Chương 2: Đột Kích! Gia Tộc Warashibe Vô Địch!
1
Một ngày sau khi hứng chịu vô số màn Tên Biến Thái May Mắn(?) tại Học viện Trừ Tà Thủ Đô trong buổi thực tập thay thế, tôi nhảy lên chuyến tàu cao tốc sớm nhất, hướng đến một thành phố địa phương ở vùng Tohoku, nơi có phân gia của gia tộc Warashibe mà Enju đang sinh sống.
"Chết tiệt, đến sớm quá rồi... Giờ cao điểm đi làm đi học nên đông người quá."
Từ Tokyo đến đây mất khoảng ba tiếng, nhưng do đi chuyến sớm nhất nên hiện tại vẫn chưa đến chín giờ. Dù là địa phương nhưng vì là thành phố lớn nhất vùng này, nhà ga khá đông đúc với dòng người hối hả đến trường và công sở.
Tuy nhiên, với một kẻ sống ở Tokyo như tôi thì lưu lượng người thế này chẳng bõ bèn gì.
Bình thường, tôi sẽ chẳng mảy may suy nghĩ mà đi thẳng ra cửa ra... nhưng hôm nay thì không thể làm thế được.
"Nghe rõ chưa Furuya-kun? Dù có chuyện gì xảy ra cũng không được dừng lại, phải đi thẳng một mạch đến gia tộc Warashibe đấy."
"Anh hiểu rồi chứ, nếu giở trò đồi bại với người thường thì ăn tát đi về tại chỗ đấy nhé."
Soya và Sakura đang kẹp chặt hai tay tôi từ hai bên, mặt đỏ bừng, căng thẳng nhắc nhở. Tôi cũng vì căng thẳng và ngượng ngùng mà giọng hơi lạc đi, đáp gọn lỏn: "Ừm.”
Có lý do để hai cô gái này phải hộ tống một kẻ đang trong trạng thái cưỡng ép rơi vào tình huống "úp mặt vào chỗ nhạy cảm của con gái" bất cứ lúc nào như tôi.
Đó là để giảm thiểu tối đa xác suất tôi gây ra sự cố với người thường không biết chuyện và bị coi là tội phạm.
Nếu có hai cô gái kẹp chặt hai bên, khả năng nạn nhân của những pha Biến Thái May Mắn sẽ tập trung vào Soya và Sakura cao hơn. Hơn nữa, giả sử tôi có lỡ gây ra sự cố với người thường, việc có các cô gái đi cùng đứng ra trừng phạt tôi và xin lỗi rối rít thì sự việc cũng khó mà xé ra to được... Đó là đề xuất của Sakura sau khi nghe cuộc điện thoại giữa tôi và Midori-san. Soya sau khi biết chuyện đã xung phong: "Chỉ mình Sakura-chan thôi á...!? Không, thế thì thêm một người nữa cho yên tâm!"
Chiến thuật này đã phát huy hiệu quả. Cho đến giờ, sự cố Biến Thái May Mắn với người thường duy nhất là trên tàu cao tốc, khi ba chị gái ngực khủng định đi vệ sinh thì liên tiếp mất thăng bằng và dí bộ ngực vào mặt tôi.
Nhưng đổi lại, Soya và Sakura đã phải chịu khổ sở trăm bề.
Việc xoa ngực qua lớp áo hay đè ngửa ra sàn vẫn còn là nhẹ, đằng này tay tôi cứ trượt vào đùi trong, luồn vào trong áo, hay môi chạm vào má... Chuỗi liên hoàn Biến Thái May Mắn ập đến khiến cả Soya và Sakura mặt đỏ tưng bừng, hét lên liên tục.
Mỗi lần như thế, tôi lại yêu cầu một cú tát như một cách "chịu phạt", giờ thì má tôi sưng vù rồi.
Tuy nhiên, có vẻ sát thương tinh thần của Soya và Sakura còn lớn hơn tôi nhiều.
"Không sao, không sao đâu... Mình đã mặc đồ lót siêu dày cả trên lẫn dưới để đề phòng bất trắc rồi, dù có bị chạm vào chỗ lạ thì cũng không đến mức rò rỉ linh lực quá tải đâu..."
"Cái gì mà sự cố sắc dục không phân biệt đối tượng chứ... Biến Thái May Mắn mà lại kích hoạt với nhiều phụ nữ thế này, chẳng phải là tên dê xồm không biết kìm chế sao... Hơn nữa Misaki bị mười hai lần mà mình chỉ có mười lần... Sao lại có sự chênh lệch vi diệu thế này chứ...!!"
Cả Soya và Sakura đều đỏ mặt lẩm bẩm gì đó. Đặc biệt là Sakura đang tỏa ra luồng sát khí khiến tôi không dám bắt chuyện.
Chắc hẳn họ đi theo vì muốn ngăn chặn thiệt hại cho người thường với tư cách là người giám sát một kẻ sở hữu năng lực tồi tệ như Tuyệt Đỉnh Trừ Tà... nhưng bị người anh trai kết nghĩa như tôi chạm vào những chỗ hiểm thì quả thực rất khó xử.
Thực ra cũng có phương án nhờ con trai kẹp hai bên, nhưng không có gì đảm bảo ngăn chặn hoàn toàn Biến Thái May Mắn, và nếu lỡ xảy ra chuyện với người thường thì việc giải quyết hậu quả sẽ rất khó khăn nên đã bị bác bỏ.
Hơn nữa, quan trọng nhất là...
"Gư hê hê... Tuyệt lắm, biểu cảm méo mó vì xấu hổ của tiểu thư Misaki và tiểu thư Sakura... Tư liệu quay tay thân thiện môi trường tối thượng dùng cả đời không hết...! Cuộc cách mạng năng lượng thủ dâm là đây chứ đâu!"
Những tên con trai chịu đi theo vào thời điểm bận rộn này, toàn là lũ đục nước béo cò, tâm địa đen tối muốn hưởng ké chút lộc lá từ sự cố sắc dục như khứa Karasuma này thôi...
Karasuma, sau khi biết tôi bị dính thể chất Biến Thái May Mắn do năng lực của Enju, đã trưng ra bộ mặt cực kỳ đẹp trai mà sủa: "Cái gì, vất vả thế. Chuyện đại sự của đồng đội, tôi nhất định sẽ hợp lực", nhưng thực chất chẳng có gì tốt đẹp. Vẫn là Karasuma của mọi ngày.
Tên này với khuôn mặt hèn hạ vòng ra trước mặt chúng tôi, mũi phồng lên, đồng tử mở hết cỡ để in sâu hình ảnh đỏ mặt của Soya và Sakura vào mắt. Tởm thật sự.
"Này Karasuma, cậu đi theo cũng được thôi, nhưng đừng có lại gần tôi quá đấy."
"Nói gì ngốc thế. Người xưa có câu, không vào hang cọp sao bắt được cu con chứ."
Ngay khoảnh khắc con mắm Karasuma, kẻ đang dần mất trí vì thiếu hơi Saori-san, vừa nói với vẻ mặt đắc thắng.
Đúng như dự đoán, hay phải nói là quả nhiên. Karasuma đang thở hừng hực tia gái thì vấp phải cái gì đó và ngã nhào. Khuôn mặt đẹp mã ấy úp thẳng vào cây lạp xưởng của tôi.
"ĐUMAAAAAAÁ!? Đã bảo rồi mà con ngu nàyyyy!"
"Gưưưưư!? Có con gì đó mềm mềmmm!?"
Karasuma trợn trắng mắt, hét lên những âm thanh kỳ quái rồi đẩy tôi ra.
"Chờ đã, làm cái gì vậy hả tên biến thái ngu ngốc này! Đã thế này thì Biến Thái May Mắn có thể xảy ra dây chuyền đấy, làm thế thì... Á!?"
Sakura dùng cơ thể đã được tôi luyện đỡ lấy tôi, nhưng sức mạnh của Biến Thái May Mắn không dễ trốn thoát như vậy. Cô trượt chân vào cái lon thép ai đó vứt lung tung, và tụi tôi cùng ngã nhào tại chỗ.
"Á!?"
Ở nơi bọn tôi ngã xuống, một giọng nữ khác hẳn Soya hay Sakura vang lên.
Dựa vào kinh nghiệm, tôi tin chắc mình vừa cuốn người thường vào vụ này... nhưng có gì đó rất lạ.
C-cái gì mềm thế này?
Đó là một vật thể to lớn và đầy đặn đến mức chôn vùi hoàn toàn hai bàn tay tôi.
Điều đáng nói là độ mềm mại đến khó tin, cảm giác như hút chặt lấy da tay, và hơi ấm đó. Hai tay tôi như muốn chạm mãi vào cảm giác ấy, gần như vô thức cử động và chạm vào phần đầu đang cương cứng.
"Ưm ♥!?"
Một giọng nói lẳng lơ vang lên từ trên đầu, lúc đó tôi mới ngẩng mặt lên.
Một cảnh tượng không tưởng hiện ra trước mắt.
Người tôi đang đè lên giữa nhà ga là một mỹ nhân khoảng hơn hai mươi tuổi với mái tóc nhuộm vàng rực rỡ.
Chị gái tóc vàng đang mở to mắt ngạc nhiên dưới thân tôi mặc bộ đồ rất hở hang, và vì bị tôi đè ngã nên phần bụng đã lộ ra hoàn toàn.
Và tại sao bụng lại lộ ra ư... vì hai tay tôi đã luồn vào trong áo từ phía gấu áo và đang nắm chặt lấy. Vâng, nắm lấy ngực của cô ấy.

Hả!? Gì thế này!? Không lẽ đây là... không phải qua lớp áo lót, mà là chạm trực tiếp sao—
Trong khi tôi đang hoảng loạn tột độ trước tình huống bất thường chưa từng gặp ngay cả trong trạng thái Biến Thái May Mắn, thì...
"Xin lỗi cô, cô có sao không, xin lỗi vì người đi cùng tôi làm chuyện ngu ngốc!"
"Chị ơi, mau chỉnh lại áo đi ạ!"
Sakura vừa nói liến thoắng vừa tặng tôi một cú đá vòng cầu hết lực, còn Soya thì đỡ chị gái kia dậy và chỉnh đốn trang phục. Tôi ôm mạn sườn đau điếng, thì thào trong cơn mê sảng: "Làm tốt lắm hai người..."
Tôi cố gắng dùng nỗi đau để xóa tan cảm giác còn lưu lại trong lòng bàn tay, lảo đảo cúi đầu tạ lỗi với chị gái kia.
"A-anou, thành thật xin lỗi ạ... Tôi thực sự..."
"Hửm? Ahaha, không sao không sao, đâu phải cậu cố ý đâu đúng không?"
Có lẽ nhờ màn giải vây của Sakura và Soya, chị gái mỉm cười với vẻ trưởng thành và tha thứ dễ dàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm.
"Cơ mà cậu, dẫn theo tận ba cô gái dễ thương thế này chứng tỏ đào hoa lắm nhỉ—Ghen tị thật đấy."
"——!?"
Cảm giác như ếch bị rắn nhìn chằm chằm.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, toàn thân tôi nổi da gà như thể bị thú săn mồi nhận diện là con mồi.
C-cái què gì thế này...!?
Cứ như vừa chạm trán một quái dị vượt cấp Ngũ Đẳng... tôi cứng đờ người ra.
"..."
Nhưng ánh mắt của chị gái tóc vàng lại đang nhìn về một hướng xa xăm nào đó, khiến tôi cũng nhìn theo.
"Sao lúc nào gây ra Biến Thái May Mắn với người thường cũng toàn là mấy người lớn tuổi thế nhỉ... Anh trai ngốc, anh trai ngốc, anh trai ngốc..."
"Hình như Furuya-kun, ngoài tớ ra thì còn chạm vào cơ thể nhiều người khác nữa nhỉ... Ơ kìa? Sao tự nhiên mình thấy bực thế này..."
"Gư hự, cảm giác mềm mại đó vẫn còn vương trên miệng... Không, nhưng phải có tinh thần 'xương tan thịt nát cũng phải bóp vú', nếu không làm sao khắc ghi sự xấu hổ của những mỹ nữ chưa từng gặp vào mắt được...!"
Sakura và Soya đang tỏa ra luồng hào quang đen kịt, còn khứa Karasuma thì co giật trong khi lảm nhảm mấy điều ngu ngốc.
Chị gái tóc vàng quay lại nhìn tôi, nói:
"....Cậu dẫn theo ba mỹ nữ mà sao hào quang bất hạnh tỏa ra ghê gớm thế này."
Cô ấy hiểu cho mình sao...!?
"Kufufu, vất vả nhỉ. Tôi thích những đứa trẻ như cậu đấy."
Chị gái mỉm cười, vỗ nhẹ đầu tôi như an ủi rồi biến mất vào đám đông.
Bị đè ngã, bị bóp ngực mà vẫn... người đâu mà tốt thế.
Trong lúc tôi, một thằng con trai lớp D luôn phải hứng chịu sự ghen ghét vô cớ, đang gặm nhấm sự cảm động, thì...
"Anh đang đờ đẫn cái gì đấy?"
"Furuya-kun, cậu không hiểu mình vừa làm gì sao? Đừng tưởng người ta cười cho qua là xong chuyện nhé, cần phải dạy dỗ lại đàng hoàng mới được nhỉ?"
Tiếng bẻ khớp tay răng rắc của Sakura và chiếc nhẫn Kim Cô Trái Dứng đang lấp lánh trên tay Soya tỏa ra sát khí ngùn ngụt.
"Không, anh hối lỗi rồi mà! Th-thôi được rồi, mau ra khỏi nhà ga thôi! Chắc Midori-san đang đợi rồi!"
Và thế là, chúng tôi vừa trải qua màn Biến Thái May Mắn với người thường, vừa chật vật thoát khỏi nhà ga đông đúc.
2
"Ôi Haruhisa-dono! Thành thật xin lỗi vì đã làm phiền và bắt cậu phải cất công đến tận đây! Có vẻ như cũng đã gây gánh nặng lớn cho các đồng đội của cậu... Nào nào, mời mọi người lối này!"
Midori-san đợi chúng tôi ở bùng binh nhà ga, vẫy tay rối rít.
Thấy vậy, Soya mỉm cười có chút vui vẻ: "Người gia tộc Warashibe vẫn chẳng ai bận tâm đến Dâm Nhãn của mình nhỉ," rồi cúi mặt xuống để tránh nhìn vào mắt Midori-san.
Nhìn dáng vẻ đó của Soya khiến tôi thấy ấm lòng, bọn tôi bước lên chiếc xe đen bóng loáng sang trọng.
Dù có một màn tên ngốc Karasuma định sàm sỡ bộ ngực khủng của tài xế Midori-san từ ghế sau, nhưng nhờ Biến Thái May Mắn kích hoạt giữa tôi và khứa nên Karasuma đã bị hạ gục.
Chiếc xe do Midori-san lái nhanh chóng rời khỏi khu phố thị, phong cảnh bên ngoài cửa sổ chuyển sang những cánh đồng rộng lớn và những ngôi nhà Nhật Bản cổ kính yên bình.
Tôi cứ ngỡ nhà của Enju cũng sẽ là một dinh thự kiểu Nhật tương tự, nhưng... hiện ra trước mắt tụi tôi là một tòa lâu đài phương Tây khổng lồ nằm dưới chân một ngọn đồi nhỏ.
"Cái gì thế này... Lâu đài à?"
"Nói đúng hơn, chẳng lẽ đây là dinh thự của bản gia nhà Warashibe sao... Enju-chan chẳng phải là con của phân gia à?"
Tôi và Sakura đang ngẩn người trước tòa dinh thự hoành tráng chẳng ăn nhập gì với cảnh quan, càng không nghĩ là nơi Enju thuộc phân gia sinh sống, thì...
"Nhà của tiểu thư Enju có vị trí hơi đặc biệt! Nó nằm gần như tiếp giáp với khuôn viên của bản gia, nhưng vì bị núi bao quanh nên đi qua bản gia sẽ dễ tiếp cận hơn."
Midori-san vừa giải thích vừa lái xe vào trong khuôn viên dinh thự có vẻ là bản gia nhà Warashibe.
Tại sao phân gia lại ở nơi biệt lập như thế? Nghi vấn thoáng qua trong đầu tôi, nhưng khi xe đi qua cánh cổng sắt hào nhoáng, cảnh tượng trước mắt đã thổi bay mọi thắc mắc nhỏ nhặt.
Khuôn viên rộng không thấy điểm dừng, ngoại trừ đường xe chạy ở giữa thì toàn bộ được phủ cỏ xanh mướt, đan xen là những khu vườn và đài phun nước.
Trong khi tôi và Sakura, những kẻ xuất thân bình dân, câm nín trước tòa dinh thự như phim trường châu Âu trung cổ này, thì Soya—dù sao cũng là tiểu thư danh gia vọng tộc—mắt sáng rực: "Oa, đẹp quá!", ngay cả con mắm Karasuma cũng trầm trồ: "Hừm, tuyệt vời thật." Ngạc nhiên là Karasuma cũng có cảm nhận thẩm mỹ ngoài chuyện đồi trụy.
Chúng tôi đang bị choáng ngợp bởi gu thẩm mỹ của gia tộc Warashibe thì Midori-san dừng xe trước sảnh chính và buông một câu còn sốc hơn.
"Vậy mời mọi người xuống xe. Từ đây chúng ta sẽ di chuyển bằng xe ngựa."
"...Hả? Xe ngựa?"
"Vâng. Đi bộ đến nhà tiểu thư Enju mất khoảng một tiếng, hơn nữa trong khuôn viên chưa làm đường cho xe hơi."
Đi bộ một tiếng thì bản gia Warashibe rộng cỡ nào vậy?
Có tiền thế sao không làm đường cho xe hơi đi, bao nhiêu chỗ muốn khịa mà không thốt nên lời.
"Anou, không có Thức Thần di chuyển sao ạ? Sao lại cất công dùng xe ngựa..."
Nghe đến xe ngựa, ngay cả Soya cũng hơi e ngại lên tiếng.
Midori-san cười sảng khoái:
"À, cái đó là sở thích của Temari-sama—đương kim gia chủ gia tộc Warashibe chúng tôi! Bọn tôi cũng định dùng Thức Thần, nhưng thấy ngựa dễ thương quá nên thôi kệ."
Cửu cựu gia này ổn không vậy...
"Vậy tôi đi dẫn mấy chú ngựa cưng, niềm tự hào của gia tộc Warashibe ra ngay đây!" Midori-san chẳng bận tâm đến vẻ ngơ ngác của nhóm tôi mà chạy biến đi đâu đó.
"...Hả? Thật sự là xe ngựa sao? Ở Nhật Bản hiện đại này?"
"Có vẻ tin đồn là thật, độ tự nhiên chủ nghĩa của gia tộc Warashibe và gia chủ gia tộc Warashibe..."
Sakura lẩm bẩm như rùng mình.
Rồi cô nghiêm mặt, cảnh giác nhìn quanh: "Nhắc đến gia chủ Warashibe..."
"Không ngờ lại đến bản gia Warashibe thế này... Anh nhớ kỹ đấy, tuyệt đối không được làm trò gì kỳ quặc với gia chủ của 《Warashibe Vô Địch》 đâu đấy. Nếu bị người đó coi là kẻ thù, không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu."
"Đúng vậy... Furuya-kun, cậu cẩn thận điều đó nhé?"
Có vẻ linh cảm chẳng lành, cả Sakura và Soya đều nghiêm túc cảnh báo.
"À, ừ thì anh sẽ cẩn thận. Nhưng chắc không sao đâu nhỉ?"
Ngược lại, tôi thì không nghĩ nghiêm trọng đến thế.
Đúng là tôi có nghe nhiều lời đồn đáng sợ về gia chủ 《Warashibe Vô Địch》, và nếu gây ra Biến Thái May Mắn với người đó thì có thể gặp kết cục còn đáng sợ hơn cái chết.
Nhưng dù đây là bản gia Warashibe, tôi không nghĩ một trong Thập Nhị Sư Thiên lại thảnh thơi ở nhà vào thời điểm có lệnh thực tập thay thế thế này. Mà xui rủi có ở nhà, thì đối phương cũng là người sở hữu vận may mạnh nhất gia tộc Warashibe.
Theo Midori-san, người gia tộc Warashibe thường triệt tiêu năng lực của nhau, nên năng lực thao túng vận may tương đối khó tác dụng. Bằng chứng là Biến Thái May Mắn hầu như không kích hoạt với Midori-san, nên chắc cũng sẽ không kích hoạt với gia chủ Warashibe đâu.
Trong lúc tôi đang giải thích để trấn an Sakura...
"Vậy thì~, việc khoanh vùng địa điểm giáng lâm nhờ cả vào mọi người nhé~. Temari sẽ đi bàn bạc với phân gia chuyên về phong ấn của gia tộc Tsuchimikado đây~"
Cửa dinh thự mở ra, một người phụ nữ bước ra.
Một mỹ nhân với khí chất "lơ đễnh" dễ thương.
Tuổi chừng mười tám, đôi mươi? Cô ấy khoác lên mình bộ âu phục sang trọng xứng tầm với tòa dinh thự, bước đi đầy sơ hở làm rung rinh bộ ngực to tổ bố không thua kém gì Midori-san, tạo cảm giác nguy hiểm thế nào ấy.
"Ồ ồ!? Lại thêm một cặp dưa đáng để trói buộc nữa kìa—Hựự!?”
Đột nhiên, khứa Karasuma đang hú hét hưng phấn sau lưng tôi hét lên như vấp phải cái gì.
Ngay sau đó, Karasuma chúi nhủi húc toàn lực vào người tôi, đẩy tôi văng về phía trước, thoát khỏi sự kiềm tỏa của Soya và Sakura.
Sakura và Soya hét lên "Aa!?” nhưng đã quá muộn.
"Oa!?"
"Hể? Áa!? ——Kyaa ♥!?"
Khi nhận ra, mặt tôi đã vùi vào một sự mềm mại êm ái.
Tôi đang ôm chầm lấy người phụ nữ mặc âu phục, dồn cô ấy vào sát tường, mặt úp vào tâm hồn người siêu tốt đó.
Tệ hơn nữa, đầu gối tôi đang chen vào giữa hai chân cô ấy, day day vào con chem chép. Một tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng thiếu nữ đang run rẩy, đầu óc tôi trắng xóa.
Nhưng cô ấy không hét lên hay đẩy tôi ra, mà...
"Ara, lại là một cậu biến thái trẻ tuổi dễ thương nhỉ~. Cậu đột nhập từ đâu vào thế~"
Cô ấy mỉm cười với vẻ điềm tĩnh "ufufu", rồi vuốt ve má tôi như muốn bao bọc lấy.
Thậm chí cô ấy còn "Hửm?" rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ghé sát mặt đến mức suýt hôn.
"Ơ kìa~? Không lẽ cậu là, chủ nhân của 'mảnh ghép thứ chín'—"
Cú sốc kinh hoàng giáng xuống đỉnh đầu tôi, kẻ đang ngẩn người trước sự tiếp nhận ngoài dự đoán đó.
"Vừa nói dứt lời xong anh làm cái trò gì thế hảảảảả!?"
Sakura, sau khi hạ gục tội phạm chiến tranh Karasuma bằng một đòn, đã tung cú đá gót vào đầu tôi, tách tôi ra khỏi nữ nhân kia.
Thay vào chỗ đó, Soya lao lên cúi đầu rối rít:
"Xin lỗi ạ, không phải cố ý đâu ạ! Tất cả là do Biến Thái May Mắn! Nên là, xin ngài hãy tha thứ cho Furuya-kun, làm ơn đi ạ Temari-sama!"
...Hả? Temari?
Ngay khi cái tên đó lọt vào tai, mồ hôi lạnh toát ra toàn thân tôi còn hơn cả lúc bóp ngực Kaede.
"Không lẽ người này là, gia chủ gia tộc Warashibe—"
"Đúng rồi đấy! Thôi mau cúi đầu xuống đi!"
Sakura với vẻ mặt liều mạng ấn đầu tôi xuống đất.
Hành động có phần quá khích của Sakura không hề làm quá chút nào.
Một trong những Thập Nhị Sư Thiên—Warashibe Temari.
Đó là nhân vật biểu tượng cho gia tộc Warashibe được xưng tụng là 《Vô Địch》.
Nghe đồn, Quái Dị đối đầu với cô ta bị dầm thép rơi trúng mười lần liên tiếp và bị vô hiệu hóa.
Nghe đồn, nhà của một Trừ Tà Sư lỡ mồm xúc phạm Temari đã bị thiêu rụi trong một tai nạn bất ngờ.
Nghe đồn, tội phạm linh năng đụng độ Temari đột nhiên lên cơn sốt ngã gục, bị bắt mà không thể kháng cự.
Hạnh phúc của người này là bất hạnh của người kia.
Đối địch với kẻ sở hữu vận may hiếm có đồng nghĩa với việc hứng chịu những bất hạnh vô lý.
Dù là người sở hữu linh lực mạnh đến đâu cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi sự bất hạnh đó, đến nỗi các Thập Nhị Sư Thiên khác cũng phải e dè "không muốn trở thành kẻ thù nếu có thể", từ đó cái biệt danh 《Vô Địch》 ra đời.
Trái ngược với vẻ ngoài hiền lành và lời nói lơ đễnh, nhân vật tuyệt đối không được chọc giận trong Thập Nhị Sư Thiên chính là Warashibe Temari này.
Chính vì thế Sakura và Soya mới cảnh báo tôi, và giờ Soya đang cúi đầu giải thích để Temari không nổi giận vì sự thô lỗ của tôi, còn Sakura thì trừng phạt tôi trước để xoa dịu.
Tại sao một trong Thập Nhị Sư Thiên lại ở nhà giờ này!? Chẳng phải năng lực Biến Thái May Mắn sẽ bị trung hòa sao Midori-san! Với lại ngoại hình của Temari-san trẻ quá vậy!? Hàng tá câu hỏi lấp đầy não, tôi chỉ biết dập đầu lia lịa.
Ba đứa tôi, Soya, Sakura và tôi đang cố sống cố chết để hạ hỏa cho Temari-san thì...
"Aa~. Ra là vậy~. Nghe tên là Temari đã ngờ ngợ rồi, người anh trai hiền lành mà Enju-chan nhắc đến là cậu sao~. Fufu, không nhận ra Kẻ Mang Bộ Phận trong lời đồn, Enju-chan thì không nói làm gì, nhưng Midori-chan cũng sơ suất quá nhỉ~"
Temari-san mỉm cười như đã hiểu ra:
"Mà duyên phận kỳ lạ thật đấy~. Cậu và Enju-chan tình cờ thân thiết với nhau... Hay là, việc gặp được cậu vào lúc này lại là may mắn của Temari đây~"
Vừa nói những lời khó hiểu, cô ấy vừa ngồi xổm xuống, bắt đầu nắn bóp bàn tay đang dập đầu của tôi.
"Ưm!?"
Bất ngờ bị một phụ nữ lớn tuổi, điềm đạm nắn tay khiến tôi phát ra âm thanh kỳ lạ.
"Ara~, dễ thương ghê~"
Thấy vậy, Temari-san tỏ vẻ thích thú, dùng bàn tay mịn màng cọ cọ vào tay tôi.
C-cái gì thế này!? Biến Thái May Mắn phản đòn à!?
Trong khi tôi đang bối rối, Temari-san chạm vào chiếc vòng tay của tôi, ghé miệng sát tai tôi thì thầm:
"Temari muốn biết nhiều hơn về cậu đấy~. Có bánh ngon lắm, hai chúng ta nói chuyện riêng một chút nhé~?"
Nói rồi, Temari-san kéo tay tôi lôi vào trong dinh thự—
"Khoan, khoan đã! Ngài làm gì vậy Temari-sama!?"
Người kéo tay tôi lại từ phía bên kia, ngăn tôi không bị cuốn theo không khí lơ đễnh của Temari-san, chính là Soya.
"F-Furuya-kun dù sao cũng là Soya Nhân Thức Thần của gia tộc Soya! Dù là Temari-sama mà tự tiện thế thì tôi khó xử lắm ạ!"
Hừm, Soya giận dỗi lên tiếng. Cùng lúc đó, Sakura chen vào giữa tách tôi và Temari-san ra, nhướn mày chất vấn.
“Oni—Furuya Haruhisa là đối tượng giám sát của tôi, người thuộc Cục Thanh tra! Tôi không thể để anh ấy đến nơi tôi không quan sát được! Hơn nữa, ở riêng trong phòng kín..."
"N-này hai người!? Đối đầu với gia chủ gia tộc Warashibe là không ổn đâu—"
"Hả? Thì sao?"
“Gì cơ? Không lẽ để hai người ở riêng thì tốt hơn cho anh à?"
Tôi lo lắng lên tiếng nhắc nhở hai người vừa nãy còn cố sống cố chết tránh cơn giận của Temari-san, nhưng bị siết chặt tay từ hai phía khiến tôi câm nín.
Chẳng hiểu sao, hai người họ đột nhiên chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
"Quên mất... Temari-sama thích trai trẻ..."
"Hả!? Thế thì càng không thể bỏ qua được!"
Soya nhìn chằm chằm Temari-san với đôi mắt hình trái tim, còn Sakura thì tỏ thái độ cùng chung chiến tuyến.
Nãy giờ tôi cứ thót tim không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì Temari-san thốt lên một câu ngớ ngẩn lạc quẻ với bầu không khí.
"Ế~? Không được sao~? Temari chỉ muốn mượn cơ thể của Haruhisa-kun một đêm thôi mà~"
"Một đêm ư...!? Chuyện đó dĩ nhiên là tuyệt đối không được rồi ạ!"
"Với lại ngài là Thập Nhị Sư Thiên mà! Làm gì có thời gian rảnh rỗi thế!"
Soya và Sakura đỏ mặt phản đối.
"Cái đó thì không sao đâu~. Cũng không phải không có việc nhưng trễ chút cũng chả sao~. Hiện tại năng lực của Temari đang không tốt nên đang nghỉ phép mà~"
...Hả, Thập Nhị Sư Thiên mà thế thì có ổn không, theo một nghĩa khác ấy?
Mà khoan, Temari-san bị dính Biến Thái May Mắn, không lẽ là do nguyên nhân đó?
"Nè~. Đi mà~. Thập Nhị Sư Thiên nhờ vả đấy~. Nào nào~, mệnh lệnh của cấp trên đấy~"
"Tuyệt đối không ạ!"
"Hưm~. Temari đã nhờ thế này rồi mà~"
Trước sự kiên quyết của Soya và Sakura, Temari-san phồng má dỗi.
"...Aa, vậy thế này đi~"
Rồi như nảy ra ý hay, Temari-san vỗ tay cái bốp.
“Tụi mình thi đấu cược Haruhisa-kun đi~. Nếu mấy đứa thắng thì Temari sẽ từ bỏ Haruhisa-kun~. Nhưng nếu Temari thắng, thì Haruhisa-kun sẽ để Temari tùy ý sử dụng một thời gian nhé~"
Hả.
“Sao cơ!? Chuyện vô lý thế, ai mà chấp nh—"
"Nếu không chấp nhận thi đấu, thì Temari sẽ không cho gặp Enju-chan đâu đấy~"
"Cái gì!?"
Cả ba chúng tôi trố mắt trước phát ngôn bắt tôi làm con tin của Temari-san.
Temari-san tiếp lời:
"Hơn nữa, nếu không nhận lời ở đây thì Temari sẽ nhắm vào Haruhisa-kun mãi đấy~. Trước khi năng lực của Temari hồi phục, chẳng phải phân định trắng đen ngay bây giờ sẽ có lợi cho mấy đứa hơn sao~"
"Ư..."
Soya và Sakura câm nín.
Tôi hoàn toàn không hiểu sao Temari-san lại cố chấp với tôi... nhưng để gặp Enju, bọn tôi đành phải chấp nhận cuộc đấu nghiêm túc với Thập Nhị Sư Thiên một cách bất đắc dĩ.
3
Kết quả thảo luận, trò chơi được chọn là "Lật đật đã ngã" do Temari-san đề xuất.
Một cuộc đấu khá trẻ con.
Tuy nhiên, vì không cần chuẩn bị gì, là trò chơi đơn giản ít bị yếu tố kỹ năng đặc biệt hay vận may chi phối nên điều kiện khá công bằng, Soya và Sakura dù cảnh giác nhưng vẫn đồng ý.
Dù sao năng lực đang yếu đi nhưng đối phương vẫn là Thập Nhị Sư Thiên đương nhiệm, đấu phép thuật thì không ổn, nên thi đấu hòa bình là tốt nhất.
"Vậy bên đó có hai người, Temari làm quỷ nhé~"
Temari-san nói với giọng thảnh thơi rồi úp mặt vào tường dinh thự.
"..."
Trong khi đó, Soya và Sakura nhìn chằm chằm vào lưng Temari-san như nhìn kẻ thù dựt chồng, chẳng có vẻ gì là đang chơi trò chơi ngây thơ cả. Trông như sắp chơi trò "Giết chết lật đật" hay gì đó kinh dị hơn nhiều.
"E-etou, vậy mọi người, chuẩn bị chưa?"
Tôi rụt rè cất tiếng.
Thực lòng tôi chẳng muốn lên tiếng trong bầu không khí này, nhưng vì được nhất trí chọn làm trọng tài "cho công bằng", tôi đành phải làm.
"Được rồi~. Bắt đầu lúc nào cũng được~"
Temari-san vẫn úp mặt vào tường vẫy tay.
"..."
Soya và Sakura tỏa ra áp lực kinh hoàng như muốn nói "Hiểu rồi chứ?".
Này, ơ, tôi cũng muốn gặp Enju sớm nên muốn hai người thắng lắm, nhưng cuộc đấu này là để thuyết phục Temari-san, tôi không thể thiên vị quá lộ liễu được đâu nhé?
"V-vậy thì... Bắt đầu!"
Tôi run rẩy trước áp lực từ hai phía, cố lên giọng để lấp liếm.
Cuộc đấu bí ẩn với Thập Nhị Sư Thiên mở màn.
À, nhân tiện thì khứa Karasuma đã ngất xỉu vì cú đá quá mạnh của Sakura, hiện đang được Midori-san chăm sóc sau khi chuẩn bị xe ngựa xong. Đem con mắm này theo đúng là sai lầm...
"Vậy bắt đầu nhé~. Con~ lật~ đật~ đã~"
Temari-san, đóng vai quỷ, hô khẩu lệnh với tốc độ chậm rãi.
Khoảnh khắc đó—Bộp!
Trong khi Soya thận trọng tiến lên, Sakura đã bứt tốc.
Trò "Lật đật đã ngã" lần này có giới hạn thời gian để khắc phục bất lợi cho vai quỷ.
Nếu chạm được vào Temari-san trong thời gian quy định thì phe Soya thắng, nếu bị Temari-san phát hiện đang cử động hoặc hết giờ thì phe Soya thua.
Vì vậy, Sakura—người tự tin vào thể lực, có thể giữ thăng bằng ngay cả khi phanh gấp trước những cú lừa nhịp độ—đã lao lên thu hẹp khoảng cách.
"Ngã!"
Kít!
Đúng như dự đoán, Temari-san tăng tốc khẩu lệnh và quay lại, nhưng Sakura phanh lại ngay tức khắc và đứng im phăng phắc. Trái ngược với Soya đi thận trọng mà trông đầy nguy hiểm, Sakura đứng yên tại chỗ như ma-nơ-canh.
"Oa~. Giỏi ghê~"
"Hừ, trò trẻ con này, chẳng là cái đinh gì!"
Dù bị áp sát bất ngờ, Temari-san vẫn vỗ tay tán thưởng, Sakura cũng hất mũi tự đắc. Tôi vừa thở phào nghĩ trận đấu sẽ kết thúc dễ dàng, thì đúng lúc đó.
Một cơn gió trái mùa thổi qua khu vườn nhà Warashibe.
"Hả?"
Trong khoảnh khắc, chiếc váy đồng phục mùa hè của Học viện Trừ Tà Thủ Đô mà hai người đang mặc bị tốc ngược lên.
"Ááááááááááá!?"
Hai người phản xạ định giữ váy. Nhưng...

"Chờ đã, gió cái kiểu gì thế này—mà mụ kia, định nhìn sang đây đến bao giờ hả!?"
Vì Temari-san cứ tủm tỉm nhìn chằm chằm về phía Sakura nên cả hai không thể cử động.
Hai khuôn mặt đỏ bừng hét lên trong khi váy vẫn bị gió đùa giỡn.
Quần lót trắng của Soya và quần lót xanh nhạt của Sakura lộ ra hoàn toàn, cặp đùi trắng ngần phản chiếu ánh nắng hè rực rỡ và—
"Này Furuya-kun! Cậu nhìn đi đâu với ánh mắt dê cụ thế kia!?"
“Onii-chan!? Cái ánh mắt như ông bố nuôi bị ác linh hóa đó là sao!"
"Á, xin lỗi!"
Bị hai người mắng xối xả, tôi quay mặt đi ngay lập tức. Tuy nhiên...
"Aa~. Không được đâu, trọng tài mà quay mặt đi là phạm quy nha~"
“Gì cơ!?”
Như đã lường trước, Temari-san hô dừng ngay lúc đó.
"Thiên vị chút đỉnh cũng không sao, nhưng quay mặt đi ngay lúc người chơi sắp cử động rõ ràng là gian lận nha~. Thế thì Temari không phục đâu~"
Vừa cười tủm tỉm, Temari-san vừa nói, và không chịu hô tiếp khẩu lệnh như để trêu đùa Soya và Sakura đang bị lộ quần lót.
Trước thái độ như đã đọc vị tình huống của Temari-san, tôi nảy ra một suy nghĩ.
Chẳng lẽ cơn gió này... là do Biến Thái May Mắn!?
Và việc Biến Thái May Mắn xảy ra theo hướng có lợi cho Temari-san là do năng lực may mắn của cô ấy dù yếu đi nhưng chưa mất hẳn...?
Temari-san đề xuất cuộc đấu này, có lẽ vì tự tin sẽ thắng nếu kết hợp với thể chất Biến Thái May Mắn của tôi, dù năng lực may mắn có yếu đi chăng nữa.
"Được lắm mụ kia... Tôi đời nào giao Onii-chan cho người phụ nữ lơ đễnh bụng dạ đen tối đầy toan tính kia chứ...!"
Sakura dường như cũng suy đoán giống tôi, nhướn mày liễu, toàn thân bùng phát linh lực.
"...Mỗi lần váy bị tốc lên, mình dùng sức mạnh của chiếc nhẫn hành hạ Furuya-kun thì đó sẽ không còn là may mắn với Furuya-kun nữa, chắc lúc đó váy sẽ không tốc lên nữa đâu nhỉ."
Soya, người có vẻ lòng tự trọng sắp vượt ngưỡng, đang có ánh mắt rất nguy hiểm. Không nghe rõ cô ấy nói gì, nhưng sao "bi" tôi lại thun lại thế này.
Điều gì đã thôi thúc hai người đến mức này? Soya và Sakura vừa chịu đựng tai nạn lộ hàng vô lý vừa hừng hực ý chí chiến đấu.
Nhưng chúng tôi đã quên mất. Biến Thái May Mắn có tính dây chuyền.
“Nyah~"
Một tiếng kêu dễ thương vang lên trong khu vườn gia tộc Warashibe đang lồng lộng gió.
Nhìn lại thì thấy một đàn mèo con, có vẻ là mèo hoang, đang kêu “nyah nyah" tiến lại gần như bị giật mình bởi cơn gió đột ngột—
"Ơ, khoan!?”
"Oái!? Hả!? Gì cơ!?"
Như tìm được chỗ tránh gió tốt, chúng bắt đầu leo lên chân của Soya và Sakura.
Ban đầu hai người còn mỉm cười chịu đựng sự nhột nhạt vì lũ mèo dễ thương, nhưng khi móng vuốt của chúng chạm vào bên trong váy thì tình hình thay đổi.
"Khoan, chỗ đó thì hơi quá rồi đấy—Ááááááá!?"
"Oaaaa! Mắc rồi! Móng vuốt mắc vào rồiiiiii!”
Sakura và Soya cuối cùng cũng hét lên thảm thiết.
Cũng phải thôi.
Lũ mèo con chui vào trong váy, chẳng hiểu nhầm lẫn thế nào lại móc móng vuốt vào quần lót của hai người và kéo tuột xuống dần dần.
Cơn gió sắc dục vẫn tiếp tục thổi tốc váy hai người lên, và cảnh tượng đó đập thẳng vào mắt tôi dù muốn hay không.
Chiếc quần lót trắng của Soya bị xoắn lại và tuột xuống nửa đùi, còn quần lót xanh của Sakura vẫn căng ra tạo thành cái võng ở vùng háng.
(—Khoan khoan khoan! Cái này thì nguy to rồi!)
Cứ đà này thì con chym của hai người sẽ đập thẳng vào võng mạc tôi lúc nào không hay.
Dù sao họ cũng đã đến tận đây vì tôi, thi đấu vì tôi(?), tôi không thể làm chuyện bất nghĩa thế này được... Tôi định quay mặt đi, nhưng...
"Này Furuya-kun! Đến nước này rồi không được bỏ vai trò trọng tài đâu đấy! Nhưng tuyệt đối đừng nhìn sang đây!"
"Đúng đấy! Giờ mà anh bỏ cuộc để bị xử thua thì tí nữa em bẻ gãy hết khớp xương của anh đấy! Nhưng nhìn sang đây là em đấm bay đấy nhé!?"
Thế thì bố ai mà chiều được!
Hai yêu cầu vô lý bay tới khiến tôi quay cuồng.
"Fufufu~, thế này thì thắng bại đã rõ rồi nhỉ~"
Temari-san mỉm cười, một mình sắp sửa giành chiến thắng mà chẳng tốn chút công sức nào.
——Đúng lúc đó.
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM!
"Hả!? Cái gì thế!?"
Tiếng nổ vang rền từ xa, tôi nhìn về hướng đó.
Temari-san cũng "Hửm?" nhìn theo ánh mắt tôi, Soya và Sakura cũng nhân lúc hỗn loạn kéo quần lên và nhìn về cùng hướng.
Một lúc sau, khói đen bốc lên từ phía ngọn núi, mặt chúng tôi cứng đờ lại.
Nơi khói đen bốc lên là khu vực được núi bao quanh. Và khoảng cách từ đây đi bộ mất khoảng một tiếng...
Dự cảm chẳng lành chạy qua đầu, ngay sau đó.
"Nguy rồi Temari-sama!"
Midori-san, người đáng lẽ đang chăm sóc Karasuma, cầm điện thoại chạy ào ra từ dinh thự, mặt cắt không còn giọt máu.
Biểu cảm đó méo mó vì lo lắng tột độ, hơn hẳn lúc đột kích vào trung tâm hỗ trợ tìm Enju.
"Tiểu thư Enju, tiểu thư Enju bị bắt cóc rồi!"
Ác ý của con người ẩn trong bóng tối, nhân lúc Hiệp hội hỗn loạn, đã lộ diện ra ánh sáng.
4
Thời gian quay ngược lại một chút.
Đó là một ngôi nhà nằm trong khuôn viên bản gia Warashibe, nhưng lại cách rất xa bản dinh, có thể gọi là vùng hẻo lánh.
Người gia tộc Warashibe còn gọi tòa nhà này là "nhà biệt lập".
Bên ngoài còn mới, nội thất cũng đảm bảo đủ công năng và tính thẩm mỹ dù không bằng bản dinh.
Nhưng trái ngược với môi trường sống tiện nghi đó, xung quanh bị bao phủ bởi núi rừng rậm rạp, muốn ra phố phải đi bộ trong khuôn viên gia tộc Warashibe mất một tiếng hoặc dùng xe ngựa.
Không chỉ đơn thuần là vị trí xấu.
Xung quanh nhà biệt lập được bao bọc bởi nhiều lớp kết giới tâm linh và vật lý, chỉ những người có bùa đặc biệt và đi theo lộ trình quy định mới có thể ra vào.
Sống ở đây bất tiện vô cùng. Tuy nhiên, cô bé sống ở đó nhiều năm nay—Warashibe Enju—chưa bao giờ ý thức được sự bất tiện đó.
Bởi vì cô bé chẳng những không ra khỏi nhà biệt lập, mà còn hầu như không bước ra khỏi căn phòng được phong ấn đặc biệt đó.
Nhưng hiện tại, Enju đã ra khỏi căn phòng sinh hoạt thường ngày và xuống phòng khách, nơi thường là phòng nghỉ của các vệ sĩ.
Bởi vì hôm nay, lần đầu tiên có khách đến thăm Enju tại ngôi nhà này.
Enju ôm chặt con thỏ bông nhận từ Temari, bồn chồn chuẩn bị trà.
(Không ngờ mình có thể gặp lại Haruhisa-oniisan.)
Hiệu lực của lá bùa thú bông nhận từ Temari đã dùng gần hết vào ngày tham quan trường học đó. Có lẽ chỉ còn trung hòa được thể chất của Enju trong hai, ba tiếng nữa.
Không còn đủ thời gian để cô bé đến thăm Học viện Trừ Tà Thủ Đô nơi Haruhisa đang ở, nhưng sau khi giải trừ Biến Thái May Mắn, uống trà với Haruhisa và các đồng đội tại ngôi nhà này thì bùa vẫn đủ sức cầm cự.
Nghĩ đến đó, má Enju tự nhiên giãn ra.
Lồng ngực rộn ràng vì sắp được nói chuyện nhiều hơn với người anh trai ấy.
Nhưng đồng thời, cô bé lại cảm thấy chán ghét bản thân vì dám nuôi hy vọng đó, và cắn chặt môi.
(Mình đã gây phiền phức cho Haruhisa-oniisan, người đã giúp đỡ mình nhiều như thế.)
Haruhisa đến nhà này là để giải trừ trạng thái Biến Thái May Mắn bị kích hoạt do tai nạn nào đó.
Dù đã được Temari trung hòa thể chất, mình vẫn chỉ toàn gây phiền phức cho người khác sao... suy nghĩ đó lướt qua khiến lồng ngực cô bé thắt lại.
Nhìn quanh, Enju thấy nhiều vệ sĩ gia tộc Warashibe đang giúp đỡ theo lời Midori.
Ai cũng giữ khoảng cách vi tế với Enju, thái độ có phần xa cách. Thậm chí có người còn lộ rõ vẻ sợ hãi khi Enju đến gần.
Nhưng đó là lẽ đương nhiên. Chỉ có Midori và Temari là đặc biệt trong gia tộc Warashibe thôi. Chỉ có hai người họ, những người đã cải tạo ngôi nhà biệt lập giam giữ Enju, chuẩn bị môi trường tiện nghi và giải trí trong cái ngục thất này, là khác biệt. Haruhisa dịu dàng là vì cậu chưa biết thể chất của Enju, đó là điều hiển nhiên.
Vốn dĩ Enju là tồn tại đáng bị ghét bỏ, là gánh nặng cần tránh xa, là khối nợ nần không được phép có mong muốn như người bình thường.
Vì vậy, thực ra không được phép vui mừng khi gặp lại Haruhisa. Phải xin lỗi, giải trừ Biến Thái May Mắn, xin lỗi lần nữa, rồi kết thúc. Không được nói chuyện, phải quay lại ngay trong kết giới để các vệ sĩ an tâm.
...Nhưng, sâu trong Enju, một khao khát xấu xí rỉ ra như máu từ vết thương.
"...Nhưng mơ mộng một chút thôi cũng được mà nhỉ?"
Bạn ở trường đến chơi nhà.
Mình đang chuẩn bị đón tiếp họ... một giấc mơ như thế.
(Chắc sắp đến rồi nhỉ.)
Vừa nãy Midori liên lạc báo đã bắt đầu chuẩn bị xe ngựa.
Phải quyết định xem pha loại trà nào thôi, khi Enju vừa đưa tay lên kệ...
"Hả!? Gì cơ!? Kết giới..."
Một vệ sĩ hét lớn.
Đồng thời, những rung động như thể các kết giới bao quanh dinh thự bị phá hủy liên tiếp—không, là bị tan biến—truyền vào trong nhà, khiến những người vốn bị các gia tộc khác mỉa mai là vô tư lự cũng chuyển sang trạng thái chiến đấu trong nháy mắt.
Nhưng kẻ tấn công không phải là đối tượng có thể đối phó bằng cảnh giới thông thường.
VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ!
Tiếng động cơ gầm rú làm rung chuyển cả ngôi nhà.
Ngay sau đó, ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM! Một cú va chạm kinh hoàng vang lên từ tầng hai, ngay trên đầu Enju.
Tiếp đó trần nhà tầng một kêu răng rắc như không chịu nổi sức nặng.
"Á! Chạy đi! Chạy mauuuu!"
"Hiu!?"
Vệ sĩ kéo tay Enju đang hét lên, lao ra ngoài trời.
Sau khi giăng kết giới quanh mình và nhìn lên nhà biệt lập, các vệ sĩ không tin vào mắt mình.
"C-cái gì thế này...!?"
Một chiếc xe tải khổng lồ tráng gương toàn bộ đang cắm vào tầng hai của nhà biệt lập.
Cảnh tượng quá đỗi dị thường và khó tin.
Nhà biệt lập được núi bao quanh, địa hình khó tiếp cận kể cả với xe hơi hạng nhẹ chứ đừng nói là xe tải.
Thêm vào đó, xung quanh nhà biệt lập đáng lẽ phải có nhiều lớp kết giới.
Nghĩ thế nào thì chuyện xe tải lao vào tầng hai cũng là không thể.
Nhưng điều khiến các vệ sĩ kinh ngạc hơn cả là vị trí chiếc xe tải cắm vào.
Đó là căn phòng Enju thường sinh hoạt.
Nhưng sự dao động của các vệ sĩ không phải vì Enju suýt gặp nguy hiểm nếu ở trong phòng đó.
"Cái gì!? Chúng phá được phong ấn của căn phòng đó sao!? Đó là kết giới phức hợp do Temari-sama và Tsuchimikado Haruchika cùng dựng lên đấy!?"
Kết giới đặc biệt còn kiên cố hơn cả những phong ấn mà Kashima Reiko đi giải khắp cả nước.
Chiếc xe tải bí ẩn chọc thủng nó trong nháy mắt khiến các vệ sĩ đang che giấu Enju lạnh sống lưng.
Chính lúc đó.
"Kufufu, xin lỗi nhé."
RẦM RẦM RẦM...! Chiếc xe tải xuyên thủng trần tầng một rơi xuống, kèm theo tiếng cười man dại của một người phụ nữ.
"Để các ngươi chạy vào trong kết giới thì phiền phức lắm, nên ta phá trước cho tiện."
Giọng nói vui vẻ vang lên, đồng thời mặt gương của chiếc xe tải gợn sóng.
Như chui ra từ mặt nước, những khối đen kịt như sự ngưng tụ của cảm xúc tiêu cực con người sinh ra từ chiếc xe tải—đó là Nguyền Tinh Linh Tứ Đẳng.
"Vô lý! Tứ Đẳng sao!?"
"Chiếc xe tải đó chở cả chú thuật sư à... Toàn quân chuẩn bị chiến đấu!"
Nhận thấy không thể chạy thoát, các vệ sĩ cố gắng liên lạc cầu viện bản gia đồng thời ứng chiến với Nguyền Tinh Linh Tứ Đẳng.
Nhưng...
"Chết tiệt!? Sao khó đánh thế này...!?"
Dù đối thủ là bầy Nguyền Tinh Linh Tứ Đẳng, các vệ sĩ vẫn đang gặp khó khăn bất thường. Mọi khi, kẻ địch sẽ gặp chút xui xẻo và trận chiến sẽ nghiêng về phía có lợi, nhưng những may mắn đó hầu như không kích hoạt.
Cảm giác như đang đối đầu với chính người gia tộc Warashibe vậy.
Nhưng ngay sau đó, thắc mắc của các vệ sĩ được giải đáp.
Mặt gương xe tải lại dao động, và từ đó chui ra...
Những bóng người có khuôn mặt và linh lực giống hệt họ.
Một vệ sĩ hét lên trong kinh hoàng:
“Song Trùng sao!? Không thể nào... ự, ááááá!?"
"Hí!?"
Tiếng hét chuyển thành tiếng trăng trối của vệ sĩ khiến Enju nghẹn ngào.
Nhưng Enju không thể làm gì được.
Cô bé không thể yểm trợ các vệ sĩ đang bị Nguyền Tinh Linh nuốt chửng để bảo vệ mình, cũng không có lấy một con dao để tự sát nhằm tránh gây thêm phiền phức cho ai.
"Ph-phải chạy, thôi..."
Thúc giục đôi chân đang run rẩy, ôm chặt con thú bông, Enju quay lưng lại với những vệ sĩ đã ngã xuống. Nhưng...
"Cuối cùng cũng gặp được rồi. Warashibe Enju."
"Á!?"
Đột nhiên cơ thể mất tự chủ.
Trước mặt Enju đang đứng chôn chân, một người phụ nữ tóc vàng bước xuống từ xe tải.
Cầm chiếc gương tay có vẽ đường màu đỏ phản chiếu hình ảnh Enju, người phụ nữ yêu kiều đó nở nụ cười mãn nguyện.
"Ta luôn hứng thú với gia tộc Warashibe thao túng định mệnh."
Rồi như kể chuyện, như hát ca. Cô ta vuốt má Enju như nâng niu viên ngọc quý.
"Biết đến ngươi đúng là tình cờ thật sự. Khi ta đang điều tra về gia tộc Warashibe thì tình cờ biết đến sự tồn tại của ngươi. Kufufu, ngươi không thấy thế này là định mệnh sao?"
Gương Kính Phù Thuỷ—Hashihime Kagami nhìn lên ngôi nhà biệt lập đã bị phá tan hoang.
"Bị nhốt ở nơi thế này suốt bao lâu, thật đáng thương. Nhưng không sao. Từ hôm nay ta sẽ tận dụng triệt để sức mạnh của ngươi. Cùng ta tận hưởng thế giới rộng lớn này nhuộm trong bất hạnh nhé?"
"...!? Kh-không."
Nhìn nụ cười méo mó của Kagami, Enju hiểu ra.
Người phụ nữ này nhắm vào mình với mục đích gì, cô bé hoàn toàn hiểu rõ.
"Không, khôngggg!"
Vì thế cô bé chống cự hết sức. Hét lên và dồn toàn lực. Nhưng...
"Kufufu. Biểu cảm của ngươi đúng ý ta hơn ta tưởng đấy—Gương Kháng Thuật Chiến Xa."
Nhìn khuôn mặt khóc lóc của Enju, Kagami run lên vì phấn khích: "Aa, đúng là định mệnh", rồi gọi tên Chú Cụ đó.
VÙ VÙ VÙ VÙ!
Như đáp lời, chiếc xe tải tráng gương rồ ga, từ mặt gương vươn ra những cánh tay như xúc tu.
Cánh tay tóm lấy Enju và Kagami, mặt gương dao động và nuốt chửng cả hai vào trong xe.
Tiếng hét cầu cứu của Enju tắt lịm, chiếc xe tải nghiền nát ngôi nhà đang bốc cháy và bắt đầu bỏ chạy như leo lên núi.
"Gư, ư... Không được, chỉ có chuyện đó là..."
Vệ sĩ còn sót lại chút ý thức, dồn chút sức tàn liên lạc với Midori.
"Chỉ có đứa trẻ bị nguyền rủa đó... là không được để lọt ra ngoài..."
Giọng nói liều mạng bảo vệ Enju của người vệ sĩ, tuy nhiên, chẳng chứa đựng chút lo lắng nào cho an nguy của chính bản thân Enju.
5
Có lẽ do Midori-san đã thông báo tình trạng khẩn cấp trước khi lao ra khỏi dinh thự.
Bản dinh Warashibe như tòa lâu đài đang ong vỡ tổ.
Sự hỗn loạn truyền đến tận chỗ chúng tôi đang đứng bên ngoài, cứ như thể công chúa của một nước bị bắt cóc thật vậy.
Nhưng tôi, kẻ đang đứng nhìn sự hỗn loạn của gia tộc Warashibe, cũng chẳng thể giữ bình tĩnh.
Trận đấu với Temari-san bay biến khỏi đầu, tôi gặng hỏi Midori-san.
"Enju bị bắt cóc là sao!?"
"Chi tiết vẫn chưa rõ... Nhưng vừa nãy, liên lạc từ vệ sĩ ở nhà biệt lập gửi đến! Tiểu thư Enju đã bị một người phụ nữ đi trên chiếc xe tải tráng gương bắt đi! Phải lập đội truy đuổi ngay nếu không sẽ quá muộn!"
"Tôi cũng tham gia!"
Trước khuôn mặt tái mét của Midori-san, tôi tuyên bố không chút do dự.
Ai đã bắt cóc Enju và vì mục đích gì, có nhiều nghi vấn lướt qua. Nhưng giờ chuyện đó không quan trọng.
Giữa ban ngày ban mặt, một kẻ điên rồ tấn công bản gia của một cựu gia và bắt cóc Enju.
Chỉ lý do đó thôi đã quá đủ để hành động.
"Thật tình, sao anh lúc nào cũng dính vào mấy rắc rối kỳ quặc thế hả..."
Sakura bên cạnh thở dài ngán ngẩm, nhưng ngay lập tức chuyển sang vẻ mặt của thanh tra: "Tội phạm linh năng hoạt động mạnh... đúng như shishou lo ngại..."
"Bọn tớ dĩ nhiên cũng sẽ trợ giúp! Để giải trừ Biến Thái May Mắn cho Furuya-kun nữa!"
Soya cũng hừng hực khí thế ngay khi nghe chuyện, nhưng rồi cô nghiêng đầu: "Ơ kìa?"
"Nhưng Furuya-kun, cậu có thể tham gia tác chiến với cái trạng thái Biến Thái May Mắn đó sao?"
"Hả!?"
Câu chỉ trích "nói thẳng ra có cậu ở đó vướng chân không?" của Soya—người đang ôm lấy cơ thể mình che chắn, mặt đỏ bừng—khiến tôi ôm đầu.
Chết tiệt! Phải có Enju mới giải trừ được Biến Thái May Mắn, nhưng không giải trừ Biến Thái May Mắn thì không đi cứu Enju được!? Cái nghịch lý Biến Thái May Mắn quái quỷ gì đây!?
"Không, e là không cần lo lắng chuyện đó!"
Và người xóa tan nỗi lo của chúng tôi là Midori-san.
"Thứ Haruhisa-dono chạm vào là Tay Phải 'Sắc Dục May Mắn' ! Sẽ không có chuyện sàm sỡ gây bất lợi thực sự cho Haruhisa-dono đâu, ngược lại còn có thể giúp ích nữa! Nhất định xin hãy tham gia tác chiến!"
Hả, thật không đấy...
Tôi, kẻ đã chịu đủ thứ khổ sở vì các màn Biến Thái May Mắn vừa qua, bán tín bán nghi, nhưng...
"...Nói thế tức là, những màn sàm sỡ vừa rồi phản ánh nguyện vọng của Furuya-kun sao?"
"Tởm quá thể... Anh vừa biến thái vừa khổ dâm à? Chết đi cho rồi? Em còn bị ít hơn Misaki..."
Soya và Sakura lập tức chấp nhận và nhìn tôi như nhìn rác rưởi. Oan quá!
E hèm, nhưng trong tình huống này không thể ngồi yên được, đành tin lời của người thuộc dòng dõi thao túng định mệnh mà tiến lên thôi.
Và rồi tôi nhận ra sự bất thường: "Nhắc đến dòng dõi chính tông..."
Đang là tình trạng khẩn cấp của gia tộc Warashibe, vậy mà gia chủ nãy giờ không nói một lời nào.
"..."
Nhìn lại thì thấy Temari-san vẫn đứng yên tại chỗ đóng vai quỷ trong trò "Lật đật đã ngã", ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời.
Thấy cô ấy thiếu sức sống quá, tôi bất giác chạy lại: "Temari-san!? Lúc thế này mà cô còn..."
"...Quả nhiên, sức mạnh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn~"
Bất chợt Temari-san thốt lên, khiến tôi đứng hình tại chỗ.
"Làm Temari khó chịu đến thế này, thủ phạm lẽ ra phải nát bấy vì 'tai nạn bất ngờ' từ lâu rồi mới phải... nhưng không có dấu hiệu đó~"
Ở đó là một Thập Nhị Sư Thiên đang tỏa ra cơn thịnh nộ thực sự với vẻ mặt vô cảm.
Tôi không thốt nên lời trước những lời đáng sợ của Temari-san, thì cô ấy tiếp tục nói một điều ngoài dự đoán.
"Midori. Temari sẽ đi nghỉ bây giờ nhé~"
"Hả!?"
Không chỉ tôi, cả Soya và Sakura cũng thốt lên kinh ngạc.
Dù năng lực có yếu đi nhưng Temari-san là Thập Nhị Sư Thiên.
Nếu tham gia đội truy đuổi sẽ là chiến lực lớn, sao lại nghỉ ngơi lúc này, cô ấy đang nghĩ gì vậy!?
"Rõ! Như vậy là tốt nhất ạ. Xin Temari-sama ưu tiên hồi phục năng lực sớm nhất có thể để đề phòng vạn nhất. Phần còn lại xin cứ giao cho chúng tôi!"
Mặc kệ chúng tôi đang bối rối, Midori-san chấp nhận lời của Temari-san như một lẽ đương nhiên.
Những người này định làm gì vậy... Trong lúc chúng tôi đang ngơ ngác, Temari-san bước lại gần.
"Temari có nghe về chiến tích của mọi người, những Kẻ Mang Bộ Phận rồi~"
Trước phát ngôn đó của Temari-san, Midori-san tròn mắt: "Kẻ Mang Bộ Phận!?"
"Ở núi Hồng Phú Sĩ có vẻ mấy đứa cũng làm rất tốt, những người như mấy đứa đang ở đây, gia tộc Warashibe của Temari thật may mắn~"
Vừa nói, Temari-san nắm chặt tay tôi.
Không phải kiểu hời hợt như ngay sau khi tôi gây ra Biến Thái May Mắn.
Bàn tay của Temari-san đang run rẩy nhẹ, vì giận dữ, hay vì bất an.
"Temari cũng sẽ dùng quyền hạn Thập Nhị Sư Thiên để yêu cầu tăng viện tối đa từ cảnh sát và Trừ Tà Sư gần đây~... Vì vậy, làm ơn, hãy cứu Enju-chan, cứu lấy con bé."
Có lẽ có uẩn khúc gì đó.
Trước lời nhờ vả đã rũ bỏ hoàn toàn vẻ lơ đễnh của Temari-san...
"Không cần cô phải nói."
Tôi gật đầu mạnh mẽ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Tluc: Tựa Trò chơi con mực.