Chương 136: Làm chuột bạch cũng có cái giá của nó
"Tôi thấy các phòng thí nghiệm khác người ra người vào tấp nập lắm, sao chỗ chúng ta vắng như chùa bà Đanh thế?"
Lê ngồi vắt vẻo trên ghế, nhìn Mobius đang viết viết vẽ vẽ những công thức phức tạp đến mức nhìn vào là mù chữ lên bảng, thỉnh thoảng lại quay sang điều chỉnh mấy thiết bị và thuốc thử chẳng biết có tác dụng gì.
Mặc dù sở hữu "Bộ kỹ năng làm công ăn lương" giúp cô có kiến thức bao quát nhiều ngành nghề, nhưng khi đối mặt với những đề tài nghiên cứu ở tầm cao nhất của nhân loại do Mobius thực hiện, Lê vẫn như người mù xem voi, đến một ký hiệu cũng chẳng hiểu nổi.
Câu hỏi của Lê khiến Mobius cười khẩy: "Đúng là một câu hỏi rất phù hợp với chỉ số IQ của cô — Cô nghĩ nếu tìm một bầy khỉ về nhảy múa trên máy đánh chữ, liệu chúng có gõ ra được cái quy định vừa dài vừa thối của Trục Hỏa không?"
"Về mặt lý thuyết thì chắc là có thể đấy..." Lê không để tâm đến việc Mobius đang đá đểu mình, xoa cằm suy tư. "Nếu kéo dài thời gian đến vô tận thì kiểu gì cũng xảy ra mà."
"Nếu thời gian là vô tận, thì đúng là có thể. Dù sao theo lý thuyết lượng tử, chỉ cần thời gian đủ lâu, thì mặt trăng đột nhiên biến thành bông hoa, loài người đột nhiên biến hết thành chó, hay thậm chí Honkai đột nhiên biến mất hoàn toàn đều có thể xảy ra — nhưng tất cả cũng chỉ là [có thể] mà thôi — một khả năng tiếp cận vô hạn với con số [không]."
"Bất hạnh thay, suy nghĩ của đám người kia cũng y hệt cô. Họ cho rằng chỉ cần đông người, nhảy nhót trên máy đánh chữ đủ lâu, thì sớm muộn gì cũng đạt được thành tựu nào đó." Nói đến đây, Mobius cười đầy khinh miệt. "Chỉ tiếc là mạng sống của họ không phải vô tận, cho nên xác suất thành công của họ cũng bằng [không]."
"À, tôi hiểu rồi, tức là nhân viên nghiên cứu cần chất lượng hơn số lượng đúng không?" Lê gật đầu ra chiều đã hiểu. "Vậy phòng thí nghiệm của chúng ta không có ai là do cô không muốn tuyển à?"
"...Cô phiền thật đấy."
Tuy đám người kia vô dụng trong mấy nghiên cứu quan trọng, nhưng có người phụ giúp việc vặt thì đương nhiên càng đông càng tốt chứ — vấn đề là có ai thèm đến đâu cơ chứ!
"Nếu cô muốn gặp người khác trong phòng thí nghiệm đến thế, thì tháng sau Blanca nghỉ thai sản xong sẽ quay lại, đến lúc đó tha hồ mà nhìn." Mobius bực bội nói. "Còn nếu bây giờ cô rảnh quá hóa rồ, thì qua đây giúp tôi làm thí nghiệm đi, vừa khéo tôi đang thiếu một vật mẫu."
Con nhóc này đúng là chuyên gia chọc ngoáy vào nỗi đau của người khác, thà dọa cho nó sợ để nó ngậm miệng lại còn hơn—
"Được thôi."
"Không muốn làm vật mẫu thì— Hả?"
Mobius quay phắt lại, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn Lê đang ngồi đó với vẻ mặt vô tội: "...Cô vừa nói cái gì?"
"Tôi bảo là được thôi." Lê thoải mái đáp. "Không phải Tiến sĩ bảo tôi làm vật mẫu phối hợp thí nghiệm sao?"
"...Cô bị thần kinh à?" Mobius dò xét hỏi.
"Đừng có coi tôi là đứa thiểu năng được không?" Lê thực sự cạn lời. Cô chỉ muốn tìm cách cày độ hảo cảm của Mobius lên chút thôi mà, dù sao đến giờ thanh hảo cảm của bà này vẫn là con số 0 tròn trĩnh, chưa nhúc nhích tí nào.
Còn về thí nghiệm, tuy cô không hiểu mấy công thức loằng ngoằng Mobius viết, nhưng nhìn nội dung thực nghiệm thì cũng đoán ra được vài phần. Dù sao trước kia Liva cũng từng ngó qua lúc Otto làm thí nghiệm rồi.
Nhìn cái chết thê thảm của đám động vật thí nghiệm và mấy lọ thuốc tỏa ra mùi Honkai nồng nặc kia, khả năng cao là đang làm thí nghiệm kết hợp năng lượng Honkai với cơ thể sinh học. Xét về khía cạnh này thì Mobius còn nhân đạo chán. Cái thời Liva ở bên Otto, không biết chừng tên đó đã bắt đầu làm thí nghiệm trên cơ thể người rồi ấy chứ. Mỗi lần Liva đến thăm, Otto cứ giấu giấu giếm giếm căn phòng của hắn...
Có thể khiến Otto căng thẳng đến mức đó, chắc chắn chỉ có thể là vết tích của thí nghiệm trên người thôi nhỉ? Dù sao cũng chỉ có loại chuyện đó mới khiến Liva tức giận đến mức cạch mặt hắn. Chứ chẳng lẽ hắn bày đầy tượng sáp và tranh ảnh Liva khắp phòng nên không dám cho chính chủ nhìn thấy? Dù sao cũng là kẻ nắm giữ một nửa Thiên Mệnh, chắc không đến mức biến thái mất mặt thế đâu.
"Cô thực sự biết mình đang nói gì không đấy?"
"Ba cái năng lượng Honkai vặt vãnh này làm gì được tôi chứ~" Lê cười đầy tự tin.
Kẻ tài cao ắt to gan, đạo lý là như vậy.
Sở hữu đặc tính "Kháng năng lượng Honkai", mấy thứ thuốc Mobius chế ra muốn ăn mòn cơ thể cô thì chẳng khác nào kiến càng rung cây. Lê cảm thấy trừ khi cô ngâm mình cả ngày trong bể năng lượng Honkai đậm đặc hóa lỏng, rảnh rỗi thì hớp vài ngụm giải khát, bằng không mấy thứ này rất khó gây tổn hại cho cô.
Thực tế thì Lê còn khá mong chờ thí nghiệm của Mobius. Mục tiêu lớn nhất của cô hiện tại là trở nên mạnh mẽ, mà cách biến mạnh nhanh nhất và hiệu quả nhất ở Tiền Văn Minh, không nghi ngờ gì nữa, chính là trở thành Chiến sĩ Dung hợp (Fusion Warrior).
Khi mà Dr. MEI còn chưa lên cấp ba, nhà khoa học giỏi nhất Trục Hỏa hiện tại chắc chắn là Mobius, bởi cô ấy là cái tên duy nhất được nhắc đến trên diễn đàn. Nhìn theo hướng này, Mobius rất có thể là một trong những người tạo ra công nghệ Chiến sĩ Dung hợp.
Nhìn lượng năng lượng Honkai tồn dư cực cao trên xác đám động vật thí nghiệm và những đặc điểm Thú Honkai xuất hiện trên cơ thể chúng xem, chẳng phải rất giống với Chiến sĩ Dung hợp - những người dung hợp gen của Thú Honkai sao?
Làm vật mẫu cho Mobius: Thất bại — Chẳng ảnh hưởng gì (do kháng cao). Thành công — Hưởng sái cơ hội trở thành Chiến sĩ Dung hợp miễn phí.
Đây quả thực là kèo xổ số miễn phí, lại còn được trả tiền ngược lại!
Kể cả giữa chừng có xảy ra sự cố gì, xin mời ghé thăm Cửa hàng Hệ thống.
Tài khoản dư tám chữ số, tự tin nó phải thế!
Mobius không biết Lê đang toan tính gì, chỉ cảm thấy con bé này đầu óc có vấn đề.
Kẻ này không nhìn thấy thảm trạng của đám động vật trong lồng kia sao? Hay nó nghĩ mình là kiểu người khẩu xà tâm phật, mạnh mồm thế thôi chứ không nỡ lôi nó ra làm thí nghiệm thật?
Vốn dĩ chỉ định tìm cớ xin thêm ít máu, nhưng nếu nó đã tự dâng mỡ đến miệng mèo thế này...
"Lê, đúng không?"
Khóe miệng Mobius nhếch lên một đường cong tuyệt mỹ: "Tôi bắt đầu thấy hơi thích cô rồi đấy."
Nếu đổi là bất kỳ ai hiểu rõ Mobius, khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười này chắc chắn sẽ lạnh toát sống lưng và bắt đầu tìm đường chuồn lẹ. Bởi vì Mobius cười càng đẹp, thường đồng nghĩa với việc trong đầu cô ta đang toan tính những chuyện càng nguy hiểm.
Nhưng Lê không biết — hoặc có biết cũng chẳng quan tâm.
Nếu có thể đẩy nhanh tiến độ thí nghiệm của Mobius, giúp cô ấy sớm hoàn thiện công nghệ Chiến sĩ Dung hợp, thì Lê chỉ có lợi chứ chẳng mất gì. Mà đã nghĩ đến lợi ích, sao có thể không bỏ ra chút vốn liếng chứ.
"Chuyện nhân viên an ninh kiêm chức vật mẫu thí nghiệm này không được để cấp trên biết đâu nha, không là lại ăn vé phạt đấy~"
"Cô..." Nhìn Mobius với nụ cười ẩn chứa sự hưng phấn, Lê lên tiếng.
"Cười lên thế này trông chẳng phải rất đẹp sao~"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
