Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 6: Khúc ca người thi sĩ - Chương 03: Hội ngộ với Hua Fanlin

Chương 03: Hội ngộ với Hua Fanlin

Ma tộc bắt đầu cuộc thanh trừng nội bộ.

Lúc này, Arnold và Carol vẫn chưa lường hết được ý nghĩa thực sự của sự kiện đó.

Cuối cùng, họ cũng lên đường tiến về Vương quốc Ánh Trăng, hướng tới thành Haranu.

Và rồi, họ lại tình cờ chạm mặt người quen.

Chẳng biết nên gọi là xui xẻo hay duyên số.

Sau khi đào thoát khỏi lãnh địa Ma tộc, vượt đại dương để đặt chân đến biên giới nhân - ma, họ lại gặp lại một cố nhân đã lâu không thấy.

Nữ kỵ sĩ vương quốc, Hua Fanlin.

Vị kỵ sĩ từng đầy kiêu hãnh năm nào giờ đây trông sắt đá và cứng cỏi hơn nhiều.

Cô nhảy xuống ngựa, tiến lại gần hai người:

— Các người đến biên giới làm gì? Arnold, anh phải biết rằng với thực lực cỡ anh, sự hiện diện tại đây rất có thể sẽ làm xáo trộn việc bố phòng, gây ra những biến số ngoài dự tính cho mọi người.

Carol vừa nghe qua đã hiểu ngay vấn đề.

Người phụ nữ này mang tiếng là đi rèn luyện, thực lực có tăng thật đấy, nhưng cách hành xử với đàn ông chẳng những không khá lên mà còn tệ đi.

Xem ra chốn biên thùy khắc nghiệt không phải là nơi thích hợp để học đắc nhân tâm.

Lẽ dĩ nhiên, khi giọng điệu đối phương đã thiếu thiện cảm, thái độ của Arnold cũng chẳng nể nang gì.

— Vậy cô định làm gì tôi?

Chẳng cần dài dòng văn tự, Arnold nhìn xoáy vào Hua Fanlin bằng ánh mắt dò xét:

— Cô định bắt giữ tôi với tội danh làm chậm trễ quân cơ sao? Tôi nói trước: tôi sẽ không khoanh tay chịu trói đâu.

Arnold trực tiếp bày tỏ lập trường.

Nếu Hua Fanlin nghĩ rằng cô có thể dùng cái binh đoàn chẳng mấy mạnh mẽ này để giữ chân anh, thì cô phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho sự hy sinh.

Bầu không khí đột ngột trở nên căng thẳng tột độ.

Sắc mặt Hua Fanlin trông rất tệ.

Đối diện với một tồn tại như Arnold, cô cảm thấy bất lực sâu sắc.

Các mạo hiểm giả thường không mấy tuân thủ mệnh lệnh của binh đoàn, nhưng họ lại sở hữu thực lực vô cùng đáng sợ.

Đặc biệt là những kẻ dám đơn độc dấn thân đến biên giới với cấp Chiến binh hay cấp Anh hùng.

Họ luôn mang đến những biến số khôn lường cho chiến trường, dù là theo hướng tốt hay xấu.

Trong thâm tâm, Hua Fanlin thầm rủa Hiệp hội Mạo hiểm giả chính là sâu mọt của thế giới loài người, nhưng cô cũng chẳng thể làm gì khác.

Cô biết rõ mình không thể thực sự giữ chân Arnold.

Dù toàn bộ thuộc hạ của cô có chết sạch tại đây, họ cũng chẳng thể làm gì được anh ta.

Thậm chí nếu cô có huy động đại quân, cũng tuyệt đối không cách nào bắt người đàn ông này dừng bước.

Anh ta đã mạnh hơn trước rất nhiều.

Dù đẳng cấp vẫn còn khoảng cách, nhưng người đàn ông này thực sự đã vượt xa ngày xưa.

Cô nhận ra binh sĩ của mình đang run sợ; đối đầu với một kẻ như Arnold đòi hỏi lòng dũng cảm phi thường.

Vì vậy, cô cố điều chỉnh nét mặt cho ôn hòa hơn:

— Tôi không có ý đó. Tôi chỉ hy vọng trước khi đến biên giới, các người có thể báo trước một tiếng để chúng tôi tiện sắp xếp việc phòng thủ.

"Sao lại tiền cự hậu cung thế này?" (Trước ngạo mạn sau cung kính)

Carol bắt đầu nghi ngờ đầu óc của thiếu nữ tên Hua Fanlin này.

Rõ ràng lần đầu gặp mặt thấy người này cũng khá ổn mà...

Chút hảo cảm cuối cùng đã tan thành mây khói, giờ mới tỏ ra mềm mỏng thì còn ý nghĩa gì nữa?

Tuy nhiên, Carol không định trò chuyện quá nhiều với Hua Fanlin, dù sao họ cũng chỉ là khách qua đường.

Thấy đối phương đã nhún nhường, Arnold tự nhiên cũng không muốn làm căng:

— Hua, chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi, sẽ sớm rời đi chỗ khác nên các cô không cần bận tâm. À, đúng rồi.

Arnold lấy từ trong túi không gian ra hai cái đầu sói.

— Đây là đầu của hai tên cấp Chiến binh thuộc tộc Phong Lang. Tên cấp Anh hùng còn lại chạy nhanh quá nên thoát chết. Cái này xem như quà gặp mặt cho chuyến ra quân này của các cô, cầm về chắc cũng đủ để báo cáo công trạng nhỉ?

Ban đầu Carol định dùng hai cái đầu này để đổi lấy tiền nên mới bắt Arnold mang theo.

Nhưng giờ đem ra để đổi lấy một ân tình ở đây cũng chẳng vấn đề gì.

— Chuyện này... thật sự không tiện lắm...

Hua nhìn quanh binh sĩ của mình một lượt rồi thở dài:

— Vậy tôi xin nhận. Hai người có đang gấp không? Nếu không, có thể ghé qua doanh trại của chúng tôi ngồi một lát.

Thực tế theo quân quy, không được phép đưa Arnold và Carol vào đó.

Nhưng quanh đây chỉ có duy nhất binh đoàn của cô, về mặt nào đó có thể xem là tư binh của gia tộc Fanlin, nên vấn đề cũng không quá lớn.

Arnold và Carol nhìn nhau rồi quyết định đi cùng Hua, sẵn tiện hoạch định lại lộ trình và chuẩn bị nhu yếu phẩm cho hành trình sắp tới.

Đi không bao lâu, họ đã tới một doanh trại.

Chiếc lều lớn nhất rõ ràng thuộc về Hua Fanlin.

— Tôi được cử đến trấn thủ vùng này. Hiện tại binh lực vẫn tính là đủ. — Hua đưa cả hai vào lều. — Nhưng tình hình gần đây như anh thấy đấy, thực sự không ổn chút nào. Tôi bắt đầu cảm thấy mình sắp điên đến nơi rồi. Ma tộc tấn công thường xuyên khiến tinh thần tôi luôn căng thẳng, chuyện lúc nãy cho tôi xin lỗi nhé.

Thái độ của cô đã thân thiện hơn nhiều, như thể vừa thoát khỏi một trạng thái gò bó để trở lại là chính mình.

— Hai người có uống rượu không? — Hua đột ngột hỏi.

Tất nhiên là cả hai đều uống được, thậm chí tửu lượng còn rất đáng nể.

Thấy cả hai gật đầu, Hua lấy từ sau ghế ra một vò rượu:

— Ở vùng này muốn ủ rượu không dễ chút nào, vì ai cũng thèm uống cả. Đây là vò rượu tôi lén lút ủ, mùi vị thế nào chính tôi cũng chưa rõ.

Carol xua tay, cuối cùng cũng lên tiếng:

— Không sao đâu, dù gì thực lực mọi người ở đây cũng chẳng ai bị độc chết được, chủ yếu là cái vị thôi.

Thiếu nữ này vẫn giữ phong cách độc đáo như mọi khi.

Hua Fanlin rót rượu cho từng người:

— Thật lòng mà nói, từ khi đến biên giới, tôi mới nhận ra những nhận thức trước đây của mình đều sai lầm. Arnold à, Kỵ sĩ đoàn thực chất là một sự tồn tại nực cười.

Đôi mắt có chút khô khốc của cô nhìn về phía Arnold như vừa ngộ ra điều gì đó:

— Các thành viên Kỵ sĩ đoàn không hề yếu, vậy mà họ lại suốt ngày ở trong các thành phố lớn hay vùng quê để làm mấy việc vặt vãnh như bắt trộm cướp. Trong khi đó ở biên giới này, mỗi người đều đang liều mạng chiến đấu với Ma tộc. Ngay cả các mạo hiểm giả nhận nhiệm vụ cũng dốc hết sức trên chiến trường này. Có lẽ tôi nên đến đây sớm hơn.

Nói đoạn, cô bắt đầu tự uống một mình.

Người này rõ ràng đã lâu không gặp được ai để dốc bầu tâm sự nên bắt đầu buông thả bản thân.

Arnold và Carol nhìn nhau, rồi cũng bắt đầu uống theo.

Rượu như tiếp thêm sức sống cho Hua Fanlin.

Đôi mắt vốn khô khốc của cô trở nên long lanh hơn, đôi má ửng hồng cũng khiến cô trông đáng yêu hơn hẳn.

— Ở đây, việc điều động tài nguyên từ gia tộc cũng trở nên rất khó khăn, mọi thứ phải tuân theo quy tắc của quân đoàn. Vì tôi tự dẫn tư binh đến nên họ vứt cho tôi một mảnh đất, bảo tôi canh giữ, muốn có tài nguyên thì phải đổi bằng quân công. Nếu thất bại, tôi phải tự mình gánh chịu. Tôi biết những người ở tiền tuyến vốn chẳng coi trọng hạng quý tộc đến đây để mạ vàng như tôi...

"Uống bao nhiêu rồi mà đã luyên thuyên thế này?"

Rõ ràng Hua Fanlin đã chịu không ít uất ức ở biên giới, giờ đây đã đến mức không nói ra không chịu được.

Việc vò rượu đó chứa gì đã không còn quan trọng, dù có là nước lã thì chắc Hua Fanlin cũng sẽ say thôi.

— Tôi đã mạnh lên. Nhưng vẫn chưa đủ. Ma tộc chỉ cần đông thêm một chút là tôi cảm thấy quá sức. Ngày nào cũng phải nghĩ cách bố phòng, nghĩ xem phải làm sao để chống đỡ đợt tấn công tiếp theo, nếu tôi thua thì sẽ ra sao... hức... hức...

Cô vừa nốc rượu vừa nức nở.

Thật lòng mà nói, Carol không ngờ vị đại tiểu thư này lại khóc.

Rõ ràng lúc mới gặp còn ra dáng tướng quân uy phong lẫm liệt, giờ lại như một đứa trẻ đang làm nũng.

Phụ nữ đúng là dễ thay đổi.

Carol thúc nhẹ vào eo Arnold:

— Này, anh không định an ủi cô ấy chút sao?

— Anh an ủi kiểu gì? Chẳng lẽ anh lại ở lại đây đánh trận cùng cô ta? Anh đã nói là sẽ đi hành trình cùng em rồi mà.

Arnold nói đúng, anh đã làm "chuyện này chuyện kia" với cô rồi, chắc chắn phải đi du lịch cùng cô, thế nên chẳng thể nào an ủi Hua Fanlin theo cách đó được.

— Nhắc mới nhớ, lần trước chúng tôi gặp Misty ở thành phố Giáo hội, em ấy đang mở một bệnh viện ở đó, làm ăn phát đạt lắm.

Carol kể chuyện này để đánh lạc hướng Hua Fanlin.

Quả nhiên, tin tức về cô em gái yêu quý đã khiến Hua Fanlin chú ý.

Thế là Carol kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở thành phố đó.

Những chuyện xảy ra khiến Hua Fanlin không khỏi kinh ngạc.

Em gái cô không phải không viết thư, cô cũng biết thành phố Ataka có biến, nhưng không ngờ quy mô lại lớn đến vậy.

Misty đã không mô tả quá chi tiết quá trình trong thư.

— Misty chắc không sao chứ?

— Không sao đâu. Ngược lại, Helen đã bước vào lĩnh vực cấp 11 gọi là Dũng giả, giờ đang định lập Tân giáo để đối kháng với Giáo hội hiện nay. Với tư cách là bạn bè, tôi nghĩ cô nên cân nhắc chuyện này đi.

Carol thực ra cũng nhận của Hua Fanlin không ít ân tình, nên cô thành thật đưa ra lời khuyên:

— Tộc Người Lùn đang ấp ủ âm mưu nào đó, tộc Elf cũng khó mà nói là hoàn toàn vô can, năm đại vương quốc của nhân loại cũng chẳng phải là một khối thống nhất. Cô ở biên giới, tin tức hậu phương không linh thông, nếu hậu phương có vấn đề, các cô rất dễ gặp vạ lây.

Đây là lời khuyên chân thành của Carol.

Dù là trực giác của một thi sĩ hay là suy đoán hợp lý, những chuyện khác Carol có thể không rõ, nhưng với tư cách là một thi sĩ lang thang, cô vẫn có hiểu biết nhất định về lịch sử thế giới này.

Ở một mức độ nào đó, sự thay đổi quyền lực luôn gắn liền với mỗi lần Ma vương xuất hiện.

Khi đó, Dũng giả sẽ lộ diện, rồi lấy cột mốc Dũng giả thảo phạt Ma vương làm điểm dừng.

Dù thắng, thua hay giữ hòa bình...

Dù thế nào đi nữa, trật tự quyền lực sẽ tái cơ cấu.

Cuộc đấu tranh quyền lực giữa các quý tộc thường tập trung vào những thời điểm như vậy.

Và thời đại này, dù có chút khác biệt so với quá khứ, nhưng Ma vương quả thực đang ngự trị nơi Ma cung.

Dũng giả thì Carol cũng đã gặp, rồng cũng đã bị Arnold giết.

Cassipero cũng đã hạ quyết tâm.

Có lẽ... khúc dạo đầu của việc Dũng giả thảo phạt Ma vương đã chính thức vén màn.

Những gia tộc quý tộc như gia tộc Fanlin chưa chắc đã có thể giữ vững vị thế trong cơn biến động sắp tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!