chuẩn, cũng có thể coi là chân dài, Arnold có hứng thú không nhỉ?

Chắc là có, dù sao trước đó anh ta cứ nhất quyết bắt cô đi tất chân cơ mà.

"Tôi còn có... bất ngờ dành cho anh." Cô nói với giọng đầy mời gọi.

Nếu thế này mà Arnold vẫn không thỏa mãn thì chỉ còn cách đuổi cổ vị Đại hoàng tử này đi thôi, Carol không thể trả cái giá quá đắt được.

Rất nguy hiểm, lỡ như Arnold không kiềm chế được mà cưỡng ép thì cô cũng chịu chết.

Thực sự bị "ăn sạch" thì coi như xong đời.

Không phải là Carol không muốn bị "ăn" —— được rồi, cô thực sự không muốn, nhưng chủ yếu là vì cô cảm thấy tình cảm với Arnold không nên tiến triển theo kiểu đánh đổi này.

Arnold hoàn hồn lại.

Hả? Còn có bất ngờ sao?

Anh lập tức nhận ra, với tính cách của Carol, cô chắc chắn sẽ không đời nào tung ra hết bài tẩy một lúc, kiểu gì cũng sẽ giữ lại chút gì đó.

Vậy là trong lúc anh đang thẫn thờ, cô đã tự động nâng giá rồi?

"Tôi không có ý kiến."

Arnold có một ưu điểm là không hề tham lam.

Suy cho cùng, cho dù Carol không làm gì cho anh, chỉ cần là điều cô muốn, Arnold cũng chẳng thể từ chối.

Nói trắng ra, vốn dĩ chính anh mới là kẻ mặt dày bám theo cô.

Cô hẳn là có kế hoạch du lịch riêng của mình, ngay từ đầu Arnold đã xác định rõ điểm này.

Carol cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Arnold dạo này càng lúc càng khó đối phó, cái gã này kể từ sau khi "thức tỉnh", chỉ số IQ cứ tăng vùn vụt, cô sắp không trị nổi anh ta nữa rồi.

Gần đây bị Arnold giáo huấn cũng không ít, không lẽ sau này vị thế công thủ sẽ bị đảo ngược sao?

Thế là, ba người với ba tâm tư khác nhau chính thức bước lên hành trình.

...

"Trận pháp dịch chuyển của Vương quốc Tinh linh trông như thế này sao?"

Carol nhìn những làn sóng xanh lá cây tầng tầng lớp lớp trước mặt mà ngẩn người:

"Không phải chứ —— tôi thực sự tò mò làm sao tộc Tinh linh tìm thấy ma pháp trận giữa cái rừng già này, chủng tộc bọn họ đâu có nhiều Pháp sư?"

"Ừm, nghe nói tộc Tinh linh có thiên phú tương ứng, giống như tửu lượng 'ngàn ly không say' của cô vậy. Tộc Tinh linh sinh ra đã có kỹ năng 'Dò đường rừng rậm'."

Arnold giải thích những gì mình biết.

Đúng là "dao nhỏ cứa mông", hôm nay mới được mở mang tầm mắt.

Sau đó, Carol cứ chằm chằm nhìn Arnold.

Arnold ngơ ngác: "Sao thế?"

"Vậy nên, giờ đi hướng nào?"

Arnold nhún vai, dang tay bất lực:

"Tôi chịu! Lần trước tôi đến đây là do Munihani của đội Nguyệt Ảnh cầu xin tôi giúp cô ấy về quê đối phó với ông bố khó tính. Cô ấy dẫn đường cho tôi, chứ bảo tôi tự đi một mình giữa cái Vương quốc Tinh linh này thì có mà đi vào lòng đất!"

Carol lại quay sang nhìn Ramura:

"Hoàng tử điện hạ thấy sao?"

Ramura cũng bắt chước điệu bộ của Arnold, dang tay:

"Tôi cũng chịu nha, tôi chẳng phải đang du lịch theo các người sao? Các người quyết định đi đâu thì tôi đi đó."

Hóa ra ở đây chẳng có ai đáng tin cậy cả sao?

Carol cảm thấy tê liệt tâm hồn.

Cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một trận pháp dịch chuyển trơ trọi.

Arnold cũng bay lên quan sát một vòng, nhưng rõ ràng là bốn phương tám hướng đều na ná nhau, hoàn toàn mất phương hướng.

Anh hạ cánh, lắc đầu với Carol.

Carol lập tức cảm thấy đau đầu.

Cô suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Arnold, tôi có một phương pháp rất thất đức, tôi cảm thấy anh có thể sẽ phản đối đấy."

"Phương pháp rất thất đức?"

Nghe cô mô tả như vậy, Arnold cảm thấy hơi chột dạ.

Phải biết rằng bản thân Carol vốn đã chẳng tử tế gì, đến mức cô nàng còn thấy "thất đức" thì chắc chắn là cực kỳ kinh khủng, đặt ở thế giới loài người khéo tính vào tội hình sự chứ đùa.

"Cô nói thử xem?"

Carol nhặt một cành cây khô, dùng Hỏa nguồn Thủy tổ của mình châm lửa:

"Mọi người nhìn này. Tộc Tinh linh chẳng phải tự xưng là bạn đồng hành của tự nhiên sao? Chúng ta cứ trực tiếp phóng hỏa đốt rừng, chắc chắn sẽ có Tinh linh lao ra cứu hỏa. Sau đó chúng ta tóm sống một kẻ, tra khảo thật dã man! Vậy là biết hướng đi chính xác ngay thôi."

Không hổ danh là cô! Carol!

Phương pháp này đúng là "tận cùng của sự thất đức".

Trong số những người Arnold quen biết, có lẽ chỉ mỗi Carol mới nảy số ra được chiêu này.

"Thế sao được? Làm vậy sẽ gây ra xung đột ngoại giao giữa tộc Tinh linh và con người mất."

Ramura, với tư cách là một Hoàng nữ của tộc Người Lùn, bất ngờ lại tỏ ra lo lắng cho quan hệ quốc tế.

"Có gì đâu chứ? Dù sao Arnold cũng đang bị truy nã, tôi cũng là Sứ đồ Đọa lạc, chúng ta cứ tự tính mình vào phe Ma tộc cho rồi."

Carol có lập trường phe phái cực kỳ linh hoạt.

Một chất lỏng đen kịt bao phủ lên mặt cô, đồng thời biến hóa thành một chiếc áo choàng tung bay trong gió:

"Ta chính là... Ma tộc Đại tương! Ám Dạ Ma Quân!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!