Những Đứa Trẻ Bất Tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 2

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11563

Tập 01: Thành Phố Đổ Nát - Chương 1: Đó Là Con Người Tôi Lúc Này, Và Có Lẽ Cũng Là Toàn Bộ Những Gì Thuộc Về Tôi

Tôi từng có một cuốn tiểu thuyết fantasy mà mình đọc say mê.

Từ rất lâu trước đây.

Đến mức giờ tôi chẳng còn nhớ là vào lúc nào nữa.

Một ngày nọ, nhân vật chính trong câu chuyện ấy, tỉnh dậy, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước, bên bờ một hồ nước đẹp và trong vắt. Cậu được sinh ra âm thầm trong thế giới này, chẳng ai hay biết. Không có mẹ, cũng không có cha. Hoặc có lẽ vị nữ thần đã tạo ra cậu chính là mẹ của cậu.

Người thanh niên ấy, sau những cuộc phiêu lưu đầy gian khó, đã mang đến sự đổi thay cho thế giới và trở thành một anh hùng mà ai cũng biết.

Câu chuyện đại khái là như vậy.

Tại sao đến giờ tôi lại nhớ đến điều đó nhỉ? Có lẽ vì khoảnh khắc tôi sinh ra, lúc ý thức tôi thức tỉnh, giống hệt với nhân vật chính trong câu chuyện đó.

Tôi không biết mẹ là ai, cha cũng không biết. Mà tất nhiên, tôi cũng chẳng có quen biết vị thần nào cả.

Tôi không nhớ nhiều về những gì xảy ra trước khi ý thức mình tỉnh dậy.

Sau một giấc ngủ đông dài, tôi tỉnh lại trong một cái hang nào đó, giống như một con gấu đói lả. Lạ kỳ là hầu như tôi không có ký ức nào trước đó. Thỉnh thoảng, những ký ức còn sót lại bám ở một góc nào đó trong đầu lại bất ngờ hiện lên trong chốc lát.

Thế nhưng tôi lại không biết liệu những ký ức ấy có thật hay không. Bởi thế giới trong ký ức của tôi và thế giới tôi đang nhìn thấy bây giờ dường như là hai thứ khác nhau.

Thế giới tôi biết từng là một nơi hòa bình, không có tranh chấp. Đương nhiên, nếu ra nước ngoài thì xung đột vẫn xảy ra, còn đối đầu tôn giáo và tranh chấp giữa các dân tộc thì chẳng bao giờ hết. Nhưng đó không phải là một thế giới nơi nền văn minh đã sụp đổ và bị những tàn tích nuốt chửng.

Tôi không thể nhớ mình đã sống thế nào trước khi đánh mất ký ức, tôi từng là con người ra sao, đã mơ ước điều gì… Không thể nhớ bất cứ điều gì. Tôi nghĩ đó là một dạng mất trí nhớ. Nhưng ngay cả khi không có ký ức quá khứ, tôi cũng chưa từng gặp khó khăn trong cuộc sống hằng ngày.

Và còn một điều quan trọng nữa.

Có vẻ cơ thể tôi khác rất nhiều so với cơ thể của một người bình thường.

Ngay cả trong một thế giới nơi cải tạo cơ thể bằng kỹ thuật y học tiên tiến và các ca cấy ghép “cybernetics” (công nghệ tăng trưởng cơ thể) nhằm tăng cường khả năng đã được chấp nhận như chuyện thường, cơ thể tôi vẫn bị xem là bất thường.

Dù tôi không hề có ký ức nào về việc đã trải qua phẫu thuật tăng cường cơ thể, năng lực thể chất của tôi lại ngang bằng, hoặc thậm chí vượt qua cả những khả năng đạt được từ các “implant” (bộ phận cấy ghép) cao cấp nhất. Dù trông chỉ là một thanh niên bình thường, tôi vẫn vượt trội hơn những người phải sử dụng đến các chi máy cồng kềnh.

Lớp nano bao phủ toàn bộ da giúp tăng khả năng hấp thụ oxy, tạo nên thay đổi lớn trong mức độ vận động. Những nanomachine trong máu, dù có giới hạn, bảo vệ cơ thể khỏi các chất ô nhiễm hay virus lạ và thậm chí còn giúp chữa lành vết thương bằng cơ chế tự phục hồi mà không để lại sẹo.

Chức năng tim phổi của tôi bền bỉ như ngựa, toàn bộ cơ bắp vô cùng mạnh mẽ, mà cơ thể lại nhanh nhẹn. Tốc độ phản ứng được nâng cao; nếu chạy hết tốc lực, tôi có thể đạt vận tốc tương đương một chiếc xe mô tô cỡ nhỏ gắn động cơ. Sức mạnh cánh tay thì đủ để nhấc bổng một chiếc xe hơi hạng nhẹ.

Đôi mắt tôi, giống như mắt của loài thú ăn thịt hoạt động về đêm, có thể tự động điều chỉnh lượng ánh sáng để nhìn rõ trong bóng tối. Không chỉ vậy, nhờ giao diện hiển thị trên võng mạc, tôi có thể quan sát nhiều loại thông tin khác nhau; thị lực được tăng cường độ phân giải, giúp tôi nhìn rõ cả những thứ ở khoảng cách xa.

Những cải tạo áp lên cơ thể không chỉ có thế. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn hết chính là giọng nói vang lên trong đầu mình.

Có vẻ như bộ não của tôi được kết nối với “Kaguya”, một máy tính hỗ trợ đối thoại tự động, tự xưng là con người, được lắp đặt trên vệ tinh quân sự ở quỹ đạo địa tĩnh của Trái Đất.

Thành thật mà nói, nếu không có sự trợ giúp của trí tuệ nhân tạo ấy, có lẽ ngay trong ngày tôi tỉnh dậy ở thế giới khắc nghiệt và hoang tàn này, tôi đã mất mạng. Vì vậy tôi biết ơn Kaguya. Tuy nhiên, phải mất khá nhiều thời gian tôi mới quen được cái cảm giác kỳ lạ là trong đầu mình luôn có người khác dõi theo.

Dù vậy, tôi vẫn không nghĩ bản thân là người đặc biệt gì. Trong một thế giới mà chỉ để sống sót thôi đã đủ vất vả như thế này.

Tên tôi là Leila.

Người quen thường gọi tôi là Rei, nhưng thật lòng mà nói, tôi không thích bị gọi tắt như vậy.

Là Leila. Không phải Rei. Một kẻ nhặt nhạnh tầm thường sống trong thế giới sau chiến tranh hạt nhân.

Đó là con người tôi lúc này, và có lẽ cũng là toàn bộ những gì thuộc về tôi

***

“Này, Rei. Câu chuyện tôi vừa nói, cậu có nghe không đấy?”

Giọng nói dịu dàng của một phụ nữ vang thẳng vào tai trong, kéo ý thức tôi trở lại. Tôi hướng sự chú ý vào luồng thông tin từ Kaguya gửi tới thông qua thiết bị được cho là gắn trong não mình.

“Xin lỗi, tôi không nghe.”

Kaguya thở dài như thể một con người thật.

“Tôi nói là, lúc nào cũng có thể hỗ trợ tấn công đó.”

“Hiểu rồi. Nếu có chuyển động bất thường xung quanh, không cần xin phép tôi, cứ gửi thông tin đến.” Tôi vừa trả lời vừa kiểm tra giao diện hiển thị trên võng mạc.

“Rõ.”

Những người được gọi là “scavenger” (người thu nhặt phế phẩm), làm công việc thu gom tàn tích còn sót lại từ thời đại trước Đại Chiến. Có kẻ thì gọi chúng bằng cái tên trịnh trọng “di vật thời văn minh cũ”, nhưng phần lớn chỉ là những món đồ hỏng hóc, không dùng được nữa.

Băng qua những vùng bị ô nhiễm, trong thành phố đổ nát nơi bọn cướp, những kẻ dị thường và sát nhân, lộng hành và những biến dị với hình dạng ghê tởm hoành hành, tôi kiếm sống bằng cách tìm ra các món phế liệu vẫn còn có thể sửa và sử dụng được với kỹ thuật hiện tại rồi đem bán.

Đó là công việc nguy hiểm mà hầu hết con người đều tránh, nhưng tôi làm nó với một niềm tự hào nhất định. Với một thế giới mà nền văn minh đã sụp đổ, tôi nghĩ đây không phải là công việc tệ.

Nơi tôi dùng làm căn cứ làm việc là khu định cư được xây dựng trong quần thể tàn tích của các cơ sở bảo hộ hạt nhân thời kỳ trước Đại Chiến, những cơ sở từng được tạo ra để đối phó với các cuộc tấn công bằng vũ khí hạt nhân, và được gọi bằng cái tên thông dụng là “Lồng Chim”. Trong thời kỳ văn minh cũ đã bị hủy diệt bởi cuộc chiến tận thế, tên chính thức của nó là “Cơ sở Bảo hộ Hạt nhân Yokohama số 12”.

Khi lần đầu nghe Kaguya nói tên của cơ sở đó, tôi đã tưởng tượng ra một nơi phong cách cyberpunk rất ngầu. Nhưng thực tế lại là một khu định cư lớn nằm giữa trung tâm của một hố bom, được tạo nên bởi đủ loại phế liệu lớn nhỏ, vật liệu bỏ đi và tàn tích đổ nát. Thế nhưng, những con người ngày nay, những người không biết gì về một “thành phố thật sự” từng tồn tại, vẫn gọi nó là thành phố.

Hiện tại, nếu những ký ức mơ hồ của tôi là đúng, tôi đang ở khu vực trung tâm từng được gọi là “Sakuragichō”. Tôi không thể không thấy bối rối trước khung cảnh của thành phố. Trên bản đồ hiển thị qua Kaguya trên võng mạc, vị trí này rõ ràng được ghi là Sakuragichō. Điều khiến tôi rối trí là hình dạng của thành phố này quá khác biệt so với cảnh quan mà tôi từng biết.

Thành phố đổ nát không bóng người, với những tòa nhà siêu cao tầng vươn đến tận mây, thứ mà công nghệ thời văn minh cũ đã khiến trở thành khả thi, đứng sừng sững. Những con đường vẫn còn lại dấu vết bom đạn bị chất đầy bởi các xe cộ bị bỏ lại. Ở khu mới được bồi đắp ngoài biển, tôi nhìn thấy những nhà máy nơi một lượng lớn “người máy” dùng trong công việc đã bị bỏ lại. Trên các công trình trước thời văn minh cũ, dây leo chằng chịt, còn những biến dị đáng sợ thì ẩn nấp phía sau.

Tôi đang làm việc trong thành phố đổ nát đó. Mục tiêu là một chip điều khiển của người máy chiến đấu “Assaultroid”. Đó là loại vũ khí cơ giới cực đoan được cho là đã được điều động để trấn áp cuộc bạo loạn do những người nhập cư gốc Á gây ra sau khi chính phủ quyết định phong tỏa đất nước trong thời kỳ hỗn loạn của sự sụp đổ văn minh.

Người máy quân sự do Nhật Bản và Hoa Kỳ đồng phát triển, số hiệu 0166-J-Assaultroid.

Chip điều khiển của Assaultroid có khả năng tính toán rất cao, có thể dùng cho cả những thiết bị khác ngoài người máy và có thể ứng dụng theo nhiều cách, nên nó được buôn bán trên thị trường với giá khá tốt. Nếu tìm được một cái trong tình trạng tốt, chỉ với nó thôi là đủ kiếm được lợi nhuận để ăn uống trong vài tuần.

Thế nhưng bản thân những Assaultroid gàn như chẳng bao giờ thấy xuất hiện, và dù tìm được đi nữa thì cũng không có nghĩa là có thể dễ dàng lấy được con chip cần tìm.

Trên thực tế, đó là một công việc cực kỳ khó khăn. Bởi vì những người máy đó vận hành bằng “máy phát nhiệt hạch cỡ nhỏ” được chế tạo bằng kỹ thuật thời văn minh cũ và ngay cả đến bây giờ, sau vài thế kỷ kể từ khi văn minh sụp đổ, vẫn còn tồn tại những cá thể đang hoạt động.

Hơn nữa, năng lực chiến đấu của Assaultroid cực kỳ cao; nếu không có một đội lính đánh thuê với kinh nghiệm chiến đấu tương đối và trang bị đắt tiền. Và kể cả khi thắng, tùy vào mức độ hư hại của Assaultroid mà chip có thể bị phá hỏng, khiến cả trận chiến trở nên phí công.

Bản thân việc có một bộ máy bị bỏ lại và ngừng hoạt động như mục tiêu lần này đã là chuyện hiếm hoi.

Từ tầng trên của một tòa nhà đổ sụp, bị dây leo màu xanh đậm bao phủ, tôi nhìn xuống cơ sở phía dưới. Tôi đang giám sát bọn đàn ông đang chiếm giữ trong phế tích của khu vui chơi, nơi vẫn còn sót lại chút ít dấu vết của ngày xưa.

Tôi đặt ngón tay lên cò súng trường và kiểm tra thông tin được Kaguya gửi tới. Toàn bộ dữ liệu quanh khu vực được thu thập theo thời gian thực nhờ drone trinh sát hình quạ đang bay vòng trên cao.

Thông tin ấy được truyền qua những tháp sóng trông giống như các cột điện vẫn còn hoạt động từ thời kỳ văn minh cũ đến tận bây giờ, rải rác trong thành phố hoang tàn. Kaguya nhận tín hiệu từ đó, kiểm tra lại dữ liệu rồi mới gửi sang cho tôi.

“Chỉ tính những gì có thể xác nhận được thì trong công viên giải trí có mười ba tên địch.” Khi Kaguya nói vậy, các đường viền của lũ cướp hiện ra được tô khung bằng nét đỏ. “Với một nhóm chiếm cứ một cơ sở có quy mô thế này, con số đó ít đến mức kỳ lạ. Có vẻ như số còn lại đúng như thông tin trước đó, hiện không có mặt vì đang đi săn người.”

“Chắc chứ?”

Khi tôi hỏi lại, tôi biết ngay giọng Kaguya đã trở nên khó chịu.

“Thông tin truyền từ drone trinh sát rồi được thu qua tháp sóng dưới mặt đất chỉ đang được chuyển tiếp bởi một vệ tinh tội nghiệp đã mục nát từ nhiều thế kỷ trước. Với thứ dữ liệu lấy từ cái vệ tinh đó, khả năng tôi nắm được cũng có hạn. Nếu muốn thông tin chính xác hơn nữa, thì cứ phóng một vệ tinh quân sự mới lên trời đi.”

“Nếu đâu đó còn có tên lửa với vệ tinh quân sự đời mới, tôi cũng muốn lắm chứ.”

Công việc của tôi không phải chiến đấu mà chỉ là thu gom phế liệu. Lẽ ra chẳng cần giao chiến. Nhưng đã sống trong cái thế giới này thì chẳng có gì tuyệt đối cả và chuyện chiến đấu là thứ khó mà tránh được.

Một cơn gió mạnh thốc vào tòa nhà khiến tôi nheo mắt lại. Hít thở thật sâu, thật chậm, tôi nhìn người đàn ông cướp bóc mà mình đang giữ trong ống ngắm.

“Đến lúc bắt đầu hành động rồi. Yểm trợ cho tôi, Kaguya.”

“Cứ để đó cho tôi.”

Sau khi nghe giọng của Kaguya, kẻ luôn tự xưng là con người, truyền đến qua vệ tinh quân sự, một dấu nhắm mục tiêu hiện ra ngay phía trên bên trái đầu người đàn ông mà tôi đang ngắm. Tôi chỉnh tâm ngắm vào đúng dấu ấy, không hề do dự rồi bóp cò.

Tiếng súng khô khốc vang vọng khắp khu hoang tàn. Trên ban công đổ nát, đầu người đàn ông bùng lên một làn máu mờ. Hắn đổ người xuống, mắc vào lan can rỉ sét. Tôi từ từ thở ra, mắt nhìn dòng não dịch từ đầu hắn.

Khi kiểm tra giao diện được chiếu lên võng mạc, màu biểu thị cấp độ báo động vẫn là xanh, báo hiệu an toàn. Kaguya đã quét chuyển động của toàn bộ địch ngay lập tức và xác nhận rằng không có thay đổi nào, nên mới kết luận không có bất thường.

Trong một thế giới nơi mỗi ngày đều có đâu đó xảy ra đụng độ, tiếng súng chẳng phải thứ hiếm hoi gì. Bọn người như thế này hẳn cũng chẳng để tâm đến tiếng nổ dù phát ra ngay gần.

Tôi quay nòng súng về phía người đàn ông đang leo lên cầu thang thoát hiểm rỉ sét ở mép khu cơ sở. Khi dấu nhắm mục tiêu hiện cạnh hắn, tôi bóp cò theo đúng điểm được chỉ dẫn.

Tôi không phải tay bắn tỉa cự phách, cũng chẳng có thiên phú bẩm sinh về súng đạn. Kaguya tính toán vị trí bắn tối ưu dựa trên điều kiện xung quanh, gió và khoảng cách đến mục tiêu rồi hiển thị ngay trước mắt tôi. Tôi chỉ làm theo vị trí được chỉ định và bóp cò. Đó là kỹ năng tôi có được nhờ Kaguya, hoàn toàn không phải thứ đáng để tôi tự hào.

Tôi ngắm và bóp cò. Một công việc đơn điệu như một trò chơi thực tế ảo. Vì thế, kể cả khi đạn trúng mục tiêu, tôi chẳng cảm thấy gì, không thích thú, cũng chẳng căm ghét gì việc giết người. Giờ đây, nhìn từ bất kỳ góc độ nào, trông tôi cũng chỉ là một kẻ bình thường. Tôi không mang trong mình cái cảm giác ghê tởm kịch tính dành cho hành vi giết chóc. Tôi chỉ là một thanh niên bình thường trong thế giới mục nát này.

Một gã đàn ông đội mũ trùm kín mặt đã bong tróc lớp sơn, trên ngực chỉ có một tấm giáp sắt gỉ đỏ, nhận ra cái xác trên ban công và gào lên điều gì đó.

Ngay khoảnh khắc viên đạn cắm vào bụng hắn, tôi nghe hắn hét lên. “Địch tập kích!”

Gần như cùng lúc tiếng gã vang vọng khắp đống hoang tàn, một loạt đạn bắt đầu quạt vào tòa nhà nơi tôi đang ẩn nấp.

“Bị phát hiện rồi à?”

Phớt lờ giọng của Kaguya, tôi bật người dậy khỏi tư thế nằm sấp, đeo khẩu súng trường ra sau lưng rồi nhảy ra ngoài qua khung cửa sổ không còn kính.

“Có hơi mạnh tay quá không?”

Không trả lời lời nhận xét của Kaguya, tôi rút từ túi đai lưng một thiết bị tạo trường trọng lực rồi ném xuống chân. Ngay khi quả lựu đạn hình trụ chạm đất, một tiếng kim loại sắc và ngắn vang lên dưới chân, rồi một màng chắn hình bán cầu hiện ra.

Khi rơi vào trường lực đặc biệt được sinh ra bởi trường trọng lực, tôi cảm nhận được cảm giác như đang lặn xuống nước, một thứ mềm mại bao bọc lấy cơ thể và triệt tiêu hoàn toàn lực tiếp đất.

“Aah, phí thật. Đó là quả ‘Lựu đạn Tạo Trường Trọng Lực’ cuối cùng của cậu mà, đúng không?”

Vừa đặt chân lên mặt đất nứt vỡ, tôi lập tức nấp nhanh vào đống đổ nát lăn lóc ngay gần đó.

“Nếu tôi không chết, sẽ lại có cơ hội tìm thêm thôi.”

“Cũng đúng nhỉ.” Kaguya trả lời cụt lủn.

Giao diện hiển thị trên võng mạc đã chuyển sang màu đỏ, báo hiệu khu vực xung quanh vô cùng nguy hiểm.

“Kaguya, đây là khu vực nguy hiểm. Hãy tập trung.”

“Biết rồi.”

Ngay lúc đó, một tiếng xé gió vụt ngay sát tai.

“Nó còn sống! Bắn đi, giết nó!”

Lũ cướp điên cuồng xả đạn về phía tôi.

“Phía trước, tầng hai tòa nhà, bên trái!”

Tôi lập tức phản ứng theo giọng Kaguya, rút khẩu súng lục từ bao đùi, bắn hai phát vào mục tiêu rồi không cần kiểm tra xem đã hạ được hay chưa, tôi đã lùi ngay vào chỗ nấp. Tiếng la hét hỗn loạn bắt đầu vang lên khắp nơi. Tôi lao khỏi chỗ nấp và lăn vào sau xác một chiếc xe bỏ hoang dựng nghiêng.

“Đó là cái gì thế!?”

“Làm sao tao biết được!”

Tiếng kêu hoảng loạn của lũ cướp vang lên từ đâu đó. Chúng đang rối loạn rõ rệt.

“Đ-Đột biến! Là quái vật đột biến đấy! Nó có vũ khí!”

“Đồ ngu, đó là con người! Tao đã thấy rồi!”

“Mau! Mau giết nó!”

Đạn bị bắn ra bừa bãi, bụi cát mù mịt.

“Hú còi báo động! Gọi bọn đang đi săn về!”

“Tao đã bảo mang bộ đàm theo rồi mà! Đứa nào chạy được thì—”

Một viên đạn thổi bay cằm gã đang gào hét. Tôi lập tức kéo người trở lại sau đống gạch vụn.

“May quá. Có vẻ yên ắng rồi.”

Ngay sau tiếng lẩm bẩm của Kaguya, một trận mưa đạn khác lại đổ ập xuống đống gạch nơi tôi đang núp.

“Ừ, công nhận là yên ắng thật.”

Cất khẩu súng lục vào bao, tôi rút khẩu súng tiểu liên từ bao súng bên hông ra, nhanh chóng kiểm tra số đạn còn lại rồi lắp đạn vào. Sau đó, tôi chỉ đưa phần nòng súng thò ra từ khe hở của đống đổ nát và bắn quét bừa về phía địch. Khi xác nhận rằng tiếng súng của lũ cướp đã dừng, tôi lập tức rời khỏi chỗ ẩn nấp.

Tựa lưng vào bức tường của tòa nhà và tập trung thở một lúc.

“Tình hình trong phố sao rồi?” Tôi hỏi Kaguya.

Một lúc im lặng trôi qua rồi giọng cô ấy vang lên.

“Có vẻ hơi ồn ào, nhưng từ con mắt của con quạ trên không, không thấy có người nào đang tiến về phía khu vui chơi cả.”

Tôi thở ra và suy nghĩ về bước tiếp theo. Không có thời gian để thư thả. Nếu không hành động ngay, tôi sẽ bị ghìm chặt tại chỗ. Trong thời gian đó kẻ địch sẽ tăng lên không dứt.

“Con quái vật đó biến đi đâu rồi!?”

Nghe tiếng la hét của lũ cướp, tôi bật cười khẽ rồi tung một quả lựu đạn khói lên không.

“Thất lễ thật. Tôi là con người đấy.”

Tôi phải giảm số lượng địch càng nhiều càng tốt trong lúc thông tin của bọn chúng đang hỗn loạn. Khi bọn chúng nhầm tôi là “quái vật đột biến” và nghĩ rằng “có rất nhiều” kẻ địch, sự hỗn loạn đó chính là cơ hội của tôi.

“Đằng sau! Con quái vật ở đằng sau kìa!”

Để gây nhiễu loạn thêm, tôi hét to một câu dối trá rồi tháo chiếc mặt nạ phòng độc móc ở ba lô ra, lập tức đeo vào và lao vào làn khói trắng tuôn ra từ lựu đạn khói.

“Đ-Đâu rồi? Con quái vật đâu rồi?” Một phụ nữ trong bọn cướp nói.

“Ở đây.”

Tôi đâm con dao lên dưới cằm của cô ta, xuyên thẳng vào, giết dứt khoát rồi không ở lại mà lập tức di chuyển khỏi chỗ đó.

“Ít nhất cũng phân biệt được giữa những biến dị gớm ghiếc và con người chứ. Tôi không phải quái vật.”

Kaguya khúc khích cười.

“Nếu gọi người bị cải tạo cơ thể là quái vật, thì Rei đúng là một quái vật hẳn hoi rồi đó.”

Tôi giả vờ không nghe thấy lời Kaguya.

Khi đột nhập vào tòa nhà mà bọn cướp chiếm giữ, tôi lập tức nấp vào sau một vật che. Rồi tôi hít một hơi sâu. Mọi chuyện đang tiến triển đúng như dự tính và không có rắc rối nào như tôi lo ngại. Kiểm tra hình ảnh từ trên cao được gửi về bởi con quạ, tôi ra lệnh cho Kaguya kích hoạt những quả bom đã gài quanh các tòa nhà.

“Bây giờ. Làm đi.”

Tôi không cần nói rõ phải làm gì. Tôi không biết đó là loại công nghệ nào và chắc cũng không bao giờ hiểu nổi, nhưng Kaguya có thể đọc điện thế suy nghĩ của tôi và nắm bắt chính xác ý định của tôi.

Một lát sau, nhiều vụ nổ làm rung tận sâu trong cơ thể tôi vang lên xung quanh. Khoảnh khắc bom nổ dù trải nghiệm bao nhiêu lần vẫn khiến tôi phấn khích. Tất nhiên, chỉ khi tôi không phải là kẻ ở trong vùng nổ. Với lũ cướp đang bị bao trùm bởi tiếng nổ và sóng xung kích, phấn khích chắc chắn là điều cuối cùng chúng cảm thấy.

Nghe thấy tiếng la hét của đám cướp hoảng loạn, tôi hướng mắt về phía sâu thẳm tối tăm của tòa nhà. Cuộc chiến sắp bắt đầu. Tôi lấy hết can đảm khi đối mặt với cỗ máy giết chóc.