Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 61 ~ 90) - Chương 76: Hai người cùng bước đi.

Chương 76: Hai người cùng bước đi.

Enjoy!

-------------------------------------------

Hai người cùng bước đi.

“……A~”

“……Fufu♪”

Tôi đã nói với cô ấy rằng tôi yêu cô.

Và cô ấy cũng nói rằng cô yêu tôi.

Chúng tôi nhìn nhau rất lâu mà không thốt thêm lời nào. Nhưng nếu thành thật mà nói, việc thổ lộ ấy chẳng qua chỉ như một sự xác nhận. Bởi lẽ, từ lâu rồi, trái tim chúng tôi đã hướng về nhau.

Giữa tiếng pháo hoa nổ vang rền, từng chùm sáng rực rỡ xé toạc bầu trời đêm, tôi và Setsuna cùng ngồi xuống một chiếc ghế dài.

“Chuyện đó… phải nói là rất lãng mạn nhỉ.”

“Ừm. Được tỏ tình vào khoảnh khắc pháo hoa rực rỡ nở bung trên bầu trời… không tệ chút nào. Không, không phải là tốt hay không tốt nữa.”

“Setsuna?”

Gương mặt cô đỏ ửng — chắc chắn không chỉ vì ánh pháo hoa đỏ rực đang nhuộm màu lên không trung.

Nhưng có lẽ, tôi cũng chẳng khác gì cô.

Cô gái vừa được tôi tỏ tình đang mỉm cười nhìn tôi… làm sao có thể không vui? Làm sao có thể không ngượng ngùng cho được?

“Sena-kun.”

“——!”

Vẫn nhìn thẳng vào tôi, cô nhẹ nhàng áp hai bàn tay lên má tôi.

Không hề dùng lực, vậy mà tôi có cảm giác như toàn thân mình bị một sức mạnh vô hình giữ chặt, chẳng thể rời mắt khỏi cô.

Ánh mắt cô không hề lảng tránh, và cô khẽ nói tiếp, từng lời chậm rãi mà rõ ràng.

“Thật lạ phải không? Nếu là trước đây, chắc hẳn em đã xấu hổ đến không dám làm những chuyện như thế này với Sena-kun. Dù có lời khuyên của Yuki-chan, dù từng ngủ cạnh nhau… khi đó em vẫn xấu hổ đến mức tim như muốn nhảy ra ngoài. Thế mà bây giờ… em lại không còn thấy xấu hổ nữa.”

“Chuyện đó…”

“Mặt thì nóng lắm, tim cũng đập nhanh lắm… nhưng không còn là cảm giác xấu hổ nữa. Có lẽ vì em đã trở thành người yêu của Sena-kun rồi. Giờ đây, nếu còn ngại ngùng thì phí lắm. Thay vì thế… em muốn được yêu thương anh thật nhiều, muốn dính lấy anh đến cùng.”

“……………”

Nguy rồi.

Không chỉ cử chỉ của Setsuna… mà từng lời cô nói ra đều có sức công phá khủng khiếp.

“Ngại ngùng làm gì khi có thể yêu nhau hết mình” ư?

Câu nói đó là sao chứ… biểu cảm đáng yêu ấy là sao chứ!

“Setsuna… em thật sự rất dễ thương đó, biết không?”

“Cảm ơn anh. Có lẽ… là vì em đang ở trước mặt anh đấy?”

“…Gưooooooo!!”

“Sena-kun!?”

Tôi chỉ còn biết gào lên như thế.

Phải chăng Setsuna, khi đã bước vào bầu không khí thế này, lại là kiểu người sẽ kéo đối phương đi đến tận cùng cảm xúc? Không hiểu sao, ở cô lúc này tôi cảm nhận được sự quyết đoán và bao dung giống như Kyouka-san… Ừ, chắc là vậy rồi.

“Setsuna bây giờ… có chút gì đó làm anh nhớ đến Kyouka-san.”

“Ý anh là sao?”

“Chỉ là cảm giác thôi, nhưng có lẽ khi đã quyết rồi thì em sẽ là kiểu người chủ động kéo người kia đi cùng mình.”

“À… ra là vậy.”

Cô gật đầu, như thể cũng hiểu được điều tôi muốn nói.

Rồi cô buông tay khỏi má tôi, khẽ thì thầm “Nóng quá… nhưng xin lỗi nhé”, và vòng tay ôm lấy cánh tay tôi.

“Lúc nãy em đã nói rồi mà, nếu còn thời gian để ngượng ngùng thì em muốn làm thế này hơn. Em chưa từng quen ai, cũng chưa từng thích một chàng trai nào cả. Nên thật sự em không biết phải làm sao cho đúng… Nhưng mà nhé? Khi đứng trước Sena-kun, em lại chỉ muốn được thế này… muốn được dính sát vào anh như thế này… Có được không?”

“Không phải không được… Ừ. Không hề không được!”

“May quá ♪”

Quả thật… sức công phá của cô ấy khủng khiếp đến mức đáng sợ.

Nhưng có một điều tôi chợt nghĩ — có lẽ chỉ mình tôi mới được thấy Setsuna như thế này. Chỉ nghĩ đến vậy thôi, khoảnh khắc này bỗng trở nên thiêng liêng và quý giá đến nhói lòng.

Và khi nghĩ đến những ngày tháng sau này vẫn được ở bên cô, không hiểu sao cảm giác ngượng ngùng trong tôi cũng dần tan biến.

“Setsuna.”

“Sao vậy?”

“Anh… nếu là với tư cách một thám hiểm giả thì có thể làm được khá nhiều thứ.”

“Ừm.”

“Nhưng… làm bạn trai thì anh là chỉ là tên gà mờ. Có lẽ anh sẽ vụng về, sẽ khiến em phiền lòng, và có những lúc không đủ tinh tế.”

“Ara? Nếu vậy thì em cũng thế thôi mà. Em cũng lần đầu làm bạn gái. Em cũng đang dò dẫm từng bước, chẳng khác anh chút nào.”

Nghe vậy, tôi bật cười. Setsuna cũng cười theo.

Có lẽ, chỉ cần xem đây là sự tiếp nối của những ngày tháng trước kia là được. Vẫn là cùng nhau sánh bước, vẫn là ở cạnh nhau như trước… chỉ khác một điều duy nhất — khoảng cách giữa hai trái tim đã gần hơn một chút.

Chỉ vậy thôi.

“Không chỉ riêng tư đâu… có lẽ thời gian ở trường của chúng ta cũng sẽ tăng lên nhỉ?”

“Ừ. Anh thì hơi lo… nhưng nếu đã sợ người khác dị nghị, có lẽ cứ phô bày toàn lực cho họ thấy cũng không tệ.”

Chắc chắn… gần như chắc chắn việc chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ mới sẽ kéo theo không ít rắc rối.

Nếu vậy, chỉ cần cho những kẻ khác thấy sức mạnh đủ để họ phải câm lặng, thì sẽ chẳng còn ai dám xen vào chuyện của chúng tôi nữa.

“Đó có thể để làm phương án cuối cùng thôi được không? Em thì… thật lòng mà nói, em không thích việc Sena-kun trở nên quá nổi tiếng, bị nhiều người vây quanh bắt chuyện… Xin lỗi nhé. Em ích kỷ quá phải không?”

“…Anh không ngờ em lại nói vậy.”

Tôi xoa nhẹ lên mái đầu đang cúi xuống của cô.

Setsuna khẽ cười, rồi ôm chặt lấy tôi.

(Thật sự không ngờ cô ấy lại nói vậy… Nhưng nếu mình phô bày sức mạnh, ánh mắt người đời sẽ hướng về gia đình ra sao? Trước khi chuyện đó xảy ra… có lẽ nên bàn với Kyouka-san và mọi người trước thì hơn.)

Nghĩ vậy, tôi gật đầu. Nhưng trước hết, tôi quyết định nói với Setsuna.

“Setsuna, khi trở về, anh muốn bàn với Kyouka-san và mọi người. Hạng S vốn dĩ thường là thứ được thừa hưởng từ những gia đình mạnh mẽ. Nếu chuyện này bị lộ, anh muốn họ giúp bảo vệ Yuki và mẹ.”

“Tất nhiên rồi. Mà nói chứ… bọn em cũng đã âm thầm chuẩn bị sẵn vài thứ rồi đấy?”

“…Ể?”

Chuyện này thì tôi chưa từng nghe qua luôn.

Thôi thì đợi khi trở về, lúc báo cáo cả chuyện của Setsuna, tôi sẽ hỏi kỹ hơn.

“Thật ra cứ giấu mãi cũng được mà. Chỉ cần em ở bên cạnh, Sena-kun dùng cung cũng đã đủ để hỗ trợ rồi… hơn nữa, khả năng phối hợp của chúng ta là số một, đúng không?”

Cô nói không sai.

Nhưng tôi vẫn đáp:

“Khi có bất kỳ điều gì đe dọa đến người con gái quan trọng với anh… anh chắc chắn sẽ rút kiếm mà không do dự.”

“…À…”

Setsuna mở to mắt.

Rồi như thể vị trí giữa chúng tôi đột ngột đảo ngược, cô đỏ bừng mặt, cúi đầu, khẽ dụi trán vào ngực tôi mà ôm chặt.

Sau đó, chúng tôi không nói thêm gì nữa.

Chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau, ngắm những chùm pháo hoa tiếp tục nở rộ trên bầu trời.

Và rồi, cô khẽ thì thầm:

“Em… muốn hôn anh. Có được hông?”

“A-Anh thì được. Vậy… mình hôn nhé?”

“Ừm…”

Mọi thứ đều là lần đầu.

Chính vì thế, những chuyện như thế này phải nói ra thành lời. Để có thể tự nhiên hôn nhau, có lẽ chúng tôi vẫn còn phải học hỏi nhiều lắm.

Thầm cảm ơn sự can đảm của Setsuna, tôi nghiêng người lại gần, khẽ chạm môi cô.

“…Hóa ra hôn nhau chẳng có vị gì cả.”

“Ừ… nếu phải nói thì chỉ ngửi thấy mùi của Setsuna thôi.”

“Nếu vậy thì em cũng ngửi thấy mùi của Sena-kun đấy.”

Thế là, tôi và Setsuna chính thức bước vào một mối quan hệ mới.

Giờ chỉ còn phải nghĩ xem nên giải thích với Yuki và mẹ thế nào thôi…

Nhưng nghĩ đến cảnh sẽ bị chúc mừng rộn ràng rồi trêu chọc không thương tiếc, tôi khẽ thở dài — dù trong lòng, niềm hạnh phúc vẫn đang lặng lẽ nở hoa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!