Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em - Chương 03: Sau bị bắt 'ăn vụng'

Chương 03: Sau bị bắt 'ăn vụng'

“Sư phụ! Con cần một lời giải thích.”

Đối mặt với sự chất vấn từ cô đồ đệ cưng, Carol chẳng còn tâm trí nào mà đáp lời.

Thiếu nữ ngẩn ngơ, khẽ đặt ngón tay lên môi mình.

Vừa nãy, trước khi Karin xông vào, rốt cuộc Arnold đã chạm môi mình chưa nhỉ?

Hình như chạm rồi?

Nhưng dường như lại chưa…

Rốt cuộc là đã hôn trúng hay chưa vậy hả!

“SƯ PHỤ!!!!”

Carol bừng tỉnh, cô hơi hoảng hốt đáp: “Hả? Giải thích… thì là chuyện đó, cô biết mà, để chuẩn bị quân bài tẩy đối phó với cô tiểu thư Cassipero, tôi quyết định đóng giả làm người yêu với Arnold.”

Về cơ bản, cô không hề nói dối.

“Cassipero?” Karin nghe thấy cái tên đầy bất ngờ này, “Melissa có nói Cassipero đã đến Vương quốc Tinh linh rồi, sư phụ định đến đó sao?”

“Giờ dùng trận pháp dịch chuyển của tộc Người Lùn là tới thẳng Vương quốc Tinh linh rồi còn gì? Nghe nói trong thời gian ngắn tới tọa độ sẽ không đổi, tiện đường quá còn gì. Tôi đoán chẳng bao lâu nữa tộc Người Lùn lại đi bắt người tiếp cho xem.”

Nói đến đây, Carol có chút sốt ruột: “Giờ không phải lúc lãng phí thời gian ở đây, chúng ta phải chuồn lẹ thôi.”

Tuy nhiên, lý do này chẳng có chút sức thuyết phục nào.

Karin nghiêm túc nhìn thẳng vào Carol: “Chuyện đó không quan trọng! Sư phụ, nếu chỉ muốn chạy trốn thì quá đơn giản rồi, con và Arnold đều có thể đưa sư phụ đi. Vấn đề mấu chốt hiện tại là, tại sao sư phụ lại đang… hôn Arnold!”

Arnold đã bị Karin tống ra ngoài, lúc này trong phòng chỉ còn lại hai thầy trò.

Trán Carol lấm tấm mồ hôi lạnh: “Không phải như cô nghĩ đâu Karin, nghe tôi nói đã, đừng vội, chuyện này thực chất là…”

Não bộ Carol xoay chuyển cực nhanh, cô lập tức nảy ra một bộ lý lẽ: “Cô biết tôi có kỹ năng ‘Diễn xuất’ mà đúng không?”

“... Vâng.”

Carol lôi bảng kỹ năng của mình ra, chỉ vào một dòng trên đó: “Cô nhìn kỹ năng diễn xuất của tôi này, đã đạt đến cấp độ lv3 rồi, là kỹ năng có cấp bậc cao nhất của tôi đấy.”

“Thì sao ạ?” Karin vẫn chưa hiểu mối liên hệ ở đây.

Carol giơ ngón trỏ lên khẽ lắc nhẹ: “Đấy là cô không hiểu rồi. Biết tôi dựa vào đâu mà đột phá lên lv3 không? Là vì tôi đã ngộ ra một kỹ thuật mang tên ‘Diễn xuất lệch góc’.”

“Diễn xuất lệch góc?” Karin lộ rõ vẻ nghi hoặc: “Ý sư phụ là sao?”

“Nôm na là, nhìn từ hướng của cô thì trông như tôi và Arnold đang hôn nhau, nhưng thực tế, góc độ của tôi và anh ta hoàn toàn lệch nhau.”

Cô vừa giải thích vừa khua tay múa chân minh họa, chẳng mấy chốc Karin đã hiểu ý của cô.

“Tất nhiên, người có kỹ năng diễn xuất như tôi thì không thành vấn đề, kỹ thuật này dùng rất dễ. Nhưng Arnold thì không làm được! Thế nên mới cần phải luyện tập trước để sau này dùng chiêu đó mà ‘dằn mặt’ Cassipero.”

“Thật không ạ?”

“Thật chứ sao không, tôi rảnh rỗi đi hôn anh ta làm gì? Thà hôn cô còn hơn. Với lại anh ta có gan đó chắc? Arnold chẳng qua chỉ là một gã trai tân ngây ngô thôi, con nghĩ tại sao tôi phải bịt mắt trước? Vì anh ta xấu hổ, anh ta không dám. Haiz! Đàn ông vô dụng đều như thế cả, tôi chẳng hiểu sao các cô lại thích anh ta nữa!”

Carol thi triển kỹ năng thương hiệu của thi sĩ lang thang là “mở mồm là chém”.

Dĩ nhiên, đây là kỹ năng ẩn không hiển thị trên bảng thuộc tính, nhưng nó lại đóng vai trò mấu chốt.

Thái độ của Karin dần chuyển từ bán tín bán nghi sang tin tưởng sư phụ mình hoàn toàn.

Thấy Karin cuối cùng cũng xuôi lòng, Carol mới thở phào nhẹ nhõm.

Nếu là Helen hay Melissa thì e là không dễ lừa như vậy.

Sau đó, cô bắt đầu lảng sang chuyện khác: “À mà, cô đi trộm vũ khí có lấy được cái nào không?”

“Con cũng định nói chuyện này đây sư phụ. Theo điều tra của con, tộc Người Lùn lẽ ra phải cất giữ loại vũ khí cấp bậc đó, nhưng khi con đến nơi thì phát hiện tất cả đều đã biến mất. Chuyện này có lẽ còn ẩn chứa uẩn khúc khác.”

Karin kể lại tình huống mình gặp phải.

Carol nhíu mày suy nghĩ một hồi, cũng không rõ Vương quốc Người Lùn định làm gì.

Nhưng cô cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, biết thì đã sao?

“Ừm, lát nữa nói với Arnold một tiếng là được, dù sao cũng chẳng liên quan mấy đến chúng ta. Chỉ tiếc là Thánh khí cô muốn hơi khó kiếm rồi. Tình hình này mà tham gia cuộc thi uống rượu e là phiền phức lắm. Mưu mô của tộc Người Lùn nhiều hơn tôi tưởng, họ chẳng đơn thuần như vẻ bề ngoài đâu.”

Dù cảm thấy tộc Người Lùn đầy rẫy điểm nghi vấn, nhưng Carol không định can thiệp sâu thêm.

Trực giác mách bảo cô rằng câu chuyện này sẽ chẳng mấy thú vị, thậm chí còn đầy rẫy sự bẩn thỉu và máu tanh.

Lúc này, Karin mới chịu mở cửa, cho Arnold đang bị nhốt bên ngoài vào.

“Con biết hai người chẳng làm gì rồi.” Karin hơi ngượng ngùng nói, “Hiểu lầm hai người rồi, xin lỗi nhé.”

Biểu hiện này khiến Carol thầm thở dài.

Phải biết rằng, làm thế này tuyệt đối không phải là một lựa chọn khôn ngoan.

Ít nhất, một người phụ nữ thông minh sẽ không hành động như cô ấy.

Khoan bàn đến chuyện mình có thực sự hôn Arnold hay không, dù có hôn thật, thậm chí là làm chuyện ấy ngay trước mặt Karin, thì một người muốn chiếm lấy trái tim Arnold tuyệt đối không nên đuổi anh ta ra ngoài.

Một câu hỏi đơn giản: Karin đứng trên lập trường nào để đuổi Arnold ra?

Nói thẳng ra thì tiền phòng đều do Arnold trả, tuy số tiền không lớn nhưng xét về vị thế, Arnold mới là người có quyền đuổi khách chứ không phải Karin.

Hơn nữa, giả sử vừa nãy mình và Arnold thực sự đang hôn nhau, thì hành vi này của Karin gọi là gì?

Gọi là “bóng đèn”, một cái bóng đèn không tự biết thân biết phận, chỉ khiến cả hai bên đều thấy chán ghét.

Biết cách dùng phương pháp hòa hoãn để bày tỏ ý kiến là tốt, biết mình hiểu lầm rồi thẳng thắn xin lỗi cũng là tốt.

Nhưng để đạt đến mức độ có thể cưa đổ Arnold thì còn xa lắm.

Carol bắt đầu nghi ngờ liệu có nên ủng hộ Karin theo đuổi Arnold hay không, bởi thủ đoạn của cô nàng thực sự quá vụng về, vô thức làm giảm thiện cảm mà bản thân cũng không hề hay biết.

Đúng như Carol nghĩ, trước lời xin lỗi của Karin, Arnold chỉ khẽ gật đầu chứ không nói gì thêm.

Anh chịu đi ra ngoài là vì sự tu dưỡng của bản thân tốt, không muốn xảy ra tranh chấp, chứ không có nghĩa là anh đồng tình với hành động đó.

Anh và Carol thử hôn nhau ở đây thì liên quan gì đến Karin?

Cô ấy lấy quyền gì mà ngăn cản?

Dĩ nhiên, Arnold không phải loại người vì chuyện này mà ghi hận, anh chỉ một lần nữa cảm thấy Carol thật khác biệt so với những cô gái khác.

Anh đi thẳng đến cạnh giường ngồi xuống, nói với Carol: “Tôi cũng nghe thấy cuộc đối thoại của hai người rồi. Vậy tiếp theo chúng ta đi thẳng đến Vương quốc Tinh linh sao?”

Anh đang ngầm ám chỉ rằng dù ở ngoài phòng, anh vẫn có thể biết hết nội dung bên trong, nên hành động của Karin chẳng qua chỉ là thừa thãi.

“Ừm, coi như đi thư giãn thôi. Tôi thấy dạo này xui xẻo chắc chắn là do tộc Người Lùn cấu kết hoặc tính kế lẫn nhau với Tai Ương Chi Vương, còn chúng ta chỉ vô tình bị cuốn vào thôi. Vậy nên đổi hướng đi biết đâu lại gặp may. Đi dằn mặt Cassipero một trận để an ủi tâm hồn chịu nhiều gian truân này của tôi.”

Nói đến đây, ánh mắt Carol liếc nhìn Karin: “Còn Karin thì sao? Nếu không lấy được Thánh khí thì tiếp theo con định th sssssssssssssssssxw ế nào? Lời khuyên của tôi là dạo này đừng ở lại đây, cứ quan sát một thời gian xem có xảy ra chuyện gì lớn không rồi hãy tính đến cuộc thi uống rượu. Nếu muốn đi du lịch thì nên đến quốc gia khác thì hơn.”

Karin do dự một chút rồi hỏi: “Con có thể đi cùng sư phụ không?”

Dĩ nhiên là không ổn rồi.

Arnold nghĩ như vậy, nhưng anh đoán chắc chắn Carol sẽ đồng ý thôi, vốn dĩ cô ấy cũng chẳng muốn đi riêng với mình.

“Không, không tiện đâu.”

Thật bất ngờ, Carol lại đưa ra câu trả lời mà cả Arnold lẫn Karin đều không ngờ tới, hơn nữa cô còn nói cực kỳ thẳng thừng: “Tôi đi để dằn mặt Cassipero, mang con theo chẳng khác nào nói với cô ta rằng ở đây có khả năng lập hậu cung à? Đến lúc không dằn mặt được mà cô ta lại đòi gia nhập hậu cung thì tính sao? Tôi không muốn vướng vào loại quan hệ đó đâu.”

“Hả?”

Người cảm thấy khó hiểu trước lời của Carol không chỉ có Karin, mà Arnold còn ngơ ngác hơn.

“Hả cái gì mà hả?” Carol tiếp tục, “Dùng não đi chứ! Con đi theo chẳng phải là đang nói với Cassipero rằng ở đây có khả năng hòa giải sao? Mọi người thì tôi không bàn đến, nhưng Cassipero có thù với tôi, tôi không định hòa giải với kẻ muốn giết mình. Mọi người hiểu ý tôi chứ?”

Và câu nói này cô không chỉ dành cho Karin, mà còn nhắm vào cả Arnold: “Đây cũng là thái độ của tôi, Arnold. Chuyện giữa anh và Cassipero là việc của hai người, đối đầu hay hòa giải là tùy anh, nhưng tốt nhất anh đừng hòng lung lay thái độ của tôi. Nếu không tôi sẽ giận đấy.”

Cô rất hiếm khi dùng từ “giận” để đe dọa bạn bè, nhưng đối với Cassipero, thái độ của cô vô cùng kiên định.

Bất kể khi đó Cassipero ra tay sát hại cô vì mục đích gì, cô cũng chẳng cao thượng đến mức thản nhiên đối mặt với kẻ thù.

Thi sĩ mong muốn là “ân oán phân minh, sống sao cho hả dạ” chứ không phải kiểu “vị tha quên sạch hận thù”.

Cô sẽ không chọn phương án khiến bản thân cảm thấy không thoải mái.

Bị từ chối vì lý do như vậy, thực ra Karin không thấy quá khó chấp nhận, bởi vì đó chính là phong cách của Carol.

Thế là cô chuyển ánh mắt sang Arnold, muốn xem ý của anh thế nào.

Để rồi, cô bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Arnold đang dừng trên gương mặt Carol.

Đó là ánh mắt dịu dàng đến nhường nào?

Phần lớn thời gian, Arnold đều là một người ôn hòa, anh giống như vị anh hùng luôn mỉm cười cứu giúp mọi người trong các cuốn tiểu thuyết truyền kỳ.

Nhưng sự dịu dàng đó là sự bình đẳng, được sẻ chia đồng đều cho tất cả mọi người.

Còn lúc này, sự dịu dàng của anh chỉ dành trọn cho thiếu nữ trước mặt.

Và ngay lúc này, Karin chỉ có thể đứng nhìn sự dịu dàng ấy trao cho một nơi mà mình không bao giờ chạm tới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!