Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em - Chương 24: Trong màn sương, trước khởi hành

Chương 24: Trong màn sương, trước khởi hành

Carol buộc phải thừa nhận, hành động của Arnold thực sự khiến người ta phải ngượng chín cả mặt.

Có lẽ bản thân Arnold cảm thấy mình rất ngầu, nhưng dưới góc nhìn của cô, nó chỉ toát lên một sự "sến súa" khó tả.

Đó là một thứ "vị quê" nguyên bản, còn đậm mùi đất mẹ hơn cả gã Thổ Chi Thiên Ma Vương đang đứng đằng kia.

Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, thực ra Carol cũng khá khoái cái gu này.

Cô biết thứ này gọi là "phèn", gọi là làm màu gượng gạo.

Nhưng đúng là kiểu vừa sến vừa ngầu, càng nhìn càng cuốn.

Và kẻ bị kích động nhất không phải là cô.

Giống như ở thế giới cũ, mấy cái video làm màu "vô tri" tuyệt đối không phải để cho người bình thường xem, mà đối tượng khán giả trung thành thường là hội người cao tuổi hoặc trẻ nhỏ.

Ví dụ như Alabala.

"A... Arnold đại nhân! Ngài... ngài không được làm như thế!"

Thiếu nữ Elf đỏ bừng mặt, vội lấy tay che mắt lại.

Thế nhưng Carol nhìn rõ mồn một kẽ tay cô nàng đang hở ra một khoảng rõ to.

Xem chừng cái câu "không được" này có phần hơi "giả trân" rồi.

Hả?

"Ồ! Ồ!! Ồ!!!!"

Ba tiếng "ồ" vang lên, tiếng sau kéo dài hơn tiếng trước.

Hiển nhiên chủ nhân của chúng không phải tiểu thư Carol, mà là một kẻ khác mang tên Thổ Chi Thiên Ma Vương.

Gã nhìn Arnold với vẻ mặt đầy mê đắm: 

"Arnold, đây chính là thứ tôi hằng mong đợi. Ngay từ lúc đấu với anh, tôi đã muốn nói rồi, cơ thể phong trần tắm mình trong máu rồng của anh đúng là cảnh giới lý tưởng nhất của một chiến sĩ. Chỉ có vinh quang tối thượng, chỉ có những dũng sĩ từ thuở sơ khai mới có thể chạm tới được lĩnh vực cơ bắp này!"

Vừa dứt lời, gã đã định đưa tay ra sờ thử.

Arnold nhíu mày, hơi lùi lại một bước.

Tuy nhiên, ngay cả động tác này anh cũng tranh thủ tạo dáng chuyên nghiệp hết nước chấm: hai tay chắp sau đầu, ném cho Grand một ánh mắt khinh bỉ.

Anh hiển nhiên đã nhận ra kẻ đang đứng trước mặt là Grand chứ không phải Ramura.

"!"

Carol hình như đã nghe thấy cả tiếng thở dốc dồn dập của Alabala.

Cô đi thẳng tới trước mặt Arnold.

"Tiểu thư Carol, cuối cùng cô cũng nhận ra sức hấp d..."

"Bốp!"

Ăn ngay một cú đá của Carol.

Cô nàng hằn học lườm Arnold cháy mặt:

"Hôm nay anh còn muốn lên đường nữa không hả? Cứ nhất định phải mở 'tiệc hoan lạc' ở đây mới chịu được à? Nhìn đi, cô nàng Elf kia bị anh làm cho 'phát tình' luôn rồi kìa!"

"Hửm?"

Arnold bấy giờ mới dời tầm mắt sang Alabala – người vốn không nằm trong mục tiêu phô diễn của mình.

Thiếu nữ Elf lúc này hai chân khép chặt, không ngừng xoắn xuýt đầy bối rối, đôi tay vẫn che lấy mặt.

Thấy Arnold nhìn sang, cô nàng lập tức khép chặt kẽ tay, nhưng rồi lại từ từ hé ra để bắt lấy ánh mắt của anh.

"..."

Arnold lặng lẽ quay về nhà cây của mình để chỉnh đốn trang phục.

Sau khi trở lại dáng vẻ bình thường, anh mới xuất hiện lại trước mặt ba thiếu nữ.

Carol bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm:

"Bây giờ đang có sương mù, Alabala nói ma pháp có thể bị nhiễu loạn, nên chúng ta cứ đợi sương tan rồi hãy hành động tiếp!"

Cơm cũng đã chín tới, Carol vẫy mọi người lại vây quanh đống lửa:

"Kể ra thì, hiếm khi có dịp như thế này nhỉ! Giữa khu rừng rậm rạp sương giăng lối, một nhóm người tụ tập bên đống lửa ấm áp... Thế nhưng, điều mà mọi người không nhận ra là, sâu trong màn sương dày đặc kia, những đôi mắt bí ẩn đang lặng lẽ dõi theo, xuyên thấu qua bóng tối. Đó rốt cuộc là thứ gì? Là dã thú, hay là... u linh?"

Carol bắt đầu trổ tài kể chuyện ma ngay lập tức.

Nhưng thực tế, kiểu truyện kinh dị này đối với người ở thế giới này chẳng có mấy sức hút.

Đặc biệt là u linh, bởi ai nấy đều nhìn họ với ánh mắt tò mò nhiều hơn là sợ hãi.

"Tiểu thư Carol, cô cũng có thể triệu hồi u linh đúng không?"

Alabala nhớ lại lúc Carol triệu hồi Lucy trước đó.

"Sao có thể gọi là u linh bình thường được? Đó là U Linh Mỹ Thiếu Nữ - tiểu thư Lucy, khác biệt một trời một vực với mấy thứ u linh hạng xoàng nhé."

Dù Alabala không hiểu rõ sự khác biệt đó nằm ở đâu, nhưng vì Carol đã khẳng định vậy thì chắc là có lý.

Cô nàng cũng không có ý định phản bác.

"Nếu đã vậy, tiểu thư Carol có thể cho tôi mượn Lucy một thời gian không? Thật ra tôi khá hứng thú với việc nghiên cứu u linh."

Carol lập tức cự tuyệt:

"Mơ đi cưng! Lucy không phải món đồ để các người đem ra nghiên cứu. Bất kể chủng tộc nào, mấy tay pháp sư các người lúc nào cũng vậy, thật là thiếu ý thức về sự riêng tư."

Nói thì nói thế, nhưng Carol vẫn triệu hồi Lucy ra.

Lucy bay lượn vòng quanh mọi người, đầy hứng thú quan sát màn sương trong rừng.

"Trong thị trấn trước đây hiếm khi có sương mù, nếu có cũng mỏng lắm, đúng là rừng nguyên sinh có khác."

Lucy tán thưởng cảnh vật xung quanh.

"Dù đã sống rất lâu nhưng có nhiều thứ tôi chưa từng được thấy qua. Từ khi trở thành vật triệu hồi của tiểu thư Carol, tôi mới được mở mang tầm mắt với đủ thứ kỳ lạ trên đời."

Carol đắc ý vênh mặt:

"Hừm hừm~ Đó chính là sự vĩ đại của Thi sĩ lang thang! Cứ đi theo Carol này, đảm bảo cô sẽ được ăn ngon mặc đẹp, không bao giờ phải hối hận đâu."

Tình cảm giữa cô và Lucy thực sự rất vi diệu.

Là câu chuyện đầu tiên Carol viết nên khi đặt chân đến thế giới này, Lucy thực chất không mạnh về chiến đấu, và Carol cũng ít khi triệu hồi cô nàng.

Bản thân cô thích mượn dùng sức mạnh của Đọa Lạc Quân Vương hay Hỏa Nguồn Thủy Tổ hơn.

Arnold ôn hòa dõi theo Carol và Lucy.

Anh biết rằng đối với Carol, những câu chuyện không đơn thuần là công cụ để đoạt lấy sức mạnh.

Dù cô luôn miệng nói "khát cầu sức mạnh của Helen" hay "muốn có ma pháp của Melissa", nhưng thực tế, cô chỉ đang trân trọng sưu tầm và kể lại những mảnh đời đó.

Với cô, mỗi câu chuyện đều là một báu vật vô giá.

Và thường thì cô cũng không nỡ lạm dụng loại sức mạnh ấy.

"Nhắc mới nhớ, Carol, câu chuyện về Cổ Linh Thụ của cô hình như vẫn chưa đạt đến sức mạnh tối thượng nhỉ?"

Arnold chợt nhớ ra vấn đề này.

Carol nghiêng đầu nhìn Arnold rồi đáp:

"Cũng không hẳn. Cổ Linh Thụ trong cơ thể tôi hiện đang lấy câu chuyện đó làm điểm tựa để trói buộc Đọa Lạc Quân Vương, dù phần lớn sức mạnh đến từ tâm niệm vốn có của chính nó. Khi sức mạnh của tôi trưởng thành hơn, tôi có thể cảm nhận được sự phát triển của cây. Có lẽ khi câu chuyện này được cả thế giới biết đến, nó sẽ trải qua một cuộc đại biến đổi. Còn lúc đó nó biến thành loại cây gì, có còn liên hệ với bản thể hay không thì chẳng ai nói trước được."

Nghe qua thì có vẻ là một biến số đầy rủi ro, nhưng khi nói đến, Carol lại tỏ ra vô cùng phấn khích.

Cô khao khát kết cục đó.

Cũng phải thôi, điều này hoàn toàn phù hợp với gu thưởng thức của cô: tính nghệ thuật và tính bất định.

Dù kết quả ra sao, Carol chắc chắn đều sẽ đón nhận một cách vui vẻ.

"Nhắc đến Cổ Linh Thụ..."

Chủ đề Arnold khơi lên khiến Carol nảy ra ý tưởng mới.

Cô quay sang nhìn Alabala với ánh mắt đầy ẩn ý:

"Cô nói xem, nếu tôi dùng Hỏa Nguồn Thủy Tổ kết hợp với Cổ Linh Thụ để 'nuốt chửng' Sinh Mệnh Cổ Thụ của tộc các cô, liệu có xảy ra chuyện gì động trời không?"

Câu nói vừa thốt ra, sắc mặt Arnold biến đổi ngay lập tức.

Ngay cả một người điềm tĩnh như anh cũng thấy lạnh sống lưng:

"Carol, chuyện này hơi quá rồi đấy. Tộc Elf có rất nhiều cường giả ẩn thế. Nếu cô làm thật, có khi họ sẽ phát động chiến tranh tổng lực với nhân loại mất."

"Ơ? Chúng ta không phải phe Ma tộc sao?"

Carol thản nhiên đáp:

"Bên phía nhân loại chán chết đi được! Chẳng có lấy một siêu mỹ thiếu nữ cấp cực phẩm nào như Oona cả. Nếu được chọn nơi đầu quân, tôi thà nguyện làm chó cho cô Oona còn hơn."

"..."

Ánh mắt Arnold đột nhiên trở nên cực kỳ nguy hiểm.

Carol nhạy cảm đánh hơi thấy mùi nguy hiểm liền ngậm miệng ngay lập tức.

Cô có cảm giác nếu mình còn lảm nhảm nữa, Arnold sẽ không ngần ngại quẳng cô lên giường, rồi dùng cây "cà tím" to bự kia "nện" cho mấy trăm hiệp để dạy dỗ cô thành một chú cún nhỏ ngoan ngoãn mất.

Tất nhiên, người lo sốt vó nhất cho Sinh Mệnh Cổ Thụ không phải là Arnold hay Grand, mà chính là Alabala.

"Không đời nào! Chuyện đó là bất khả thi!"

Thiếu nữ Elf khẳng định chắc nịch về sức mạnh thần thánh của đại thụ tộc mình.

"Sinh Mệnh Cổ Thụ đại nhân là thực thể có trí tuệ! Tôi cũng có nghe qua về Cổ Linh Thụ của nhân loại các người, nhưng đó là hai đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Cổ Thụ đại nhân sinh ra đã vĩ đại, là tạo vật tối cao từ thuở hồng hoang."

À — cách giải thích này nghe cứ như sự khác biệt giữa pháp bảo Tiên Thiên và Hậu Thiên vậy.

Cổ Linh Thụ là kiểu tu luyện tích lũy theo năm tháng, còn Sinh Mệnh Cổ Thụ ngay từ khi sinh ra đã đứng ở đẳng cấp ngang hàng với Đọa Lạc Quân Vương...

Ban đầu Carol cũng nghĩ Cổ Linh Thụ không thể là đối thủ của những sinh thể tầm cỡ đó, nhưng ngẫm lại thì, cấp bậc cao chưa chắc đã giỏi thực chiến.

Lấy ví dụ như Liu Sude, dù trọng thương vẫn có thể trấn áp Đọa Lạc Quân Vương suốt mấy trăm năm.

Hay Cassipero thực sự đã dập tắt được Phong Nguồn Thủy Tổ.

Những thực thể cấp độ này nghe thì đáng sợ, nhưng không phải là không thể bị đánh bại.

Mà Cổ Linh Thụ chỉ cần một hạt giống, mượn sức mạnh Hỏa Nguồn đã có thể phong ấn Đọa Lạc Quân Vương, lại còn dùng chính cái xác đó làm phân bón để lớn lên.

Chẳng lẽ cái cây đó còn lợi hại hơn cô tưởng sao?

Nghĩ lại trận chiến ở thành phố Demar ngày ấy — đúng là càng nghĩ càng thấy rợn người!

"Hì hì~ Arnold, tôi thấy mình thực sự có cơ hội đấy."

Carol phân tích tình hình rồi nói với Arnold:

"Anh nhìn xem, sắp tới ở chỗ Sinh Mệnh Cổ Thụ sẽ náo nhiệt lắm đây. Cassipero sẽ đến tranh giành Giọt Sương Sinh Mệnh, tính cả anh vào nữa thì ít nhất cũng có bốn năm thực thể cấp Anh Hùng tụ hội. Đúng không?"

"Ừm. Chắc là tầm đó."

"Chưa kể còn có Huyết Tổ đại nhân nữa. Dù suy đoán trước đây của chúng ta có chút sai lệch, nhưng tôi không tin bà ta sẽ đứng ngoài cuộc chơi này. Còn bà ta đang âm mưu gì, tôi nghĩ Ramura chắc chắn biết rõ."

Nói rồi, cô quay sang nhìn Grand, chân thành khuyên nhủ:

"Ngài Grand à, tôi nghĩ ngài nên bắt đầu lo lắng cho bản thân đi là vừa. Hai linh hồn kia trong cơ thể ngài mà làm liều, ngài bị vạ lây lúc nào không biết đâu. Đến lúc đó tôi cũng thấy tội nghiệp cho ngài lắm đấy."

Kẻ giống ác ma nhất ở đây chính là cô đấy!

Dù trong lòng đang không ngừng nguyền rủa Carol, nhưng Grand vẫn lặng lẽ ghi khắc lời cô nói.

Trong cái thế cân bằng mỏng manh bên trong cơ thể Ramura, gã đúng là kẻ dễ bị "đá" ra ngoài nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!