Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Ước Nguyện - Chương 91: Quỷ Ngực Độn nhất định K-O Người Cưa

"Cô rốt cuộc đã làm gì cô ta..."

Nhìn Power đang run lẩy bẩy trải nệm ngủ dưới đất ở góc tường, bộ dạng thiếu điều muốn viết hai chữ "sợ hãi" lên mặt, Hayakawa Aki thật lòng không hiểu nổi.

"Tôi vốn còn lo hai người đánh nhau phá nát nhà tôi..."

"Chà, trị mấy đứa trẻ không nghe lời, cách tốt nhất chính là mách cô giáo~" Souko thong thả dựa vào giường vắt chéo chân. "Vậy, anh tìm tôi có việc quan trọng gì?"

Im lặng một lúc, Hayakawa Aki quay sang Power vẫn đang loay hoay với cái nệm: "Cô đi tìm Denji, bảo cậu ta dắt cô đi mua một cái nệm về... Giường gấp cũng được, còn hơn ngủ dưới đất."

Mãi đến khi Power hớn hở kéo Denji vọt ra khỏi cửa, Hayakawa Aki mới nhìn lại Souko, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

"Trốn khỏi nhà giam, tấn công Denji, bây giờ lại gia nhập Cục An ninh... Cô rốt cuộc muốn làm gì?"

Hayakawa Aki đề phòng, dường như chỉ cần Souko có bất kỳ hành động đáng nghi nào, anh sẽ lập tức phản công.

Nhưng đáp lại, Souko chỉ cười nhạt, không tỏ ý kiến.

"Tôi chẳng nghĩ gì cả~? Lần đó tấn công các anh chỉ là thấy vui, nên dọa các anh chơi thôi~"

"Cô nghĩ tôi sẽ tin à?!"

"Aki, tôi là Quỷ Ước Nguyện, mà bản thân 'ước nguyện' thì không có 'ước nguyện'."

Cô lẳng lặng đứng dậy, bước đến trước mặt Hayakawa Aki, nhìn anh cười như không cười: "Tôi chỉ đang giúp thực hiện nguyện vọng của một số người, và một số con quỷ. Nhưng những tồn tại ở Địa ngục không cần tôi giúp, phạm vi kinh doanh của tôi chỉ giới hạn ở nhân gian thôi."

"Tôi biết anh đang lo vụ tôi nói lúc trước, chuyện mấy ông lớn ở Địa ngục muốn trái tim của Denji... Tiếc là, chuyện đó là thật đó~"

"Nhưng tôi nghĩ anh không cần lo, Người Cưa mạnh lắm."

Souko đi đến cửa, quay đầu lại mỉm cười với Hayakawa Aki: "Dù sao thì, đó là người hùng của Địa ngục, chỉ cần gọi là sẽ đến mà."

"Còn chuyện gia nhập Cục An ninh, anh phải hỏi cô Makima ấy. Dù sao cũng là cô ấy tóm tôi rồi sắp xếp vào đây, làm sao tôi biết cô ấy nghĩ gì~"

...

Souko rời đi. Theo lời cô nói là, đằng nào cũng không định trả số tiền đã mượn, chi bằng đi tiêu xài chung với Denji và Power luôn.

Chỉ còn Hayakawa Aki đứng ngây người trong phòng.

Địa ngục, Người Cưa, Người Hùng... Quá nhiều từ ngữ không liên quan chồng chất, khiến anh có chút không tài nào hiểu rõ tình hình.

Nhưng ít nhất... cô ta dường như không có ác ý với Denji?

"Tsk..."

Vốn còn muốn hỏi tại sao cô ta không hủy khế ước với mình, còn cả chuyện năm đó tấn công mình rốt cuộc là vì...

Anh bực bội vò đầu, cảm thấy chuyện phiền phức của ngày hôm nay còn nhiều hơn cả năm qua cộng lại.

Khi mục tiêu tối thượng của đời người đã hoàn thành, nhưng lại phát hiện mọi thứ không như mình tưởng tượng, ngoài sự trống rỗng ra thì không còn gì khác, phải làm sao?

Denji, đang ngơ ngác ngồi trên ghế ở trung tâm thương mại nhìn Power quậy tưng bừng trong siêu thị, chính là đang đối mặt với vấn đề này.

Trống rỗng. Cảm thấy cuộc đời vô nghĩa.

Trước đó Power muốn cứu mèo, đã hứa với Denji là nếu cứu được con mèo của cổ, sẽ cho Denji sờ ngực.

Là một trai tân ngây thơ nhưng ngày nào cũng rạo rực, Denji không thể chống cự lại phần thưởng này. Vì thế, dù bị Quỷ Dơi và Quỷ Đỉa đánh gần chết, cậu vẫn có thể dựa vào khao khát 'bưởi' để đứng lên.

Giờ đây, Denji không chỉ cứu được mèo, mà còn cứu cả Power, vì vậy Power đã giữ lời hứa.

Tin tốt: Được sờ ba lần, ba lần lận đó.

Tin xấu: Toàn là hàng độn.

Miếng độn ngực, thứ sinh ra với mục đích lừa lọc người khác, rốt cuộc là kẻ độc ác nào đã phát minh ra nó? Ngoài việc đùa giỡn tình cảm thiếu niên ngây thơ và phá nát ảo mộng, nó còn có ý nghĩa gì không?

Mục tiêu mà mình đánh cược tính mạng, nhân phẩm và linh hồn để phấn đấu...

Denji giơ tay lên, ánh mắt mờ mịt.

Cứ thế thôi à?

Dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng khi thật sự muốn mở miệng lại chẳng nói nên lời.

Mục tiêu cuộc đời của mình, chỉ có vậy thôi sao?

...Nói đi nói lại, cuối cùng toàn là hàng độn thì cũng quá đáng thật.

Dù có muốn đùa giỡn tình cảm của mình, ít nhất cũng phải cho mình sờ ngực bự thật rồi hẵng cảm thấy trống rỗng— Khoan, biết đâu là do... quá nhỏ nên mới thấy trống rỗng?

Nhìn bộ ngực căng đầy trước mắt, rồi nhớ lại bộ quần áo thùng thình của Power, Denji đột nhiên thấy rất có khả năng.

Đúng rồi, nếu vừa nãy được sờ 'bưởi' bự... bự như của Souko thế này...

Denji vô thức vươn cả hai tay ra—

Bốp!

"Đau!" Bị tấn công bất ngờ (nhưng quen thuộc), Denji tỉnh hẳn, ôm cái đầu vừa bị cốc, la lên: "Cậu làm cái gì thế?!"

"Đó phải là lời của tôi mới đúng chứ, Denji?"

Cô gái có khuôn mặt thiên thần nở nụ cười ranh mãnh: "Một năm không gặp, sao lại càng biến thái hơn trước thế? Năm đó còn chỉ dám nói mồm, giờ đã dám ra tay rồi à?"

"Sou-Souko?!"

Nhận ra là ai, Denji hoảng hốt. Hóa ra 'bưởi' trước mặt không phải ảo giác, mà là hàng thật à?!

"Vẻ mặt như đang suy tư về chân lý vũ trụ ấy, phiền não chuyện gì thế?"

Souko đặt túi đồ của mình sang một bên, ngồi xuống cạnh Denji, nghiêng đầu mỉm cười nhìn cậu: "Nói tôi nghe được không."

Người quen, nụ cười quen, chỉ là đã xa cách quá lâu. Denji thậm chí có chút hoảng hốt, khó mà phân biệt được thời gian hiện tại.

"Tôi đang nghĩ, nếu điểm cuối của đời người đã định là hư vô, vậy việc theo đuổi điểm cuối đó có ý nghĩa không, hay bản thân cuộc đời chính là hư vô?"

"Ừm, vậy cụ thể là cậu đang phiền não chuyện gì?"

"...Sờ ngực rồi, nhưng hình như không sướng như tưởng tượng."

Hừ, biết ngay mà. Ngoài mấy chuyện này ra thì não thằng nhóc này cũng chẳng nghĩ được vấn đề triết học nào khác.

Souko quá rõ nết của Denji, nên không hề thấy ngạc nhiên khi cậu ta suy vì 'bưởi'.

Denji thì như đang cố chữa ngượng cho hành vi vừa rồi: "Biết đâu là vì ngực của Power nhỏ quá..."

"Vậy à, muốn sờ cái bự hơn?"

Souko chống cằm suy tư, bộ ngực đẫy đà bị cánh tay đè ép biến dạng, không ngoài dự đoán, thu hút sự chú ý của Denji.

"Biết đâu tôi có thể cho cậu sờ đó. Ngực đủ bự."

Denji: ?!

"Thật á?!"

"Ừm, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi." Souko gật đầu tỉnh bơ. "Cậu muốn sờ không?"