Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Ước Nguyện - Chương 97: Lượn khắp nước Nhật

"Sau đó tớ liền phát minh ra động cơ vĩnh cửu, cứ thế 'xoẹt xoẹt' chém cho con Quỷ đó một trận tơi bời, nó sợ quá đầu hàng luôn! Tớ thấy giải Nobel năm nay chắc chắn thuộc về tớ rồi!"

Tại nhà Hayakawa, Denji múa tay múa chân kể cho Souko nghe về chiến tích anh hùng hôm nay của mình. Ánh mắt cậu chốc chốc lại liếc nhìn Souko, trông hệt như một chú Husky đang chờ được chủ nhân khen ngợi, khiến Souko không nhịn được bật cười.

"Vậy à, đúng là Denji có khác~"

Souko tách một múi quýt vừa bóc, nhẹ nhàng tung về phía Denji. Cậu lập tức lao ra như chó săn bắt đĩa bay, đớp trọn múi quýt vào miệng, suýt chút nữa thì đâm sầm vào người Power.

Thấy múi quýt vốn dĩ định đưa vào miệng mình lại bị Denji cướp mất, Power nổi trận lôi đình, không nhịn được nữa mà nhảy dựng lên.

"Này, tên kia vừa vừa phải phải thôi nhé! Rõ ràng là ta đề xuất ý tưởng giật giải Nobel trước, ngươi bây giờ không những cướp ý tưởng của ta mà còn cướp cả quýt của ta nữa, quá vô liêm sỉ rồi đấy?!!"

"Hả?! Rõ ràng là tôi phát minh ra động cơ vĩnh cửu, giải Nobel đương nhiên là của tôi rồi! Cô lấy tư cách gì mà đòi chia tiền thưởng của tôi hả!"

"Đồ loài người vô liêm sỉ!!"

"Đồ ác quỷ đê tiện!!"

Nhìn Denji và Power húc đầu vào nhau chan chát, bộ dạng như sắp lao vào đánh nhau to đến nơi, Souko lặng lẽ dựa vào tường, vừa ăn quýt vừa gọi điện cho Hayakawa Aki.

"Aki này, anh thấy căn nhà mới có nên mua kiểu biệt thự có vườn hoa không?"

Câu hỏi không đầu không đuôi của Souko khiến Hayakawa Aki, người đang báo cáo công việc tại trụ sở Cục An ninh, ngơ ngác không hiểu gì: "Mua nhà? Cô lại định làm trò gì nữa đây, nhà hiện tại có vấn đề gì à?"

"Nhà thì không có vấn đề gì, tôi chỉ cảm thấy lát nữa hai đứa nó đánh nhau chắc banh luôn cái nhà này, nên bàn trước với anh chuyện mua nhà mới thôi."

"Có thời gian gọi điện bàn chuyện mua nhà mới, sao cô không vào can hai đứa nó ra đi hả trời!!!"

[Năng lượng +1400]

Thế này mới đúng chứ.

Nhìn số điểm Aki vừa nổ, Souko hài lòng cúp điện thoại.

Thôi thì để hôm nay không phải ngủ ngoài đường, tạm thời cứ can hai đứa ngốc này ra đã vậy.

"Này Aki, anh có thấy dạo này chỗ làm nhiệm vụ của chúng ta càng lúc càng xa không..."

Một tháng sau, Denji thẫn thờ ngồi trên xe buýt ra khỏi thành phố. Bên cạnh cậu, Power đã sớm dựa vào lưng ghế ngáy khò khò.

"Đi công tác ngoại thành là chuyện bình thường, đừng nghĩ nhiều."

Cố gắng kiềm chế cơn buồn ngủ, Hayakawa Aki lặng lẽ mở bình giữ nhiệt, tu ừng ực mấy ngụm cà phê.

"Bình thường..."

Denji quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ thấy Arai, Kobeni và Himeno đi cùng cũng đã ngủ li bì, người ngả nghiêng đủ kiểu.

Cũng chẳng trách họ được, tính từ lúc hoàn thành nhiệm vụ ở Chiba về đến lúc xuất phát làm nhiệm vụ lần này, tổng cộng chưa đến mười tiếng đồng hồ...

Cơn buồn ngủ quả thực không thể cưỡng lại được.

"Với lại tôi nói chứ, loại nhiệm vụ này thật sự cần chúng ta lặn lội từ trụ sở Tokyo đến tận đây sao?"

Denji lẳng lặng rút tờ tranh vẽ chân dung con Quỷ mục tiêu lần này ra nhìn.

Quỷ Giấy Vệ Sinh.

"Chỉ vì cái thứ này mà huy động tận ba tiểu đội chạy ngàn dặm xa xôi từ Tokyo đến đây?"

Hayakawa Aki vẻ mặt không đổi: "Những nhiệm vụ này đều do cô Makima trực tiếp giao xuống, năng lực làm việc của cô ấy xưa nay ai cũng thấy rõ. Có lẽ tình báo có điểm nghi vấn, nhìn thì là Quỷ Giấy Vệ Sinh nhưng thực tế có thể là thứ gì đó hung hãn hơn, để đề phòng bất trắc nên mới phái chúng ta đi thôi."

"Lần trước vụ Quỷ Hạt Dẻ Cười ở Osaka anh cũng nói thế."

"Thỉnh thoảng có sai sót cũng là bình thường."

"Còn vụ Quỷ Sofa lần trước nữa nữa."

"Dù sao nhân vô thập toàn..."

"Rồi cả Quỷ Bong Bóng ở Yokohama, Quỷ Thùng Carton ở Nagoya, Quỷ Dây Sạc ở Hokkaido... Chúng ta sắp đi hết cái nước Nhật này rồi đấy."

"..."

Trước những sự thật đanh thép mà Denji đưa ra, ngay cả Hayakawa Aki cũng chỉ biết im lặng.

Hết cách rồi, anh cũng đâu có hiểu nổi.

Lý do Makima làm vậy, anh hoàn toàn mù tịt!

Dù Đội Đặc nhiệm số 4 là đội ngũ được cấp trên lập ra với tính chất thử nghiệm, nhưng bọn họ cũng là tinh anh cơ mà, đâu thể cứ tùy tiện điều đi điều lại như trò đùa thế được?!

"Nếu chỉ là dùng tiền công đi du lịch vòng quanh Nhật Bản thì tôi cũng vui vẻ thôi, coi như đi nghỉ mát..."

Denji nắm chặt tay, rồi đột nhiên bật dậy gào khóc thảm thiết: "Souko, Souko ơi!! Lâu lắm rồi tớ chưa được nói chuyện tử tế với Souko, mỗi lần về trừ thời gian ngủ ra, chưa gặp cậu được mấy tiếng đã lại phải đi rồi!!"

"Chuyện này hoàn toàn vô nghĩa! Mấy thứ như giấy vệ sinh với dây sạc, tìm đại con chó hoang ven đường cũng đánh thắng được mà!!!"

Nhìn Denji như lên cơn vật thuốc, và các đồng đội bị cậu đánh thức đang dụi mắt ngái ngủ, Hayakawa Aki ngập ngừng nói: "Cũng không thể nói thế được, dù sao cũng là Quỷ, làm gì có con nào yếu đến mức—"

Ngay lúc anh đang nói, bên lề đường ngoài cửa sổ, một cô gái ôm con Quỷ Gà Rán bị trượt chân. Khi cô đứng dậy, con Quỷ Gà Rán vốn đang được cô ôm trong lòng đã bị đè bẹp dí thành một miếng gà tẩm bột chiên xù.

Hayakawa Aki vốn tưởng sức chiến đấu của Souko đã là đáy xã hội loài Quỷ rồi, không ngờ vẫn còn có con Quỷ "phế" hơn cả cô...

"...Để về tôi phản ánh lại với cô Makima vậy."

Hayakawa Aki tâm trạng phức tạp, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, dựa vào ghế lăn ra ngủ.

"Chị đúng là thích chó thật đấy~"

Tại nhà Makima, Souko cười híp mắt xoa bụng chú Husky trước mặt. Phải nói là chó Makima nuôi có khác, con nào con nấy béo tốt lực lưỡng, sờ vào sướng tay hết chỗ chê.

"...Cũng không hẳn là thích lắm, chỉ là muốn nuôi thì nuôi thôi."

Makima tựa người vào sô pha, bình thản nhìn Souko đang chơi đùa với lũ chó: "Em thích chó không?"

Câu hỏi này quả thực làm khó Souko. Sau một hồi vò đầu bứt tai suy nghĩ, cô mới đưa ra câu trả lời: "Thực ra, em thuộc phe yêu mèo hơn."

"Chó tuy đáng yêu nhưng phải dắt đi dạo, em là trạch nữ chính hiệu nên thật sự không có sức đâu~ So ra thì con Mèo của Power hợp với em hơn, chẳng cần em phải bận tâm gì cả."

"Không sao, nếu em nuôi thì chị có thể giúp em dắt đi dạo."

"Thôi khỏi đi, dù sao em cũng là một con Quỷ có trách nhiệm, nếu đã nuôi thú cưng thì phải chịu trách nhiệm với nó chứ."

Ra là vậy, một số chú cún lại thích mèo hơn sao? Nhưng mình thì lại thích chó hơn, ý kiến có vẻ không hợp nhau lắm nhỉ.

Nếu trực tiếp làm cho con mèo của Quỷ Máu biến mất...

"Không được ra tay với Mèo đâu đấy nhé?"

"Không đâu." Makima vẻ mặt bình thản, như thể người vừa nghĩ đến chuyện xử lý con mèo không phải là cổ vậy.

"Vậy thì tốt~"

Souko cười híp mắt ngồi xuống cạnh Makima: "Nhắc mới nhớ, dạo này ít thấy Denji, Power và Aki quá, có chuyện gì xảy ra sao chị?"

"Gần đây các khu vực lân cận xảy ra nhiều vụ Quỷ tấn công, nhân lực không đủ, đành phải phái người của Đội 4 đi hỗ trợ."

Chuyện nói dối đối với Makima đơn giản như hơi thở, nét mặt không hề thay đổi dù chỉ một chút.

Sự thật thì đơn giản hơn những gì Makima nói nhiều — chỉ đơn thuần là vì tống khứ đám Denji đi xa, thì Souko sẽ phải ở lại bên cạnh bầu bạn với cô mà thôi.

Tuy nhiên, những người khác ở trụ sở Cục An ninh lại cực kỳ vui mừng vì chuyện này. Bởi họ phát hiện ra sếp của mình cuối cùng cũng không còn dẫn đầu phong trào "tăng ca bán mạng" nữa, mà bắt đầu biết về sớm trốn việc rồi.

Sếp làm gương, nhân viên noi theo, khởi động!