Chương 175: Nhà hoạt động môi trường cực đoan
Thảo phạt Băng Chi Luật Giả là một nhiệm vụ quan trọng, nhưng với Lê thì cũng chẳng cần chuẩn bị gì cầu kỳ. Cô chỉ cần vác theo thanh Địch Tội Thất Lôi, leo lên máy bay rồi bay thẳng đến địa điểm làm nhiệm vụ là xong.
Nếu như ba Luật Giả đầu tiên là những kẻ địch mà Trục Hỏa Chi Nga còn có thể dựa vào chiến thuật biển người để giải quyết, thì bắt đầu từ Phong Chi Luật Giả đời trước, cuộc chiến thảo phạt Luật Giả đã chính thức bước vào sân chơi dành riêng cho những kẻ siêu phàm. Lính thường có đông đến mấy, đứng trước một đòn tùy tiện của Luật Giả cũng chỉ hóa thành cái xác khô mà thôi.
Vì vậy, cái gọi là "trinh sát tình báo" của đám cấp cao, nói trắng ra chỉ là cử người đi nộp mạng. Đây là thủ đoạn quen thuộc bọn họ hay dùng để thanh trừng các phe phái đối địch, chỉ có điều lần này, thay vì nhắm vào đám lính lác thường thì mục tiêu dường như lại là Lê.
Băng Chi Luật Giả, kẻ có khả năng ảnh hưởng đến khí hậu của cả nửa lục địa... Không biết mình có đánh lại không đây.
Lê vuốt ve thanh Địch Tội Thất Lôi(Seven Thunders of Retribution) đặt trên đầu gối, trong lòng đã chốt hạ phương án tác chiến — Nếu thực sự đánh không lại con hàng này, thì đành phải bật hack hệ thống lên chơi khô máu vậy. Dù sao ở thế giới này cô còn chưa gặt hái được bao nhiêu năng lượng, nếu cứ thế mà chết thì lỗ vốn to. Muốn cô đăng xuất thì ít nhất cũng phải đợi cô kiếm lại vốn năm triệu năng lượng đã chứ.
Tiếc là cái Cửa hàng Hệ thống dạo gần đây chẳng làm mới ra món nào ngon bổ rẻ cả. Căng nhất cũng chỉ cho Lê tốn vài triệu năng lượng để gắn thêm cái Lõi Luật Giả — nhưng khổ nỗi cô đã tay không xé xác mấy đứa Luật Giả rồi, bỏ tiền ra mua cái sức mạnh cấp Luật Giả thì tính ra không kinh tế chút nào.
Kịch bản đẹp nhất là trọng thương gần chết nhưng vẫn thành công tiêu diệt kẻ địch. Như thế vừa tranh thủ bào được một mớ năng lượng thương hại, vừa không làm lỡ kế hoạch cày điểm sau này.
Ngay lúc Lê đang thả hồn đi đâu đó, điện thoại rung lên báo hiệu có tin nhắn mới.
[Kevin: Chị Lê, chị đang ở đâu? Em không thấy chị ở trụ sở.]
[Kevin: Chú Ato và Kosma bị điều vào đội tiên phong. Em thấy chuyện này vô lý hết sức, nhưng MEI bảo không còn cách nào khác...]
[Kevin: Em định đi gặp lãnh đạo phụ trách vụ này để xin đổi, để em đi trinh sát thay cho họ. Chị nghĩ họ có đồng ý không?]
Sao mà đồng ý được chứ. Bọn họ đang trông chờ vào cậu, một ngôi sao mới nổi, để lăng xê thành hình tượng anh hùng mới, tuyệt đối sẽ không để cậu xảy ra chút bất trắc nào đâu. Kể cả khi Lê không một mình đi thảo phạt Luật Giả, đám chóp bu kia đa phần vẫn sẽ giữ nguyên mệnh lệnh, dùng mạng người lót đường để tăng thêm vài phần trăm tỷ lệ thắng cho cậu mà thôi.
Cơ mà cái ông chú Ato này đắc tội với ai hay sao ấy nhỉ? Sao cảm giác mấy cái kèo đi vào chỗ chết lần nào cũng có tên ổng vậy?
Lắc đầu xua đi mấy ý nghĩ bát quái trong đầu, Lê nhanh chóng gõ vài chữ trả lời.
...
[Lê: Không sao đâu, cứ giao cho chị.]
Giao cho chị ấy sao? Lê lúc nào cũng khiến người ta an tâm như vậy...
Tại trụ sở Trục Hỏa Chi Nga, Kevin có chút phiền muộn vò đầu bứt tai. Bảo cậu đi khô máu với Luật Giả thì Kevin không ngán bố con thằng nào, nhưng bảo cậu đi giao thiệp với đám chính trị gia thì cậu xin giơ tay rút lui, thật sự không đỡ nổi.
Rõ ràng mình mạnh hơn, tại sao mình vẫn cứ tiếp tục dựa dẫm vào chị Lê thế này?
Kevin khẽ thở dài, trong lòng đầy bất lực. Nhưng Lê thường xuyên làm việc với đám lãnh đạo, lại có uy tín cực cao trong lực lượng chiến đấu của Trục Hỏa Chi Nga. Nếu là chị ấy đứng ra thương lượng, có lẽ bọn họ sẽ hủy bỏ kế hoạch điên rồ này.
MEI thực sự quá lý trí. Cô ấy dạo gần đây đang dần bước chân vào giới cao tầng. Khi cậu nhắc đến chuyện này với mong muốn cô ấy sẽ đứng ra hòa giải, MEI lại cho rằng việc để binh lính bình thường ôm quyết tâm cảm tử đi dò la tình báo là một lựa chọn hợp lý.
Thật may là chị Lê không bị cô ấy ảnh hưởng. Quả nhiên mình vẫn thích bà chị Lê dịu dàng này hơn.
Quay đầu nhìn đại quân đang bắt đầu tập kết, Kevin nắm chặt nắm đấm.
Lần này, nhất định cậu phải giải quyết Luật Giả trước khi chị Lê ra tay — Khoan đã, nhưng cơ hội được sát cánh chiến đấu cùng chị Lê cũng hiếm lắm đấy chứ...
Lê thực ra rất muốn cái máy bay này đưa mình thẳng đến tâm chấn của vụ nổ Honkai lần này, nhưng càng đi nhiệt độ xung quanh càng giảm sâu, cộng thêm nồng độ năng lượng Honkai tăng vọt. Dù máy bay không bị nhiễm Honkai, nhưng người lái thì không chịu nổi môi trường khắc nghiệt thế này.
Cô cũng chẳng phải loại người vì chút tiện lợi của bản thân mà ép người khác đi vào chỗ chết, nên đành bảo phi công thả mình xuống gần đó, quãng đường còn lại cô sẽ tự cuốc bộ.
Điểm hạ cánh cách nguồn phát năng lượng Honkai khoảng 50 cây số. Theo kinh nghiệm từ mấy con Luật Giả trước, về lý thuyết thì đây là khoảng cách khá an toàn. Nhưng ngay khoảnh khắc Lê bước ra khỏi khoang máy bay, cô vẫn cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương.
Càng di chuyển về hướng Luật Giả xuất hiện, cái lạnh càng trở nên dữ dội. Phải biết rằng dù chỉ mặc bộ đồ tác chiến mỏng manh, nhưng với thể chất quái vật của Lê mà còn thấy lạnh, chứng tỏ nhiệt độ xung quanh đã thấp đến mức người thường khó mà chịu đựng nổi.
"Rõ ràng đang là giữa mùa hè mà nhiệt độ xuống âm hai mươi độ... Kiểu này thì khỏi lo Trái Đất nóng lên rồi nhé."
Nói đi cũng phải nói lại, Lý Chi Luật Giả có thể sản xuất hàng công nghiệp không ô nhiễm, Không Chi Luật Giả vận chuyển hàng hóa không khí thải, Lôi Chi Luật Giả cung cấp điện năng sạch... Cái đám Honkai này không phải là hội những nhà hoạt động môi trường cực đoan đấy chứ?
Trong đầu nghĩ toàn mấy chuyện linh tinh lang tang, Lê rút thanh Địch Tội Thất Lôi ra, bình thản bước về phía trung tâm vùng năng lượng Honkai đã hiện ra không xa trước mắt.
Nhưng khi dần tiếp cận cái nguồn phát đầy rẫy những tảng băng khổng lồ kia, Lê phát hiện tình hình có chút không đúng.
Phản ứng năng lượng xung quanh cao một cách bất thường. Nó không giống chỉ số duy trì của một Luật Giả đang hoạt động, mà giống tàn dư sau một đòn tất sát dốc toàn lực hơn... Nếu đúng là vậy, việc nửa cái lục địa bị ảnh hưởng bởi cái lạnh này cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng kẻ địch nào có thể ép Luật Giả đến bước đường cùng này? Kevin còn chưa kịp ra khỏi nhà cơ mà...
Lê nhíu mày bước đi giữa đống phế tích. Nơi này trông có vẻ từng là một ngôi làng, nhưng giờ đây tuyệt đại đa số đã bị đóng băng thành tảng, sau đó vỡ vụn đầy đất.
Bị đóng băng thì bình thường, chắc là do dư chấn từ đòn tấn công của Băng Chi Luật Giả. Nhưng đòn tấn công của Luật Giả trông như thể đã bị một thực thể nào đó dùng bạo lực đập tan? Hơn nữa nhìn dấu vết xung quanh, trận chiến e rằng đã kết thúc chỉ trong một khoảnh khắc, con Băng Chi Luật Giả kia thậm chí còn chẳng có cơ hội tung ra đòn thứ hai...
Lê cảm thấy tình hình có chút không ổn. Dù dựa trên phản ứng năng lượng tại hiện trường, cô tin mình cũng có thể giết chết Băng Chi Luật Giả này, nhưng tuyệt đối không thể gọn gàng dứt khoát đến mức độ đó.
Điều này chứng tỏ... ở đây đang tồn tại một thứ gì đó còn kinh khủng hơn cả Băng Chi Luật Giả.
Lê theo bản năng siết chặt thanh đao trong tay, bởi vì cô nhận ra, mình dường như đã tìm thấy sự tồn tại đó rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
