Chương 26: Buổi sáng thứ Hai
Lăng Phàm vừa mới nằm bò ra bàn chưa được bao lâu thì giờ tự học buổi sáng đã bắt đầu. Lam Tiểu Nguyệt như thường lệ bước vào lớp, nhìn thấy ba mươi chín học sinh đều đang chăm chỉ học tập, cô không khỏi lộ ra vẻ hài lòng. Tại sao lại là ba mươi chín người ư? Bởi vì có một con sâu làm rầu nồi canh đang trà trộn trong đó.
Khi ánh mắt cô quét đến chỗ Lăng Phàm, khóe mắt bất giác giật giật vài cái, nụ cười trên môi cũng dần tắt ngấm.
Cái thằng nhóc Lăng Phàm này, cả lớp chỉ có nó là lười nhất. Ba năm cấp hai sắp kết thúc rồi, giáo viên bộ môn không ít lần phàn nàn với cô về việc Lăng Phàm ngủ gật và mất tập trung trong giờ học.
Hơn nữa kỳ thi chuyển cấp lên cấp ba đang cận kề, các bạn học khác đều đang nỗ lực ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi, còn cậu ta thì hay rồi, cứ như người vô sự, ngang nhiên ngủ trong lớp.
Vì chuyện này, cô thường xuyên gọi Lăng Phàm lên văn phòng uống trà, nhưng tên này cứ tai trái vào tai phải ra, ngoan ngoãn được vài ngày rồi đâu lại vào đấy.
Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, nói cũng bằng thừa.
Lam Tiểu Nguyệt từng nghĩ đến việc đi thăm nhà, nhưng Lăng Phàm sống một mình, từ nhỏ đến lớn đều cô đơn lẻ bóng, ngay cả người giám hộ cũng không có, cô biết đi đâu mà thăm hỏi bây giờ.
Nói đi cũng phải nói lại, Lăng Phàm ngủ thì ngủ, mất tập trung thì mất tập trung, nhưng cậu chưa bao giờ gây ảnh hưởng đến người khác, hơn nữa thành tích của Lăng Phàm lại cực kỳ ổn định, điều này khiến cô có cảm giác không biết phải xử lý thế nào.
Lăng Phàm không chỉ tham gia lớp phụ đạo ở trường dạy thêm giúp cô nở mày nở mặt, mà còn đang dạy kèm cho con gái của bạn thân cô là Tô Văn. Thành tích của Tô Mạt Nhiên có thể tiến bộ nhanh như vậy, công lao của Lăng Phàm là rất lớn. Lam Tiểu Nguyệt ngẫm nghĩ kỹ lại, hình như chính mình còn đang nợ Lăng Phàm một đống ân tình.
Hai da, thôi thì mặc kệ cậu ta vậy. Lam Tiểu Nguyệt lắc đầu đầy bất lực, kiểu học sinh cấp hai như thế này, e là cả thế giới cũng chẳng tìm được mấy người.
Liễu Tư Vũ lơ đãng nhìn thấy chủ nhiệm Lam Tiểu Nguyệt với vẻ mặt phức tạp, lúc thì gật đầu lúc lại lắc đầu, bèn nhìn theo ánh mắt của cô và phát hiện ra Lăng Phàm đang ngủ say sưa, không nhịn được phải che miệng cười trộm.
Nghĩ đến đây, dường như nhớ ra điều gì đó, Lam Tiểu Nguyệt bước về phía Lăng Phàm.
Tiết Linh Vân thấy Lam Tiểu Nguyệt đi về hướng này, vội vàng quay đầu lay lay Lăng Phàm đang ngủ.
"Tiết Linh Vân, cậu làm cái trò gì thế? Có phải tớ lại chảy nước miếng không? Lần này để tớ tự lau, không cần khăn tay của cậu nữa đâu, khăn tay của cậu giặt khó lắm, tớ giặt mất hơn nửa tiếng đồng hồ, mệt chết đi được." Lăng Phàm đang ngủ ngon lành, kết quả bị Tiết Linh Vân cắt ngang giấc mộng ngàn thu, mơ mơ màng màng nhìn cô bạn vừa đánh thức mình, trên khuôn mặt ngái ngủ viết đầy vẻ khó hiểu.
"Cậu... cậu... cậu... Chủ nhiệm đi tới chỗ cậu kìa, nói không chừng lại gọi cậu lên văn phòng đấy!" Tiết Linh Vân tức đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nói năng cũng bắt đầu lắp bắp.
"Hóa ra là 'Lão Ban' tìm tớ à, không sao, đợi cô ấy đến rồi tính." Lăng Phàm đáp lại một câu, rồi lại chuẩn bị nằm xuống ngủ tiếp.
"Cô ấy đến nơi rồi, đang đứng ngay sau lưng cậu đấy." Tiết Linh Vân nhìn cậu với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Lam Tiểu Nguyệt nghe cuộc đối thoại của hai người, vẻ mặt dở khóc dở cười.
Thằng nhóc Lăng Phàm này đúng là hết thuốc chữa mà! Lam Tiểu Nguyệt cảm thấy nỗi khổ tâm của mình coi như đổ sông đổ biển hết.
Cô để Tiết Linh Vân ngồi trước Lăng Phàm là có chút ý đồ muốn hai bên thúc đẩy lẫn nhau, chủ yếu là hy vọng tính cách cởi mở của Tiết Linh Vân có thể cứu vãn được "kẻ lười biếng" Lăng Phàm này một chút. Kết quả tính cách của Tiết Linh Vân chẳng ảnh hưởng gì được tới Lăng Phàm, ngược lại Lăng Phàm lại giúp đỡ Tiết Linh Vân trong việc học tập.
Đây có được tính là "vô tâm cắm liễu liễu lại xanh" không nhỉ?
Cảm thấy hơi đau đầu, Lam Tiểu Nguyệt vỗ vỗ vai Lăng Phàm. Nhờ sự nhắc nhở của Tiết Linh Vân, Lăng Phàm biết ai đang vỗ mình, vội vàng dụi dụi mắt, cố tỏ ra tỉnh táo một chút.
"Em chào cô, buổi sáng tốt lành ạ!"
"Đừng dụi nữa, lát nữa em cứ ngủ tiếp đi. Trưa nay cô có việc muốn nói với em, học xong tiết cuối buổi sáng thì em xuống văn phòng gặp cô một lát." Lam Tiểu Nguyệt nhìn bộ dạng này của Lăng Phàm, vừa bực mình vừa buồn cười.
"Hả? Ồ, vâng ạ, em biết rồi." Lăng Phàm gật đầu, đầu óc vẫn còn mù mờ.
Thấy Lăng Phàm đồng ý, Lam Tiểu Nguyệt rời khỏi chỗ ngồi của cậu, đi dặn dò cán bộ lớp và lớp trưởng vài câu rồi rời khỏi phòng học.
"Lăng Phàm, chủ nhiệm tìm cậu có việc gì thế?" Nhìn thấy Lam Tiểu Nguyệt ra khỏi lớp, Tiết Linh Vân lén quay sang hỏi Lăng Phàm.
"Tớ cũng chẳng biết nữa, bản thân tớ còn đang mơ hồ đây."
"Liệu có phải sắp thi chuyển cấp rồi không? Cô ấy muốn làm công tác tư tưởng cho cậu? Tớ nhớ lớp mình ngoài cậu ra thì ai cũng từng bị cô ấy gọi đi nói chuyện rồi." Giọng của Vương Hạo truyền đến từ phía sau.
"Cậu nói thế cũng có khả năng lắm." Lăng Phàm cảm thấy lời Vương Hạo nói cũng có vài phần đạo lý.
"Cơ mà cậu cũng là một quái thai, ngày nào cũng ngủ gà ngủ gật, bài tập thì không làm, thế mà thành tích chẳng có chút dấu hiệu thụt lùi nào. Nhìn cách cậu giải đề cho Tiết Linh Vân, tớ thấy cậu còn hiểu biết nhiều hơn tớ đấy." Vương Hạo đẩy gọng kính, dùng ánh mắt quái dị nhìn Lăng Phàm.
Vương Hạo xếp hạng trong top 10 của lớp, Lăng Phàm thì ổn định ở vị trí thứ 20. Nhưng vì là lớp chọn nên chênh lệch điểm số rất nhỏ, khoảng cách tổng điểm giữa cậu ta và Lăng Phàm cũng chỉ loanh quanh mười điểm mà thôi.
"Đúng đấy, Lăng Phàm truyền thụ cho tớ ít bí quyết đi, tớ cũng muốn nâng cao thành tích một chút." Tiết Linh Vân tràn đầy mong đợi nhìn Lăng Phàm, cô nàng đang có chút nguy cơ đội sổ, kỳ thi tháng trước cô xếp thứ 35.
"Đừng nhìn tớ, nhìn rồi cậu cũng không học được đâu. Với lại điểm số của chúng ta chênh lệch có bao nhiêu đâu, tớ với cậu cũng sàn sàn nhau mà." Lăng Phàm vội vàng xua tay. Chẳng lẽ lại bảo Tiết Linh Vân là do Trí lực của cậu không đủ, chỉ số trên bảng hệ thống thấp quá sao? Khoan nói đến việc cậu hoàn toàn không nhìn thấy chỉ số Trí lực của Tiết Linh Vân, cho dù có thấy thì cậu cũng không thể nói toạc ra như vậy được.
"Tiết Linh Vân, cậu tìm tớ này, để tớ chỉ điểm cho cậu vài chiêu." Giọng nói có chút tùy tiện của Vương Hạo vang lên.
"Không thèm, cậu làm sao mà dạy hay bằng Lăng Phàm được. Với lại tớ không muốn chơi game đến mức biến thành bốn mắt đâu." Tiết Linh Vân từ chối thẳng thừng, không chút do dự.
Vương Hạo cảm thấy đầu gối mình vừa trúng một mũi tên.
"Tiết Linh Vân, cậu nói chuyện phũ thật đấy. Lăng Phàm, cậu làm bài tập chưa? Lát nữa Nhậm Tuyết Tình lại đến tìm cậu gây sự đấy." Vương Hạo lên tiếng nhắc nhở Lăng Phàm.
Nhậm Tuyết Tình là cán sự học tập của lớp. Vì cái thói xấu không nộp bài tập của Lăng Phàm, ngoại trừ Liễu Tư Vũ ra thì Nhậm Tuyết Tình là người tìm cậu nhiều nhất.
"Không hoảng, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cô ấy đến thì tớ bảo là tớ quên mang." Lăng Phàm bày ra bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi, chuẩn bị nằm xuống ngủ tiếp.
"......" Vương Hạo nhìn Lăng Phàm, nhất thời cứng họng.
"Cái cớ này cậu dùng suốt gần ba năm rồi, có thể đổi cái nào mới mẻ hơn chút không?" Tiết Linh Vân cảm thấy nếu mình là cán sự học tập, gặp phải kiểu bạn học như Lăng Phàm chắc cũng đau đầu lắm.
"Vậy thì nói là tớ chưa viết, ăn ngay nói thật, chẳng phải thầy cô luôn dạy chúng ta phải trung thực sao." Lăng Phàm xoa xoa cằm, cảm thấy lừa người mãi cũng không tốt, dứt khoát thành thật một lần xem sao.
"Phụt... Khụ khụ khụ khụ..."
"Vương Hạo, cậu đừng có trở thành người đầu tiên trong thế kỷ mới bị sặc nước chết nhé, còn cả đống thiếu nữ xinh đẹp đang chờ cậu đến giải cứu đấy." Lăng Phàm vừa nghe tiếng là biết Vương Hạo bị sặc, vội vàng bồi thêm một đao.
"Lăng Phàm, cậu đúng là..." Tiết Linh Vân nói xong liền giật lấy vở bài tập của Lăng Phàm.
"Thôi đừng, không viết thật sự cũng chẳng sao đâu, chẳng lẽ tớ không làm bài tập mà nhà trường đuổi học tớ chắc." Lăng Phàm vừa nhìn là biết Tiết Linh Vân định chép bài tập giúp mình, vội vàng định lấy lại vở.
"Cậu cứ mãi không nộp bài tập như vậy cũng không tốt, hơn nữa cậu không nộp bài tập thì Nhậm Tuyết Tình sẽ rất khó xử trước mặt giáo viên." Tiết Linh Vân nghiêm túc nói.
"Thật á?" Lăng Phàm cảm thấy lời này của Tiết Linh Vân nửa thật nửa giả. Cái thói xấu không nộp bài tập của cậu thì giáo viên bộ môn nào mà chẳng biết, chắc không đến mức làm khó Nhậm Tuyết Tình đâu nhỉ.
Nhưng Tiết Linh Vân đã nói vậy rồi, nếu mình còn hỏi thêm nữa thì có vẻ hơi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử quá. Nghĩ ngợi một chút, Lăng Phàm quyết định không nói gì thêm.
"Cứ làm phiền cậu mãi cũng ngại, giúp tớ viết bài tập bao nhiêu lần rồi, để tớ tự làm đi."
"Cậu mà chịu viết mới lạ đấy, đưa cho cậu chắc chắn cậu lại nằm ườn ra ngủ cho xem. Hơn nữa chẳng phải cậu cũng giúp tớ rất nhiều trong chuyện học tập sao?" Tiết Linh Vân dùng giọng điệu "mấy cái bài của cậu tớ nắm rõ trong lòng bàn tay rồi" để đáp lại.
"Được rồi, vậy cảm ơn cậu nhé." Sờ sờ mũi, Lăng Phàm bị vạch trần lời nói dối nên cảm thấy hơi xấu hổ.
"Nếu cậu muốn cảm ơn tớ, thì mời tớ đi ăn cái gì ngon ngon là được."
"Ái chà chà, kịch bản đến rồi." Giọng nói xỏ xiên của Vương Hạo từ sau lưng Lăng Phàm truyền tới.
"Cậu bé mồm thôi, lát nữa cán sự kỷ luật ghi tên cậu vào sổ thì đủ cho cậu uống một bình đấy." Lăng Phàm lên tiếng cảnh báo tên Vương Hạo không biết trời cao đất dày ở phía sau.
Vương Hạo nghe vậy, vội vàng nhìn quanh bốn phía, phát hiện không có ai chú ý đến mình mới thở phào nhẹ nhõm.
Giờ tự học buổi sáng, những bạn đọc bài văn thì lớn tiếng ngâm nga, mấy cuồng nhân ngoại ngữ thì điên cuồng luyện nói với không khí, trong lớp quả thực khá ồn ào.
"Dễ thôi, cái này không thành vấn đề. Vậy trưa nay tớ từ văn phòng về sẽ hẹn giờ với cậu sau nhé."
Lăng Phàm thấy Vương Hạo im hơi lặng tiếng rồi, mới hạ thấp giọng nói với Tiết Linh Vân. Chuyện này mà để Vương Hạo nghe thấy, trời mới biết cậu ta lại não bổ ra cái kịch bản gì nữa.
Lăng Phàm cảm thấy mạch não của mình và Vương Hạo có chút không giống nhau lắm.
"Ừm, vậy lát nữa nói sau, tớ làm bài tập trước đây." Tiết Linh Vân gật đầu, tỏ ý đã biết.
Thấy vậy, Lăng Phàm liền nằm bò ra bàn, bắt đầu tiếp tục giấc ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
cách gọi thân mật giáo viên chủ nhiệm