Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 188: Ý thức của diễn viên ngay cả khi không có khán giả

Chương 188: Ý thức của diễn viên ngay cả khi không có khán giả

Kế hoạch ban đầu của Lê là cứ thế nằm vùng ở viện điều dưỡng cho đến khi đợt Honkai thứ sáu bùng nổ, sau đó giả vờ bị ép nhận nhiệm vụ thảo phạt Luật Giả theo kiểu một đi không trở lại, diễn một màn sinh ly tử biệt với mọi người trong cô nhi viện rồi chuồn lẹ. Dù sao cô đi rồi thì vẫn còn Kalpas, cho dù Phố Hoàng Hôn có loạn lạc trở lại, vị này dư sức bảo kê cả cái viện điều dưỡng.

Lê cũng chẳng lo sau này không bào được năng lượng từ nhóm Aponia. Những nhân vật có hiệu suất nạp năng lượng cao thế này chắc chắn sẽ tham gia vào cốt truyện chính của thời đại này. Mà cốt truyện chính của nền văn minh này chắc chắn nằm ở Trục Hỏa Chi Nga, nên chỉ cần Lê không chết, kiểu gì bọn họ cũng sẽ gặp lại nhau.

Ở cái viện điều dưỡng sóng yên biển lặng giữa Phố Hoàng Hôn hòa bình này, Lê vốn tưởng mình chẳng còn cơ hội kiếm chác năng lượng mấy, vì những câu chuyện êm đềm thường khó tạo ra dao động cảm xúc mạnh.

Chỉ là cô không ngờ tới, Aponia — người trông có vẻ hiền lành nhất viện điều dưỡng — lại chơi lớn đến thế.

"Aponia..."

Nhìn đám bệnh nhân tinh thần uể oải trong phòng bệnh dưới tầng hầm, vẻ mặt Lê lần đầu tiên trở nên sa sầm. Cô quay sang nhìn Aponia đang im lặng bên cạnh, giọng nghiêm nghị: "Chị có biết họ là ai không?"

"Họ là... những bệnh nhân cần được giúp đỡ."

"Là bệnh nhân nhiễm bệnh Honkai!" Lê nghiêm giọng. "Chị dám tập trung những người mắc bệnh Honkai lại một chỗ, còn chứa chấp ngay trong viện điều dưỡng?! Trục Hỏa Chi Nga và chính phủ các nước đã năm lần bảy lượt nghiêm cấm tư nhân thu dung bệnh nhân Honkai, đừng nói với em là chị không xem tin tức nhé!"

Đối mặt với lời buộc tội của Lê, Aponia chỉ im lặng.

"Xin lỗi, em hơi mất bình tĩnh." Sau cơn giận ngắn ngủi, Lê nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, day day khóe mắt, lạnh lùng nói: "Giải tán đám người này đi, không thể để họ ở chung được... Về nguyên lý cụ thể của Honkai, em không giải thích rõ với chị được, chị chỉ cần biết bọn họ ở gần nhau thì bệnh tình sẽ càng trầm trọng hơn, cuối cùng chỉ rước họa vào thân thôi."

"...Không được." Aponia vốn tính tình ôn nhu, bình thường luôn chiều theo ý Lê, lần này lại cố chấp lắc đầu. "Nếu đuổi họ về, họ sẽ chết mất."

"Người nhiễm bệnh Honkai đều sẽ chết, bệnh này không có thuốc chữa." Lê lắc đầu. "Chị không cứu được họ đâu."

Quả thực, Trục Hỏa Chi Nga có thuốc kháng thể chống lại sự xâm thực của Honkai, nhưng thứ thuốc phải đánh đổi bằng cả ngàn sinh mạng mới có được một liều đó, đời nào lại dùng cho người thường, nhất là người dân ở Phố Hoàng Hôn.

Thế nên đối với họ, bệnh Honkai chính là án tử không có thuốc chữa.

"Thuốc men cộng với năng lực của chị, có thể giúp họ khá hơn một chút..." Aponia mím môi. "Tập trung mọi người lại mới tiện chữa trị, nếu tách ra thì chị không lo xuể cho nhiều người như vậy..."

"Aponia, cái sự khá hơn đó chỉ là tạm thời thôi, họ sẽ sớm chuyển biến xấu." Lê không hề nhượng bộ, chỉ nhíu mày nhìn những đường vân chằng chịt trên người đám bệnh nhân. "Một khi đám bệnh nhân Honkai tụ tập này thực sự gây ra bùng phát dịch bệnh diện rộng, hậu quả còn kinh khủng hơn cái chết của họ nhiều."

"Trẻ em và người già trong viện điều dưỡng, người đi đường vô tội ngoài kia — họ không đáng phải chết."

"Thế nhưng, những người này đáng chết sao, Lê?"

Câu hỏi của Aponia khiến biểu cảm của Lê khựng lại.

"Chị biết một số người nhiễm bệnh sau khi chết sẽ biến thành quái vật, nhưng mà... Lê à, hãy nhìn họ xem, họ cũng là con người, họ cũng muốn sống. Muốn sống tiếp đâu có gì sai, đúng không?"

Aponia nhìn Lê đứng đó, nhắm mắt như đang suy tư rất lâu: "Cũng không có cách nào chữa khỏi cho họ đâu, Aponia. Điều duy nhất chị làm được là trì hoãn thời gian phát bệnh. Chỉ vào không ra, cứ thế này số người bệnh sẽ ngày càng tăng, rồi sẽ có ngày vượt quá tầm kiểm soát của chị."

"Lê, chị biết, nhưng hiện tại chị vẫn kiểm soát được..." Aponia khẽ cúi đầu trước Lê. "Cầu xin em đấy, Lê."

"...Em cần suy nghĩ một chút."

Lê không trả lời Aponia, chỉ quay người đi thẳng ra khỏi tầng hầm.

...

Không ngờ ăn no rửng mỡ đi dạo một vòng lại hóng được cái drama chấn động thế này, Aponia đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.

Một lát sau, Lê nằm ườn trên ghế trong phòng ngủ, vẻ mặt đầy suy tư.

Hèn chi viện điều dưỡng tháng nào cũng tiêu tốn một đống thuốc men, hóa ra là dùng vào chỗ này... Aponia giấu kỹ thật, nếu hôm nay không bị cô bắt quả tang, chắc bả còn định giấu đến tết Congo.

Còn về cách giải quyết vụ này á, Lê đương nhiên đã tính sẵn rồi. So với mấy loại thuốc kháng Honkai đắt đỏ trong Cửa hàng Hệ thống, máu của cô vừa rẻ bèo lại còn chắc chắn mang lại nguồn thu năng lượng, tội gì không dùng.

Nhưng so với việc trực tiếp đứng ra vỗ ngực bảo "lấy máu em đi", thì cái kiểu sau một hồi vò đầu bứt tai mới đưa ra quyết định khó khăn vì lời thỉnh cầu của Aponia sẽ cày được nhiều hảo cảm hơn.

Cho dù cô không chủ động bêu rêu chuyện này ra, thì người chơi và độc giả bên ngoài kiểu gì chẳng biết? Mà kể cả Aponia có ngây thơ không nhận ra, thì Lê cũng sẽ tìm cớ vô tình để lộ sơ hở thôi.

Làm việc tốt là phải để người ta biết chứ lị!

Thế là để diễn cho trót, Lê trưng ra bộ mặt sầu đời, lôi điện thoại ra lướt danh bạ.

Đầu tiên mở khung chat với Mobius, gõ: [Tiến sĩ, nếu em phát hiện một lượng lớn bệnh nhân Honkai tụ tập...] — rồi do dự một chút, lại xóa sạch.

"Bắt Tiến sĩ đi chế thuốc kháng Honkai thì đúng là làm khó người ta quá..."

Tiếp theo là khung chat với MEI: [MEI, cậu điều cho tớ một lô thuốc kháng Honkai được không...]

"Không được, dù là MEI thì yêu cầu này cũng làm khó cô ấy..."

[VV, cô...]

"VV cũng đâu phải nhà nghiên cứu mảng này."

Lê bực bội lướt danh sách liên lạc, ra vẻ như đang tìm kiếm người có thể giải quyết bài toán nan giải này, rồi cuối cùng mắt sáng lên khi nhìn thấy cái tên nào đó.

"...Su? Phải rồi, còn chiêu này nữa!" Lê bật dậy khỏi giường, vẻ mặt phấn khích. "Tuy hồi đó là kiểu 'còn nước còn tát', nhưng nếu đã có hiệu quả, thì biết đâu đấy... cứ thử xem sao."

Ừm, bất kể là diễn xuất hay diễn biến tâm lý đều hoàn hảo, giờ mình đi hiến máu cứu người là hợp lý hết nước chấm rồi!

Cơ mà hồi đó mình đổ cho Su bao nhiêu máu nhỉ...?

Kệ đi, cứ tính mỗi người hai cốc chắc không vấn đề gì đâu. Dù sao Aponia mới chỉ chứa chấp khoảng hơn chục người, với khả năng hồi phục của Lê thì rút vài chục cốc máu vẫn vô tư.

Có điều tự mình rút máu cứu người thế này, xét theo một ý nghĩa nào đó thì có được tính là liệu pháp trích máu không nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!