Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Ước Nguyện - Chương 82: Đau quá, đau quá đi!

Denji đi cà nhắc trên đường.

Mặt mũi bầm dập, quần áo rách nát, không chỉ lấm lem bùn đất mà còn dính cả vết máu.

Người qua đường thấy cậu đều tránh như tránh một con chó hoang bẩn thỉu.

Cậu nắm chặt một xấp yên Nhật nhàu nát trong tay, nhưng số tiền vốn đủ khiến cậu reo hò vui sướng này, giờ lại không thể thay đổi vẻ lầm lì cúi đầu của cậu.

Souko chết rồi.

Ngay trước mắt cậu, bị chém thành từng mảnh.

Lúc chết, cô ấy... thậm chí còn mỉm cười với cậu.

Nhưng mình lại chẳng thể làm gì, chỉ biết trơ mắt nhìn Souko bị giết ngay trước mặt, ngay cả thi thể của cô ấy cũng không thể chôn cất.

Bởi vì khi cậu tỉnh lại từ cơn hôn mê, ngoài vũng máu đã khô khốc và đống tiền vương vãi khắp đất, ngay cả thi thể cũng không còn.

Số tiền này, biết đâu chính là tiền dùng để mua mạng Souko.

...Đùa cái quái gì vậy. Đùa cái quái gì vậy!

Souko vì muốn mình không bị thương nên mới đầu hàng đám đó, là mình đã liên lụy cô ấy.

Denji siết chặt xấp tiền trong tay.

Chó má.

Cả đám khốn nạn đã giết Souko, lẫn bản thân mình, kẻ đã cầm tiền rồi cúp đuôi chạy...

Đều là đồ chó má.

"Yo, đây không phải là Cún con sao?"

Tiếng lốp xe ma sát chói tai dừng lại sau lưng Denji, ngay sau đó, một cái tát trời giáng vỗ vào sau gáy cậu, khiến cậu lảo đảo.

"Thằng nhãi chết tiệt, hôm nay không đi làm, tiền chuẩn bị chưa hả?"

Denji còn chưa kịp đứng vững đã bị túm tóc giật ngược ra sau, kẻ ra tay chính là một tên côn đồ tóc vàng hoe rẻ tiền đang đứng sau cậu.

Nói chính xác hơn, là một tên tép riu dưới trướng chủ nợ xã hội đen mà Denji đang gánh nợ.

Dù bị túm tóc ép ngẩng đầu, Denji nhìn vẻ mặt gớm ghiếc của tên côn đồ, lòng lại bình tĩnh lạ thường.

Kiểu này không thoát được một trận đòn rồi.

Nhưng ngay khi Denji chuẩn bị hứng trọn cú đấm tiếp theo vào mặt, tên côn đồ lại đột nhiên buông tóc cậu ra, khiến cậu ngã sõng soài.

"Cái gì đây, chẳng phải là có tiền sao?"

Tên côn đồ giật lấy xấp tiền từ tay Denji còn đang ngơ ngác, cười toe toét: "Vãi, thằng nhãi chết tiệt mày trúng mánh à!"

"Thôi được, coi như đây là tiền phải nộp của hai hôm nay. Hôm nay tha cho mày, cút đi."

Không thèm hỏi ý kiến Denji nửa lời, tên côn đồ ung dung đếm số tiền đã thuộc về hắn.

"...Trả đây."

"Hả?" Tên côn đồ sửng sốt, như không tin vào tai mình. Hắn vừa bẻ khớp cằm, vừa cau mày nheo mắt nhìn Denji: "Mày vừa nói cái đéo gì?"

"Trả đây." Denji cúi gằm mặt, giọng nói không chút gợn sóng.

Một con cún hạng bét mà dám nói lời phản kháng với hắn, không nghi ngờ gì, đây là một sự khiêu khích, thậm chí là sỉ nhục.

"Xem ra mày ngứa đòn, cần người giúp nới lỏng gân cốt đây mà." Tên côn đồ nhét tiền vào túi, bẻ khớp tay tiến về phía Denji. "Mặt bị đấm sưng vù rồi còn muốn ăn đòn, vậy thì thỏa mãn—"

Không đợi tên côn đồ nói hết câu, nắm đấm của Denji đã bay thẳng đến mặt hắn!

Sau đó bị đạp ngã sõng soài, rồi bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.

Cơ thể vốn đã không khỏe mạnh, giờ lại thêm mình mẩy đầy thương tích, Denji làm sao đánh thắng nổi côn đồ.

Kết quả không cần nói cũng biết, chỉ là một màn bạo hành đơn phương để xả giận mà thôi.

...

Denji khó khăn lết thân hình đầy thương tích về nhà, trời đã về khuya.

Cánh cửa căn nhà gỗ đã biến mất không dấu vết. Nhìn qua khung cửa trống hoác, căn phòng vốn đã có chút ấm cúng, ngăn nắp, giờ đây là một bãi chiến trường.

Ngoài rác rưởi thì không còn gì, hay nói đúng hơn, mọi thứ đều đã biến thành rác.

Có lẽ là do đám người đã giết Souko làm. Denji cũng không biết.

Cậu không nói gì, lẳng lặng bước vào căn nhà nát, rồi ngã vật ra giữa đống phế liệu, nhìn lên trần nhà.

"Pochi...!"

Pochita, con quỷ nhỏ màu cam, dường như nhận ra chủ nhân của mình, nước mắt lưng tròng lách ra từ một góc đống phế liệu, lao về phía Denji.

"Pochita, mày vẫn còn ở đây à."

Cậu ôm chầm lấy Pochita. Con quỷ nhỏ màu cam rõ ràng là rất kích động vì nhiều ngày không gặp, nó vui sướng cọ vào người Denji, phát ra âm thanh vui vẻ.

Hơi ấm này cuối cùng cũng khiến Denji có lại chút sức sống, trên mặt cậu nở nụ cười: "May quá, mày không bị đám đó bắt đi..."

"Pochi!"

Pochita như nhớ ra điều gì, nhảy ra khỏi lòng Denji, lại chui vào góc đống phế liệu, sau đó tha thứ gì đó quay lại, đặt trước mặt Denji như thể dâng báu vật.

Đó là một cây nến bẩn thỉu và một cái bật lửa.

Cái bật lửa chắc là của đám đến đập phá nhà để quên lại.

Nói mới nhớ, Souko hình như chính là vì ra ngoài mua bật lửa, để giúp mình thắp nến ước nguyện...

"Pochi?"

Tiếng gọi của Pochita kéo Denji về thực tại. Đôi mắt nó nhìn cậu đầy phấn khích, cái đuôi sau lưng vẫy không ngừng.

Denji đương nhiên biết nó có ý gì.

Cậu cầm bật lửa lên, chuẩn bị thắp nến, nhưng đột nhiên bị móng vuốt nhỏ của Pochita cản lại.

"Pochi!"

Còn thiếu một người, không thể tự mình thắp nến như vậy—Pochita dường như muốn nói thế.

"...Pochita, Souko sẽ không về nữa đâu."

"Pochi...?"

Đối diện với ánh mắt đầy nghi hoặc của Pochita, giọng Denji chợt nghẹn lại, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nói: "Cậu ấy sẽ không về nữa, nên chúng ta đừng đợi, tự mình ước thôi."

Pochita lắc đầu.

Sao có thể không đợi người nhà mà tự mình ước nguyện được chứ.

Denji hiểu Pochita muốn nói gì, nhưng—

"Souko không còn nữa."

Denji nói: "Cậu ấy chết rồi."

A, nói ra được rồi.

Gì chứ, cũng đâu khó đến thế!

Chẳng phải chỉ là chết thôi sao, bố mẹ cũng đã chết rồi còn gì? Nên bây giờ Souko chết cũng không sao, mình quen rồi.

Đúng, quen lâu rồi.

Nhưng tại sao... mình vẫn khóc?

"...Pochita, Souko không còn nữa..."

"Ở nhà, sẽ không bao giờ có người chờ chúng ta về nữa...!"

Những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng hòa cùng bùn đất lăn dài trên má. Denji ôm chầm lấy Pochita, người thân duy nhất còn lại của mình, giọng nghẹn ngào, khóc không thành tiếng: "Rốt cuộc... phải làm sao mới tốt đây...?"

Không thể cứu được Souko, ngay cả số tiền có được sau khi Souko bị giết cũng không giữ nổi.

Không có sức mạnh báo thù, thậm chí còn không biết phải báo thù ai.

Bất kể là lúc gánh món nợ khổng lồ, hay lúc bị Quỷ cắn suýt chết, thậm chí là lúc bán nội tạng của mình, cũng chưa bao giờ cậu thấy tuyệt vọng như lúc này.

Lần đầu tiên trong đời, Denji căm hận sự bất lực của mình đến thế.

[Năng lượng +100000]

"?"

Souko đang mải "chiến" với Lynel trong game, thấy thông báo hiện lên thì ngẩn ra: "Lại là cao thủ nào đây?"

"Thôi kệ, là ai cũng không ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của ta..."