Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Tạm ngưng)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

60 117

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 3

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 18

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 10

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Chương Lê Minh - Chương 132: Tôi là mạnh nhất mà~

Chương 132: Tôi là mạnh nhất mà~

Bất cứ chiến sĩ nào gia nhập Fire Moth đều phải trải qua một khóa huấn luyện quân sự bài bản, không chỉ là cận chiến mà còn cả kỹ năng sử dụng các loại vũ khí. Thông thường, quá trình này ngắn thì vài tháng, dài thì cả năm trời. Vì độ khó cực cao và hạng mục huấn luyện dày đặc, rất nhiều người thậm chí đã bị loại ngay từ trại tân binh.

Khi nghe tin Lê — một con nhóc mười mấy tuổi đầu — một mình đấm gục toàn bộ chiến sĩ của phân bộ Nagazora, rất nhiều giáo quan trong trại tân binh đã xoa tay hằm hè. Họ cho rằng đám học trò cũ quá kém cỏi, trả hết chữ thầy cho thầy rồi, nên nhao nhao chuẩn bị đích thân dạy dỗ lại con nhóc không biết trời cao đất dày này, cho cô nếm chút cú sốc mang tên Fire Moth.

Thế nhưng, thời gian trôi qua mới chỉ đúng một tuần.

Sau khi phá kỷ lục "Chiến đấu viên trẻ tuổi nhất", Lê lại tiếp tục thiết lập kỷ lục "Tốt nghiệp trại huấn luyện nhanh nhất".

Các giáo quan cơ bản là chẳng còn gì để dạy, chỉ biết trân trân nhìn những ngón nghề tủ của mình được Lê thi triển còn mượt mà hơn cả bản chính. Còn mấy gã không biết trời cao đất dày muốn tỉ thí với Lê, giờ đều đã vinh dự trở thành Chuyên gia thẩm định cơm tù... à nhầm, cơm bệnh viện của Fire Moth.

"Cái gọi là Fire Moth... trình độ cũng thường thôi nhỉ..."

Lê nằm ườn trong ký túc xá, chán chường gặm trái cây. Fire Moth hiện tại tuy đang đối phó với Honkai, nhưng tình hình thế giới có vẻ chưa đến mức quá tệ hại. Những thảm họa mang tính hủy diệt do Thú Honkai gây ra ở các nơi không nhiều, phổ biến hơn cả là bệnh dịch Honkai — thứ không cần dùng đến nắm đấm để giải quyết.

Nhưng Lê không định làm nhà nghiên cứu, nên cô cũng chẳng buồn bận tâm mấy chuyện đó.

Thực ra cô muốn đi công tác khắp thế giới, đấm nhau với Thú Honkai cho vui, nhưng tiếc là Fire Moth dường như chưa định thả cô ra ngoài làm nhiệm vụ. Công việc chính của cô hiện tại vẫn là nghiên cứu — chỉ có điều cô là vật mẫu bị nghiên cứu.

Một thiếu nữ có thể dễ dàng đánh bại cả một phân bộ, Tổng bộ Fire Moth làm sao có thể không để tâm? Đương nhiên họ phải tiến hành kiểm tra toàn diện cho Lê.

Tuy nhiên, với hai đặc tính "Hồi phục nhanh" và "Kháng năng lượng Honkai", cơ thể Lê tuy có chút khác biệt so với người thường, nhưng tổng thể ngoại trừ tế bào hoạt động mạnh hơn một chút thì chẳng tìm ra điểm bất thường nào. Tổng bộ Fire Moth cũng rất nhanh chuẩn bị từ bỏ việc nghiên cứu Lê.

Nghe nói bên Tổng bộ có một nhà khoa học nào đó không cam tâm muốn tiếp tục nghiên cứu, nhưng Fire Moth cũng rất coi trọng một chiến sĩ có sức chiến đấu cao như Lê, nên dứt khoát bảo cô: "Thích thì phối hợp, không thì thôi".

Nhà khoa học kia cũng không đưa ra yêu cầu gì quá đáng, chỉ muốn Lê định kỳ gửi chút mẫu máu qua đường bưu điện thôi. Lê cũng chẳng phải người keo kiệt, chuyện nhỏ này đương nhiên không từ chối. Nếu không phải sợ làm người ta sốc, với khả năng hồi phục của mình, mỗi ngày Lê rút một hai lít máu gửi đi cũng chẳng xi nhê gì.

"Mà rảnh thật đấy, nói là 'Hỗ trợ chiến lược', kết quả là cả ngày ngồi chơi xơi nước..."

Nhìn mặt trời dần ngả về tây, Lê ngáp dài một cái. Xem ra hôm nay lại là một ngày trôi qua trong êm ả—

"Tít tít tít!!!"

Tiếng chuông báo động chói tai vang lên, cả ký túc xá chìm trong ánh đèn đỏ nhấp nháy dồn dập. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tất cả chiến sĩ Fire Moth đều lao ra khỏi phòng với tốc độ nhanh nhất, chạy về phía kho trang bị.

Tụt lại phía sau cùng là Lê. Cô vừa thong thả lướt xem tin nhắn trên điện thoại, vừa đủng đỉnh đi bộ tới điểm tập kết.

"Honkai bùng phát sao? Lần đầu tiên à... Khoan, là lần thứ 2 rồi sao?"

Chú ý đến một thông tin thú vị, Lê nhướng mày: "Thuộc địa Vườn hoa Vostok-51 cũng từng xuất hiện Honkai, nhưng cuối cùng lại không tìm thấy gì...?"

Có một lý thuyết rất nổi tiếng: "Nếu trong một vở kịch xuất hiện một khẩu súng, thì khẩu súng đó nhất định sẽ được bắn". Tương tự, nếu trên thế giới đã xuất hiện một lần bùng phát Honkai nhưng không tìm thấy Luật Giả tương ứng, thì tên Luật Giả đó chắc chắn sẽ xuất hiện trong tương lai.

Biết đâu bây giờ nó đã biến thành gián điệp, trà trộn vào nội bộ loài người rồi cũng nên.

Nhưng sao cũng được, mấy chuyện đó chưa đến lượt Lê phải lo.

Gạt mớ tài liệu cũ sang một bên, Lê nghiêm túc xem xét mục tiêu nhiệm vụ lần này.

Phản ứng năng lượng Honkai cực cao, có khả năng tạo ra vũ khí, thực lực mạnh mẽ... Lý Chi Luật Giả (Herrscher of Reason) sao?

Nếu Lê nhớ không nhầm, mãi đến lần Honkai thứ 3 thì Kevin mới gia nhập Fire Moth, vậy nghĩa là Luật Giả thứ nhất và thứ hai đều do Fire Moth tự mình giải quyết.

Vốn dĩ sau khi một mình "bón hành" cho hơn nửa số giáo quan, Lê còn hơi thắc mắc: Với cái trình độ gà mờ này thì làm sao họ đánh bại được hai Luật Giả đầu tiên?

Nhưng hôm nay nhìn tình báo, Lê cảm thấy cũng... hợp lý. Lấy ví dụ như con Lý Luật này đi, nó thế mà chỉ biết tạo ra mấy thứ máy bay đại bác để đấu súng với Fire Moth.

Về việc này, Lê chỉ muốn nhận xét: Vị Lý Chi Luật Giả này toát lên một vẻ đẹp thuần khiết chưa từng bị tri thức vấy bẩn.

Nền văn minh hiện tại dường như chưa có bom hạt nhân hay bom phân hạch Honkai đời sau, nên không tạo ra được vũ khí hủy diệt hàng loạt thì cũng thôi đi. Nhưng mấy cái máy bay đại bác kia, ít nhất cũng phải nâng cấp mẫu mã chút chứ? Toàn là mấy món đồ cổ y hệt trong phim chiến tranh đen trắng mấy chục năm trước!

Rõ ràng Lý Chi Luật Giả sở hữu khả năng tái cấu trúc vạn vật bá đạo như thế, kết quả lại rơi vào tay một kẻ... mù công nghệ.

Cũng tốt, coi như để cô ta làm hòn đá lót đường đầu tiên trên hành trình trở thành kẻ mạnh nhất thế giới của mình vậy.

"Hahaha, lũ sâu bọ thảm hại các ngươi, chết hết đi!!"

Trên ngọn đồi hoang vu, một thiếu nữ tóc nâu đang cười điên dại đầy vẻ ngông cuồng, khuôn mặt tràn ngập sự ngạo mạn. Sau lưng cô ta, vô số nòng pháo đang khạc ra những luồng hỏa lực chết chóc.

"Ta chính là Sứ giả của Thần! Các ngươi dám làm trái ý ta, kẻ sở hữu thần lực sao?!"

Khi Lê ngồi máy bay vận tải cùng đồng đội đến bầu trời chiến trường, đập vào mắt cô chính là cái bóng dáng vừa cười như điên vừa rải thảm hỏa lực bên dưới.

Tuy toàn là trang bị lỗi thời, nhưng thắng ở số lượng quá nhiều, nhất thời khiến lực lượng vòng ngoài của Fire Moth bị áp chế không thể tiến lên.

Phải công nhận, vị Lý Chi Luật Giả này ít nhất về khoản mana thì ăn đứt vị "Thánh gập bụng" (Welt/Bronya) ở hậu thế. Nhìn đống vũ khí dày đặc chi chít kia xem, Lê gật gù tán thưởng.

"Không ngờ lại còn có pháo phòng không kiểu cũ, thế này thì không thể nhảy dù được rồi..." Người đàn ông tóc xanh dẫn đội có vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn quyết định: "Thay đổi kế hoạch, hạ cánh ở rìa ngoài chiến trường, chúng ta sẽ đột kích từ mặt đất — Khoan đã, Lê, cô làm cái gì thế?!"

"Làm thế tốn thời gian lắm, cứ giao cho tôi đi. Yên tâm, tôi sẽ giải quyết ả ta nhanh thôi~"

Lê kéo cửa khoang máy bay vận tải, cười híp mắt vẫy tay với các đồng đội:

"Yên tâm đi, tôi là mạnh nhất mà~"

Khoảnh khắc tiếp theo, Lê nhảy thẳng từ trên mây xuống.

Trong khoang máy bay chìm vào sự im lặng chết chóc hồi lâu, mới có một người yếu ớt lên tiếng:

"Hình như... nhỏ quên đeo dù thì phải?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!