Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 1: Bình minh - Chương 15: Ngày cuối tuần khó nhằn (4)

Chương 15: Ngày cuối tuần khó nhằn (4)

Rời khỏi Tuấn Hào Hoa Viên, Lăng Phàm bỗng có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn, mặc dù cậu cũng thấy cảm giác này đến thật khó hiểu. Xem ra buổi sáng hôm nay đã trôi qua êm đẹp.

Lăng Phàm cảm nhận được rằng, cách để nhận được phần thưởng chính là thông qua việc phân tích cục diện một cách sáng suốt, đưa ra những hành động hoặc câu trả lời hợp lý để tránh né các kết quả bất lợi, từ đó bình an vô sự vượt qua hai ngày cuối tuần.

Ví dụ như vừa rồi, cậu đã lanh trí bảo Tô Mạt Nhiên buông cánh tay đang ôm mình ra. Biết đâu chính nhờ việc buông tay đó mà không bị người quen của nhà họ Tô nhìn thấy, từ đó tránh được kết cục bị các bậc trưởng bối nhà họ Tô giáo huấn cho một trận.

Trong mắt Lăng Phàm, tuyệt đại đa số mọi chuyện trên đời đều có quan hệ nhân quả, yêu là thế, mà hận cũng như vậy.

Cảm giác sống sót trở về khi rời khỏi nhà Tô Mạt Nhiên khiến Lăng Phàm càng nghĩ càng thấy mình đúng là một tên tiểu tử lanh lợi.

Cái gợi ý nhiệm vụ kia không nói rõ "tổn thương do con người gây ra" là tổn thương kiểu gì, Lăng Phàm cũng chẳng muốn thử, cậu chưa bao giờ là kẻ thích rước việc vào thân.

Lăng Phàm không cảm thấy mình có "máu M", cậu hoàn toàn không muốn trải nghiệm cảm giác đó.

Mấy chuyện này tốt nhất là đừng bao giờ xảy ra, ừm, chính là như vậy.

Lăng Phàm vừa suy nghĩ miên man, vừa rảo bước về phía nhà họ Hứa.

Lúc này, trong phòng, Hứa Yên Nhiên đang ngẩn ngơ nhìn tấm ảnh của Lăng Phàm trên bàn. Sở Nghiên hiện không ở bên cạnh cô, vì cô nàng đã quên mang sách giáo khoa nên phải chạy về nhà lấy.

Một lát sau, Hứa Yên Nhiên cảm thấy thời gian cũng vừa tới rồi, bèn cất tấm ảnh đi, xuống lầu chờ ở phòng khách.

Lăng Phàm vừa vặn đến trước cửa nhà Hứa Yên Nhiên, giơ tay gõ cửa.

Cánh cửa mở ra theo tiếng gõ, Lăng Phàm nhìn thấy Hứa Yên Nhiên. Cô trang điểm nhẹ, thân trên mặc một chiếc váy kiểu Tây màu xanh lam nhạt, thân dưới phối với váy xếp ly trắng, đôi chân thon dài cân đối được bao bọc trong lớp tất da chân trắng tinh khôi. Ngay cả đôi dép lê đi trong nhà vốn dĩ bình thường, khi mang vào đôi chân tuyệt đẹp này cũng trở nên hài hòa đến lạ.

Những cô gái xinh đẹp Lăng Phàm từng gặp cũng không ít, nhưng Hứa Yên Nhiên trang điểm nhẹ trước mắt khiến cậu bất giác nhớ đến một đoạn thơ: "Bắc phương hữu giai nhân, tuyệt thế nhi độc lập. Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc." (Bắc phương có một giai nhân, dung nhan tuyệt thế cõi trần đứng riêng. Liếc nhìn, thành quách ngả nghiêng, Liếc thêm lần nữa nước liền lung lay.). Dù Hứa Yên Nhiên mới chỉ học lớp 8, nhưng Lăng Phàm cảm thấy dùng những câu từ này để hình dung cô cũng chẳng hề quá lời.

Hứa Yên Nhiên lúc này đẹp như người trong tranh, đẹp đến mức không gì sánh được.

Nhưng Lăng Phàm tinh ý phát hiện ra, khóe mắt Hứa Yên Nhiên hơi đỏ. Hơn nữa, cách ăn mặc này, trong tiềm thức cậu cảm thấy dường như vừa mới gặp ở đâu đó.

Là ai nhỉ?

Tô Mạt Nhiên! Lăng Phàm nghĩ ngay đến Tô Mạt Nhiên, cách ăn mặc này của Hứa Yên Nhiên và Tô Mạt Nhiên đại khái là giống nhau.

Hứa Yên Nhiên cảm nhận được ánh mắt của Lăng Phàm, nhưng cô lại chẳng thể nào vui nổi.

Bộ đồ này là cô bắt chước theo cách ăn mặc của Tô Mạt Nhiên hồi sáng.

Trong ánh mắt Lăng Phàm nhìn cô, cô lại nhìn thấy hình bóng của một người khác!

Trong con ngươi của Lăng Phàm, Hứa Yên Nhiên nhìn thấy hình bóng phản chiếu không phải là bản thân mình, mà là hình bóng của Tô Mạt Nhiên!

Cô ngẩn ngơ nhìn Lăng Phàm một cái, cũng chẳng buồn lấy dép cho cậu như mọi khi, mà lẳng lặng quay người đi vào phòng khách.

Lăng Phàm nhạy bén lập tức cảm nhận được bầu không khí có chút không đúng. Tuy nhiên, lúc này cậu quyết định giả vờ như không biết gì, tự mình tìm dép thay, đóng cửa lại rồi đi theo Hứa Yên Nhiên vào phòng khách.

Ngồi đối diện với Hứa Yên Nhiên, thấy cô vẫn im lặng không nói một lời, sách vở cũng chẳng buồn lấy ra.

"Hứa Yên Nhiên, cậu có tâm sự gì à?" Do dự mãi, Lăng Phàm quyết định mở lời hỏi trước.

"Hả? Không có đâu Lăng Phàm, không có tâm sự gì cả, ban nãy tớ hơi thất thần chút thôi." Hứa Yên Nhiên nghe vậy, theo bản năng trả lời.

"Thật sự là vậy sao Hứa Yên Nhiên? Nếu có chuyện gì thì cứ nói ra, tớ sẽ không cười cậu đâu, biết đâu tớ còn có thể giúp được chút gì đó."

"Lăng Phàm, cậu nói thật chứ? Tớ có thể tin cậu không?" Hứa Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn Lăng Phàm.

"...Cậu xem tớ đã lừa cậu bao giờ chưa." Lăng Phàm nhìn thẳng vào mắt Hứa Yên Nhiên.

"Vậy sáng thứ Bảy tuần sau, cậu có thể đến chơi với tớ một lúc được không?" Hứa Yên Nhiên ngẩn ngơ nhìn Lăng Phàm.

"Sáng thứ Bảy e là không được rồi, tớ có chút việc riêng." Lăng Phàm suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn từ chối Hứa Yên Nhiên.

"Quả nhiên là không được sao... Trước giờ vẫn luôn như vậy nhỉ, trong mắt cậu chỉ có cô ấy mà thôi. Chắc cậu luôn cảm thấy tớ rất phiền phức nên căn bản không muốn đến chơi với tớ đúng không? Tớ đảm bảo sau này sẽ không gây phiền toái cho cậu nữa, được không, cầu xin cậu..."

"Hóa ra là vậy, cho dù tớ có ăn mặc như thế này thì cậu cũng chẳng muốn đến bên tớ sao?"

"Xem ra trong lòng cậu, tớ ngay cả tư cách làm vật thế thân cho cô ấy cũng không có nhỉ." Hứa Yên Nhiên nghe vậy bèn bật cười, nụ cười mang theo chút tuyệt vọng, trong ánh mắt tràn ngập sự không cam tâm và mờ mịt.

Lăng Phàm nghe mà thấy khó hiểu vô cùng.

"Sao thế Hứa Yên Nhiên, có thể nói cho tớ biết không? Có phải có ai bắt nạt cậu?" Lăng Phàm quan tâm nhìn Hứa Yên Nhiên. Nếu thực sự có ai bắt nạt cô, thì cho dù có mất phần thưởng lần này, Lăng Phàm cũng tuyệt đối không ngồi nhìn. Bị đánh thì đã sao, đánh nhau cậu tuy không giỏi, nhưng não của Lăng Phàm thì cực kỳ tốt.

Cậu nhớ lại nụ cười vừa rồi của Hứa Yên Nhiên, cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Hứa Yên Nhiên rốt cuộc bị làm sao vậy? Tâm tư Lăng Phàm xoay chuyển thật nhanh.

Vừa rồi, trong ánh mắt Hứa Yên Nhiên nhìn cậu, Lăng Phàm đã thấy lại thứ mà rất lâu rồi cậu không nhìn thấy, đó chính là một tầng u ám.

"Không có ai bắt nạt tớ cả, Lăng Phàm cậu cứ yên tâm, chỉ là ông nội và ba tớ tính khí đều rất tệ."

Lăng Phàm nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ bạo lực học đường ở cấp hai không phải chuyện hiếm, nếu có ai bắt nạt Hứa Yên Nhiên khiến cô bị ám ảnh tâm lý thì nguy to.

Hứa Yên Nhiên nói cũng đúng, rõ ràng Hứa Chung Hào trông chẳng giống kiểu đàn ông hiền lành gì.

Nghĩ đến đây, Lăng Phàm loại trừ khả năng Hứa Yên Nhiên bị bắt nạt.

"Vậy thì tớ yên tâm rồi. Có chuyện gì khó nói với người lớn thì cứ nói với tớ. Nói cho cùng, chúng ta là người cùng trang lứa, cậu cứ coi tớ như bạn bè là được."

"Bạn bè sao? Nói cũng đúng nhỉ, Lăng Phàm luôn đối tốt với tớ như vậy, cũng chưa bao giờ lừa dối tớ." Hứa Yên Nhiên nghe xong, bất giác mỉm cười.

Trong khoảnh khắc này, Hứa Yên Nhiên cảm thấy dường như Lăng Phàm vẫn quan tâm đến cô như trước, thế là đủ rồi.

Chỉ cần Lăng Phàm không rời bỏ cô là tốt rồi. Hứa Yên Nhiên lúc này vô cùng mong manh, cô đã không còn dám mơ tưởng xa vời hơn nữa.

Cô sợ hãi trong căn nhà trống trải lạnh lẽo này chỉ còn lại một mình cô.

Lăng Phàm, là nơi mặt trời mọc trong lòng Hứa Yên Nhiên.

Lăng Phàm không tiếp lời, lúc này đám mây nghi ngờ trong lòng cậu vẫn chưa tan đi.

Nhưng cậu hoàn toàn không biết phải làm gì. Khác với những nam sinh cấp hai đã thay người yêu như thay áo, Lăng Phàm hoàn toàn mù tịt trong khoản đoán ý con gái.

Kiếp trước, Lăng Phàm chìm đắm trong việc tu luyện mà người khác cho là khô khan vô vị. Lượng ma lực chất lượng cao cùng độ thân thiện nguyên tố vô song đã đưa cậu lên đỉnh cao của giới Pháp sư.

Những rèn luyện trước kia đã tạo nên một Lăng Phàm có tố chất tâm lý cực mạnh của hiện tại, nhưng mà, điều đó chẳng có tác dụng gì, cậu vẫn không đoán được Hứa Yên Nhiên đang nghĩ cái gì.

"Vậy Lăng Phàm, chúng ta bắt đầu học nhé? Tớ đi rót cho cậu cốc nước." Hứa Yên Nhiên nói xong liền đứng dậy, đi về phía nhà bếp.

"Được, vất vả cho cậu rồi." Lăng Phàm do dự một chút, vẫn quyết định không đoán già đoán non nữa. Nếu lúc nào đó Hứa Yên Nhiên tự nói ra, cậu tự nhiên sẽ giúp đỡ cô.

Nhìn bóng lưng xinh đẹp của Hứa Yên Nhiên đi rót nước cho mình, nỗi bất an trong lòng Lăng Phàm vẫn không hề tan biến.

Bởi vì đã rất lâu rồi Hứa Yên Nhiên không tự mình đi rót nước cho cậu, trước đây cô toàn sai bảo Lăng Phàm đi rót cho mình.

"Tớ có mấy cuốn sách bài tập Lý Hóa chưa mang xuống, giờ tớ lên lấy cái đã." Hứa Yên Nhiên phát hiện sách vở chưa đủ, chuẩn bị lên lầu lấy.

"Không sao đâu, cứ học mấy môn này trước đi, lát nữa nghỉ giải lao cậu lên lấy sau cũng được." Lăng Phàm cố nén sự bất an trong lòng xuống, bắt đầu phụ đạo cho Hứa Yên Nhiên.

Một tiết học trôi qua rất nhanh. Lúc nghỉ giải lao, Hứa Yên Nhiên nhận được tin nhắn của Sở Nghiên. Cô liếc nhìn qua, đại khái là nhà Sở Nghiên có việc tìm, chiều nay có thể không qua được, nên nhắn tin xin lỗi Hứa Yên Nhiên một tiếng.

Nhìn thấy tin nhắn này, Hứa Yên Nhiên không biết tại sao đột nhiên cảm thấy tâm trạng tốt lên một chút, tùy ý nhắn lại một tin cho Sở Nghiên.

Đến tiết thứ hai, Lăng Phàm không hề nhận ra Hứa Yên Nhiên vốn ngồi bên cạnh đã di chuyển ra sau lưng mình. Hơn nữa, cô không ngừng tiến lại gần, ngay lúc Lăng Phàm đang giảng giải vấn đề, cô đã vòng tay ôm lấy cổ cậu từ phía sau.

Chính bản thân Hứa Yên Nhiên cũng không dám tin mình lại làm như vậy.

Nhớ lại cảnh tượng buổi sáng Tô Mạt Nhiên ôm cánh tay Lăng Phàm, Hứa Yên Nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bởi vì người đứng bên cạnh Lăng Phàm vốn dĩ phải là cô - Hứa Yên Nhiên!

Đột nhiên, trong đầu Hứa Yên Nhiên nảy ra ý nghĩ này.

Lăng Phàm nhìn đôi tay thon dài trắng như ngọc đang quàng trước cổ mình, cùng gương mặt Hứa Yên Nhiên đang ghé sát mặt cậu, khóe miệng giật giật vài cái.

Một mùi thơm đặc trưng trên cơ thể Hứa Yên Nhiên len lỏi vào mũi Lăng Phàm, kích thích khứu giác của cậu.

Hương thơm độc đáo này quả thực là liều thuốc kích thích chí mạng, từng giây từng phút trêu chọc dây thần kinh của Lăng Phàm.

Lăng Phàm ép buộc lý trí của mình phải nhanh chóng trấn áp sự rạo rực trong cơ thể.

Cậu thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Hứa Yên Nhiên, khiến giọng nói cũng trở nên run rẩy. Cậu định đứng dậy ngay lập tức và bảo Hứa Yên Nhiên không được làm như vậy.

Nhưng vừa nhớ tới sự u ám trong mắt Hứa Yên Nhiên hôm nay, cái mông Lăng Phàm vừa nhấc lên chưa được một centimet lại đặt xuống.

Haizz, hôm nay cứ để cô ấy tùy hứng một chút vậy, đành thế thôi. Tối về phải ghi chép lại trạng thái hôm nay của Hứa Yên Nhiên vào giáo án mới được.

Cả Tô Mạt Nhiên và Hứa Yên Nhiên đều có giáo án riêng, của Tô Mạt Nhiên thì đúng nghĩa là giáo án, còn của Hứa Yên Nhiên, theo Lăng Phàm thấy, gọi là nhật ký quan sát có vẻ hợp lý hơn.

Dựa trên sự thay đổi trạng thái và tính cách khác biệt để áp dụng các chiến lược khác nhau, đó là phương pháp dạy học mà Lăng Phàm luôn áp dụng cho Hứa Yên Nhiên.

Lăng Phàm cố gắng định thần lại, tiếp tục chuẩn bị giảng bài.

Động tác của Lăng Phàm đương nhiên Hứa Yên Nhiên cảm nhận được, cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý buông ra. Hành động này ngay cả cô cũng thấy đỏ mặt tía tai, sự rụt rè của con gái ban nãy đã bị cô quăng lên chín tầng mây rồi.

Ngay lúc Hứa Yên Nhiên định tiếp tục ỷ lại thêm chút nữa, cô ngửi thấy trên người Lăng Phàm một mùi hương u lan tỏa khắp toàn thân cậu.

Hứa Yên Nhiên không ít lần dựa dẫm vào người Lăng Phàm, mùi vị trên người cậu cô rõ như lòng bàn tay. Chẳng lẽ Lăng Phàm đổi sữa tắm mới?

Nhưng Hứa Yên Nhiên rất nhanh đã nhận ra đây là mùi gì. Đây không phải mùi dầu gội hay sữa tắm nào cả.

Đây là mùi hương trong phòng của con gái!

Lăng Phàm đã ở trong phòng cô gái kia suốt cả buổi sáng, thậm chí có thể là từ tối hôm qua!

Sao có thể chứ? Qua đêm là chuyện không thể nào, điều kiện gia đình cô gái kia thoạt nhìn rất khá giả, sao có thể để Lăng Phàm qua đêm trong phòng được chứ. Không thể nào, chuyện này là không thể.

Rất muốn hỏi Lăng Phàm, Lăng Phàm từng nói sẽ không lừa dối mình, rất muốn chính miệng hỏi cho ra lẽ.

Lăng Phàm sẽ nói thật sao? Cậu ấy sẽ nói cho mình biết ư?

Bị lừa dối thì có xá gì, cũng đã quen với đau khổ rồi.

Nếu cậu ấy và cô gái kia có quan hệ kiểu đó, mình phải làm sao?

Có phải nên tránh xa họ, tránh xa Lăng Phàm?

Hình như đâu phải chuyện mình nên quản, Lăng Phàm cũng chỉ là bạn của mình thôi mà?

Không, tôi mặc kệ, người phải rời xa Lăng Phàm là cô ta, không phải tôi!

Lăng Phàm đã lừa dối tôi, cậu ấy nói buổi sáng cậu ấy có việc bận khác.

Lỗi là tại ai?

Lỗi tại ai không quan trọng, quan trọng là Lăng Phàm sắp rời bỏ tôi rồi, tôi biết phải làm sao đây?

Căn phòng lạnh lẽo sau này sẽ chỉ còn lại mình tôi.

Chút hơi ấm duy nhất cũng sắp bị cướp mất rồi sao?

Nếu đã như vậy...

Chi bằng giữ Lăng Phàm ở lại mãi mãi là được...

Để cậu ấy vĩnh viễn bầu bạn bên cạnh tôi.

Còn lúc này Lăng Phàm đang nói gì, Hứa Yên Nhiên hoàn toàn không nghe lọt tai chữ nào nữa.

Lý trí từng ngăn cản Hứa Yên Nhiên đuổi theo Lăng Phàm vào buổi trưa để hỏi cho ra nhẽ, giờ đây đã bắt đầu bị những suy nghĩ bệnh hoạn nhấn chìm.

Lý trí của Hứa Yên Nhiên dần bị thay thế bởi những tiếng nói vang vọng trong đầu, đôi mắt to tròn quyến rũ dần mất đi tiêu cự. Trong vô thức, chiếc bút nước bằng nhựa trong tay đã bị cô bẻ gãy rắc một tiếng.

Một cách không tự chủ, Hứa Yên Nhiên cầm chiếc bút đã gãy, đưa tay về phía cổ Lăng Phàm. Mặt cắt sắc nhọn lởm chởm hướng thẳng vào động mạch trên cổ cậu.

Lăng Phàm lúc này vẫn đang mải suy nghĩ xem nên giảng giải bài tập khó nhằn này thế nào để Hứa Yên Nhiên có thể hiểu được.

Đối với hành động của Hứa Yên Nhiên sau lưng, Lăng Phàm hoàn toàn không hay biết gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!