Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em - Chương 41: Con chó của Arnold

Chương 41: Con chó của Arnold

Tại văn phòng Hội trưởng trụ sở Hiệp hội Mạo hiểm giả.

Nastia đang chăm chú xem xét bản báo cáo vừa được gửi đến tay mình.

Trên đó viết vỏn vẹn một dòng: "Arnold và Cassipero quyết chiến tại Tổ Đình Tinh Linh, kết quả chưa rõ."

Một nụ cười khẽ nở trên môi cô: "Arnold ~ Đúng là trưởng thành nhanh thật đấy. Giúp Cassipero lấy Giọt sương sinh mệnh, nhưng lại chọn đúng lúc này để đoạn tuyệt với cô ta sao... Đây gọi là... ừm..."

Gương mặt kiều diễm của người đẹp ửng hồng say đắm, dường như cô đang chìm đắm trong những ảo tưởng khiến bản thân hưng phấn tột độ.

Hơi thở nóng bỏng thoát ra từ làn môi mời gọi, cô siết chặt bản báo cáo vào lòng như thể đang ôm ấp một hình bóng thân thuộc nào đó.

"Rốt cuộc anh còn có thể tiến xa đến mức nào? Liệu anh có thực sự rũ bỏ được tôi không ~ Arnold ~ Hãy đến bên cạnh tôi đi ~ Tôi đã không thể chờ đợi thêm được nữa rồi ~"

"Cộc cộc!"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Nastia đã chỉnh đốn xong dung nhan.

Chỉ còn vệt hồng trên đôi gò má là cần thêm chút thời gian để lắng xuống.

Cô khẽ hắng giọng, lấy lại vẻ đoan trang thường ngày: "Khụ khụ, mời vào."

Cánh cửa bật mở.

Người xuất hiện lại nằm ngoài dự đoán — đó là mạo hiểm giả cấp Anh hùng, Cassipero.

Vẻ mặt cô ta u ám đến cực điểm.

Nastia nheo mắt dò xét cô gái trước mặt, giọng điệu pha chút khinh miệt: "Cô Cassipero, tôi vừa nhận được báo cáo rằng cô và Arnold quyết chiến rồi mất tích không dấu vết, thế mà cô đã lù lù xuất hiện ở đây rồi. Đám làm tình báo dưới trướng tôi thật là phế vật, đã đến lúc phải thay máu một lượt rồi."

"Tôi đã dốc toàn lực quay về, e là chẳng mấy kẻ đuổi kịp đâu."

"Ồ? Đây không giống lời cô thường nói chút nào, cô Cassipero. Thái độ này thật khiến tôi bất ngờ đấy ~ Tôi cứ ngỡ cô sẽ chẳng thèm bận tâm đến mấy chuyện cỏn con này cơ."

Lời lẽ tuy nhẹ nhàng nhưng lại đầy vẻ châm chọc.

Thế nhưng, Cassipero không có tâm trí đâu mà chơi trò đấu khẩu.

Cô chỉ trừng mắt nhìn Nastia đầy hiểm ác: "Tôi đến để hỏi cô về chuyện 'Tuyệt Đối Tập Trung'!"

Nghe đến đó, Nastia lập tức hiểu ra vấn đề.

Cô đánh giá lại đối phương một lần nữa, đặc biệt quan sát kỹ tư thế đứng và phong thái của cô ta rồi thầm đưa ra kết luận.

Vẻ khinh miệt trên gương mặt cô càng thêm đậm nét, nhưng miệng vẫn vờ như vô tội: "Cô đang nói gì vậy, ngài Cassipero? Tôi không hiểu ý cô. 'Tuyệt Đối Tập Trung' chẳng phải là kỹ năng của cung thủ sao? Tôi đâu phải cung thủ, sao tôi hiểu được chuyện đó."

"Khốn khiếp!" Cassipero giận dữ lao đến trước bàn, một tay bóp chặt lấy cổ Nastia, "Cô đang khinh thường tôi đấy à?! Nastia!!!"

Dù bị siết cổ, Nastia vẫn không hề hoảng loạn.

Giọng cô hơi khàn đi vì áp lực nhưng vẫn giữ được sự thong dong: "Những gì cô nói, tôi thực sự không hiểu."

Cassipero nghẹn lời.

Cô giữ chặt Nastia một lúc lâu, cuối cùng đành bất lực buông tay và lùi lại hai bước: "Tôi thật sự muốn giết cô đấy, Nastia."

"Cô không làm được đâu." Nastia bình thản chỉnh lại cổ áo.

Cassipero ra tay chẳng chút nể nang, đúng là một kẻ dã man.

"Tôi không làm được?"

Câu nói này như một nhát dao đâm trúng lòng tự trọng của Cassipero.

Cô như muốn lập tức chứng minh cho Nastia thấy liệu mình có làm được hay không.

Nastia vuốt lại nếp áo, cuối cùng không buồn che đậy mà bật cười khẩy, sự khinh bỉ hiện rõ trong từng cử chỉ.

"Thế thì cô ra tay đi." Cô trực tiếp thách thức, "Sao còn đứng đó? Vì không muốn, hay vì sao?"

"Nastia! Đừng có thách thức giới hạn của tôi!"

"Là vì cô không dám!" Nastia vạch trần một cách tàn nhẫn.

Cô rời khỏi ghế Hội trưởng, vòng qua bàn làm việc đến đứng đối diện với Cassipero.

Cô nhìn thẳng vào mắt đối phương, buông ra những lời đâm thấu tâm can: "Thừa nhận đi Cassipero, cô chỉ là một kẻ nhát gan, chẳng làm nên trò trống gì nếu không có Arnold bên cạnh."

"Kẻ nhát gan chẳng làm nên trò trống gì nếu thiếu Arnold."

Câu nói đó giống như mũi tên sắc bén nhất xuyên thủng trái tim nữ cung thủ.

Cô kinh hoàng và bất an nhìn Nastia: "Cô nói bậy!!! Tôi tuyệt đối không phải loại người như thế!"

"Vậy sao?" Nastia ngồi tựa lên cạnh bàn, chậm rãi nói: "Nếu Arnold không ở bên cạnh, liệu cô có đủ tư cách trở thành mạo hiểm giả không? Theo tôi biết, hình như trước đây chỉ vì gia đình phản đối mà cô đã định từ bỏ rồi đúng chứ? Lúc đó, chính Arnold đã gác lại giấc mơ của mình, kéo cô rời khỏi quê nhà để bước lên con đường mạo hiểm này. Đây đâu phải bí mật gì, chẳng có gì phải nghi ngờ cả."

"Lúc đó là vì tôi yêu gia đình mình! Tôi..."

"Cô yêu gia đình mình, vậy chẳng lẽ Arnold không yêu gia đình anh ấy?" Nastia chặn họng, "Arnold là hạng người nào mọi người đều rõ, riêng hai chữ bạc tình bạc nghĩa tuyệt đối không thể dùng cho anh ấy. Vả lại, tôi đã từng ghé qua ngôi làng của hai người rồi. Arnold và cha mẹ anh ấy không hề có mâu thuẫn, họ luôn ủng hộ anh ấy làm mọi điều mình muốn. Mà nhắc mới nhớ, cha mẹ cô bây giờ hẳn là tự hào về đứa con gái này lắm."

"Đủ rồi!"

Cassipero thô bạo cắt ngang: "Dù quá khứ tôi là người như vậy, nhưng tôi đang tiến bộ, tôi đã thay đổi! Tôi... tôi cũng đã tiêu diệt Phong Ma tộc!"

"Thật dám nói đấy, cô Cassipero. Tôi không ngờ cô lại trơ trẽn đến mức này." Nastia lộ vẻ ngạc nhiên giả tạo, "Chẳng lẽ cô muốn tôi phải nói toạc ra rằng, lúc cô đang lẩn trốn trong tộc Phong Ma thì Arnold cũng đang ở Lục địa Ma tộc sao? Dù khi đó hành tung của anh ta là bí mật, nhưng tôi vẫn có thể điều tra ra được."

Cô nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm như loài rắn độc đang nhìn chăm chằm vào con mồi: "Nếu không biết chắc rằng hễ gặp nguy hiểm tính mạng là Arnold sẽ xuất hiện ứng cứu, liệu cô có gan một mình xông vào Lục địa Ma tộc không? Nói cho cùng, cô chỉ chọn Phong Ma tộc vì đó là đối thủ dễ xơi nhất thôi. Sao cô không đánh Thổ Ma tộc đi? Sao không phân thắng bại với Thổ Chi Thiên Ma Vương?"

"Hơn nữa, nếu không có Arnold, cô nghĩ mình có thể dập tắt được Khởi Nguyên Chi Phong rồi rút lui an toàn sao? Ma Pháp Vương Oona không bao dung đến mức để một Anh hùng tiêu diệt cả một chủng tộc ma giới mà lại khoanh tay đứng nhìn đâu. Lúc đó, chẳng phải chính Arnold đã xuất hiện đúng lúc để thu hút hỏa lực sao? Cô lấy đâu ra mặt mũi mà nhắc lại chuyện này như thể một chiến công hiển hách của riêng mình vậy? Cô thực sự tin mình là anh hùng vô đối à?"

Cô cười lạnh, không thèm giữ vẻ ôn hòa nữa: "Tôi mong cô hãy tự lượng sức mình chút đi. Tôi đưa cô lên danh hiệu Anh hùng Diệt ma là để đẩy danh tiếng của đội các người lên đỉnh cao, chứ không phải để cô ảo tưởng mình là một đại anh hùng. Cô không có cái tầm vóc đó đâu."

Nastia tiến bước về phía trước.

Một Nastia trói gà không chặt lại đang ép một mạo hiểm giả cấp Anh hùng như Cassipero phải liên tục lùi bước.

"Tôi... tôi không có... tôi là..."

"Cô còn muốn nói gì nữa? Thực tế là sau khi Arnold rời đội, cô đã làm được gì? Đội của các người nhanh chóng tan đàn xẻ nghé. Dù tôi cũng có nhúng tay vào, nhưng bản lĩnh của cô cũng chỉ đến thế thôi. Cassipero, lúc tôi giao nhiệm vụ giết thi sĩ lang thang Carol — cô đâu có dám giết."

Nastia dường như nhìn thấu tâm can đối phương: "Nếu thực sự muốn giết cô ta, với cô là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng cô lại nhất quyết phải xuất hiện trước mặt người ta, nhất định phải dùng cận chiến, chẳng phải là muốn Arnold biết cô đang hờn dỗi sao? Cô muốn anh ấy phải thỏa hiệp, phải quay lại bên cạnh mình. Cassipero, cô chưa bao giờ dám tự mình làm điều gì cả. Ngay cả lần đi cướp Giọt sương sinh mệnh này cũng vậy, nghe nói cuối cùng vẫn là Arnold mớm cho cô uống à? Thật nực cười. Miệng thì nói muốn dứt khoát, nhưng thực tế chuyện gì cũng dựa dẫm vào anh ta. Chỉ khi có anh ta ở đó cô mới có chút lòng dũng cảm. Cô thực chất chỉ là một kẻ yếu đuối và nhát gan."

Cô dồn Cassipero vào sát cánh cửa, không cho đối phương đường lui: "Vậy nên, thừa nhận đi. Cassipero, cô chỉ là một con chó của Arnold thôi. Nếu chủ nhân không ở bên cạnh, cô chẳng dám sủa một tiếng với người ngoài, nhưng hễ chủ nhân có mặt là cô lập tức hung hăng ngay như thể chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Đó chính là cô đấy. Cô nghĩ xem tại sao Arnold có thể yêu cô được? À không, dĩ nhiên anh ấy thích cô, nhưng là cái thích dành cho một con thú cưng đáng yêu, chứ tuyệt đối không bao giờ coi cô là người yêu. Nhìn rõ hiện thực đi!"

"Tôi là... con chó của Arnold..."

"Đúng, chính là như thế, Cassipero, hãy cứ hoang mang đi! Một công cụ tốt như cô mà không nắm trong tay thì thật uổng phí. Một kẻ vừa có thực lực vừa biết nghe lời thế này không có nhiều đâu. Dù sao thì việc cô có thể thách thức cả tộc Phong Ma cũng là thật."

"Vậy nên, hãy ngả vào lòng t..." Nastia vừa định đưa tay ôm lấy Cassipero thì bị đẩy mạnh ra.

Cô sững sờ.

Ngay sau đó, cô nhìn thấy gương mặt tràn đầy sự phấn khích của Cassipero: "Hả?"

"Cô nói đúng lắm, Nastia! Tôi chính là con chó của Arnold! Tôi chỉ tìm thấy lòng dũng cảm khi ở bên cạnh anh ấy! Tôi chỉ muốn được ở bên anh ấy như vậy thôi! Trực giác mách bảo tôi rằng... đây mới chính là cách mà tôi và anh ấy nên ở bên nhau!"

"Không, cô đợi đã!" Đầu óc Nastia quay cuồng, "Không phải chuyện đó, cái tôi đang nói là kỹ năng Tuyệt Đối Tập Trung..."

"Không quan trọng nữa! Nastia! Sau này tôi sẽ cảm ơn cô sau! Giờ tôi phải đi tìm Arnold đây!"

"Không! Cô quay lại cho tôi!!!!"

Một Nastia chân yếu tay mềm làm sao ngăn cản được một mạo hiểm giả cấp Anh hùng đang hưng phấn tột độ.

Nastia thẫn thờ quay lại bàn làm việc, cầm bản báo cáo lên xem đi xem lại, cuối cùng giận dữ xé nát nó thành trăm mảnh: "Người đâu!!! Tôi muốn mở đại hội ngay lập tức!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!