Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 183: Kẻ cắp gặp bà già

Chương 183: Kẻ cắp gặp bà già

Sau một thời gian ở Phố Hoàng Hôn, Lê ngạc nhiên phát hiện ra cuộc sống ở đây lại khá thoải mái.

Không cần phải đau đầu đối phó với đủ loại toan tính của cấp trên, cũng không cần lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng xuất kích chống lại Honkai. Lê của hiện tại mỗi ngày chỉ việc nằm ườn ở viện điều dưỡng, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, chẳng phải làm gì cả. Thỉnh thoảng cao hứng lên thì đi kể chuyện cho lũ trẻ trong viện nghe, thành công leo lên chức đại tỷ của đám nhóc.

Tiếc là lũ trẻ này chẳng cung cấp được bao nhiêu năng lượng, nên cũng chỉ gọi là có chút còn hơn không.

Mặc dù Trục Hỏa Chi Nga phái Lê đến đây với danh nghĩa giữ gìn trật tự trị an, nhưng đây là nhiệm vụ do MEI giao phó. Đối phương đương nhiên không thực sự yêu cầu Lê phải biến cái nơi tượng trưng cho sự hỗn loạn và vô trật tự bao năm qua thành "Khu phố văn hóa". Mục đích chính chỉ là tìm cho Lê một nơi an toàn để tạm thời tránh xa trung tâm của các cuộc đấu đá mà thôi.

Chỉ cần Lê muốn, cô hoàn toàn có thể nằm thẳng làm cá mặn ở đây mãi, đợi đến khi MEI nắm toàn quyền kiểm soát Trục Hỏa Chi Nga rồi mới đủng đỉnh quay về. Nhưng rõ ràng Lê không phải kiểu người ngồi yên được.

Cuộc sống bình yên hiện tại tuy rất tốt, nhưng vì sự bình yên lâu dài hơn trong tương lai, việc cô cần làm bây giờ là nỗ lực cày hảo cảm, bào năng lượng, rồi trở nên mạnh hơn.

Aponia là người rất dễ nói chuyện, nhưng trong tình huống hiện tại, Lê cũng chưa tìm được cách nào để tăng vọt hảo cảm của cô ấy, đành phải dùng thời gian để mưa dầm thấm đất. Còn Kalpas dạo gần đây đã trực tiếp chuyển sang làm nghề bốc vác cho viện điều dưỡng, coi như cũng thoát kiếp thất nghiệp.

Nhìn hai người họ bận rộn cả ngày, Lê cảm thấy sau mấy ngày nằm ườn, mình cũng nên bắt tay vào làm chút việc gì đó.

Vốn liếng và vật tư của viện điều dưỡng luôn trong tình trạng thiếu thốn. Tuy Lê có thể dễ dàng đổi đồ từ Cửa hàng Hệ thống, nhưng lại không giải thích được nguồn gốc. Còn nếu xin viện trợ từ Trục Hỏa Chi Nga, bọn họ chắc chắn sẽ không đời nào chịu rót tiền cho một viện điều dưỡng tư nhân nằm ở cái chốn cùng hung cực ác như Phố Hoàng Hôn này.

Thế nên Lê quyết định ra ngoài tìm vài tay anh chị giang hồ để thực hiện nghĩa cử lấy của người giàu chia cho người nghèo. Dù sao ở Phố Hoàng Hôn này nhân tài trong lĩnh vực tội phạm cũng nhiều như nấm, chẳng lo thiếu mục tiêu.

Còn về việc làm sao để tìm được mấy tay anh chị này thì lại càng đơn giản. Lê chỉ việc diện bộ cánh trông có vẻ đắt tiền nhất của mình, đeo thêm vài món trang sức nhỏ mà Elysia từng dúi cho, rồi lượn lờ vài vòng trên phố, sau đó "vô tình" đi vào mấy con hẻm vắng vẻ ít người qua lại.

Tuy thiết lập nhân vật của Lê là trừ khi vạn bất đắc dĩ sẽ không dùng bạo lực với con người, nhưng đối mặt với đám lưu manh cướp giật này, cô cũng chẳng cần động tay động chân. Cô chỉ cần rút Địch Tội Thất Lôi ra, biểu diễn nhẹ nhàng một màn một đao chém đôi đám mây trên trời, là những"nhà hảo tâm biết điều này sẽ tự giác móc hết tiền trên người ra nộp cho cô ngay.

Đây không phải là cướp, đây chỉ là tiền thưởng mà khán giả nhiệt tình gửi tặng cho màn trình diễn đặc sắc của cô thôi!

"Quả nhiên đen ăn đen' mới là con đường làm giàu nhanh nhất. Tiền kiếm được hôm nay chắc đủ cho viện điều dưỡng dùng trong ba tháng rồi nhỉ?"

Trên đường trở về viện điều dưỡng, Lê tung tung chiếc ví căng phồng trong tay, nụ cười trên môi không giấu được vẻ đắc ý.

Nếu dùng số tiền này để tổ chức một bữa tiệc lớn cho người già và trẻ em trong viện, không biết hảo cảm của Aponia có tăng không nhỉ?

Đúng lúc này, một người qua đường có vóc dáng nhỏ nhắn vô tình va phải Lê. Tuy đối phương trùm mũ kín mít không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn dáng người thì rõ ràng là một cô bé còn ít tuổi. Cô bé loạng choạng suýt ngã, nhưng trước mặt Lê thì chuyện đó hiển nhiên không thể xảy ra. Cô nhẹ nhàng đưa tay đỡ cô bé dậy: "Không sao chứ?"

"Xin lỗi ạ!"

Cô bé có vẻ rất hoảng hốt, sau khi xin lỗi vội vàng cúi đầu chạy biến, chớp mắt đã mất hút ở cuối con đường.

"Ái chà chà, thế này thì đúng là..." Nhìn bóng lưng biến mất của đối phương, Lê nở một nụ cười ranh mãnh.

Thế mà lại có cá cắn câu thật này...

Pardofelis chạy thục mạng trong con hẻm nhỏ. Địa hình chằng chịt phức tạp của Phố Hoàng Hôn đối với một tên trộm vặt như cô bé mà nói, chính là nơi cắt đuôi tuyệt vời nhất.

Dù đang cắm đầu chạy trốn, nhưng nụ cười trên mặt Pardofelis lúc này không sao kìm lại được — hôm nay cô bé bội thu rồi!

Người phụ nữ trên phố ban nãy, từ quần áo đến trang sức đều là hàng cao cấp hiếm thấy ở Phố Hoàng Hôn. Đã thế trông cô ta còn chẳng có chút đề phòng nào với môi trường xung quanh, cứ ngó nghiêng tò mò khắp nơi, quả thực là viết bốn chữ "Tôi là Dê Béo" lên mặt.

Chưa hết, cô ta lại còn cầm cái ví tiền hớ hênh trên tay như thế... Pardofelis vốn định thu công về nhà rồi, nhưng gặp phải đối tượng ngon ăn thế này, bệnh nghề nghiệp của cô bé thực sự không kiềm chế nổi!

Dù sao người đó trông cũng giàu nứt đố đổ vách, mất tí tiền lẻ chắc cũng chẳng sao đâu.

Mãi cho đến khi chạy về tới cứ điểm an toàn của mình, Pardofelis mới thở phào nhẹ nhõm. Dù cô bé không nghĩ một con dê béo từ thế giới bên ngoài có thể phát hiện ra hành động của mình, nhưng cũng không thể lơ là cảnh giác được. Chuyện lật thuyền trong mương Pardofelis đã gặp quá nhiều rồi.

"Để xem hôm nay thu hoạch được gì nào... Hả?"

Khi Pardofelis hí hửng mở chiếc ví đắt tiền ra, cô bé trố mắt nhìn trân trân vào bên trong — đúng là có rất nhiều tiền như cô bé tưởng tượng, nhưng nếu trên đó không in dòng chữ "Ngân hàng đồ chơi trẻ em" thì tốt biết mấy.

"Cái quái gì thế này..."

Pardofelis không cam tâm lật tung cái ví lên tìm kiếm, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy một tờ tiền thật nào.

Đây chẳng lẽ là phông bạt trong truyền thuyết sao?

Sau khi dốc ngược cái ví xuống mà vẫn không rơi ra được thứ gì giá trị, Pardofelis đành phải thừa nhận lần này cô bé đã thất thủ. Không ngờ người ăn mặc sang chảnh như thế mà lại còn nghèo hơn cả mình.

"Lần này biết ăn nói với 'ông chủ' thế nào đây, chắc lại phải nhịn đói rồi..."

Hôm nay cô bé đã đem hết đồ trộm được đi quyên góp cho cái viện điều dưỡng kia rồi, vốn tưởng trên đường về có thể mượn tạm ít tiền để ăn bữa ngon, giờ thì khỏi cần nghĩ nữa...

Cũng may bản thân vẫn còn chút tiền, không đến mức tối nay chết đói —

Pardofelis đưa tay vào túi mình, biểu cảm bỗng cứng đờ.

"Ví tiền của mình đâu?!!"

Pardofelis sờ soạng khắp các túi trên người, nhưng mãi vẫn không tìm thấy cái ví đựng mấy đồng xu cuối cùng của mình đâu. Sau đó, cô bé chợt nhớ lại cảm giác là lạ khi ra tay với người phụ nữ kia. Chỉ là lúc đó cô bé đang chìm đắm trong niềm vui vớ bẫm...

Vậy là trong lúc mình móc ví của người ta, người ta đã tiện tay cuỗm luôn ví của mình?!

Đánh nhạn cả đời, cuối cùng lại để nhạn mổ vào mắt...

Không được, vụ này lỗ vốn to rồi! Ví của cô bé có tiền thật, còn cái ví này chỉ toàn tiền đồ chơi thôi!

"Thế này thì chết đói thật rồi..."

"Hay là để chị mời em đi ăn chút gì nhé?"

Tim Pardofelis giật thót, quay đầu nhìn lại. Cô bé phát hiện người phụ nữ có mái tóc trắng như ánh trăng đang ngồi vắt vẻo trên bờ tường, mỉm cười vẫy vẫy một chiếc ví trông quen quen với cô bé.

"Dù sao thì chị cũng vừa phát tài một khoản nho nhỏ mà~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!