Chương 21: Cậu là ác ma sao?
Liễu Tư Vũ đang tản bộ một mình trên con phố ẩm thực, nơi mà mấy hôm trước cô đã tình cờ gặp Lăng Phàm.
Kể từ lần chạm mặt đó, cô lờ mờ có linh cảm rằng mình sẽ còn gặp lại cậu ấy ở đây.
Liễu Tư Vũ bắt đầu tự hỏi, phải chăng mình đã bị ma xui quỷ khiến rồi hay không.
Chiều hôm qua, khi hẹn Tiết Linh Vân ăn tối, đôi chân cô cũng vô thức bước đến con phố này. Thế nhưng hôm qua cô không gặp được cậu, điều đó khiến trong lòng dấy lên chút hụt hẫng.
Trong suốt những năm cấp hai tiếp xúc với Lăng Phàm, cậu giống như một cơn mộng mị, len lỏi vào cuộc sống thường nhật của cô từ lúc nào không hay.
Giọng nói và nụ cười của Lăng Phàm đã khắc sâu vào tâm trí, khiến cô chẳng thể nào xua đi được.
"Vậy thì, tối nay ăn gì đây..." Liễu Tư Vũ nhìn những hàng quán san sát khắp phố, nhưng bản thân lại chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
Đúng lúc này, Liễu Tư Vũ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Lăng Phàm lúc này đang lắc lư cái đầu nhìn đông ngó tây, vẻ mặt có chút sầu não.
Đồ ăn bày bán dọc đường khiến Lăng Phàm hoa cả mắt, nhất thời cậu không biết rốt cuộc nên ăn cái gì.
Cái gì cũng muốn ăn, nhìn cái nào cũng thấy ngon. Lăng Phàm, người trước giờ chưa từng mắc chứng "khó lựa chọn", bỗng cảm thấy đau cả đầu.
Lúc này, một bóng người nhỏ nhắn rón rén tiến lại sau lưng Lăng Phàm.
"Đoán xem tớ là ai nào?" Một đôi bàn tay nhỏ nhắn che kín hai mắt Lăng Phàm, xúc cảm trơn mịn từ làn da truyền đến não bộ cậu, còn mang theo chút hơi ấm.
"Liễu Tư Vũ." Dựa vào giọng nói, Lăng Phàm đoán ra ngay đối phương là ai.
"Thông minh ghê, đoán đúng rồi nha~ Tối nay cậu muốn ăn gì, tớ mời." Liễu Tư Vũ buông tay ra, chắp tay sau lưng, khẽ nghiêng đầu nhìn Lăng Phàm.
"Giọng của cậu tớ nghe suốt gần ba năm rồi, vừa nghe là nhận ra ngay thôi mà."
"Nhắc mới nhớ, tớ đang sầu vì không biết ăn gì đây, hay là cậu chỉ điểm cho tớ chút đi?" Lăng Phàm nghe vậy liền quay đầu lại, nhìn Liễu Tư Vũ đang đứng phía sau.
"Vậy cậu đi theo tớ."
"Cung kính không bằng tuân mệnh."
Sau đó, Liễu Tư Vũ và Lăng Phàm kẻ trước người sau, đi đến một cửa hàng Pizza thuộc chuỗi thương hiệu toàn cầu.
"Tóm lại là tối nay chúng ta ăn cái bánh bột nướng to đùng này hả?" Lăng Phàm nhìn tấm biển hiệu hào nhoáng trước cửa tiệm.
"Ái chà chà, Lăng công tử của chúng ta cảm thấy tủi thân đấy à?" Liễu Tư Vũ vừa nói, vừa lặng lẽ đặt tay lên eo Lăng Phàm.
Trong mắt người ngoài, cảnh tượng này trông cứ như Liễu Tư Vũ đang ôm eo Lăng Phàm vậy.
"Đâu có... Vãi chưởng, nữ hiệp tha mạng, đau quá đi mất!" Một cơn đau thấu trời xanh truyền đến từ vùng eo, khiến Lăng Phàm nhảy dựng lên, thoát khỏi phạm vi tấn công của Liễu Tư Vũ.
"Làm gì có, tớ còn chưa dùng sức mà."
"Liễu Tư Vũ, cậu là ác ma sao? Máu của cậu chắc chắn là màu đen rồi!" Lăng Phàm cảm thấy chỗ vừa bị véo chắc chắn đã tím bầm.
"Lăng Phàm, cậu nói gì thế hả, tớ đáng ghét đến vậy sao?" Liễu Tư Vũ dời gót ngọc, sắp lại gần sát bên người Lăng Phàm trong gang tất.
"Đừng đừng, bình tĩnh chút đi thiên sứ của tớ, có gì chúng ta từ từ nói." Lăng Phàm vội vàng sải một bước dài, chuồn thẳng vào trong tiệm Pizza.
Đúng là một cô nàng đanh đá tùy hứng, một lời không hợp là động tay động chân ngay. Lăng Phàm cảm thấy mình đâu có nói sai gì, quả thực càng ngày càng không đoán nổi suy nghĩ của Liễu Tư Vũ.
Thấy vậy, Liễu Tư Vũ cũng đi theo Lăng Phàm vào trong.
Giờ khắc này, Lăng Phàm bỗng vô cùng nhớ nhung Tô Mạt Nhiên ngoan ngoãn và Hứa Yên Nhiên sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu.
Nghĩ đến đây, Lăng Phàm vội vàng mở bảng hệ thống ra, phát hiện cú véo vừa rồi của Liễu Tư Vũ không được tính vào phần "tổn thương do con người gây ra".
Vậy rốt cuộc cái tổn thương này được tính toán kiểu gì đây...
"Lăng Phàm, cậu có yêu cầu gì về khẩu vị không?" Trong lúc Lăng Phàm đang thả hồn lên mây, Liễu Tư Vũ đang gọi món liền lấy ngón tay chọc chọc vào người cậu.
"Tớ không có gì phải kiêng khem cả, cứ gọi giống cậu là được."
"Thế à, vậy tớ gọi phần giống tớ nhé." Giọng Liễu Tư Vũ nghe có vẻ rất nhẹ nhàng, vui tươi.
Sao nghe giọng cô ấy có vẻ vui thế nhỉ.
Lăng Phàm cảm thấy mình càng ngày càng không hiểu nổi con gái.
Xem ra cần phải nâng cao chỉ số Trí Lực trên bảng hệ thống thôi, Lăng Phàm thầm nhắc nhở bản thân.
Khóe mắt cậu liếc qua chiếc máy tính bảng dùng để gọi món.
...Liễu Tư Vũ ăn khỏe thật đấy.
Câu này thì dù có cho Lăng Phàm ăn gan hùm mật gấu cậu cũng không dám thốt ra khỏi miệng.
"Xem ra cậu thường xuyên đến phố này ăn uống nhỉ, Liễu Tư Vũ." Lăng Phàm quyết định tìm chủ đề nói chuyện, cứ ngồi im lúng túng thế này cũng không phải cách hay.
"Sao cậu lại hỏi thế?"
"Tớ tổng cộng mới đến con phố này có hai lần, cả hai lần đều gặp cậu, hơn nữa nhìn cậu gọi món có vẻ rất thành thạo..." Tỷ lệ gặp mặt một trăm phần trăm trong mắt Lăng Phàm tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên.
"Nhà tớ ở cách đây không xa lắm, với lại tớ và Tiết Linh Vân cũng hay đến đây ăn." Xem ra linh cảm của mình chuẩn thật, biết ngay là sẽ còn gặp lại cậu ấy mà.
Liễu Tư Vũ thầm vui trong lòng, trực giác của con gái quả nhiên không sai.
"Mang khăn tay riêng tư của Tiết Linh Vân về nhà, lại còn quan tâm đến tớ như thế, quan sát kỹ lưỡng như thế, Lăng Phàm, có phải cậu đang có tư tưởng biến thái gì với tớ không đấy?" Liễu Tư Vũ đột nhiên nhìn Lăng Phàm với vẻ mặt đầy cảnh giác.
Lăng Phàm nghe xong thì giật nảy mình.
Cái tội danh này cậu không gánh nổi đâu.
"Một tí tẹo cũng không có nha lớp trưởng, có trời đất chứng giám, khăn tay của Tiết Linh Vân là tớ mang về giặt giúp cậu ấy thật, tuyệt đối không có ý đồ gì khác." Lăng Phàm vội vàng giải thích rõ ràng.
Sau đó, Lăng Phàm lén liếc nhìn vóc dáng nhỏ nhắn kiểu loli của Liễu Tư Vũ, bất giác lắc đầu ngao ngán, rồi quay sang nhìn cô nhân viên phục vụ bên cạnh.
Dường như đã chú ý đến hành động nhỏ này của Lăng Phàm, Liễu Tư Vũ không nói gì, nhưng Lăng Phàm bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành.
Ngay khi Lăng Phàm định phản ứng, bàn tay nhỏ bé của Liễu Tư Vũ đã mò tới, nắm chặt lấy tay cậu. Cô nhìn Lăng Phàm, ánh mắt biết cười, chan chứa thâm tình.
Ngay sau đó, Liễu Tư Vũ nhấc chân dưới gầm bàn lên, dồn sức đạp mạnh xuống chân Lăng Phàm.
"Lớp trưởng ơi, giày tớ mới thay chưa được mấy ngày, khó giặt lắm đó..." Lăng Phàm nén đau, bất lực nói với con tiểu ác ma trước mặt.
"Không sao đâu nè, thứ Ba tuần sau tớ giặt giúp cậu là được chứ gì."
"Thôi thôi, chút chuyện nhỏ này không dám làm phiền lớp trưởng đại nhân." Lăng Phàm cảm thấy tốt nhất là nên tránh xa Liễu Tư Vũ ra. Trong mắt Lăng Phàm lúc này, trên đầu Liễu Tư Vũ đã mọc ra cặp sừng ác quỷ, cái đuôi ác ma phía sau đang không ngừng lắc qua lắc lại.
"Vậy tớ đạp thêm mấy cái nữa nhé."
"Ngày mai tớ đổi giày rồi mang đến cho cậu." Lăng Phàm chưa bao giờ cảm thấy khát vọng sống của mình mãnh liệt đến thế.
"Lát nữa tớ theo cậu về nhà, cậu thay xong rồi đưa trực tiếp cho tớ luôn." Liễu Tư Vũ không chút do dự đưa ra đề nghị.
Lời đề nghị này dường như đã được Liễu Tư Vũ tính toán từ trước.
"Thôi khỏi, nhà tớ xa lắm, lại còn bừa bộn nữa, với lại cậu là con gái con lứa đến nhà con trai cũng không tiện lắm đâu." Đầu Lăng Phàm lắc như cái trống bỏi.
"Vậy cũng được, thế chúng ta trao đổi số điện thoại đi? Học chung bao lâu nay mà tớ vẫn chưa có số của cậu."
Lăng Phàm nghe vậy thì ngẩn người ra một chút.
Việc Liễu Tư Vũ không đôi co thêm về vấn đề kia khiến Lăng Phàm có chút bất ngờ.
"Cái này thì không thành vấn đề, cậu buông tay tớ ra trước đã." Liễu Tư Vũ nghe xong liền buông lỏng tay Lăng Phàm ra.
Cô nhân viên phục vụ bên cạnh nhìn thấy Liễu Tư Vũ và Lăng Phàm nắm tay thân mật, lại còn trò chuyện vui vẻ, trong lòng không khỏi ngưỡng mộ.
Đúng là một cặp tình nhân thắm thiết mà.
Tiếc là Lăng Phàm không biết suy nghĩ của cô nhân viên, nếu không chắc cậu sẽ lăn đùng ra chết ngay tại chỗ mất.
Thời gian nhanh chóng trôi qua trong những câu chuyện phiếm giữa Liễu Tư Vũ và Lăng Phàm. Dưới ánh mắt không thể tin nổi của nhân viên phục vụ, Liễu Tư Vũ đứng dậy thanh toán, sau đó kéo tay Lăng Phàm rời khỏi nhà hàng.
Khóe miệng Lăng Phàm giật giật, nhưng cũng đành để mặc cô nàng lôi đi.
"Vậy mai gặp lại nhé Liễu Tư Vũ, cảm ơn bữa ăn của cậu." Sau khi hai người đi song song được một đoạn, Lăng Phàm xem giờ, cảm thấy đã đến lúc phải về.
"Ừm, ngày mai gặp lại~." Liễu Tư Vũ nghe vậy liền buông tay Lăng Phàm ra.
Lăng Phàm nghĩ đến việc tối nay còn phải dẫn đám lười biếng trong công hội đi khai hoang, nên sau khi chào tạm biệt Liễu Tư Vũ, cậu không nán lại thêm mà quay người rời đi.
Liễu Tư Vũ lại không hề rời đi. Cô khẽ nghiêng đầu, đứng nguyên tại chỗ lẳng lặng nhìn theo bóng lưng Lăng Phàm.
Mãi cho đến khi bóng dáng Lăng Phàm sắp biến mất khỏi tầm mắt, cô mới lặng lẽ bám theo sau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
