Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 172: Nghiêm phòng tử thủ là điều cần thiết

Chương 172: Nghiêm phòng tử thủ là điều cần thiết

Khi Mobius và Kevin đẩy cửa quán rượu bước vào, chào đón họ là giọng nói tràn đầy sức sống của Elysia: "Chào mừng quý khách, hai vị~"

Đứng ở cửa, Elysia híp mắt cười, tạo dáng chào đón: "Hai người đến sớm nhất đấy nhé?"

"Chào... chào buổi tối..."

Phía sau Elysia, hai má Lê ửng hồng. Cô trông có vẻ bất an, tay cứ giữ chặt lấy vạt váy ngắn của mình: "Elysia, cái váy này tôi cảm giác cứ... nhẹ bẫng ấy, chẳng có chút cảm giác an toàn nào cả."

"Không sao đâu mà Lê, tin mình đi, trông cậu siêu đáng yêu luôn á~" Elysia cười tít mắt, xoay người lại, đẩy nhẹ Lê về phía Kevin và Mobius đang đứng trước mặt: "Hai người nói xem có đúng không?"

Thế nhưng, hai kẻ đang đứng ở cửa lớn là Mobius và Kevin lại chẳng nói chẳng rằng. Họ chỉ đứng bất động, mắt dán chặt vào Lê. Hai kẻ tình địch ban nãy còn cãi nhau chí chóe suốt cả quãng đường đi, giờ phút này biểu cảm lại đạt đến độ đồng bộ cao một cách kỳ lạ.

"Ồ hô." (x2)

"Cái tiếng 'Ồ hô' đó là ý gì hả trời?" Elysia cũng bị hai kẻ trước mặt làm cho cạn lời, bất lực nói, "Trong đầu hai người chỉ có mỗi mấy cái thán từ vô nghĩa thế thôi hả?"

"Có phải... trông không hợp với em lắm không?" Lê đỏ mặt, vén lọn tóc bên tai ra sau, ngượng ngùng hỏi, "Quả nhiên vẫn nên thay lại..."

"Không, đẹp, rất đẹp!" Mobius chém đinh chặt sắt khẳng định, đồng thời tay nhanh thoăn thoắt mò mẫm điện thoại trong túi áo blouse trắng, "Elysia, trước giờ tôi cứ nghĩ cô chỉ là một mụ béo màu hồng suốt ngày làm khùng làm điên, xem ra là tôi sai rồi. Hóa ra thỉnh thoảng cô cũng làm được vài việc tốt đấy chứ."

Elysia: "Hình như mình vừa nghe thấy lời công kích cá nhân vô cùng quá đáng dành cho một thiếu nữ xinh đẹp thì phải!"

So với Mobius và Elysia, tâm trạng của Kevin lại có phần vi diệu hơn.

Một mặt, cậu đương nhiên rất vui khi thấy được dáng vẻ hiếm gặp này của Lê. Nhưng mặt khác, cậu lại ích kỷ hy vọng rằng một Lê e ấp, thẹn thùng như thế này chỉ nên để một mình cậu nhìn thấy mà thôi... Haizz, đời người đúng là không phải lúc nào cũng như ý nguyện.

Thôi thì tranh thủ chụp vài tấm làm hình nền điện thoại trước đã.

"Vậy à, trông không kỳ quặc là tốt rồi..." Lê mím môi cười, sau đó đi vào phía sau quầy bar ngồi xuống. Đôi chân thon dài lập tức bị quầy bar che khuất, khiến cả Kevin lẫn Mobius đều cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

Nhưng dù sao đi nữa, buổi tiệc cũng đã có một màn mở đầu khá vui vẻ.

Người đến tiếp theo là Ato, anh còn dắt theo cả vợ mình là Blanca và cô con gái nhỏ Griseo. Mặc dù bên đội của anh cũng có tổ chức tiệc tùng, nhưng vì Griseo nằng nặc đòi đi xem tiệc nó như thế nào, nên cái ổ toàn mấy gã đàn ông lực điền uống rượu như nước lã bên kia rõ ràng không phù hợp với người đùm đề vợ con như anh. Cuối cùng, sau khi tham khảo ý kiến của Griseo, Ato quyết định ghé qua điểm tụ tập của đội Kevin, dù sao quan hệ giữa anh và Kevin cũng khá tốt.

Xét đến việc đám thượng tầng kỳ quái của Trục Hỏa Chi Nga lại đang rục rịch định điều Ato sang đội của Kevin, thì việc này cũng coi như là làm quen môi trường trước.

Và Elysia lại một lần nữa thành công trong việc hạ thấp sự tôn trọng của mọi người dành cho mình — cái cô nàng này vậy mà dám ngay trước mặt phụ huynh nhà người ta, lao vào ôm chầm lấy bé Griseo, vừa cười điệu cười quái dị vừa dụi dụi cọ cọ...

Về việc này, Lê chỉ có thể đưa ra một lời bình luận: Bình thường trông cũng ra dáng người tử tế lắm, tiếc là cứ hễ thấy gái xinh là y như rằng lộ nguyên hình.

Không lâu sau đó, Kosma cùng một cô gái có mái tóc dài màu cam mới vội vàng chạy đến quán rượu, trên tay họ còn xách theo rất nhiều quà.

"Chào buổi tối, Kosma." Lê mỉm cười vẫy tay với cậu thiếu niên, sau đó nhìn sang cô gái đi cùng, "Em chắc là Dystopia nhỉ, đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, trông em còn xinh đẹp hơn trong hồ sơ đấy."

"Oa, ngài khéo miệng thật đấy! Em cứ tưởng ngài Lê đại danh đỉnh đỉnh thì lúc nào cũng phải trưng cái mặt lạnh như băng giống đội trưởng Kevin cơ!" Dystopia có vẻ là một cô gái cực kỳ hoạt bát, cười hì hì đáp lại, "Cơ mà, sao ngài lại ăn mặc thế này?"

"Bởi vì..." Lê liếc nhìn Elysia đang ôm Griseo cười hi hi ha ha ở bên cạnh, bất lực giải thích, "Đôi khi cũng cần thay đổi một chút để đổi gió tâm trạng mà, mọi người nói xem có đúng không?"

"Có lý, mà trông ngài dễ thương lắm!"

Hiểu rồi, đứa nhỏ này chắc chắn sẽ rất hợp cạ với Elysia cho mà xem.

"...Cái đó, bọn em có chuẩn bị chút quà." Kosma trông không được thoải mái tự nhiên như Dystopia, thậm chí còn có chút căng thẳng. Cậu đặt mấy hộp quà trên tay lên quầy bar, "Không phải đồ gì quý giá đâu ạ. Vì không biết mọi người thích gì nên em mua tạm ít điểm tâm."

"Nhóc con, cậu có nghĩ đến việc hôm nay là tiệc ăn mừng không, mấy thứ như bánh trái điểm tâm ở đây thiếu gì chứ?" Mobius xấu tính vừa để ý thấy tình hình bên này liền buông lời châm chọc không thương tiếc, "Làm việc mà suy nghĩ chẳng thấu đáo gì cả~"

"Ư, em..."

"Thế cũng tốt mà? Mấy món điểm tâm này để mọi người mang về, lúc ăn sẽ nhớ lại niềm vui của buổi tiệc hôm nay." Lê cười dịu dàng, giải vây cho Kosma, "Cảm ơn em nhé, Kosma, cả Dystopia nữa."

"Không, ơ, cái đó, em..."

Kosma dường như còn muốn nói gì đó nhưng lại không biết mở lời thế nào. Cuối cùng, Dystopia đứng bên cạnh không nhìn nổi nữa, đành lên tiếng nhắc tuồng: "Không phải cậu còn chuẩn bị riêng một món quà đặc biệt nữa sao, cái đó mới là trọng tâm chứ?"

"...Thú vị đấy." Mobius nheo mắt lại, "Nói kỹ hơn xem nào, nhóc con."

"Cũng chẳng có gì đâu ạ, hôm nay lúc đi dạo phố em tình cờ gặp cậu ấy. Cậu ấy muốn mua quà tặng mọi người, em thấy ý tưởng đó không tệ nên đi cùng luôn." Dystopia thoải mái kể, "Mấy món điểm tâm thì mua loáng cái là xong, nhưng ở khu trang sức cậu ấy đứng ngắm nghía chọn lựa lâu lắm mới chốt được đấy."

"Quà đã cất công chuẩn bị kỹ càng như thế mà không tặng thì chẳng phải vô nghĩa sao?" Dystopia cười hì hì thúc giục, "Nên là lôi ra nhanh đi~"

"...Lần trước, vô cùng cảm ơn chị đã cứu em."

Bầu không khí trong quán rượu khá thoải mái, dưới sự cổ vũ của cô bạn đồng niên và ánh mắt khích lệ của Lê, Kosma cuối cùng cũng móc ra một chiếc hộp nhỏ khác hẳn với bao bì của đám điểm tâm, lặng lẽ đưa cho Lê: "Em cảm thấy cái này rất hợp với chị, cho nên..."

"Cái này đúng là..." Nhìn chiếc dây chuyền mặt hoa cẩm tú cầu tinh xảo trong hộp, Lê có chút ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười dịu dàng, "Hình như đây là lần đầu tiên tôi nhận được quà cảm ơn đấy... Tuy nhận quà của hậu bối trẻ tuổi mới gia nhập thì hơi ngại, nhưng lần này chị sẽ nhận."

"Cảm ơn em, Kosma."

Kosma đỏ bừng mặt, vội giải thích: "Không, em mới là người phải cảm ơn chị vì đã cứu em!"

"..."

Ở phía sau lưng Kosma, ánh mắt của Mobius và Kevin dần trở nên sắc lẹm.

Kosma tuổi còn nhỏ, chắc là không có tâm địa đen tối gì đâu — nhưng kể cả là trẻ con cũng không được lơ là mất cảnh giác, cái này gọi là đề phòng vạn nhất!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!