Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Ước Nguyện - Chương 76: Sinh nhật vui vẻ, Denji.

Phía Himeno, có vẻ đã biết chút thông tin về thân phận của mình, không biết Cục An ninh có định ra tay với mình không.

Tám chín phần mười là có rồi, dù sao Hayakawa Aki bây giờ dùng sức mạnh của Quỷ mà không phải trả bất cứ giá nào, sức cám dỗ này với kẻ khác tuyệt đối không nhỏ. Không một ai muốn mỗi lần bật "skill" trong lúc chiến đấu, lại phải tự cắt một phần cơ thể mình ra đút cho Quỷ ăn.

Con người không có khả năng hồi phục như Quỷ, nội tạng mất đi không thể tái tạo, kể cả những vết thương có thể hồi phục cũng cần thời gian rất dài và đau đớn.

Nếu mọi Thợ săn Quỷ của Cục An ninh đều ký giao dịch tương tự Hayakawa Aki với Souko, vậy thì họ sẽ không cần phải chịu đựng sự hành xác này nữa.

Nhưng tương ứng, Souko e là sẽ phải sống như thể ngày nào cũng bị lăng trì một lượt...

Cũng may bản thân Souko không mấy để tâm đến chuyện này, có yếu đến đâu thì cô cũng là Quỷ, vết thương chí mạng vớ vẩn chỉ cần uống thêm chút máu là hồi lại được. Còn đau đớn khi trả giá ấy à, hừ— "Kiểm soát cơn đau", nhóc con!

Không biết lúc nào thì bị đám Cục An ninh bắt đi? Thôi thì cứ tạm biệt Denji đáng thương trước đã.

Tuy không thể nói cho cậu biết sự thật, nhưng mời cậu một bữa thịnh soạn thì vẫn không thành vấn đề, coi như là bữa cơm chia tay.

Lần sau gặp lại, e là lúc cốt truyện chính thức bắt đầu rồi, không biết đến lúc đó Denji sẽ "rớt" ra bao nhiêu năng lượng nhỉ?

Ể hể, ể hể hể...

Cố hết sức không để mình cười ra tiếng, Souko mang theo đống đồ mua bằng tiền của Hayakawa Aki, cà nhắc đi về phía căn nhà gỗ rách nát ngoài thành.

Đêm đầy sao, ánh trăng trải trên thảm cỏ về nhà, như rọi sáng lối về.

Bước chân của Denji thật nhanh nhẹn, Pochita chạy bên cạnh cũng vui vẻ lúc lắc thân mình.

Hôm nay lại là một ngày làm việc chăm chỉ, diệt được hai con Quỷ, trừ được kha khá nợ, thậm chí cậu còn giữ lại được 500 yên.

Nếu ngày nào cũng kiếm được nhiều như hôm nay, thì việc trả hết 40 triệu yên lãi cắt cổ mà ông già chết tiệt để lại dường như cũng không phải là giấc mơ quá xa vời.

Trả hết nợ là có thể tiết kiệm tiền, sau đó mua một căn nhà mới. Tốt nhất là gần rìa thành phố, vì cậu ấy (Souko) dường như thích ngắm thiên nhiên vắng vẻ hơn là thành phố.

Rồi nuôi vài con thú cưng. Cậu ấy sẽ thích mèo, hay thích chó hơn nhỉ? Nhưng nhà đã có Pochita rồi, nuôi thêm thú cưng mới có đánh nhau với Pochita không... Cậu ấy thích nhất vẫn là Pochita nhỉ?

Công việc Thợ săn Quỷ sau này cũng không cần phải liều mạng như vậy nữa, thỉnh thoảng dắt Pochita đi làm hai vụ kiếm thêm là được, ngày thường có thể làm thêm ở công trường xây dựng trong thành phố. Dù sao trong thành phố Quỷ thường xuyên phá hoại, không lo thiếu công trường để làm.

Tớ có thể nuôi sống Pochita và cậu ấy , nên cậu ấy cũng không cần phải làm công việc đó nữa.

Cậu ấy thích đọc sách, nên lúc tớ ra ngoài làm việc ban ngày, cậu ấy có thể ở nhà ôm Pochita đọc sách, uống trà, sau đó chuẩn bị bữa tối khi tớ sắp về, đứng ở cửa nói với tớ một câu "Mừng anh về nhà".

Cuộc sống như vậy... chẳng phải là tuyệt cú mèo sao!

Miệng Denji bất giác nở nụ cười, hạnh phúc giờ đây thật gần, trong tầm tay với, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa là có thể nắm chặt lấy nó.

Mà tất cả những thay đổi này, đều bắt đầu từ khi gặp cậu ấy.

Lần đầu tiên ăn no, lần đầu tiên được ôm, lần đầu tiên có người ở nhà chờ mình ... Đôi khi Denji còn tự hỏi liệu mình có đang mơ không, nhưng mỗi khi về đến nhà, nhìn thấy cậu ấy vẫn cười như mọi khi, những lo lắng đó dường như lại tan biến.

Nếu cuộc sống như thể mọi ước nguyện đều thành hiện thực này đúng là một giấc mơ, vậy thì hãy để nó kéo dài thêm chút nữa.

Nhìn thấy căn nhà nhỏ đã hiện ra trước mắt, Denji vô thức rảo bước nhanh hơn.

"Souko , tớ về rồi—"

Mở cửa ra, đập vào mắt là một mảng tối đen, Denji không ngạc nhiên.

Tuy Souko có lắp đèn điện cho căn phòng này, nhưng cậu ấy nói để đề phòng đám xã hội đen phát hiện bọn tớ có tiền, bình thường vẫn nên tiết chế một chút. Vì vậy, khi ở nhà một mình, cậu ấy gần như không bật đèn, chỉ đến đêm khuya khi Denji về mới mở.

Nhưng khi Denji vô thức kéo sợi dây đèn sau lưng, lại phát hiện ánh sáng không hề bật lên như tưởng tượng.

"? Bị gì vậy, Souko , cậu có ở—"

"Pochi!"

Ngay lúc Denji thắc mắc mở miệng, cậu bỗng cảm thấy có thứ gì đó chuyển động trong bóng tối, và đang lao nhanh về phía mình, ngay cả Pochita cũng phát ra tiếng kêu kinh ngạc!

Nhưng đã quá muộn, trong khoảnh khắc ngắn ngủi Denji thả lỏng cảnh giác mở cửa, đối phương đã vọt tới trước mặt cậu.

Giây tiếp theo, chỉ nghe một tiếng nổ—

Bụp!

"Sinh nhật vui vẻ, Denji."

"...Hả?"

Denji, người đã vớ lấy Pochita thủ thế chiến đấu, nhìn căn phòng đột nhiên sáng trưng, và vô số ruy băng màu bay lả tả rơi xuống người mình, phát ra âm thanh ngơ ngác.

Sau đó, đôi mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra của cậu nhìn về phía "thủ phạm" gây ra mọi chuyện— cô gái đang cười toe toét cầm ống pháo giấy.

"Sinh... nhật?" Denji chớp mắt, nghi hoặc: "Souko, hôm nay sinh nhật cậu à?"

"Đến sinh nhật mình cũng không nhớ à? Hơi bị thảm đó nha." Thấy não Denji có phần quá tải, Souko nhướng mày, lách người để lộ căn phòng ngăn nắp phía sau.

Khác với cái nhà kho chẳng khác gì đống rác lúc Denji ở một mình năm ngoái, căn phòng hiện tại tuy vẫn rất nhỏ, nhưng lại có vài phần ấm cúng. Sàn nhà sạch sẽ, đồ đạc xếp gọn gàng, nệm giường mềm mại, và trên chiếc bàn nhỏ giữa phòng là một chiếc bánh kem có phần đơn giản... Dù có nói đây là phòng của một đứa trẻ hạnh phúc, e rằng cũng không ai nghi ngờ.

"Vì người về rồi, vậy chuẩn bị ăn thôi. Bánh kem này là do tôi hoàn mỹ đây tự tay làm đó, trước khi ăn nhớ thành tâm cầu phúc cho Souko đại nhân đấy nhé?" Souko chộp lấy Pochita từ tay Denji, vừa xoa xoa bộ lông mềm mượt của Pochita, vừa thong thả ngồi ngay ngắn bên bàn.

"Trước khi ăn nhớ ước đấy, sau đó thổi nến, biết đâu nguyện vọng sẽ thành hiện thực."

"Tớ..."

Denji mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Souko ngồi bên bàn mỉm cười nhìn cậu , gương mặt đó vẫn kiêu ngạo như mọi khi, nhưng cũng ẩn giấu sự dịu dàng mà Denji cảm nhận rất rõ.

"Đây là... lần đầu tiên có người tổ chức sinh nhật cho tớ ..." Denji lẳng lặng ngồi xuống bàn, nhìn chiếc bánh kem trước mặt tuy không đẹp mắt nhưng cực kỳ dụng tâm. "Cái đó... Cảm ơn..."

"Sau này sẽ còn nhiều sinh nhật nữa mà." Souko cười, đẩy chiếc bánh kem đến trước mặt Denji. "Chẳng phải sao?"

Nhưng những sinh nhật sau này cậu còn cười nổi hay không thì lại là chuyện khác~