Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em - Chương 28: Quá khứ của Arnold và Munihani

Chương 28: Quá khứ của Arnold và Munihani

Arnold dẫn nhóm Carol luồn lách qua những bụi rậm và dây leo chằng chịt suốt dọc đường, cuối cùng cả nhóm cũng tới trước một hang động.

"Hả?"

Ánh mắt Carol nhìn Arnold đổi khác ngay tắp lự: "Thế mà anh dám bảo không rành tộc Elf! Thế này mà gọi là không rành á? Nhìn dấu vết này đi, ngay cả dân bản địa chắc cũng chẳng phát hiện ra cái hang này đâu, rõ ràng là từ lâu không có ma nào bén mảng tới!"

"Chuyện này... cũng có nguyên do cả." Arnold vừa quan sát xung quanh vừa giải thích, "Lúc đó chẳng phải tôi cùng Munihani đến tộc Elf sao? Sau đó cô ấy bị cha đuổi ra ngoài, tôi và Munihani đành tá túc ở đây một đêm. Đêm đó trời mưa to lắm."

"Ồ~ Thế rồi để sưởi ấm, hai người chỉ còn cách nép sát vào nhau, bầu không khí dần trở nên ám muội. Dưới ánh lửa bập bùng trong hang, đôi gò má ửng hồng của thiếu nữ mới quyến rũ làm sao, anh không kìm lòng được bèn đặt lên môi cô ấy một nụ hôn. Thế là như củi khô bốc lửa, đôi nam nữ thanh niên quấn lấy nhau không rời. Tiếng mưa bão sấm sét ngoài kia chẳng còn lọt được vào hang động này nữa, chỉ còn hơi thở dồn dập của chàng trai và tiếng rên rỉ của thiếu nữ hòa thành một bản tình ca... Á đau!"

Carol lãnh trọn một cú cốc đầu.

Rõ ràng cô chỉ suy luận theo logic những gì đã xảy ra đêm đó, vậy mà lại bị Arnold bạo hành thế này. Cô ôm đầu, nhìn anh đầy oán trách: "Anh thế này rõ ràng là có tật giật mình! Hay lắm Arnold, uổng công tôi cứ tưởng anh là trai tân, tưởng anh chưa có kinh nghiệm chuyện đó nên mới đối xử tốt với anh. Không ngờ anh lại giả dối đến thế, đi lừa gạt tấm lòng thiếu nữ ngây thơ của tôi... Sai rồi, tôi sai rồi! Đừng mà!"

Thấy nắm đấm của Arnold siết chặt, Carol vội vàng xin tha. Cô cảm thấy nếu còn ăn thêm cú nữa, cái đầu này chắc chắn sẽ bị anh đánh cho ngốc luôn mất.

Cả nhóm tiến vào trong hang.

Alabala thi triển phép chiếu sáng, soi tỏ không gian bên trong.

Ban đầu Carol cứ ngỡ nơi này sẽ có gấu hay thứ gì đó tương tự, nhưng giờ xem ra chẳng có gì cả.

Chỉ là một hang động trống trải, ngoài kết cấu đá tự nhiên và những đoạn uốn khúc thì không có gì đặc biệt.

Arnold kể tiếp: "Lúc ở đây, tôi và Munihani đã nói chuyện nghiêm túc về vấn đề giữa hai đứa. Trước đó cô ấy nhờ tôi đóng giả người yêu để đối phó chuyện cha ép cô ấy kết hôn với một người Elf khác. Nhưng đến nơi rồi tôi mới nhận ra, hình như cô ấy có ý thật lòng."

"Hả?!"

Ngay cả Carol cũng phải kinh ngạc, cô hỏi bằng giọng điệu khó tin: "Nói vậy, tiểu thư Munihani chính là người phụ nữ đầu tiên tỏ tình với anh sao?"

"Ừ... cứ coi là vậy đi."

"Hô hô! Ghê gớm nha Arnold! Tôi thấy Munihani cũng là một đại mỹ nhân, cho dù anh không muốn đáp lại tình cảm thì trong bầu không khí ám muội đó, 'làm một nháy' chắc cũng chẳng vấn đề gì chứ?"

Đấy là loại ngôn từ táo bạo gì thế này?

Không thấy Alabala đã xấu hổ đến mức bịt tai lại rồi sao?

Carol lúc nào cũng thốt ra những lời khiến người nghe cảm thấy như bị "đầu độc" tâm hồn.

"Tôi không phải hạng người đó. Ngay tại đây, tôi đã trịnh trọng từ chối Munihani." Arnold dường như đang hồi tưởng lại khung cảnh năm xưa.

Khi đó, bên ngoài hang sấm chớp đùng đoàng, còn trong hang, đúng như lời Carol nói, ánh lửa chập chờn hắt lên gương mặt Munihani.

Khi ấy cô vẫn còn để tóc dài.

Đôi má thiếu nữ ửng đỏ vì hơi nóng từ đống lửa, cô ngồi bó gối, dùng giọng điệu nũng nịu khác hẳn ngày thường nói với Arnold: "Cha thật quá đáng! Rõ ràng tôi đã bày tỏ ý chí của mình kiên quyết như vậy, chỉ vì tôi không muốn cưới người ông ấy chỉ định mà ông ấy đuổi tôi ra khỏi nhà. Đó có phải là thái độ mà một người cha nên có với con gái mình không?"

Arnold lúc đó cũng khá bất lực: "Dù tôi cũng hiểu phần nào suy nghĩ của cha cô, nhưng chuyện này quả thực quá đáng. Đừng lo, ngày mai tôi vẫn sẽ cùng cô đi gặp ông ấy, ít nhất cũng phải khiến ông ấy đổi ý."

Thiếu nữ có chút cảm động, cô dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Arnold: "Arnold, tại sao anh lại sẵn lòng giúp tôi đến mức này? Còn đánh nhau với cha tôi nữa... Lần sau có lẽ ông ấy sẽ ra tay nặng hơn đấy. Hôm nay anh chưa dùng hết toàn lực đúng không?"

"Động thủ với cha cô chỉ để bày tỏ thái độ của tôi thôi. Tôi mang danh nghĩa là người yêu, không thể thật sự xuống tay nặng với cha của người yêu mình được, đó là lẽ đương nhiên. Còn lý do giúp cô... Munihani, chúng ta là bạn bè. Trước đây đội của các cô đã giúp đội chúng tôi rất nhiều, đây là sự báo đáp cần thiết. Cassipero cũng rất ủng hộ chuyện này."

Arnold bày tỏ thái độ của mình, anh mỉm cười nói thêm: "Chỉ là hai ngày nay cô ấy lại tái phát chứng đau dạ dày kinh niên, khá nghiêm trọng nên Helen phải ở lại chăm sóc. Nếu không, cả đội chúng tôi đã cùng tới đây rồi, như vậy chắc chắn sẽ có sức thuyết phục hơn."

"Bạn bè sao..."

Thiếu nữ khẽ bĩu môi, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này.

Bên ngoài sấm chớp vang trời, bên trong là ánh lửa ấm áp. Dưới sự thôi thúc của bầu không khí ấy, cô gái bỗng trở nên táo bạo hơn.

Cô đột nhiên tựa vào lòng Arnold.

"Ơ... Munihani?"

Thân hình cô gái Elf có chút mảnh khảnh. Dù bình thường trông rất năng nổ, nhưng lúc đó Arnold lại cảm thấy cô vô cùng mềm mại.

Thiếu nữ khẽ ngước đầu lên.

Dù tiếng mưa rất lớn, dù giọng cô rất nhỏ, nhưng từ đôi môi tinh tế ấy, lời thốt ra lại rành rọt từng chữ...

"Arnold, nếu tôi nói mình nghiêm túc, thực sự muốn trở thành vợ của anh nên mới đưa anh về Tổ Đình, anh sẽ làm gì?"

Tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng, Arnold và cô gái Elf bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt sắc bén vốn có thể phát hiện con mồi trong bất kỳ môi trường nào kia, lúc này lại dịu dàng như nước mùa xuân.

Lần đầu tiên anh trực diện nhìn vào thứ gọi là "tâm tình thiếu nữ".

Và trong đôi mắt ấy, đồng tử của cô như phản chiếu ngọn lửa trại, le lói ánh sáng duy nhất khiến người ta không thể ngó lơ.

Arnold khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.

Không phải vì nảy sinh tà niệm trước gương mặt kiều diễm hay thân hình nóng bỏng của cô gái, mà vì căng thẳng, vì bàng hoàng và bối rối.

Arnold lúc ấy vẫn chưa hề biết đến cảm giác yêu đương là gì.

"Trò đùa này chẳng vui chút nào đâu, Munihani."

Ánh lửa trong mắt cô gái vụt tắt. Dù là kẻ ngốc cũng có thể nghe ra sự khước từ trong lời nói của Arnold.

Cô gượng cười: "Thật sự không cân nhắc chút sao? Rất nhiều người phàm sẵn lòng lặn lội đến tộc Elf để có một cuộc tình tuyệt vời đấy. Hơn nữa sau khi kết hôn sinh con, anh chỉ cần ở nhà trông con là được, tộc Elf chúng tôi có tập tục nữ giới đi săn. Anh có thể khai khẩn một mảnh ruộng trong rừng theo ý mình, tôi biết anh vốn không muốn làm mạo hiểm giả mà, Arnold. Chúng ta rất hợp nhau."

"Với cô — Munihani, tôi xin lỗi."

Thế là cô gái đứng dậy.

Trông cô không có vẻ gì là giận dữ, cô chỉ dang rộng vòng tay đứng trước cửa hang nhìn cơn mưa bão ngoài kia.

Ánh lửa chiếu lên lưng khiến bóng dáng cô trông thật cô đơn.

Cô rời đi ngay trong đêm mưa đó.

Thực ra loại mưa này đối với mạo hiểm giả như họ chẳng là gì, đáng lẽ Arnold nên gọi cô lại, nhưng cuối cùng anh vẫn ngồi bên đống lửa, không làm gì cả.

Ngày hôm sau, tin tức về "Kẻ Săn Tinh Linh" bắt đầu lan truyền.

Arnold bị tộc Elf truy sát điên cuồng.

Họ đồn rằng anh đã phụ tình một Elf cấp cao, sau khi chiếm đoạt thân xác người ta thì ruồng bỏ, là kẻ lấy việc săn đuổi Elf làm thú vui — đây có lẽ là sự trả thù của Munihani.

Arnold lúc bấy giờ không hề biện minh, anh chỉ lặng lẽ rời xa lãnh địa Elf trong cuộc truy sát.

Cho đến tận bây giờ.

"Vãi thật! Lúc đó nếu anh giữ người ta lại thì khéo cả đội Nguyệt Ảnh đã trở thành hậu cung của anh rồi."

Carol chốt lại một câu xanh rờn sau khi nghe xong câu chuyện.

Cô dường như nảy ra linh cảm: "Dạo này tôi đang định viết sách. Là một thi sĩ lang thang, không có tác phẩm của riêng mình thì chẳng phải quá đáng tiếc sao? Cuốn 'Nhật ký người sành ăn' là món quà tôi để lại cho hậu thế, nhưng giờ nếu viết tiểu thuyết, câu chuyện này của anh chính là đề tài tuyệt vời đấy!"

"Thôi được rồi, chuyện quá khứ là vậy đấy, thực ra cũng chẳng có gì đáng để che giấu. Chỉ là — bây giờ nhớ lại, ít nhiều thấy bản thân lúc đó hơi ngu ngốc. Đã có thể đưa ra nhiều lựa chọn khác, nhưng tôi lại chọn kết quả buồn nhất."

"Ồ? Hiếm khi thấy anh có tự giác như vậy."

Carol bắt đầu tìm xem có tảng đá nào hợp làm ghế ngồi không, vừa tìm vừa đáp: "Thực ra nếu nói toẹt ra thì chuyện này chẳng liên quan gì đến anh cả. Chẳng phải Munihani tự mình rung động trước anh sao? Anh rõ ràng có lòng tốt đến giúp đỡ, vậy mà cô ta còn thèm khát cơ thể anh. Anh thử hoán đổi vị trí xem sẽ thấy phi lý đến mức nào — ví dụ một người đàn ông nhờ một người phụ nữ giả làm người yêu mình, người phụ nữ vì tình nghĩa bạn bè mà đồng ý, kết quả gã đàn ông lại quay sang thèm khát cơ thể cô gái... Bây giờ anh thấy câu chuyện này thế nào? Có phải thấy Munihani mới là người quá đáng và ích kỷ nhất không? Cô ta lại còn có mặt mũi đi tung tin đồn nói anh là Kẻ Săn Tinh Linh, chuyện này khác gì gã đàn ông không đạt được mục đích thì quay về rêu rao người phụ nữ là đồ hư hỏng? Cùng một đạo lý cả thôi."

"Cái này..."

Cách lập luận này không khiến Arnold thấy bất ngờ, Carol xưa nay vẫn luôn thích dùng góc nhìn khác người thường để xem xét vấn đề.

Người cảm thấy kinh ngạc lại là Alabala và Grand.

Họ theo bản năng muốn nói điều gì đó, nhưng lại phát hiện không tìm được lời nào để phản bác Carol.

Nhưng Alabala dù sao cũng là người tộc Elf, cô vẫn muốn nói đỡ cho phía mình một chút:

"Con trai và con gái, rốt cuộc vẫn không giống nhau."

Carol lườm cô một cái: "Không giống cái gì — đều là người cả thôi... Ờ thì, đúng là cũng có chỗ không giống thật."

Kết hợp với kinh nghiệm của bản thân, ít nhất khi làm "chuyện đó" thì cảm giác có chút không giống nhau.

Về phương diện này mà nói, quả thực rất khác biệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!