Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 21: Cùng với Sumeragi

Chương 21: Cùng với Sumeragi

Enjoy!

-------------------------------------------

Cùng với Sumeragi

“Ơ, chẳng phải Tokioka-kun đây sao!”

“Ừm? À, là hai cậu à.”

Giờ nghỉ trưa hôm ấy, hiếm hoi lắm tôi mới một mình ghé xuống căn tin.

Nghe tiếng gọi quen thuộc, tôi quay đầu lại. Đứng đó là Sanada và Shinjou – hai học sinh khoa phổ thông mà trước đây từng cùng tôi tiến vào hầm ngục.

Từ sau lần ấy, chúng tôi không còn dịp gặp hay trò chuyện thêm. Nói cách khác, đây chính là lần tái ngộ đầu tiên kể từ hôm đó… Và với tôi, vì những gì đã xảy ra nên trong lòng vẫn vương chút áy náy.

“Sao thế? Tự dưng mặt cậu tối sầm lại kìa.”

“… À thì…”

Khi ấy, Sanada đã trải qua nỗi sợ khủng khiếp, còn Shinjou thì thậm chí bật khóc vì tưởng Sanada có thể mất mạng. Chỉ nghĩ đến việc khơi lại ký ức đó thôi cũng đủ khiến tôi ngần ngại.

Tôi đang loay hoay tìm một cái cớ hợp lý thì Sanada dường như đã hiểu, khẽ nở nụ cười gượng.

“Cậu đang nghĩ đến chuyện hôm đó phải không? Nếu là vậy thì… nói không bận tâm hoàn toàn thì cũng không đúng, nhưng bọn tớ tuyệt đối không có lời oán trách nào với ân nhân đã cứu mạng mình cả. Thế nên giữa chúng ta không cần tồn tại thứ gọi là mặc cảm đâu!”

“… Vậy à.”

“Không ngờ cậu lại nhạy cảm thế đấy. Sở hữu sức mạnh như quái vật mà lại tinh tế đến vậy.”

“Này, bỏ chữ ‘quái vật’ đi được không!”

Dẫu sao, nghe Sanada nói vậy, lòng tôi cũng nhẹ hẳn.

Thế là theo dòng câu chuyện, tôi ngồi chung bàn với hai người họ. Vừa ăn trưa, vừa trò chuyện, không khí lại rôm rả hơn tôi tưởng.

“Quả đúng như tớ nghĩ. Tokioka-kun dễ nói chuyện thật đấy. Giá trị quan của cậu cũng không khác bọn tớ là bao.”

“Giá trị quan thì chưa biết, nhưng tớ vẫn luôn nghĩ mình có cảm nhận khá bình thường thôi. Nhà tớ chẳng ai là thám hiểm giả cả, có lẽ vì thế cũng nên.”

“Ồ. Người ta vẫn bảo con cái của thám hiểm giả thường rất mạnh. Vậy mà cũng có ngoại lệ như cậu nhỉ.”

“Thôi, đừng nói nhiều về chuyện đó.”

“Biết rồi.”

“Ừ.”

Có lẽ vì tôi từng cứu họ, nên dù chỉ trò chuyện duy nhất lần đó, cả hai đã mở lòng với tôi hơn tôi tưởng. Cảm giác ấy khiến tôi thấy vui một cách lặng lẽ.

Miễn là không ai đụng chạm đến gia đình tôi thì chuyện tiếng tăm của tôi lan rộng đến đâu… dĩ nhiên tôi không thích, nhưng nếu hỏi có đáng để bận tâm đến mức đó không, thì cũng chưa chắc.

(Dù sao đi nữa, với cái danh hạng C này, có nói gì người ta cũng chỉ cười khẩy: “Thằng hạng C thì làm được gì chứ.”)

Xét ở khía cạnh ấy, hệ thống xếp hạng đôi khi cũng tiện lợi theo cách riêng của nó.

À, đúng rồi… Khi ngồi nói chuyện với Sanada và Shinjou thế này, tôi lại nhớ đến hắn – Chiba. Cả nhóm gây rối hôm trước vẫn chưa có dấu hiệu được phép quay lại trường… Thậm chí tôi còn nghe vài tin đồn rợn người, dù không biết thật giả ra sao.

Có lẽ cũng vì vậy mà những hành vi quá khích trong trường đã giảm hẳn. Dù thế, thỉnh thoảng trên bản tin vẫn xuất hiện những vụ việc liên quan đến cựu thám hiểm giả.

“Vậy nhé, Tokioka-kun. Lần sau có dịp lại cùng ăn trưa nhé?”

“Ừ, được thôi. Shinjou cũng ổn chứ?”

“Tớ chẳng có lý do gì để từ chối. Cũng được.”

Ừm. Thật tốt khi họ sẵn lòng kết thân như vậy.

Sau đó, tôi chia tay hai người và trở về lớp học. Cố gắng hết sức chống chọi cơn buồn ngủ, tôi chờ đến khi tiếng chuông tan học vang lên, báo hiệu một buổi chiều tự do lại đến.

“……Ha~”

Buồn ngủ quá… buồn ngủ đến mức muốn chết đi được.

Tôi đâu có thức khuya hay làm gì quá sức, vậy mà thi thoảng vẫn có những ngày cơn buồn ngủ ập đến dữ dội như thế này. Vào những hôm như vậy, cách tốt nhất chính là lập tức quay về ký túc xá, ngã xuống giường và trở thành “cư dân cố định” của chiếc chăn ấm.

Hôm nay chắc bỏ qua hầm ngục cũng được nhỉ— tôi vừa nghĩ thế thì…

“Waa!”

“……Gì vậy, Sumeragi?”

“Cậu không thể giật mình một chút được sao?”

Tôi lười phản ứng vì buồn ngủ, mà hơn nữa, tôi đã nhận ra cô ấy tiến lại từ phía sau rồi.

Khẽ liếc nhìn sang, tôi thấy Sumeragi đang bĩu môi đầy bất mãn. Có lẽ màn hù dọa vừa rồi là cú “chơi lớn” mà cô ấy đã dốc hết tâm huyết.

“……Trước hết, có chuyện gì không?”

“Hàa… Có lẽ muốn làm Tokioka-kun giật mình thì tớ phải tăng cấp thêm chút nữa rôi.”

“Tăng cấp cái gì cơ chứ?”

“Thôi được, bỏ qua trò đùa đó đi. Bây giờ… cậu rảnh không?”

“Rảnh thì rảnh…”

Sumeragi ngập ngừng như đang phân vân có nên nói tiếp hay không.

Chắc hẳn cô ấy đã nhận ra tôi buồn ngủ đến mức nào, nên mới do dự không biết có nên mở lời. Tôi bật cười khẽ, bảo cô đợi một chút rồi bước đến vòi nước.

“Rồi nào…”

Tôi xả nước, hứng đầy hai tay rồi dội lên mặt. Nước lạnh lan khắp da, kéo tôi trở lại thực tại.

“Được rồi, tỉnh táo hẳn. Thế nào?”

“……Thật là, Tokioka-kun này.”

“Giờ thì cậu có thể nói mà không cần ngại nữa rồi chứ?”

“Phải ha… fufu.”

Cô khẽ cười, bờ vai rung nhẹ, rồi cuối cùng cũng nói ra điều định nói.

“Từ giờ cùng tớ vào hầm ngục nhé?”

“Cậu với tớ à?”

“Ừ.”

Vừa nằm trong dự đoán, lại vừa ngoài dự đoán.

Dù vậy, đây không phải một chuyến thám hiểm nghiêm túc. Sau sự việc lần trước, có lẽ cô muốn kiểm tra xem có điều gì bất thường đang xảy ra hay không.

“Ra vậy.”

“Tất nhiên nếu cậu từ chối cũng không sao. Chúng ta sẽ đi sâu vào tầng B đấy. Với cậu thì có lẽ hơi nhàm chán.”

“……Hừm.”

Hiện tượng con ma vật bỗng phát ra thứ hào quang đỏ đen kỳ dị kia vẫn chưa có bất kỳ tiến triển nào. Không thêm tin tức, không thêm manh mối.

Dù vậy, biết đâu trên đường đi sẽ phát hiện điều gì đó. Và nếu đi cùng cô – người được mệnh danh là hạng S mạnh nhất – thì hành trình hẳn sẽ nhẹ nhàng đến khó tin.

“Có thể sẽ chán thật, nhưng thỉnh thoảng đổi gió cũng hay. Với lại… tớ cũng từng nghĩ thử xem nếu lập đội với Sumeragi thì sẽ thế nào.”

“Ể? Cậu từng nghĩ vậy sao?”

“Sao lại không chứ? Tớ cũng từng tự hỏi nếu vào hầm ngục cùng một người mạnh như cậu, mình sẽ phát huy được đến mức nào.”

“Vậy à… Thì ra cậu cũng từng nghĩ đến chuyện cùng tớ xuống hầm ngục.”

Nếu đi cùng Sumeragi, có lẽ sẽ xuất hiện những ánh mắt ghen ghét hay lời dị nghị phiền phức.

…Mà thôi, khi đó cứ để cô nàng xử lý vậy.

“Tớ cũng tò mò xem cây cung của mình có thể hỗ trợ Sumeragi đến đâu. Đi thôi.”

“Tự nhiên hăng hái hẳn lên rồi đấy.”

“Tuổi này người ta đang mê hầm ngục lắm mà. Nào, đi thôi nào~”

“Chờ, chờ đã! Tớ là người rủ cơ mà!”

Thế là, lần đầu tiên, tôi cùng Sumeragi – chỉ hai người – tiến vào hầm ngục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!