Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Ước Nguyện - Chương 116: Lên cơn kiểu "thịt xào gừng" cũng là một nét đặc sắc

Chương 116: Lên cơn kiểu "thịt xào gừng" cũng là một nét đặc sắc

"Tớ..."

Denji vừa định nói gì đó thì bị âm thanh phát ra từ bụng cắt ngang.

Rõ ràng đang trong tình huống dầu sôi lửa bỏng thế này, mà cái bụng phản chủ lại bắt đầu biểu tình đòi ăn. Tình huống xấu hổ này khiến ngay cả kẻ mặt dày như Denji cũng không khỏi đỏ mặt: "Tớ đói rồi..."

Cũng chẳng trách được cậu, dù sao ngủ một mạch từ lúc đó đến giờ, cậu đã ăn gì đâu.

"...Ra là vậy."

Biểu cảm của Souko khẽ khựng lại, sau đó cô cụp mắt xuống, nở một nụ cười thoáng chút bất lực lại pha lẫn bi thương: "Vậy thì cậu hỏi đúng người rồi đấy."

Denji thấy Souko không biết lôi từ đâu ra một quả táo, sau đó ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn nhỏ trong phòng, thong thả gọt vỏ. Thấy vậy, Denji cũng ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh cô.

"Vẫn còn chút thời gian, có phiền não gì muốn nói thì tranh thủ nói nhanh đi nhé."

"Tớ..."

Sau một hồi do dự, Denji cuối cùng cũng mở lời, kể hết những suy nghĩ phức tạp của mình về Hayakawa Aki, cũng như sự hoang mang không biết phải làm gì tiếp theo.

Souko chỉ lẳng lặng gọt vỏ táo, thỉnh thoảng gật đầu "ừm" vài tiếng cho có lệ. Mãi đến khi Denji nói xong, cô mới bật cười khẩy một tiếng.

"Chắc không chỉ có thế đâu nhỉ, Denji."

Cắt quả táo đã gọt xong thành từng miếng nhỏ, Souko dùng mũi dao găm một miếng đưa đến bên miệng Denji: "Vẫn còn một chuyện nữa khiến cậu bất an đúng không? Để tớ đoán nhé — Cậu đang nghĩ xem sự dịu dàng mà tớ dành cho cậu bấy lâu nay liệu có phải là diễn kịch hay không."

"—!"

Souko đã chọc trúng tim đen của Denji.

Đúng vậy, sau khi khôi phục ký ức, điều Denji nhớ lại không chỉ là chuyện Souko bị giết hay chuyện cậu tự tay giết bố mình, mà còn một chuyện khác cậu đã quên.

Ba năm trước, khi Denji bị đánh thừa sống thiếu chết, thần trí mơ hồ, cậu đã từng ước với một con Quỷ đi ngang qua.

Muốn có gia đình, muốn cùng gia đình sống một cuộc sống hạnh phúc.

Con Quỷ đó đã đáp lại cậu, ký khế ước với cậu, và từ đó về sau luôn dịu dàng chăm sóc cậu, cho cậu một cuộc sống hạnh phúc mà cậu chưa từng dám mơ tới.

Sự dịu dàng của ác quỷ khiến Denji cảm nhận được tình yêu và hạnh phúc, nhưng sau khi biết tất cả những điều này đều được xây dựng trên cơ sở khế ước, cậu không biết tình yêu và hạnh phúc này rốt cuộc là xuất phát từ đáy lòng, hay chỉ là màn kịch giả tạo của ác quỷ.

Trong lúc Denji còn đang ngẩn ngơ, Souko đã nhét miếng táo vào miệng cậu. Cậu theo bản năng nhai, miếng táo mềm mại ngọt ngào đến lạ thường, là hương vị cậu chưa từng được nếm qua.

"Cậu nghĩ sao hả Denji?"

Souko vừa đút táo cho Denji ăn, vừa bình thản hỏi: "Tất cả những chuyện này rốt cuộc là chân tình hay giả ý?"

"Đương nhiên là thật rồi!" Denji gào lên hết sức bình sinh, dường như làm vậy sẽ khiến lời nói của cậu có thêm vài phần sức nặng.

Tuy nhiên, đáp lại cậu là nụ cười mang theo vài phần chế giễu của Souko: "Tiếc quá, trả lời sai rồi."

"Trên đời này không có yêu vô cớ, cũng chẳng có hận vô cớ. Lúc đó sở dĩ đối tốt với cậu, chỉ là để hoàn thành khế ước mà thôi."

"..." Biểu cảm của Denji chùng xuống, nhưng không hề tỏ ra ngạc nhiên, dường như chuyện này cũng nằm trong dự liệu của cậu. "Souko không thích tớ sao?"

"Thích cậu?"

Souko cười khinh bỉ: "Ngược lại hoàn toàn đấy Denji, lúc đó tớ cực kỳ ghét cậu, ghét đến mức mong cậu càng thê thảm càng tốt."

[Năng lượng +50.000]

Trong sự im lặng của Denji, Souko thản nhiên kể về quá khứ của mình: "Tớ và cậu lúc đó rất giống nhau, Denji à. Chỉ khác là cậu sống dưới đáy xã hội loài người, còn tớ sống dưới đáy xã hội loài Quỷ. Quỷ Ước Nguyện là sự tồn tại chẳng có bất kỳ ai sợ hãi, nên thực lực cũng thuộc hàng yếu nhớt nhất, số phận duy nhất là bị kẻ khác ăn thịt."

"Bị ăn ở Trái Đất rồi trở về Địa Ngục, sau đó ở Địa Ngục bị ăn rồi lại trở về Trái Đất, cứ thế lặp đi lặp lại không hồi kết. Không có cách nào phản kháng những con Quỷ khác, thậm chí ngay cả chạy trốn cũng không làm được. Ban đầu tớ cũng có ước nguyện của riêng mình, hy vọng có ai đó đến giải cứu tớ. Tiếc là sức mạnh của tớ không thể hiện thực hóa được ước nguyện lớn lao đó. Thế là tớ từ bỏ — bọn chúng muốn ăn thì cứ ăn, dù sao cả đời tớ cũng chỉ có thể lặp lại như thế mãi thôi."

"Nực cười nhỉ, Quỷ Ước Nguyện mà bản thân lại chẳng có ước nguyện gì."

"Tớ vốn nghĩ đó là chuyện bất khả kháng, bởi bất kỳ ai sống trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó cũng không thể nào còn nuôi dưỡng ước mơ hay hoài bão — cho đến khi tớ nhìn thấy cậu."

"Rõ ràng cũng sống chui nhủi như heo chó, bị đánh đập hay chém giết cũng chẳng ai quan tâm. Rõ ràng ngày ngày cũng phải bới rác tìm đồ ăn, bữa nay chưa biết bữa mai đâu. Rõ ràng cũng sống dưới gót giày kẻ khác, không nhìn thấy bất kỳ tia hy vọng đổi đời nào..."

"Rõ ràng cũng là kẻ sống dưới đáy xã hội tuyệt vọng giống như tớ, nhưng cậu lại vẫn còn ước mơ."

"Lúc đó tớ đã nghĩ — Dựa vào cái gì chứ?"

"Cho nên khi nghe thấy điều ước của cậu, tớ đã không do dự mà ký khế ước với cậu. Bởi vì ước nguyện với Quỷ Ước Nguyện đều sẽ phải trả cái giá lớn hơn nhiều. Đã mơ về cuộc sống hạnh phúc, thì tớ sẽ giúp cậu thực hiện nguyện vọng, sau đó nhìn cậu rơi thẳng xuống địa ngục tuyệt vọng, vĩnh viễn không bao giờ có được hạnh phúc nữa."

"Thế nên mọi sự dịu dàng dành cho cậu, đương nhiên cũng đều là diễn kịch cả thôi."

Souko phất tay, để khung cảnh bên ngoài hiện ra trước mắt Denji.

Xác chết, máu tươi, chân tay đứt lìa.

Từng bộ phận cơ thể, Denji đều có thể nhận ra chúng thuộc về người bạn nào của mình. Khung cảnh tàn khốc này khiến cậu chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết im lặng.

"Đều là do chính tay cậu làm đấy, Denji." Quả táo trong tay đã vơi đi gần hết, Souko ngừng đút cho cậu. "Đây chính là cái giá của hạnh phúc. Những người bạn, người thân mang lại hạnh phúc cho cậu đều sẽ bị chính tay cậu giết chết. Thậm chí giết sạch bọn họ rồi cậu cũng chưa chắc đã dừng lại đâu, cho đến khi tự hủy diệt hoàn toàn, e là cậu sẽ cứ tiếp tục chém giết mãi thôi."

"Và kẻ đầu têu khiến mọi chuyện ra nông nỗi này chính là — Tớ."

"Thế mà cậu lại còn đang xoắn xuýt xem có nên vì tớ mà giết Hayakawa Aki hay không, đúng là nực cười."

[Năng lượng +200.000]

Souko nhìn thấy Denji siết chặt nắm đấm.

Cậu ấy sẽ đấm mình sao?

Souko nghĩ là không, bởi vì 200.000 điểm năng lượng này chứng tỏ cú sốc mà Denji phải chịu vẫn chưa đủ để khiến cậu suy sụp hoàn toàn.

Quả nhiên, Denji lên tiếng.

"Dù là vậy... Tớ quả nhiên vẫn thích Souko..."

Ha, đây chính là hàm lượng vàng của món "thịt xào gừng" chan chứa tình yêu thương mà Denji dành cho Makima trong nguyên tác đây mà!

Cơ mà sashimi Souko chắc cũng chẳng khá khẩm hơn là bao...

Điều này cũng chứng minh rằng muốn dựa vào sự hận thù của Denji để thu hoạch lượng lớn năng lượng là chuyện không thể nào.

Thế nên đối mặt với tên "simp chúa" đến mức độ này, Souko cũng chỉ biết cười bất lực.

"Đến nước này mà vẫn còn nói thích được, tớ ghét nhất là cái tính lạc quan này của cậu đấy, Denji."

"Nhưng mà, tớ cũng thích nhất điểm đó."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!