Chương 18: Kẻ theo dõi
Enjoy!
-----------------------------------
Kẻ theo dõi
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi tôi và Sumeragi hạ gục con ma vật tỏa ra thứ hào quang đỏ đen quái dị ấy.
Trong hầm ngục, nhiều học sinh vẫn còn băn khoăn không biết nên đối mặt với dị biến vừa rồi ra sao. Thế nhưng thời gian luôn có cách xoa dịu tất cả. Chỉ sau vài ngày, nhịp sống quen thuộc dần trở lại.
Không phát hiện thêm ma vật khả nghi nào. Cũng không có dấu hiệu quái vật từ tầng sâu tràn ngược lên trên.
Theo một nghĩa nào đó… hầm ngục đã trở về với dáng vẻ vốn có của nó.
“Dù vậy… chắc kết quả phân tích viên bảo thạch kia cũng sắp có rồi.”
Tôi vẫn nghe Sumeragi cập nhật tình hình. Cô ấy nói rằng quá trình phân tích gần hoàn tất.
Rốt cuộc, viên đá đỏ ấy chỉ là một bí bảo hiếm hoi… hay còn ẩn chứa bí mật nào khác?
Thành thật mà nói, tôi khá tò mò.
“Ê~ Sena!”
“Sena ơi~!”
“Hửm?”
Đang bước dọc hành lang, tôi bị Yoshiki và Saki gọi giật lại.
Tôi quay đầu nhìn, thầm đoán chắc không phải rủ đi hầm ngục chứ?
“Chiều nay sau giờ học, cả party tụi mình đi karaoke đó! Sena đi chung luôn không?”
“Karaoke à…”
Karaoke—nghe như buổi tụ họp của mấy người hướng ngoại chính hiệu vậy… Đùa thôi.
Thi thoảng không chui vào hầm ngục mà đi chơi cũng không tệ. Nghĩ vậy, tôi gật đầu.
“Tuyệt vời!”
“Quá đã!”
Hai người họ vui đến mức khiến tôi bật cười.
“Có cần mừng dữ vậy không…”
Gần đây đúng là tôi toàn sống trong hầm ngục. Thỉnh thoảng thả lỏng một chút, coi như đổi gió vậy.
“Vậy mình về lớp trước nhé! Gặp lại sau giờ học!”
“Ừ.”
“Lát gặp!”
Saki nhảy chân sáo quay về lớp, trông như thể chỉ mong kim đồng hồ chạy nhanh hơn.
“Vui dữ chưa.”
“Thì… cũng hợp với tuổi học sinh mà.”
“Ờ.”
Tôi cùng Yoshiki quay về lớp.
Đang là giờ nghỉ trưa, nên nói “chiều” cũng gần lắm rồi. Thế nhưng cứ hễ bước vào tiết buổi chiều là cơn buồn ngủ lại kéo tới dữ dội.
“Vì vậy, lịch sử của các thám hiểm giả được hình thành như thế—”
Lịch sử thám hiểm giả ư? Tôi chẳng hứng thú nổi.
Tôi cố nuốt ngáp, cố gắng không nhắm mắt… nhưng dù nỗ lực thế nào, mí mắt vẫn nặng trĩu, từ từ khép lại, bóng tối phủ xuống tầm nhìn.
“…?”
Đúng lúc ấy, tôi cảm nhận được một ánh nhìn.
Tôi quay sang—Sumeragi đang chăm chú nhìn tôi.
Không phải ánh nhìn lãng mạn gì đâu. Chắc chỉ là thấy tôi sắp gục xuống ngủ nên thấy buồn cười thôi.
(Nhìn gì mà nhìn, lo nghe giảng đi.)
Tôi thầm nghĩ vậy, dù không chắc cô ấy có “nghe” được không.
Sumeragi khẽ bật cười, rồi quay mặt lên bảng.
… Không lẽ cô ấy hiểu thật?
Hay đơn giản là với người như cô ấy, chỉ cần nhìn ánh mắt cũng đủ đoán tôi đang nghĩ gì.
Dù sao, nhờ cái nhìn ấy mà cơn buồn ngủ tan biến. Tôi bình an sống sót đến giờ tan học.
“Tụi tớ đi trước nhé?”
“Ừ, đi đi.”
Vì đã hẹn gặp trực tiếp tại quán karaoke, nên Shinichi và Yoshiki đi trước.
Tôi thong thả thu dọn đồ đạc thì Sumeragi tiến lại gần.
“Trông cậu buồn ngủ ghê.”
“Ừ… nhờ cậu cứu đó.”
“Ara? Thật sao?”
Nghe nói khi đang lơ mơ ngủ mà bất chợt chạm ánh mắt với ai đó sẽ giật mình tỉnh hẳn. Với tôi khi nãy đúng là vậy.
“…?”
Trong lúc vừa trò chuyện vừa xếp cặp, tôi nhận được tin nhắn từ Yuki—con bé nhắn hỏi tôi có ổn không, có gặp chuyện gì nguy hiểm nữa không.
Tôi trả lời lại: “Ổn mà, tin ông anh trai này đi.”
Sumeragi có vẻ tò mò ai nhắn tin. Tôi nói đó là em gái mình, rồi tiện thể cho cô ấy xem tấm ảnh gần đây của Yuki mà tôi lưu trong máy.
“Ara… ara ara ♪”
Vừa nhìn thấy ảnh của Yuki, Sumeragi lập tức đổi sắc mặt thấy rõ.
“Cậu thích mấy thứ dễ thương à?”
“Đương nhiên rồi! Mà khoan đã—cậu gọi em gái mình như vậy luôn hả?”
“Thì đáng yêu thật mà! Em gái tớ đó nhen!?”
“Đáng yêu thật! Ngoài từ đó ra tớ chẳng tìm được từ nào khác!!”
À ha… cô ấy hiểu mà!
Khác với tôi, Yuki là một cô em gái thật sự đáng yêu. Rồi theo năm tháng lớn lên, chắc chắn con bé sẽ càng ngày càng toát ra nét quyến rũ.
Tương lai ư? Khỏi nói cũng biết—thể nào cũng thành một mỹ nhân khiến bao nhiêu gã đàn ông điêu đứng! Tới lúc đó, tôi với mẹ chắc phải vất vả lắm mới “xét duyệt” nổi mấy tên muốn lại gần con bé.
“Á, suýt nữa quên mất!”
Sumeragi đang mải mê ngắm ảnh thì như sực nhớ ra điều gì, vội cất tiếng.
“Về viên bảo thạch đỏ đó—ban nãy tớ nhận được thông báo là đã có kết quả phân tích rồi. Tớ định rủ cậu cùng tới Hiệp hội.”
“… À—”
“Cậu có việc à?”
Tôi kể rằng mình đã hẹn đi chơi với bạn.
Sumeragi gật đầu, nói vậy thì đành chịu. Nhưng vì cả hai đều tò mò, cô đề nghị sau khi tôi xong việc thì cùng đi xem kết quả. Tôi cũng gật đầu.
“Ừ… cũng được. Tớ tò mò thật. Xong việc rồi mình—à khoan.”
“Sao vậy?”
“Này Sumeragi, ngoài chuyện đó ra thì giờ cậu rảnh không?”
“Ừm… nói rảnh thì cũng rảnh. Hôm nay tớ không định vào hầm ngục.”
“Vậy đi karaoke với bọn tớ luôn không?”
“Ể? Được thật à?”
Đôi mắt cô mở to kinh ngạc. Tôi gật đầu, rồi nhắn tin trước cho Shinichi—dù chưa nói rõ là ai, nhưng cậu ta bảo chỉ cần là người tôi thân thì đều được chào đón.
Xem ra dẫn Sumeragi theo không thành vấn đề.
“Chắc bọn nó sẽ sốc lắm khi thấy cậu xuất hiện.”
“… Không bị sợ chứ?”
“Sợ gì. Saki với mấy bạn nữ chắc mừng lắm. Còn hai thằng kia à? Một mỹ thiếu nữ như cậu đến thì tụi nó phải nhảy cẫng lên mới đúng.”
“Đ-đừng gọi tớ là mỹ thiếu nữ mà!”
“Ơ? Tớ thấy có sai đâu?”
“…!!”
Này này, đừng có vừa đỏ mặt vừa đập vai tôi như vậy chứ, mỹ thiếu nữ.
Cứ tưởng quen được khen là đẹp rồi, ai ngờ cô ấy lại không chịu nổi mấy lời đó. Hay là tôi trêu hơi quá tay nhỉ? Nghĩ vậy, tôi khẽ xin lỗi.
“Không cần xin lỗi đâu… chỉ là tớ thấy xấu hổ thôi.”
“Vậy à. Thế thì đi thôi.”
“Ừ.”
Đi cạnh Sumeragi, quả nhiên thu hút không ít ánh nhìn.
Trong đó cũng có vài ánh mắt khó chịu từ mấy kẻ to xác, nhưng từ sau lần cô ấy “cảnh cáo”, chẳng ai dám bén mảng lại gần tôi nữa.
“Mà… karaoke à… ừm…”
“Sao thế?”
“Tớ… không giỏi hát.”
“Cậu cũng có thứ không giỏi à?”
“Nhiều lắm. Ví dụ như ếch hay rết, tớ hoàn toàn không chịu nổi.”
“Thế à? Tớ thì sợ ếch, nhưng rết thì quen rồi. Nhà tớ ở quê mà—mùa hè là gặp suốt.”
“… Quen được với thứ đó cũng đáng nể thật. Tớ rất khâm phục.”
Tiện thể nói luôn, em gái tôi còn quen tới mức thấy rết là giẫm chết không chớp mắt.
“…?”
Trong lúc sóng vai cùng Sumeragi đến điểm hẹn, tôi bỗng cảm thấy có một ánh nhìn kỳ lạ dán vào lưng mình—nhưng rồi nó nhanh chóng biến mất.
Không phải nhìn tôi…
Mà là nhìn cô ấy?
Đó không phải ánh mắt ái mộ ngây ngô của học sinh, cũng chẳng phải thứ ánh nhìn dung tục pha lẫn dục vọng…
Mà giống như… đang quan sát.
【Cảm tri khí tức – Cấp 7】
Nhờ kỹ năng này tôi mới nhận ra.
Nhưng Sumeragi thì không hề hay biết.
Có lẽ… khi đến Hiệp hội, tôi nên khéo léo hỏi thử xem sao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
