Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 170: Màn giả chết quen thuộc

Chương 170: Màn giả chết quen thuộc

Luật Giả thứ tư khó chơi hơn Lê tưởng tượng rất nhiều. Kẻ địch trực tiếp điều khiển không khí, tung đòn tấn công liên tục từ mọi góc độ cùng một lúc. Dù Địch Tội Thất Lôi có uy lực cực lớn, nhưng chỉ dựa vào một thanh đao thì vẫn không thể phòng thủ không góc chết.

Cuối cùng, Lê đành chọn cách bỏ qua phòng thủ để dồn toàn lực tấn công, dùng lối đánh bạo lực nhất là lấy thương đổi thương để giải quyết đối thủ.

Mặc dù sát thương đầu ra của Luật Giả thứ tư đã có bước tiến vượt bậc so với các đồng nghiệp đi trước, nhưng rất tiếc khả năng phòng thủ lại không xuất sắc như khả năng tấn công. Kết quả là Lê dựa vào cơ thể trâu bò của mình, thành công hứng trọn những lưỡi dao gió như máy xay thịt của đối phương, dùng Địch Tội Thất Lôi chém bay đầu ả.

Tần suất tấn công của Luật Giả thứ tư cực cao, đặc biệt là khi Lê hoàn toàn bỏ qua phòng thủ, cả người cô lúc này trông như vừa chịu tùng xẻo, không còn chỗ nào lành lặn, biến thành một huyết nhân đúng nghĩa.

Tuy nhiên, nhờ sự hỗ trợ của Thần Kiện, tốc độ giải quyết trận chiến của Lê khá nhanh. Mức độ thương tích này chưa đến nỗi đe dọa tính mạng, nên dù nhìn thì ghê rợn nhưng với khả năng hồi phục của cô, chẳng mấy chốc sẽ lành lại.

Nhưng mà cơ hội gặt điểm tốt thế này, sao Lê có thể bỏ qua được?

Thế là cô không chút do dự chọn cách nằm vật ra đất giả chết.

...

Khi Kevin từ trên trời giáng xuống, thời gian đã trôi qua khá lâu so với kế hoạch tác chiến ban đầu.

Sự chờ đợi đằng đẵng khiến Kevin vô cùng sốt ruột. Cậu muốn nhanh chóng tham chiến để giúp Lê, nhưng cấp trên cứ chần chừ không chịu phát lệnh, nói rằng cậu là kỳ binh, phải đợi đến khi cuộc chiến giữa Luật Giả và Lê vào hồi gay cấn, khi đối phương lơ là cảnh giác thì sự xuất hiện của cậu mới có tác dụng định đoạt cục diện.

Kevin biết cách nói này cũng có lý, nhưng cậu vẫn cảm thấy thời gian chờ đợi quá dài. Ở trên cao, cậu không thể quan sát được trận chiến, cộng thêm việc Lê đã dặn phải nghe theo chỉ huy, nên dù bồn chồn, cậu cũng chỉ có thể nén cảm xúc xuống mà tiếp tục chờ.

Đến khi mệnh lệnh xuất kích vừa truyền tới, Kevin không chần chừ dù chỉ nửa giây, lao thẳng ra khỏi phi thuyền, như một mũi tên xé gió lao xuống mặt đất.

Không sao đâu, Lê mạnh như vậy, mấy con Luật Giả trước vào tay cậu ấy chẳng trụ được mấy hiệp. Nhiệm vụ lần này chỉ là kiềm chế, chắc chắn sẽ không sao đâu — Dù liên tục tự trấn an bản thân, nhưng nỗi bất an mơ hồ vẫn không tan biến trong lòng Kevin. Và khi độ cao giảm dần, nhìn thành phố bị xé nát vụn bên dưới càng khiến cậu thêm căng thẳng.

Và những nỗi lo âu ấy, khi Kevin nhìn thấy bóng người nằm trong vũng máu kia, cuối cùng đã hóa thành sự thật.

"Lê?!!"

Kevin rất muốn lao ngay đến bên cạnh Lê, nhưng lại sợ luồng khí và đất đá khi tiếp đất sẽ làm cô bị thương thêm, đành phải hạ cánh ở xa rồi chạy như bay lại gần với tốc độ nhanh nhất.

Càng đến gần, càng nhìn rõ tình trạng của Lê, nỗi đau đớn trong lòng cậu càng mãnh liệt.

Mái tóc trắng luôn được chải chuốt gọn gàng giờ đây đã nhuộm đỏ hoàn toàn, bị cắt xém nham nhở. Máu tươi dính đầy toàn thân, những vết thương chi chít khắp người chứng minh nguồn gốc của những vệt máu ấy. Chỉ là chúng dường như đã ngừng chảy — hay là vì máu đã cạn khô?

Tại mình cả, nếu mình đến sớm hơn một chút thì—!

"Lê, chị... chị có nghe thấy tôi nói không...?" Đôi tay Kevin run rẩy. Cậu muốn đỡ Lê dậy nhưng lại sợ chạm vào vết thương của cô, cuối cùng chỉ đành khẽ khàng gọi tên bên cạnh, cầu nguyện điều tồi tệ nhất chưa xảy ra.

"Kevin...?"

Kevin phát hiện tiếng gọi của mình dường như có tác dụng. Lê với hơi thở yếu ớt, cuối cùng cũng hé mở một con mắt, thều thào nhìn cậu: "Cậu đến... chậm quá..."

"?! — Em... xin lỗi, Lê, em..."

Lời trách cứ của Lê khiến Kevin khó thở. Cậu há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại phát hiện mình chẳng nói nên lời.

Đúng vậy, tất cả là tại cậu. Nếu cậu đến sớm hơn, Lê đã không ra nông nỗi này. Tất cả là vì cậu đến quá muộn!

Chẳng lẽ bây giờ cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn hơi thở của Lê yếu dần rồi tắt hẳn sao?

"Cấp cứu, đúng rồi, em sẽ liên lạc với họ ngay—" Kevin hoảng loạn lục lọi thiết bị liên lạc của Trục Hỏa Chi Nga trên người mình. Hiện tại Lê vẫn còn ý thức, chỉ cần được cấp cứu kịp thời thì...

Tuy nhiên, cánh tay vừa chạm vào thiết bị liên lạc của Kevin bỗng bị Lê nắm lấy. Cô mở miệng, dường như dùng hết sức lực toàn thân, giọng nói yếu ớt vang lên: "Kevin, lần sau cậu nhất định phải đến sớm hơn đấy, nếu không thì... chị lại — chị lại một mình xử đẹp con Luật Giả nữa cho xem~"

"Em — Hả?"

Nhìn Lê đột nhiên bật dậy trước mặt mình, giọng điệu nhẹ tênh, Kevin với đôi mắt đỏ hoe vẫn giữ nguyên tư thế quỳ rạp dưới đất, chỉ biết ngơ ngác thốt lên một tiếng nghi vấn.

"Lê, chị... chị không sao à?"

"Đương nhiên rồi, con Luật Giả có thể giết được tôi còn chưa sinh ra đâu." Lê vuốt mái tóc bết bát máu me, quyết tâm phải nhanh chóng tìm chỗ tắm rửa, chứ thế này khó chịu chết đi được. "Chỉ là đột nhiên muốn trêu cậu chút thôi..."

Nhìn khóe mắt đỏ ửng của Kevin, Lê cười có chút áy náy: "Xin lỗi nha, hình như đùa hơi quá trớn rồi."

Cơ mà hình như trước đây mình cũng từng giả chết trêu Otto rồi thì phải? Chắc là chuyện của nhiều năm trước — hay là sau này nhỉ?

Dòng thời gian loạn cào cào lên rồi, chả hiểu nổi~

"Mấy cái đó không quan trọng, Lê, chị không sao là tốt rồi!" Kevin lo lắng đứng dậy, tiến lại gần Lê. "Nhưng mà máu và vết thương trên người chị..."

"À, mấy cái này không sao đâu, sẽ lành nhanh thôi." Lê cúi đầu nhìn những vết thương chi chít trên tay, so với lúc nãy thì đã đỡ hơn nhiều rồi, lúc mới đánh xong thì đúng là da thịt be bét thật.

"Trận chiến kết thúc rồi, gọi hậu cần đến thu hồi Lõi Luật Giả và thi thể đi. À đúng rồi Kevin, hôm nay tôi nhặt được một đứa nhóc thú vị lắm, cảm giác rất giống cậu đấy~"

Lê vừa hoạt động cơ thể vừa đi về phía rìa chiến trường. Ngoài việc đi đào Kosma đang được cô bảo vệ dưới tầng hầm lên, cô còn phải tìm chỗ nào chưa bị cắt nước để tắm rửa thay đồ, chứ bộ chiến phục rách bươm này... cô không muốn bị lộ hàng hay phát phúc lợi miễn phí đâu nhé.

Tuy lần này đánh đấm hơi thê thảm, nhưng thu hoạch cũng rất hậu hĩnh. Không chỉ cày được độ hảo cảm của "Kosma hoang dã" lên cấp 7, mà còn bào được từ Kevin trước sau tổng cộng tám mươi vạn điểm, quá hời luôn.

Ngay khi Lê đang hí hửng kiểm kê chiến lợi phẩm, sau lưng cô bỗng vang lên giọng nói nghiêm túc của Kevin: "Lê... Lần sau, em tuyệt đối sẽ không đến muộn nữa đâu."

"...Thế thì cậu phải cố gắng lên đấy nhé." Lê dừng bước, quay đầu lại nhìn Kevin, nở một nụ cười rạng rỡ. "Đại anh hùng~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!