Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 189: Bàn về cách phá phòng thủ tâm lý của Kalpas

Chương 189: Bàn về cách phá phòng thủ tâm lý của Kalpas

"Tóm lại cứ thử trước đã~"

Lê lục lọi một hồi trong phòng, cuối cùng mò ra được một cái cốc trong tủ, sau đó đặt cổ tay lên miệng cốc, rút Địch Tội Thất Lôi ra kề sát vào da mình.

Khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt Lê thoáng hiện vẻ dứt khoát, lưỡi đao trong tay cứa mạnh vào cổ tay.

Nếu chỉ là vết cắt ngoài da, với khả năng hồi phục của Lê, vết thương sẽ cầm máu rất nhanh. Vì vậy để hứng đủ lượng máu cần thiết, cô buộc phải ấn lưỡi đao sâu vào da thịt, thi thoảng còn phải di di lưỡi đao để đảm bảo vết thương không khép miệng.

"Đã có tác dụng với Su, thì chắc với người khác cũng được nhỉ?"

Nhìn máu tươi dần dâng đầy trong cốc, Lê nhíu mày nhìn chất lỏng đỏ thẫm đó.

"Haizz, đau chết đi được... Giá mà có cái gì tắt bụp được cảm giác đau chỉ bằng một nút bấm thì tốt biết mấy, lần nào cũng phải cắn răng chịu đựng thế này, ghét ghê..."

Thứ đó đương nhiên là có rồi, kỹ năng thần thánh "Kiểm soát cảm giác đau" từ Hệ thống vẫn đang cần mẫn phát huy tác dụng ở thế giới này, tiếp tục con đường MVP của nó!

Nhưng mà mấy cái kỹ năng "ngoài luồng" kiểu này thì đương nhiên coi như không tồn tại rồi~

"Ưm, chừng này chắc đủ rồi nhỉ?"

Nhìn cốc máu đầy ắp, Lê rút Địch Tội Thất Lôi khỏi cổ tay, cầm cốc lên lắc lắc: "Giờ mang đi thử xem sao, có hiệu quả thì tốt quá."

Tiện tay tra đao vào vỏ, Lê cầm cốc máu bước ra khỏi phòng, quay lại hướng tầng hầm lúc nãy.

Không biết Aponia còn ở đó không. Nếu còn, mình nên nói thẳng đây là máu của mình, hay là giấu đi đã nhỉ?

Quả nhiên vẫn nên giấu trước thì hơn, dù sao bom thì phải nổ đúng lúc mới—

"Cô đang làm cái gì đấy?"

Giọng nói bất thình lình vang lên bên cạnh khiến Lê giật mình quay ngoắt lại: "Kalpas? Hiếm khi thấy anh ở trong sân đấy, việc bên nhà kho xong rồi à?"

Người đến chính là Kalpas với chiếc mặt nạ Ultraman quen thuộc. Chỉ là anh ta không trả lời câu hỏi của Lê. Dù cách một lớp mặt nạ, Lê cũng nhận ra Kalpas đang soi xét cô, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Cô bị thương?"

Tuy là câu hỏi, nhưng ngữ khí của Kalpas lại chắc nịch như đang nói một sự thật hiển nhiên.

"Ai làm?"

"Không ai làm cả, cái Phố Hoàng Hôn này làm gì có ai đủ trình khiến tôi bị thương chứ? Chỉ là ban nãy lơ đễnh quệt tay vào con dao thôi mà—"

Lê còn chưa nói hết câu, cánh tay giấu sau lưng đã bị Kalpas thô bạo lôi ra.

Dù khả năng hồi phục của Lê rất mạnh, nhưng thời gian quá ngắn, cộng thêm việc lúc nãy cô cố tình rạch sâu để máu chảy nhanh, nên giờ trên cổ tay vẫn còn nguyên vết đao chém máu me đầm đìa.

"...Tay kia cầm cái gì?"

"Rồi rồi rồi, tôi đưa ra, anh đừng có lôi nữa. Khó khăn lắm mới hứng đầy đấy, đổ ra ngoài thì phí hết..."

Giọng điệu nghiêm trọng của Kalpas và bàn tay chực chờ lặp lại hành động vừa rồi khiến Lê lập tức giương cờ trắng, ngoan ngoãn đưa cái cốc ở tay kia từ sau lưng ra.

"Tôi hứng ít máu..." Lê cúi đầu, lí nhí như đang chột dạ. "Nghe nói tưới máu cho hoa sẽ giúp hoa nở đẹp hơn, nên định đi thử xem sao — Nói thế anh có tin không?"

"Hoa? Ha!" Tuy không có động tác gì lớn, nhưng Lê nghe rõ mồn một cơn thịnh nộ đang nhen nhóm trong giọng nói của Kalpas. "Đương nhiên là tin, nếu cô đã nói thế, thì giờ tôi sẽ đi thiêu rụi cả cái sân này thành tro ngay lập tức!"

"Đừng làm thế, tôi nói thật là được chứ gì... Nhưng anh không được giận đâu đấy."

"Đừng có giở cái trò mặc cả học lỏm từ con mèo nhãi nhép kia ra với tôi, vô dụng thôi."

Tôi cũng đoán thế, Pardo bình thường thấy anh là hận không thể đi đường vòng cho lẹ...

Dù trong lòng cười thầm, nhưng ngoài mặt Lê vẫn giữ vẻ bất lực: "Anh này... Haizz, biết rồi."

"Tôi định dùng cái này thử xem, liệu có thể chữa khỏi cho những người mắc bệnh Honkai không..."

[Năng lượng +18000]

Im lặng.

Câu nói của Lê như chạm phải cái công tắc nào đó của Kalpas. Anh ta không nói gì nữa, nhưng Lê có thể cảm nhận được không khí xung quanh đang chìm xuống với tốc độ đáng sợ. Chim chóc côn trùng xung quanh dường như cũng nín bặt trước áp lực vô hình này.

Hồi lâu sau, Lê mới nghe thấy tiếng Kalpas, chỉ là ngữ khí phức tạp chưa từng thấy.

Kalpas: "Cô... chẳng lẽ cũng tin vào mấy lời ngu xuẩn rằng ăn thịt uống máu kẻ mạnh là có thể kháng lại Honkai?"

Ok, hiểu rồi. Kalpas năm xưa bị trói lại hiến tế, mười phần thì đến chín phần là do đám dân làng nghĩ rằng ăn thịt uống máu anh ta sẽ có được sức mạnh như anh ta.

Hành động hiến máu cứu người này của mình, tuy không giống vụ hiến tế của Kalpas lắm, nhưng có vẻ vẫn chọc đúng vào nỗi đau của anh ta rồi.

Không ngờ tới nha, chỉ định hiến máu cứu người thôi, thế mà ngoài Aponia ra lại còn gặt được thêm mớ năng lượng từ Kalpas nữa!

Nhưng dù trong lòng có happy đến đâu, cũng không thể để lộ ra mặt.

"Tuy cũng có tin đồn như thế, nhưng chẳng có cơ sở thực nghiệm nào cả, hoàn toàn chỉ là chuyện ma đô thị thôi." Lê khẽ lắc đầu. "Bình thường tôi cũng chẳng tin mấy thứ đó đâu."

"Vậy tại sao còn làm?"

Giọng Kalpas nặng trĩu. Rõ ràng, nếu Lê không đưa ra được một câu trả lời thuyết phục, hôm nay e là cô phải đấm anh ta nằm đo ván mới nói chuyện tiếp được.

Mình đấm nhau với Kalpas á? Chưa chắc đã ăn được đâu nha...

"Bởi vì hình như tôi hơi khác người thường." Lê mỉm cười bình thản. "Cậu đàn em khóa dưới của tôi từng bị nhiễm bệnh trong một đợt Honkai bùng phát. Lúc tôi tìm thấy cậu ấy, cậu ấy gần như sắp biến thành quái vật rồi... Nhưng lúc đó cậu ấy vẫn còn sống, vẫn còn đủ tỉnh táo để chĩa súng vào đầu mình."

"Tôi muốn cứu cậu ấy, nhưng trên người không có thuốc chặn đứng sự lây nhiễm Honkai. Lúc đó tôi chợt nhớ ra, có người từng nói truyền máu của người có kháng tính Honkai cao vào cơ thể người khác, có thể tạm thời nâng cao khả năng kháng cự Honkai của người đó... Tôi không còn cách nào khác, đành phải thử liều."

"Vì tình thế cấp bách lại không có dụng cụ, tôi chỉ có thể cho cậu ấy uống trực tiếp máu của mình. Tôi cũng chẳng biết rốt cuộc là máu thực sự có tác dụng, hay là do cậu ấy tự mình vượt qua được, nhưng tóm lại là, cậu ấy đã sống sót."

"...Cho nên cô định cho người khác uống máu của mình?" Giọng Kalpas tuy vẫn đầy nộ khí, nhưng anh ta không lao vào đánh nhau ngay, điều này khiến Lê thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì lý do này cũng qua mặt được Kalpas.

"Cô thậm chí còn chẳng chắc chắn nó có tác dụng hay không!"

Lê cúi đầu nhìn cốc máu trên tay: "Tôi biết, nhưng... dù chỉ có một tia hy vọng mong manh, ít nhất cũng nên thử xem sao."

"Bởi vì cô ấy nói đúng, ai cũng muốn được sống, không có ai là đáng chết cả..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!