Chương 20: Mười tiếng cuối cùng (2)
"Hi hi... Lăng Phàm quả nhiên vẫn đồng ý với mình thôi." Hứa Yên Nhiên cúp máy, trên mặt vương lại một ráng hồng, tâm trạng vô cùng tốt.
Vừa quay đầu lại, cô phát hiện Sở Nghiên đang ở bên cạnh, tay che cái miệng nhỏ khẽ nhếch, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ kinh ngạc.
"Tiểu Nghiên, sao cậu lại có biểu cảm đó, có chuyện gì sao?"
"Không có gì đâu, chỉ là hiếm khi thấy Yên Nhiên cậu như thế này. Vừa rồi là điện thoại của ai vậy?" Hứa Yên Nhiên rất ít khi nói chuyện với con trai, Sở Nghiên biết rõ điều đó. Đối với những nam sinh theo đuổi mình, Hứa Yên Nhiên đều chọn cách không thèm để ý.
Vậy mà chàng trai ở đầu dây bên kia, không những được Hứa Yên Nhiên cài đặt nhạc chuông riêng, mà còn khiến cô dùng giọng điệu dịu dàng đến thế để nói chuyện.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Sở Nghiên có chút kỳ lạ. Giọng nói ở đầu dây bên kia khiến Sở Nghiên cảm thấy hơi quen tai, cô cảm giác như mình vừa mới nghe thấy giọng nói này gần đây thôi.
"Vừa nãy... là thầy giáo dạy kèm gọi cho tớ." Hứa Yên Nhiên do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định nói cho Sở Nghiên biết.
"Là thầy giáo dạy cậu vào chiều thứ Bảy hàng tuần đó hả? Anh ấy tên là Lăng Phàm sao? Nghe giọng có vẻ còn rất trẻ."
"Ừm, anh ấy là học sinh lớp 9 trường Đức Dục."
"Học sinh mà đã đi dạy kèm cho cậu rồi sao? Vậy thì anh ấy giỏi thật đấy... Thành tích của cậu tiến bộ nhanh như vậy là nhờ anh ấy à?"
"Đúng vậy, Lăng Phàm rất lợi hại, thành tích xuất sắc, người cũng rất tốt nữa."
"Anh ấy là người quan tâm tớ nhất." Suy nghĩ một chút, Hứa Yên Nhiên lại bồi thêm một câu.
Hứa Yên Nhiên hoàn toàn không để ý rằng khi nhắc đến Lăng Phàm, một sự ấm áp xuất phát từ tận đáy lòng đã hiện lên trên khuôn mặt cô.
Nhưng tất cả những điều này đều được Sở Nghiên thu vào trong mắt.
Cô và Hứa Yên Nhiên chơi với nhau từ hồi tiểu học, đến nay đã là lớp 8.
Cô chưa từng thấy Hứa Yên Nhiên khi nhắc đến một người nào đó mà gương mặt lại bừng sáng như ánh mặt trời, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ như vậy.
"Lợi hại đến thế sao... Nhưng mà tớ mới là lần đầu tiên thấy Yên Nhiên đánh giá cao một người con trai như vậy đấy." Sở Nghiên dựa vào những kết luận rút ra từ việc đọc tiểu thuyết thiếu nữ, cảm thấy Hứa Yên Nhiên chắc chắn đã bị Lăng Phàm kia hớp hồn rồi.
"Thế... thế hả, tớ cảm thấy mình nói chuyện kỳ lạ lắm sao..."
"Đều tại cậu đó Tiểu Nghiên." Hứa Yên Nhiên cảm thấy má mình nóng bừng.
Chắc bây giờ mặt mình đỏ lắm nhỉ...
"Hi hi... Vậy tuần sau tớ nhất định phải đến nhà Yên Nhiên mới được. Được cậu đánh giá xuất sắc như thế, tớ cũng muốn gặp mặt Lăng Phàm kia xem sao. Nếu anh ấy có thể phụ đạo giúp tớ nâng cao thành tích một chút thì tốt quá." Thành tích của Sở Nghiên cũng không được tốt lắm, dường như nghĩ tới điều gì, cô lại hỏi Hứa Yên Nhiên một câu.
"Yên Nhiên, cậu sẽ không để ý chứ?" Sở Nghiên có chút căng thẳng nhìn Hứa Yên Nhiên.
"Không sao đâu, cậu cứ tới là được, tớ không để ý đâu." Hứa Yên Nhiên nhìn bạn thân, thốt ra một câu trái lòng.
Thực ra cô có chút để ý. Sở Nghiên thực sự rất dễ thương, nếu để cô ấy tiếp cận Lăng Phàm...
Hứa Yên Nhiên lắc đầu, cưỡng ép bản thân rũ bỏ ý nghĩ này ra khỏi đầu.
"Đúng rồi Tiểu Nghiên, khu nhà cậu có cô gái nào tên là Mạt Nhiên không? Chắc cũng trạc tuổi bọn mình."
"Để tớ nghĩ xem..." Sở Nghiên nghe vậy liền trầm ngâm một lúc, Hứa Yên Nhiên cũng không hối thúc cô.
"Có một người, tên là Tô Mạt Nhiên. Nghe mẹ tớ nói bối cảnh gia đình em ấy rất thâm sâu, hơn nữa thành tích cũng rất tốt. Hiện giờ em ấy đang học lớp 6 trường Đức Dục, hình như còn ở trong lớp nâng cao nữa." Nhà Sở Nghiên có nền tảng trong giới chính trị rất sâu, hơn nữa dường như có chút giao thiệp với nhà Tô Mạt Nhiên, nên Sở Nghiên cũng có hiểu biết đôi chút về chuyện của Tô Mạt Nhiên.
Phụ huynh nói chuyện phiếm với nhau, việc so bì con cái là chuyện bình thường như cơm bữa.
"À đúng rồi, vốn dĩ thành tích em ấy không tốt đến thế đâu, nhưng hồi lớp 5 có tìm được một gia sư, từ đó về sau thành tích tăng vọt nhanh đến dọa người." Sở Nghiên lại nhớ ra điều gì đó bèn bổ sung thêm một câu.
"Hóa ra là vậy, tớ biết rồi, cảm ơn Tiểu Nghiên." Hứa Yên Nhiên nói xong liền tinh nghịch chớp chớp đôi mắt to tròn.
"Hồi đó mẹ cũng bảo tớ tìm gia sư, thử mấy người tớ đều không hài lòng, sau đó tớ từ chối luôn. Tự nhiên tớ thấy mong chờ đến chiều thứ Bảy quá đi." Trong đầu Sở Nghiên hiện lên cảnh tượng sáng hôm qua va vào lòng Lăng Phàm, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng, cô cảm thấy mình sẽ còn gặp lại chàng trai đó.
Hứa Yên Nhiên nghe vậy, trong lòng có chút không thoải mái.
"Tiểu Nghiên, chúng ta đi tìm chỗ nào ăn chút gì đi, bụng tớ hơi đói rồi." Hứa Yên Nhiên không muốn tiếp tục thảo luận về Lăng Phàm với bạn thân nữa, cố ý lảng sang chuyện khác, kéo tay Sở Nghiên đi về phía trước.
Đi ngang qua một cửa hàng quần áo, Hứa Yên Nhiên liếc nhìn một cái, phát hiện một bộ đồ rất hợp gu của cô.
Bộ đồ này, rất hợp với Lăng Phàm, anh ấy mặc vào chắc chắn sẽ rất đẹp trai.
Hứa Yên Nhiên thầm ghi nhớ địa chỉ cửa hàng quần áo này.
Chớp mắt một cái, thời gian đã điểm sáu giờ chiều.
Trong khoảng thời gian này, Lăng Phàm liên tục lướt xem một số video hướng dẫn trên mạng, cũng như tự mình đi theo đội ngẫu nhiên để trải nghiệm thực tế một chút. Sau đó cậu mở QQ của mình lên, bấm vào nhóm chat của công hội [Vinh Diệu Thánh Điện].
Thời Quang: "Tôi nghĩ tôi biết cách đánh ba con BOSS đầu rồi."
Thu Diệp Lạc: "Thật không Thời Quang?"
Thời Quang: "Tôi nghĩ tỷ lệ thành công khi hạ ba con BOSS đầu rơi vào khoảng tám mươi phần trăm, có thể sẽ bị quét sạch khoảng ba đến năm lần."
Thu Diệp Lạc: "Ba năm lần không thành vấn đề. Đã có tám phần chắc chắn thì ngon ăn rồi, tôi đi tập hợp anh em đây."
Dạ Sanh Ca: "Ái chà, Thời Quang cuối cùng ông cũng chịu đến gánh bọn tôi bay rồi sao."
Thời Quang: "...Chiều nay tôi có xem qua video khai hoang của người khác, lại tự mình đi theo đội ngẫu nhiên để ăn hành mấy đợt, coi như là nắm được rồi."
Tranh Tiểu Thi: "Tôi cũng muốn đi, mang tôi theo với."
Thời Quang: "Không phải cô bảo tối Chủ Nhật không có thời gian onl sao, bảo là hôm sau phải đi học mà."
Tranh Tiểu Thi: "Mặc kệ mặc kệ, ông đi thì tôi cũng đi."
Vị Ương: "Tranh Tiểu Thi, tôi nhớ cô bảo là cô nghỉ chơi với Thời Quang rồi cơ mà."
Tranh Tiểu Thi: "Tôi có nói mà, nhưng mà tôi làm không được, cho nên dứt khoát bỏ cuộc luôn rồi."
Vị Ương: "......"
Dạ Sanh Ca: "......"
Thu Diệp Lạc: "......"
Thời Quang: "......"
Lời phụ nữ quả nhiên không thể tin được, Lăng Phàm thầm gật đầu, sau này phải chú ý nhiều hơn mới được, tránh để bị thiệt thòi.
Độ tuổi của đám chiến hữu trên mạng này của Lăng Phàm không đồng đều. Như Mạc Mạt Mạch, Vị Ương, Thu Diệp Lạc là đang học đại học. Dạ Sanh Ca thì là người đã đi làm. còn vài người chưa onl thì có người đang học cấp ba.
Không Thành, Cựu Mộng, Tranh Tiểu Thi thì đang học cấp hai.
Còn về phần Lăng Phàm, có người từng hỏi, nhưng đều bị cậu nói qua loa cho xong chuyện.
Điều này khiến những người khác có chút ngứa răng.
Trong voice chat, giọng Lăng Phàm nghe có vẻ hơi non nớt, nhưng cách nói chuyện lại già dặn, nhìn nhận vấn đề thấu đáo. Khả năng thao tác game, năng lực chỉ huy và phân tích cục diện của cậu lại là người mạnh nhất trong đám.
Cho nên mọi người đều cảm thấy Lăng Phàm là một tên quái thai.
Thời Quang: "Vậy tối nay Tranh Tiểu Thi cũng đi đi. Vấn đề tổ chức nhân sự thì Thu Diệp Lạc phụ trách nhé, tôi đi ăn tối cái đã, bảy giờ bốn mươi tập hợp."
Thu Diệp Lạc: "OK."
Những người khác cũng không có ý kiến gì. Mặc dù ngày mai là thứ Hai, nhưng nói cho cùng, bọn họ cũng là game thủ.
Phó bản mới, trang bị mới, phần thưởng cho người First Clear, đối với game thủ mà nói, luôn tràn đầy sức cám dỗ.
Lăng Phàm đương nhiên cũng không ngoại lệ, hơn nữa cậu còn phải đợi phần thưởng nhiệm vụ hệ thống vào lúc 12 giờ đêm.
Linh Hồn Bảo Hộ, dù là ở thế giới kiếp trước, đây cũng là đạo cụ bảo mệnh vô thượng, có thể chống đỡ bất kỳ loại sát thương vật lý nào một lần.
Nói cách khác, bất kể sát thương vật lý trong một lần tấn công có mạnh đến đâu, đều sẽ bị chặn lại.
Vừa nghĩ đến đây, dù là người có tâm tính vững như bàn thạch, Lăng Phàm cũng không kìm được vẻ vui mừng hiện rõ lên mặt.
Sau đó, Lăng Phàm đi tắm rửa, thay một bộ quần áo, chuẩn bị ra ngoài giải quyết vấn đề bữa tối của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
