Nói một cách thông thường, cảnh tượng điên rồ như việc người quan trọng bị băm thành từng mảnh ngay trước mắt, là chuyện không thể nào quên được... Nhưng trên người Denji, điều này không phải là không có khả năng.
Dù sao thì Denji cũng có kinh nghiệm tương tự.
Cha của Denji là một tên cặn bã, và đã bị Denji tự tay giết chết. Mà chuyện "giết cha" này đã kích động Denji vô cùng lớn, đến mức cậu ta quên sạch sành sanh. Chỉ là không biết đây rốt cuộc là tiềm thức của Denji tự bảo vệ mình, hay là Pochita tốt bụng giúp cậu che giấu ký ức liên quan.
Tuy nhiên, xét đến việc Pochita sẽ chủ động ngăn Denji mở "cánh cửa" trong ký ức, không cho cậu nhớ lại, khả năng cao là vế sau.
Nếu suy luận tương tự, việc Denji phải chứng kiến tôi bị phanh thây ngay trước mặt là quá đau đớn, cho nên Pochita vì không muốn cậu chịu giày vò mà giúp cậu phong ấn ký ức khi đó... cũng rất bình thường.
Chuyện này...
Quá tốt rồi!
Khóe miệng Souko thiếu chút nữa là không khống chế nổi.
Nếu cậu ta lại một lần nữa "không bảo vệ được người nhà quan trọng", khiến "cô ấy" chết thảm ngay trước mặt... Đến lúc đó, hồi ức và thực tế chồng chéo lên nhau, chẳng phải sẽ "nổ" ra một mẻ năng lượng cực lớn sao?!
Sớm biết Pochita hiểu chuyện như vậy, tôi đã chẳng tốn năng lượng can thiệp vào ký ức của Denji.
Cảm ơn cậu nhé, Pochita!
"...Là bí mật~" Không hề để lộ toan tính đen tối trong lòng, Souko cười, tiếp tục giúp Denji dọn quần áo. "Trên đời này không phải chuyện gì cũng cần làm rõ ràng, đôi khi không truy cứu đến cùng mới là lựa chọn của người thông minh."
"Chuyện cô là Quỷ cũng chưa từng nói với tôi." Denji trầm giọng nói.
"Denji có hỏi đâu."
Mặc dù lúc đó Denji có hỏi thì Souko cũng sẽ không trả lời, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô ra vẻ "nếu cậu hỏi thì tôi đã nói rồi".
"Nhưng mà—"
"A, bộ đồ này." Souko đột ngột ngắt lời Denji. Cô cầm lên một chiếc áo sơ mi rách rưới, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. "Đây là cái áo lần đầu gặp mặt tôi mua cho cậu mà, vẫn còn giữ à?"
Chiếc áo sơ mi kẻ sọc in hình thỏ hồng phấn này tuy có rất nhiều lỗ rách, nhưng lại được giặt rất sạch sẽ, có thể thấy chủ nhân của nó yêu quý nó đến nhường nào.
"Nhưng mà hỏng thế này, kích cỡ cũng không vừa nữa, không mặc được đâu— Đổi cái mới tốt hơn, đúng không?" Souko nghiêng đầu nhìn Denji, mỉm cười nói. "Dù sao thì, so với việc cứ vướng bận quá khứ, đời người nên nhìn về phía trước mới đúng."
[Năng lượng +1000]
"..."
Nhìn về phía trước sao?
Denji cũng biết rõ, cứ mãi vướng bận chuyện đã qua có lẽ cũng chẳng có ý nghĩa gì, cậu cũng không phải loại người hay để tâm chuyện vặt vãnh.
Nhưng mà...
Nhìn chiếc áo sơ mi con thỏ được gấp gọn gàng, ánh mắt Denji có chút do dự.
Có những thứ, không vứt đi... cũng được mà, đúng không?
Sự thật chứng minh, cả nhà cùng nhau nấu cơm, ăn cơm là một phương pháp rút ngắn khoảng cách khá hiệu quả.
Mặc dù trên người Denji (độ thiện cảm đã max cấp) và Hayakawa Aki (cấp 7) thì biểu hiện không rõ rệt lắm, nhưng lại thành công đẩy độ thiện cảm của Power từ cấp 3 lên cấp 4— Dù vậy, Souko cảm thấy một cấp thiện cảm này, chắc chắn có một phần không nhỏ là do cô đã nhường thịt của mình cho Power, còn giúp cô ta ăn hết đống rau củ mà cô ta không thích...
Nhưng dịu dàng với Power lúc ăn cơm không có nghĩa là Souko chuẩn bị thay đổi thái độ với con nhóc này. Dù sao Power cũng đần muốn chết, nếu thật sự mặc kệ thì cô ta tuyệt đối sẽ được đà lấn tới, cho nên việc uy hiếp bằng cách "mách cô giáo" vẫn rất cần thiết.
Vừa phải duy trì độ thiện cảm, vừa phải giữ lực uy hiếp để cân bằng với Power... Tsk, phiền phức thật.
Tóm lại, vẫn là nên đi "bái kiến" bậc thầy thao túng Makima đã.
"Cô muốn ra ngoài?"
Nhìn Souko cất hộp thức ăn đã được gói sẵn từ trước bữa tối vào túi, Hayakawa Aki vô thức cau mày: "Trễ thế này rồi, cô muốn đi đâu?"
"Đêm dài đằng đẵng, không lòng dạ nào ngủ, vì thế đến trụ sở Cục An ninh tìm Makima..."
"Cô vừa mới ăn cơm xong, ngủ cái gì?!" Hayakawa Aki xoa xoa khóe mắt, cố gắng không để mình bị hành vi cà giỡn của Souko làm cho phát điên. "Vì sao lại đi tìm cô Makima?"
Nhìn Hayakawa Aki mặc tạp dề, cầm cái bát đang rửa dở vội vàng chạy ra ngăn mình, Souko suy nghĩ một chút: "Aki-kun, có ai nói anh rất giống... một ông bố sắm vai bà mẹ, đang ngăn cô con gái học cấp hai của mình ra ngoài chơi đêm không?"
"Không có! Nhưng đây chẳng phải là vì cô với Power rửa cái bát thôi cũng làm vỡ à!"
Hayakawa Aki cũng không muốn làm "ông bố nội trợ" ngày nào cũng rửa bát cọ nồi, nhưng trong cái nhà này trừ anh ra chẳng có ai bình thường, bởi vậy không chỉ nấu cơm là anh, mà rửa bát dọn dẹp cũng thành việc của anh nốt.
Tội nghiệp anh tuổi còn trẻ, bạn gái còn chưa có, lại phải vác thêm 3 đứa "quỷ con"...
Hơn nữa, con nhỏ Souko này lúc trước chăm sóc Denji không phải rất bình thường sao? Bây giờ có thêm người làm liền bỏ gánh không làm nữa đúng không?!
[Năng lượng +140]
"Đi nào, đâu cần vội vã thế. Tôi cũng là vì đoàn kết nội bộ Cục An ninh các anh nên mới chuẩn bị ra ngoài đây."
Thấy Hayakawa Aki có vẻ như sắp ném miếng bọt biển trong tay tới nơi, Souko quyết định tạm thời ngừng trêu chọc tên đáng thương này, giải thích: "Chúng ta bây giờ là Đội Đặc nhiệm Chống Quỷ số 4 đúng không? Tôi thấy trong đội tổng cộng cũng không có mấy người, đã vậy đương nhiên phải tạo quan hệ tốt. Tiền bối Himeno của anh với Kobeni các cô ấy tạm không nói, ít nhất Makima... tôi thấy thế nào cũng không giống người có gia đình..."
"Đêm hôm khuya khoắt còn phải lủi thủi làm việc một mình ở văn phòng, hu hu hu, đáng thương quá~"
"Cho nên, tôi quyết định đi mang cho cô ấy chút hơi ấm."
"Mang... hơi ấm... cho cô Makima?"
Nhìn Souko xách túi đồ ăn, vẻ mặt tỉnh bơ, Hayakawa Aki luôn cảm thấy có gì đó... sai sai.
Mang hơi ấm cho cô Makima kia? Mà lại còn mang bằng... chút đồ ăn nhà tự làm?
Chưa nói đến việc Makima có cần "hơi ấm" hay không, chỉ riêng chuyện mang cơm cho cô ấy cũng đã đủ lạ đời rồi!
Souko liếc cái biểu cảm vi diệu của Hayakawa Aki là biết ngay anh đang nghĩ gì. Đối với việc này, Souko chỉ có thể biểu thị, Hayakawa Aki vẫn còn "non và xanh" lắm. Làm dưới trướng Makima lâu như vậy, mà căn bản không hiểu rõ con người cô ấy— Điều này cũng không thể trách anh, dù sao trên toàn thế giới chắc cũng không có mấy người thật sự hiểu rõ Makima.
Có người cảm thấy cô ấy là tinh anh của nhân loại, đứng ở tuyến đầu chống lại Quỷ. Có người cảm thấy cô ấy là con Quỷ điên cuồng, toan tính chi phối thế giới... Bất kể là thân phận nào, Makima cũng luôn khiến người ta kính sợ.
Thêm vào đó, Makima cả ngày đều mang nụ cười xa cách, lại còn xuất phát từ nội tâm, "bình đẳng" xem thường tất cả mọi tồn tại ngoại trừ Chainsaw Man, điều này càng khiến người khác không dám đến gần.
Ai có thể tưởng tượng được, một người khiến kẻ khác nói chuyện cùng cũng phải lo ngay ngáy như vậy, nội tâm lại thật sự khát vọng một người bạn bình đẳng chứ?
Người khác đều không tin, thậm chí có thể chính Makima cũng sẽ không thừa nhận điểm này.
Nhưng mà, không quan trọng. Souko sẽ ra tay.
Cái hiệu suất sạc năng lượng 95% kia, dù có phải thử mọi biện pháp, cô cũng tuyệt đối không từ bỏ!
