Chương 33: Trò truyện với Đọa Lạc Quân Vương (lần nữa)
Rốt cuộc, Grand còn có thể nói được gì đây?
Ông ta thực sự đã không còn đường lui.
Dưới uy quyền áp chế của Carol, lựa chọn duy nhất mà ông có thể làm chính là cúi đầu phục tùng.
Dù trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng cuối cùng Grand vẫn phải nhượng bộ: "Tôi sẽ trấn áp bọn họ — nhưng việc này có lẽ sẽ gây ra không ít náo động đâu."
Carol trưng ra vẻ mặt vô cùng thấu hiểu: "Chao ôi! Chẳng phải những ngày qua Grand tiên sinh chuẩn bị kỹ lưỡng chính là vì thời khắc này sao? Cất công sắp đặt bao nhiêu thủ đoạn mà không dùng tới thì thật đáng tiếc biết bao, chẳng lẽ ma pháp trận của ông lại chịu để khắc ấn vô ích? Đây chính là lúc ông nên dốc sức, hy vọng ông đừng từ chối."
Cái người đàn bà này!
Gương mặt Grand hiện lên một nụ cười cứng nhắc: "Cô... cô nói đúng lắm, cô Carol. Tôi chuẩn bị trước bấy lâu nay chính là để phát huy tác dụng vào lúc này. Chúng ta đúng là tâm đầu ý hợp."
"Ừm ừm. Thật sự cảm ơn ông rất nhiều, Grand tiên sinh."
Nhìn từ bên ngoài, cuộc đối thoại tựa như màn tái ngộ của đôi tri kỷ.
Nhưng thực tế trong lòng mỗi người đang toan tính điều gì, đôi bên đều tự hiểu rõ.
"Đã vậy, tôi cũng đi gặp lại 'người quen cũ' nhóc loli Đọa Lạc một chút đây... Haizz!"
Như mọi khi, Carol triệu hồi Lucy để cô bé chứng kiến cuộc gặp gỡ giữa mình và Đọa Lạc Quân Vương.
Mục đích là để tránh trường hợp bản thân bị sự ô nhiễm đọa lạc xâm nhập mà không hay biết.
Cô nhắm mắt lại, tiến vào thế giới nội tâm của chính mình.
Ngọn lửa đen kịt, thân cây đen kịt.
Và nhóc loli Đọa Lạc với thân hình nhỏ nhắn hơn trước một vòng đang nhìn Carol với nụ cười nửa miệng: "Đã lâu không gặp, phu nhân Arnold."
"...... Nhân loại ở đây thường gọi theo họ chồng, nhưng Arnold chẳng có mấy thứ đó đâu, nên thông thường cứ gọi thẳng tên tôi là được."
Carol buông lời mỉa mai về điểm này.
"Cô không hề phủ nhận cơ đấy~" Nụ cười của Đọa Lạc Quân Vương dần mở rộng hơn, bà ta nhìn Carol với ẩn ý sâu xa: "Đây có tính là đọa lạc không nhỉ?"
"Bà là Đọa Lạc Quân Vương, việc này có phải là đọa lạc hay không chẳng phải do bà quyết định sao?"
Carol tiến đến trước mặt Đọa Lạc Quân Vương, lạnh lùng cười nhạt: "Bà giữ hình dáng này trước mặt tôi là định tỏ ra yếu thế à? Rõ ràng trước đó sức mạnh của bà đã đủ để thẩm thấu ra ngoài, hơn nữa tôi chắc chắn mình đã thành công khiến Grand đọa lạc rồi mà? Chẳng lẽ bà không thu được chút sức mạnh nào từ việc đó sao?"
Đọa Lạc loli không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Bà ta nhún vai, cơ thể biến trở lại kích thước cũ: "Cô trông có vẻ không thích phiên bản nhỏ nhắn hơn của ta? Chẳng phải con người các cô đều thích những thứ đáng yêu như thế này sao?"
"Thứ đáng yêu là thứ đáng yêu, còn hạng người không đáng yêu như bà thì chẳng có lấy một tí tẹo dễ thương nào cả."
"Lời này của cô, người ta gọi là 'tsundere' đấy."
Lucy không hiểu lắm cuộc đối thoại giữa hai người.
Cô bé chỉ trung thành thực hiện lời dặn của Carol là đứng canh giữ ở đây.
Với tư cách là một tư niệm thể, cô bé rất nhạy cảm với loại sức mạnh này để giám sát xem Carol có dấu hiệu bị đọa lạc xâm thực hay không.
Bị đáp lại bằng mấy lời nhảm nhí, Carol cũng chẳng bận tâm: "Nếu bà đã thấy mấy lời chào hỏi xã giao là vô nghĩa, vậy chúng ta nói chuyện thực tế đi. Đưa cho tôi sức mạnh của bà một lần nữa."
"Được thôi."
"......"
Thấy Carol đột nhiên im lặng, Đọa Lạc Quân Vương bật cười hắc hắc: "Cô sợ rồi sao? Sợ rằng hành vi này sẽ khiến ta thẩm thấu vào cơ thể cô ngày càng sâu? Sợ rằng ta đã âm thầm bố trí những thứ có thể khiến cô đọa lạc mà cô không biết? Hay cô cảm thấy mình đã bước đi trên con đường trở thành sứ đồ của ta rồi? Rõ ràng cô đến tìm ta mượn sức mạnh, kết quả giờ lại phòng bị ta, ta đau lòng lắm đấy, hi hi~"
Loại sinh vật như bà ta, dù giờ đây mang gương mặt con người và có nặn ra được vài giọt nước mắt thì tất cả đều là giả tạo.
Đây là một thực thể lấy việc trêu đùa tâm can người khác làm niềm vui, trong mắt bà ta chưa bao giờ tồn tại cái gọi là tình cảm.
Kiểu biểu hiện này đương nhiên không làm Carol dao động, cô chỉ nói: "Chưa nói đến chuyện sức mạnh, giọt sương sinh mệnh vẫn cần thêm thời gian mới có thể hình thành. Chúng ta cũng lâu rồi mới gặp lại, tôi cũng muốn trò chuyện với bà một chút."
"Sau khi quan hệ giữa cô và anh hùng diệt rồng trở nên gần gũi hơn, cô bạo dạn hẳn lên nhỉ. Sao nào, cảm thấy dù có bị ta ký sinh một lần nữa, anh ta cũng sẽ bất chấp tất cả để cứu cô?"
Đọa Lạc Quân Vương dường như nhìn thấu nội tâm Carol, gương mặt bà ta thoáng qua một vẻ khinh miệt: "Cô thế này thì thật khiến người ta thất vọng đấy, Carol ạ. Rõ ràng trước đó, cách cô khiến Grand đọa lạc mới tinh tế làm sao... Thật đúng là nghệ thuật! Phải, chính là từ này, đây là nghệ thuật thuộc về nhân loại các cô, nghệ thuật của sự đọa lạc."
Bà ta có chút kích động nói tiếp: "Cô và ta là cùng một loại người, Carol! Ta có danh xưng Đọa Lạc Quân Vương, nhưng lại chỉ biết khiến người khác đọa lạc để nếm trải sự tuyệt vọng. Nhưng cô thì khác, khi mang đến tuyệt vọng, cô đồng thời đã nhào nặn ra nghệ thuật, nhào nặn ra cái đẹp! Đây là thiên tư cỡ nào chứ? Đến mức ta thậm chí bắt đầu thấy yêu thích nhân loại rồi đấy. Carol, cô nhất định phải trở thành sứ đồ của ta. Đọa lạc cũng cần nghệ thuật, đọa lạc cũng cần cái đẹp. Dù cô có thể không tin, nhưng lần này ta vẫn muốn mời cô hãy tin ta — trở thành sứ đồ của ta, sử dụng sức mạnh của ta. Ta sẽ cho cô tất cả những gì cô muốn! Dù là sức mạnh của người anh hùng mỹ lệ, hay một cuộc đời dài đằng đẵng! Carol, ta hy vọng cô có thể cho ta chứng kiến nhiều hơn nữa những nghệ thuật thuộc về đọa lạc!"
Đây là lần đầu tiên bà ta thao thao bất tuyệt và thể hiện cảm xúc mãnh liệt đến thế.
Tuy nhiên, tất cả đều là giả.
Dù bà ta có nói thật, Carol cũng sẽ coi là giả.
Một trong những lý do cô không muốn vào gặp nhóc loli Đọa Lạc chính là vì chuyện này.
Sau khi dùng thủ đoạn đó với Grand, cô đoán chắc chắn Đọa Lạc Quân Vương sẽ lại tìm cách thuyết phục cô trở thành sứ đồ của bà ta.
"Dù bà có nói hươu nói vượn gì đi nữa, tôi cũng không bao giờ chọn con đường đó." Carol thẳng thừng đáp trả: "Dù là tạo ra niềm vui, thì đó cũng phải do tôi dùng sức mạnh của chính mình mà tạo ra. Dựa vào sức mạnh của bà thì tính là gì? Đó là niềm vui của bà, chẳng phải của tôi."
Đọa Lạc Quân Vương ngẩn người một lát, rồi đột nhiên cười rộ lên.
Tiếng cười vang dội rồi chuyển thành cuồng tiếu.
Cười một hồi lâu, bà ta mới dừng lại: "Carol, cô tuyệt vời quá."
Bà ta bám chặt vào cành cây Cổ Linh Thụ, Carol dường như nghe thấy tiếng gỗ kêu răng rắc.
Cô đột ngột căng thẳng, nhưng cuối cùng Đọa Lạc loli vẫn không thoát ra khỏi đó.
Thay vào đó, giống như trước đây, một đóa hoa đen kịt trôi lững lờ ra ngoài.
Đọa Lạc Quân Vương lại nhỏ đi một đoạn, bà ta nhìn chằm chằm Carol: "Đây chính là sức mạnh của ta, lấy hay không tùy cô. Sự việc lần này cô có rất nhiều lựa chọn, không nhất thiết phải mượn sức mạnh của ta. Cô có thể tự mình đưa ra quyết định, ta muốn xem rốt cuộc cô sẽ tạo ra một thế giới như thế nào."
Vươn tay lấy sức mạnh của Đọa Lạc loli cần một lòng dũng cảm rất lớn.
Thực thể này sẽ không bao giờ thực sự nói cho cô biết mọi chuyện.
Ví dụ như ngay lúc này, sức mạnh chứa trong đóa hoa này có giống lần trước không?
Và lần này, khi không có Melissa và Helen ở đây, liệu cô có thực sự làm chủ được bản thân?
Tất cả những điều này khiến Carol phải dè chừng.
Cơ sở duy nhất để cô dám nhận sức mạnh là vì cô đang sở hữu đôi cánh của Helen, kết hợp với sức mạnh sẵn có, chưa chắc đã không đối kháng được với sự xâm thực này.
"Đúng rồi, Carol, ta còn một chuyện khá tò mò. Lúc trước khi tự mình làm 'chuyện đó', tại sao trong đầu cô lại cứ nghĩ về Arnold thế?"
Giữa lúc Carol đang do dự có nên nhận đóa hoa đen kịt kia không, Đọa Lạc loli đột ngột hỏi.
"......"
Carol biết ngay bà ta sẽ nhắc đến chuyện này.
Cô định cầm lấy đóa hoa rồi rời đi ngay, nhưng lại sợ Đọa Lạc loli cố tình nói ra lúc này để cô mất cảnh giác mà xâm nhập.
Tuy nhiên, Đọa Lạc Quân Vương chẳng màng đến việc cô nghĩ gì, bà ta cứ tự mình nói tiếp: "Theo lý mà nói, cô không nên dùng Arnold để làm chuyện đó mới phải. Cô nên dùng những mỹ thiếu nữ mà cô quen biết chứ, bình thường cô chẳng hay ảo tưởng về họ lắm sao? Tại sao khi làm chuyện đó, cô lại dùng Arnold để tưởng tượng? Theo ta biết, cô ảo tưởng hơi quá đà đấy. Tất nhiên, mức độ của nhân loại thì ta không rõ lắm, nhưng từ kinh nghiệm khi ta nhập vào Mana và Liu Sude mà nói, kiểu của cô chắc chắn là kỳ lạ hơn họ nhiều."
"Đủ rồi!"
Lucy vẫn còn ở đây mà!
Sao có thể để Lucy nhỏ bé thuần khiết nghe thấy những thứ này được!
Đây chính là lý do Carol cực kỳ bài xích việc vào tìm Đọa Lạc loli!
Vào đây là bắt buộc phải gọi Lucy ra cho an toàn, nhưng gọi Lucy ra thì Đọa Lạc Quân Vương lại lôi chủ đề này ra nói, thế này thì mặt mũi cô còn để đâu trước mặt cô bé nữa?
Cô nhìn sang Lucy, quả nhiên thấy vẻ mặt hoang mang tột độ của cô bé.
"Cái đó... mấy chuyện này là chuyện của nhân loại! Một Đọa Lạc Quân Vương như bà cứ lo quản chuyện đọa lạc của mình đi! Chuyện giữa con người với nhau bà bớt xía vào!"
"Nhưng như thế này có tính là đọa lạc không? Ta đọc được từ nội tâm rằng cô thấy việc đó là đọa lạc, nhưng thực tế ta lại không nhận được chút sức mạnh đọa lạc nào cả. Cô phải biết rằng, ta là kẻ nắm giữ cội nguồn đọa lạc. Đây là chuyện hiếm hoi khiến ta vô cùng thắc mắc trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng qua. Những lời lúc nãy ta thừa nhận có phần lừa dối cô, nhưng câu hỏi này là thật lòng đấy, cô giải thích cho ta một chút được không?"
"Giải thích cái con khỉ!"
Carol rốt cuộc cũng không nhịn được mà văng tục: "Bà đồ cái thứ... XXXXXX..."
Sau một tràng ngôn từ khiến Lucy nghe xong phải nhíu mày, Carol chộp lấy đóa hoa đen kịt rồi lập tức biến mất khỏi thế giới nội tâm.
Lucy do dự một chút rồi cũng vội vàng đi theo.
Trong không gian sâu thẳm ấy, giờ đây chỉ còn lại Đọa Lạc Quân Vương, Cổ Linh Thụ và Hỏa nguồn Thủy tổ vẫn luôn rực cháy.
Cơ thể Đọa Lạc Quân Vương nhanh chóng sụp đổ, biến thành hình dạng những xúc tu gớm ghiếc, khó khăn nặn ra một gương mặt người: "Cổ Linh Thụ, nếu sớm muộn gì ngươi cũng định hút cạn dưỡng chất của ta, tại sao không làm luôn một lần cho xong? Sức mạnh của ta chia cho cô ta, phần ngươi thu hoạch được sẽ ít đi đấy, điều này thì có lợi gì cho ngươi chứ?"
Tuy nhiên, Cổ Linh Thụ chỉ khẽ đung đưa trong thế giới nội tâm lặng gió, tiếng lá xào xạc chạm vào nhau.
Không một ai trả lời câu hỏi của Đọa Lạc Quân Vương.
Và Đọa Lạc Quân Vương cũng không nói thêm gì nữa.
Dường như trong không gian này, vốn dĩ không nên tồn tại bất kỳ âm thanh nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
