Những Đứa Trẻ Bất Tử

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 01: Thành Phố Đổ Nát - Chương 3: Đã Tìm Thấy

Tôi kiểm tra lại hình ảnh nhận được từ “drone trinh sát hình quạ” đang bay vòng trên bầu trời công viên giải trí thông qua giao diện được chiếu lên võng mạc, nhưng cảnh đổ nát bao quanh vẫn không có gì thay đổi và yên tĩnh đến mức đáng ngạc nhiên.

『Thế rồi, cậu định làm gì?』

Khi giọng của Kaguya vang lên trong tai trong, tôi đáp lại mà không phát ra tiếng.

『Vẫn chưa biết』

Sau khi nhìn vào con số hiển thị mục “tình trạng ô nhiễm” nằm ở rìa tầm nhìn, tôi tháo mặt nạ phòng độc xuống.

“Anh là con người sao?”

Cô gái trẻ nói vậy, nhưng vì giọng cô run rẩy nên nghe không rõ.

“Là con người… À không, trừ khi cô là kẻ phân biệt chủng tộc cho rằng một người đã trải qua phẫu thuật cải tạo cơ thể không còn được xem là con người, nếu không thì tôi chắc chắn là con người.”

“Phẫu thuật cải tạo cơ thể…?”

Bỏ qua lời lầm bầm của cô, tôi hỏi.

“Sao lại nghĩ tôi không phải con người?”

“À… vì đôi mắt anh nó sáng đỏ lên”

Có lẽ do xung quanh quá tối. Con ngươi co giãn phát ra chút ánh sáng mà cô đã nhìn thấy. Do lớp nano bao phủ nhãn cầu hoạt động, con ngươi với mống mắt đỏ sậm đôi khi phát ra ánh vàng. Tôi không rõ lý do, nhưng khi cảm xúc dao động, tần suất đó lại càng tăng.

“Không phải thuộc bọn chúng đúng chứ? Vậy sao lại bị bắt?” Tôi hỏi. “Mà… cô từ đâu tới?”

“Tokyo… ưm, từ ‘Cơ sở bảo hộ Khu 17 Tokyo’—”

Tokyo?

Tokyo, trong thời kỳ hỗn loạn khi nền văn minh sụp đổ, tôi không biết rõ chi tiết, nhưng được cho là đã chìm xuống đáy biển. Có lẽ cô ấy đang hoảng loạn nên nói toàn chuyện vô nghĩa.

『Này, Rei. Những chuyện đó có thực sự quan trọng đến mức phải hỏi ngay trong lúc chúng ta đang trong tình thế nguy hiểm và phải vội thế này không?』

Tôi lắc đầu phủ nhận lời Kaguya. Sau đó, tôi chỉ nói với người phụ nữ rằng muốn nghe chi tiết sau.

“Tôi hiểu rồi.” Cô gật đầu.

“Tôi là một scavenger thuộc Liên minh. Cô trông không giống raider cho lắm, nhưng có cần giúp không?”

Khi tôi nói vậy, cô ấy khó chịu cử động mấy cái cùm sắt đang khóa tay chân mình.

“…Tôi cần giúp.”

Trong lúc bị đám ăn thịt người điên loạn bắt giữ, cô ấy đã phải trải qua những gì thì tôi không thể tưởng tượng được, nhưng dù khuôn mặt tái mét, cô vẫn cố gắng mạnh mẽ gật đầu. Có lẽ vì sợ hãi nên đôi môi khẽ run và cô không thể nói thêm lời nào nữa.

“Tôi là Leila. Tên cô là gì?”

“…Misuzu.”

Tôi nghĩ rằng nếu nghe tên, có lẽ mình sẽ nhớ ra được điều gì đó về cô ấy, nhưng rốt cuộc tôi vẫn không có bất kỳ ký ức nào liên quan đến cô. Có thể chỉ là một người trông giống ai đó mà tôi từng biết, thực tế thì cô ấy cũng không có vẻ gì là biết tôi.

Từ Misuzu, tôi có một ấn tượng kỳ lạ và không đồng nhất. Dù ăn mặc như một quân nhân tinh nhuệ, nhưng mặt khác, chỉ nhìn từ xa cũng thấy rõ cô đang sợ hãi, cơ thể run rẩy vì tình cảnh hiện tại. Cô hoàn toàn không giống kiểu người có đủ can đảm để bước ra khỏi một “Lồng Chim” nào đó.

Thế nhưng, dù bị đám ăn thịt người bắt giữ, trong ánh mắt chưa từng từ bỏ ý chí sống ấy lại cho thấy cô có tố chất của một chiến binh. Ít nhất là so với rất nhiều kẻ nhút nhát mà tôi từng gặp, cô ấy hẳn là dũng cảm hơn nhiều.

Để không làm Misuzu hoảng sợ, tôi cố gắng nói chuyện với cô bằng giọng điệu càng dịu dàng càng tốt.

“Tôi đang giao chiến với bọn raider chiếm đóng cơ sở này. Tôi sẽ cố hết sức để cứu cô, nhưng liệu cô có thể tự lo cho mạng sống của chính mình không?”

“Anh sẽ cứu tôi sao?” Misuzu hỏi tôi.

“Tất nhiên. Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể. Vì vậy, liệu cô có thể hành động để tự bảo vệ bản thân không?”

“Vâng.”

Misuzu vẫn mặt mày tái nhợt, nhưng cô nắm chặt tay thành nắm đấm.

Cô chưa từ bỏ hy vọng và cũng rất biết nghe lời. Trong tình huống khẩn cấp, một người không suy nghĩ lan man và chịu nghe theo chỉ thị là vô cùng quý giá, chỉ riêng điều đó cũng đủ để tăng khả năng sống sót.

“Tôi không biết anh có phải là người đáng tin hay không, nhưng tôi không định ở lại nơi này.”

Tôi gật đầu, điều đó cũng là lẽ đương nhiên.

“Nếu vậy, hãy chờ yên ở đó một chút thôi.” Rồi tôi nói tiếp. “Cho đến giờ vẫn không bỏ cuộc, cô đã cố gắng rất nhiều rồi.”

Tôi tiến lại gần con máy nhân hình bị bỏ mặc rồi cúi xuống quan sát thân máy. Vấn đề là con chip điều khiển.

『Cậu biết vị trí của chip rồi chứ, Kaguya? 』 Tôi hỏi trong đầu, không phát ra tiếng.

『Ừ. Nhưng trước hết, cậu định nghiêm túc cứu cô ấy thật sao? 』

『Đó là ý định của tôi. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể bỏ mặc cô ấy ở một nơi như thế này. Đúng không? 』

Vừa nói chuyện với Kaguya, tôi vừa liếc nhìn Misuzu. Cô đang ôm lấy đôi chân khép trước ngực như để bảo vệ bản thân, ánh mắt hướng về phía tôi. Cơ thể cô run lên như một con nai con bất hạnh bị thú ăn thịt dồn vào góc.

『Nhìn chẳng có vẻ gì là dùng được…』 Kaguya nói.

『Cũng phải thôi. Cô ấy bị bắt giữa một nơi đầy rẫy bọn ăn thịt người, bất cứ lúc nào cũng có thể bị giết. Chỉ riêng việc cô ấy chưa từ bỏ ý chí sống là đã quá giỏi rồi. 』

Khi tôi dựng phần thân của con máy nhân hình lên, tôi dùng chuôi dao gõ vào phần nắp để làm lộ bảng điều khiển nằm ở phía lưng. Càng vội, tôi càng không thể gỡ được nắp.

『Đợi đã, làm kiểu đó thì dù có mất bao lâu cậu cũng sẽ không gỡ được nắp đâu. Bình tĩnh lại. 』

Nhờ lời của Kaguya, tôi mới nhận ra sự ngu ngốc của chính mình. Giáp của một “Assaultroid”, vốn được thiết kế cho chiến đấu, thì làm sao có thể gỡ ra chỉ bằng vài cú gõ nhẹ. Có vẻ tôi đã đánh mất bình tĩnh hơn tôi tưởng. Có lẽ do sự cố ngoài dự kiến này.

Tôi làm theo chỉ dẫn của Kaguya và tháo bỏ nắp che bảng điều khiển. Có lẽ để thuận tiện cho bảo trì, nó được tháo ra dễ dàng hơn tôi nghĩ.

『Tôi sẽ quét bảng mạch thông qua tầm nhìn của cậu, nên hãy đưa toàn bộ vào khung nhìn từ từ. 』

Tôi ngoan ngoãn làm theo, đưa ánh nhìn di chuyển chậm rãi. Thì giọng bất mãn của Kaguya lại vang lên.

『Cậu thật sự định cứu cô ta à? 』

Nếu bỏ cô ấy lại chỗ này, cô ấy sẽ gặp một cái chết khủng khiếp. Hoặc là, có khi còn bị giữ lại sống theo kiểu khiến người ta phải ước rằng mình chết còn hơn.

『Nhưng đó không phải là kiểu của cậu, Rei. 』

『Cậu nghĩ tôi là loại người nào vậy? 』

Ngay lập tức, Kaguya im lặng. Có lẽ đang bận đối chiếu hình ảnh quét với bản thiết kế tải xuống từ cơ sở dữ liệu.

『Tìm thấy rồi. 』

Một lúc sau Kaguya nói vậy và đường viền của con chip cắm trên bảng mạch được tô bằng một đường xanh lam. Tôi làm theo chỉ dẫn của Kaguya, cẩn thận lấy con chip điều khiển nhỏ, thuôn dài ra khỏi bảng mạch mà không làm trầy xước nó.

Sau đó, tôi lấy từ ba lô ra một hộp nhỏ có xử lý chống tĩnh điện, dùng để bảo quản linh kiện điện tử, rồi đặt con chip điều khiển vào trong đó. Hộp được cất vào một ngăn có lót đầy vật liệu giảm chấn trong ba lô. Đây là chuyến đi được thực hiện chỉ để lấy con chip này. Không thể để mất nó được.

Sau đó, tôi lôi từ hành trang ra dụng cụ dùng để cắt xích, thứ vốn chỉ nặng nề và trước đây tôi chỉ dùng để phá khóa khi đột nhập vào các tòa nhà, rồi đeo lại ba lô, tiến đến chỗ Misuzu và cắt đứt sợi xích sắt đang trói cô ấy. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng món dụng cụ đó lại có ngày được dùng để cứu người.

Để giúp Misuzu đứng dậy, tôi đưa tay ra. Cô ấy chần chừ một chút trước khi nắm lấy tay tôi, nhưng tôi không bận tâm, chỉ nhẹ nhàng giữ lấy và kéo cô đứng lên.

“Cảm ơn anh…”

Misuzu có vóc dáng mảnh mai và bất ngờ là khá cao. Dù tôi cao hơn nhiều so với mức trung bình, cô ấy cũng chỉ thấp hơn tôi khoảng một cái đầu. Khi cô ấy còn ngồi, tôi không nhận ra điều đó, nhưng đôi chân cô dài và thân hình rất cân đối.

Tôi lấy khẩu súng lục dự phòng cài ở túi thắt lưng và đưa cho Misuzu.

“Cô biết cách dùng thứ này chứ?”

Cô gật đầu đáp lại lời tôi.

“Giữ lấy nó và đi theo tôi. Nhất định phải tuân theo chỉ dẫn.”

Misuzu thao tác một cách thuần thục, rút băng đạn khỏi súng và kiểm tra số đạn còn lại.

Chợt nhớ ra điều gì đó, tôi lấy bình nước từ trong ba lô.

“Nước đây, uống không?”

Khi tôi hỏi, cô ấy môi tái nhợt, khẽ động đậy.

“Tôi… muốn uống.”

Cô vươn tay ra để nhận lấy bình nước, nhưng rồi nhận ra khẩu súng lục đang được cô giữ chặt bằng cả hai tay. Sau một thoáng suy nghĩ rồi như sực nhớ ra điều gì, Misuzu đút khẩu súng vào bao đeo ở hông và nhận lấy bình nước.

『Con bé này thực sự ổn chứ? 』

『Không biết nữa. 』 Tôi đáp lại câu hỏi của Kaguya.

Nếu muốn sống sót thoát khỏi nơi này, dù không ổn thì vẫn phải làm.

“Tôi trông cậy vào cậu lo phần hỗ trợ.” Tôi nói với Kaguya.

“Hỗ trợ…?”

Misuzu ngước lên với vẻ ngơ ngác. Tôi lắc đầu.

“Không phải nói với cô.”

Rồi tôi ngước nhìn lên trần nhà đang sụp đổ dở.

『Này, Kaguya. 』 Tôi gọi, mắt dán vào những người máy bị chôn vùi dưới đống đổ nát. 『Mấy con drone an ninh trông có vẻ còn nguyên vẹn kia liệu có chạy được không? 』

『Để tôi kiểm tra. Cậu hãy chạm vào từng cái một. 』

Làm theo chỉ dẫn của Kaguya, tôi lần lượt chạm vào từng người máy. Chịu đựng cảm giác đau nhẹ nơi lòng bàn tay, tôi thử tiến hành hack bằng phương thức tiếp xúc trực tiếp.

Tôi không hiểu được nguyên lý làm sao chỉ cần chạm tay vào là có thể vận hành các thiết bị hay người máy từ thời kỳ nền văn minh cũ. Tôi đã từng hỏi Kaguya một lần và cô ấy cũng đã giải thích rất cặn kẽ, nhưng rốt cuộc tôi vẫn không tài nào hiểu nổi.

Công nghệ của thời kỳ văn minh cũ cách biệt với hệ thống kỹ thuật mà tôi biết đến mức khó tin, có quá nhiều hiện tượng chỉ có thể xem như là phép thuật.

Quả lựu đạn “Tạo Trường Trọng Lực” mà tôi đã dùng khi nhảy xuống khỏi tòa nhà để triệt tiêu lực va chạm cũng là một ví dụ cho thấy thoáng qua sức mạnh công nghệ của họ.

Dù sao thì, Kaguya có thể kết nối thông qua tiếp xúc điện. Giờ chỉ cần biết được điều đó là đủ rồi.

Tôi nắm rồi mở bàn tay đang tê dại vài lần để chắc chắn không có gì bất thường trong cử động. Sau đó rút băng đạn khỏi khẩu súng lục và kiểm tra số đạn còn lại. Nếu có thể hack được hệ thống của người máy, tôi có thể dùng chúng như lực lượng chiến đấu. Kế hoạch là kích hoạt những drone an ninh kiểu cũ và cho chúng giao chiến với bọn cướp.

Và rồi gây thêm một phen hỗn loạn nữa trong công viên giải trí đổ nát này. Lũ địch đang tụ tập lại, nên thời điểm để trốn thoát là rất hạn chế. Thế nên cái gì dùng được thì tôi sẽ dùng hết.

Đột nhiên, từ lỗ hổng lớn trên trần nhà vang lên giọng một phụ nữ có vẻ là thuộc phe cướp.

“Đồ ngu! Tao đã nói mục tiêu của hắn là kho vũ khí dưới tầng hầm rồi mà! Tại sao không ai xuống kiểm tra vậy hả!”

Tôi hạ thấp người xuống, giương khẩu súng lục lên rồi gọi với sang Misuzu, cô đang chờ ngay gần đó để có thể di chuyển bất cứ lúc nào.

“Giờ chúng ta sẽ vào giao chiến. Cố gắng ẩn mình hết mức có thể, đừng gây tiếng động và làm theo chỉ dẫn của tôi.”

“Ừm... Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cố gắng.”

Nhìn dáng vẻ của cô ấy thì cũng đoán được phần nào: Misuzu dường như đã qua ít nhiều luyện tập chiến đấu. Động tác của cô ấy khá ra dáng. Tôi cùng Misuzu di chuyển đến nấp sau đống đổ nát nơi các thanh thép cốt bê tông lộ ra ngoài rồi chĩa súng về phía lỗ thủng lớn trên trần dẫn ra bên ngoài.

Từ lỗ thủng trên trần, tôi thấy khuôn mặt lem luốc, đen sạm của một người phụ nữ đang thò xuống để quan sát tình hình dưới tầng hầm. Khi nhận ra nòng súng đang chĩa thẳng vào mình, mắt cô ta trợn lớn vì kinh ngạc, nhưng tôi không hề do dự mà bóp cò.

Viên đạn găm vào má người phụ nữ. Cô ta ngã gục về phía trước như một con rối bị đứt dây, rồi lăn lông lốc xuống đống đổ nát. Khi bắn, tôi luôn bóp cò hai lần. Tôi không bao giờ nghĩ rằng chỉ một phát đạn là đủ để giết chắc mục tiêu. Lúc nào cũng phải cố gắng đảm bảo kết quả, nếu không giết được thì người chết tiếp theo sẽ là chính mình.

Tôi kiểm tra hình ảnh từ đàn quạ đang bay vòng phía trên công trình. Có vẻ như bọn cướp bên ngoài đang tập trung hết về nơi này, chỗ mà chúng gọi là Kho Vũ Khí. Tôi trông thấy vài tên đang chạy về phía chúng tôi.

Ngay sau đó, đám cướp trước mặt, chứng kiến đồng bọn bị bắn chết, nã đạn loạn xạ về phía chúng tôi.

Tôi nép sát vào đống đổ nát, để mặc đạn bay vụt qua đầu. Một vài viên do chúng bắn còn găm thêm vào thi thể người phụ nữ từng là đồng đội của chúng.

“Chúng ta vẫn đang đợi, được chứ?”

Không đợi Misuzu trả lời, tôi hỏi tiếp Kaguya.

“Người máy vẫn chưa điều khiển được à?”

『Đợi thêm chút nữa.』

Tôi thò người ra bắn một loạt rồi lập tức rụt lại vào chỗ nấp.

『Nhanh lên.』

『Biết rồi.』 Kaguya đáp.

『Cậu mất quá nhiều thời gian đấy. Thế này thì đến khi xong tôi già thành ông lão mất.』

Tôi chuyển từ súng lục sang súng tiểu liên rồi xả một loạt đạn bừa lên phía lỗ thủng trên trần. Vì chỉ siết cò vừa đủ, khẩu tiểu liên giật lắc trong tay tôi, nhả đạn như đang nhảy múa.

Ban đầu chỉ định bắn áp chế, nhưng đạn lại trúng đúng một tên cướp đang bám vào đống đổ nát để leo xuống. Gã đàn ông đầu trọc nhuộm sơn xanh lăn nhào xuống ngay cạnh chỗ chúng tôi ẩn nấp. Mùi hôi thối bốc lên từ hắn thật kinh khủng, có lẽ phổi bị thủng, hắn giẫy giụa như một con cá bị kéo khỏi nước, há miệng tuyệt vọng tìm không khí cho đến khi chết.

“Lại bị hạ nữa rồi!? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!?”

Tôi không chút nương tay mà bắn trả về phía tên vừa hét lên. Lần này hắn nấp khá khéo, nên tôi không kết liễu được.

“Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt! Tao mà tóm được mày thì chết không nguyên xác đâu!”

Vừa nghe tiếng rủa xả của bọn cướp bóc, tôi vừa thay băng đạn.

『Kết nối xác nhận. Drone an ninh hoạt động được rồi.』

Giọng Kaguya vang lên trong tai trong và tôi lập tức hành động.

Tôi ra hiệu cho Misuzu rồi cho cô ấy chạy về phía cuối căn phòng, đi qua cánh cửa vẫn đang mở. Sau khi bắn vài loạt đạn áp chế về phía kẻ địch, tôi cũng lao vào phòng trong.

Nhăn mặt vì phòng đầy bụi, tôi thúc Misuzu chạy tiếp qua cánh cửa kim loại lớn phía trước, còn bản thân thì ở lại để đặt bom bẫy lên cửa.

Tôi lấy từ túi đeo bên hông ra một ống kim loại hình trụ giống như dùi cui, rồi gắn nó lên bức tường bên trái, sát cạnh cánh cửa. Kéo phần nhô ra trên đầu ống, tôi rút ra một sợi dây mảnh kéo theo đầu ống. Đó là sợi dây mỏng đến mức nếu không nhìn thật kỹ thì không thể nhận ra. Tôi cố định đầu ống đó lên bức tường phía bên phải của cánh cửa.

Thoạt nhìn thì chẳng có gì lạ, nhưng chỉ cần ai vướng vào sợi dây giăng trước cửa, ống trụ sẽ phát nổ ngay lập tức và vô hiệu hóa kẻ địch. Sau khi đặt xong cái bẫy, tôi lập tức đuổi theo Misuzu qua cánh cửa lớn. Tôi định đóng cánh cửa nặng nề lại, nhưng nó đã bị cố định ở tư thế mở hoàn toàn và không nhúc nhích dù tôi cố sức.

“Kaguya, bên đó thế nào rồi?”

Vừa chạy lên cầu thang, tôi vừa hỏi.

『Tôi đã khởi động bốn đơn vị drone an ninh và thiết lập mục tiêu là tất cả sinh vật chuyển động, bất kể địch hay ta. Hiện chúng đang giao chiến với bọn raider vừa đột nhập xuống tầng hầm.』

『Có đấu nổi bọn raider không?』

『Đó là những thân máy cũ, mà vũ khí thì chỉ có khẩu súng điện công suất thấp gắn trên tay, nên hoàn toàn không đủ đâu. Cùng lắm chỉ câu giờ được một chút là tốt lắm rồi.』

“Đường cụt rồi…” Ở cuối cầu thang, Misuzu đứng đó với vẻ mặt bối rối.

“Lẽ ra phải tự động đóng mở chứ?”

Kaguya trả lời thắc mắc của tôi.

『Tôi đã cài cho nó không hoạt động, phòng trường hợp bọn raider mò tới.』

“Chu đáo ghê nhỉ.” Tôi buông một câu giọng nửa châm biếm.

『Không thích phụ nữ giỏi giang à?』

“Không đời nào.”

Có lẽ vì tôi đang nói chuyện thành tiếng với Kaguya mà Misuzu nhìn tôi với vẻ khó hiểu. Tôi chỉ nhún vai rồi thò đầu qua lối ra phía trên, nơi đang mở hướng lên, để kiểm tra xem có địch phục gần đó hay không.

“Có vẻ an toàn… Này, Misuzu. Phòng phía trước treo rất nhiều xác người đấy. Ổn chứ?”

Misuzu khẽ gật đầu, im lặng đi theo sau tôi.

Từ lối lên đang dần đóng lại dưới nền đất, một tiếng nổ lớn vang lên. Có lẽ một tên cướp đã mắc vào cái bẫy tôi đặt ở cửa.

“Kaguya, cái lối ra vừa đóng lại lúc nãy, cô cũng có thể cài cho nó không hoạt động được chứ?”

『Tôi cài xong rồi.』

“Cảm ơn.”

『A!』

“Có vấn đề gì à?”

『Kết nối với các drone an ninh bị cắt rồi. Có vẻ toàn bộ đều bị phá hủy.』

“Chúng cũng đã có ích.”

Tôi tiến dọc hành lang yên tĩnh không một bóng địch rồi dừng lại, ẩn mình trước lối ra dẫn ra ngoài cơ sở.

Từ cửa sổ, tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh không một gợn mây, bắt được hình ảnh con quạ đang bay. Tôi kiểm tra lại hình ảnh nhận từ nó.

Không thấy bóng kẻ địch nào trong khu vực xung quanh, nhưng tôi vẫn bình tĩnh kiểm tra lại một lượt nữa.

Sau khi chắc chắn rằng không có địch ẩn nấp trong các tòa nhà gần đó, tôi ra hiệu cho Misuzu rồi cả hai chạy thẳng tới phần đổ nát của một tòa nhà.

Tôi hiển thị bản đồ lên giao diện chiếu lên võng mạc, kiểm tra tuyến đường di chuyển đã thiết lập sẵn cho lúc rút lui và rời khỏi khu công viên giải trí đổ nát nhanh nhất có thể.