Chương 245: Trưởng Thành
Lên đến tầng 5, tôi đứng trước phòng Trưởng Ban và gõ cửa.
"Trưởng Ban, là Ziegwald đây."
"Vào đi."
Tôi bước vào phòng, cúi chào một cái.
Rồi đi đến chỗ Trưởng Ban đang viết lách tại bàn làm việc.
"Sức khỏe của bà sao rồi?"
"Không vấn đề gì. Khỏe re rồi. Nhưng mà, tại nghỉ mất 2 ngày nên giấy tờ chất đống đây."
Vất vả thật.
"Bà đừng có quá sức đấy nhé."
"Ta biết rồi. Nếu ở một mình thì cơm nước cũng chẳng lo được, chắc sẽ mất nhiều thời gian hồi phục hơn. Gửi lời cảm ơn đến đệ tử của cậu giúp ta."
Hồi tôi bị ngộ độc hàu, ở một mình cũng khổ sở lắm.
Lúc đó chỉ mong có ai mang cho cốc nước.
"Tôi biết rồi. Erika nấu ăn giỏi lắm đấy."
"Có vẻ thế. Bệnh ghét ăn của cậu cũng khỏi rồi, đúng là kiếm được cô vợ tốt."
"Không phải vợ đâu nhé. Với lại tôi cũng không ghét ăn. Chỉ là thấy tốn thời gian thôi."
Ăn bánh mì với thực phẩm chức năng thì chưa đến 5 phút, tùy tình huống còn vừa ăn vừa làm việc hay học tập được.
Tôi đã từng nghĩ thế.
"Giờ hết nghĩ thế rồi à?"
"Reet có nguyên liệu phong phú, với lại như tôi đã nói, Erika nấu ăn rất giỏi. Đến tuổi này tôi mới hiểu được cái hay của ẩm thực."
"Xin lỗi vì ta nấu ăn dở tệ nhé."
Từ nhỏ người lo cơm nước cho tôi suốt chính là Trưởng Ban.
"Cũng không phải là dở đâu. Là do tôi thôi. Có lẽ đúng như Trưởng Ban nói, tôi đã sống quá vội vàng."
"Chắc chắn là vội rồi... Mà thôi. Chắc ta nghỉ hưu rồi đi nghỉ dưỡng thong thả đâu đó nhỉ."
Reet à?
Cảm giác cứ không thích sao ấy...
"Vậy sao. Trưởng Ban, tôi đang để Leonora đợi bên dưới nên vào chuyện công việc thôi."
"Rồi rồi."
"Đầu tiên, đây là ma thạch."
Nói rồi tôi đặt ma thạch lên bàn, Trưởng Ban cầm lên và bắt đầu nhìn chằm chằm.
"Quả không hổ danh là Zieg. Hoàn toàn không có chút dư thừa nào."
"Đương nhiên rồi."
"Cái thằng khen chẳng bõ công này. Được rồi, ta nhận ma thạch. Quyền trượng đâu?"
Trưởng Ban vừa ngán ngẩm vừa đặt ma thạch xuống.
"Đây ạ."
Tôi đưa cây quyền trượng do ba cô gái hợp sức làm ra.
"Hô..."
Trưởng Ban giơ cây trượng lên kiểm tra chất lượng.
"Tôi không dạy gì cả, họ vừa nhìn sách trong xưởng vừa làm đấy."
"Hừm... Ra là vậy. Cấp 9 và Cấp 8 nhỉ?"
"Vâng. Erika, Leonora là Cấp 9, còn Adele là Cấp 8."
"Tháng sau thì sao?"
Hừm...
"Erika lên Cấp 8 là chắc chắn. Leonora trừ khi quá đen đủi mới trượt, chứ chắc là ổn. Adele thì 50-50, vì thực hành còn hơi lo."
Cả ba người, quan trọng là trong một tháng còn lại nâng cao độ chắc chắn được bao nhiêu.
"Lý thuyết thì sao?"
"Cả ba đều thông minh và nỗ lực nên chắc không vấn đề gì đâu. Về mặt đó thì tôi nghĩ lên đến Cấp 7 vẫn suôn sẻ."
Thực hành thì còn phải xem xét.
"Vậy sao... Lý thuyết ở mức đó, thực hành thì làm được cả cường hóa . Ta muốn đưa về Tổng Bộ luôn đấy."
"Chi nhánh Reet sẽ sập tiệm mất nên tôi từ chối."
"Ta biết rồi. Nhưng mà, cậu tìm được đệ tử tốt thật đấy."
Tôi cũng nghĩ vậy.
"Trưởng Ban cũng nghĩ thế sao?"
"Ừ. Cây trượng này cũng rất tuyệt. Tất nhiên, để dâng lên Thái tử điện hạ thì chưa đạt, nhưng nếu xét ở góc độ Cấp 9, Cấp 8 độ tuổi đầu 20 thì có thể cho 100 điểm. Vượt ngoài tưởng tượng."
Trưởng Ban hết lời khen ngợi.
"Bà nói câu đó với chính chủ thì họ sẽ vui lắm đấy?"
"Người nói phải là cậu. Cậu là sư phụ mà."
Cũng phải.
Nhưng mà, có nên khen không nhỉ?
Khen xong có khi nào tự mãn mà dậm chân tại chỗ không?
Hừm...
"Làm sư phụ khó thật đấy. Tôi hiểu được nỗi khổ của Trưởng Ban rồi."
Tôi nghĩ mình may mắn vì có những đệ tử ưu tú.
Dù vậy đôi khi vẫn đau đầu không biết phải đối đãi thế nào.
Tự mình làm còn nhàn hơn nhiều.
"Hiểu đi, hiểu đi cho ta nhờ. Toàn lũ có vấn đề không."
"Xin lỗi nhé..."
Đến mức bị điều chuyển đi cơ mà.
"Được rồi. Các cậu đã trưởng thành, trở thành những nhà giả kim có tiếng tăm đàng hoàng. Ta ấy mà, rất ưu tú, là thiên tài. Nhưng lại có một khuyết điểm duy nhất."
Hả? Một thôi á?
"Nhân cách ạ?"
"Không phải... Là không có mắt nhìn người."
Hửm?
"Vậy sao?"
Tôi không nghĩ thế...
"Ta đã đánh giá cao cậu. Nghĩ rằng cậu sẽ là người gánh vác Hiệp hội Nhà giả kim trong tương lai. Ngược lại, ta từng nghĩ Chris và Therese sẽ chỉ dừng ở Cấp 5, đám đệ tử chẳng ai phát triển theo dự đoán của ta cả."
Therese mà dừng ở Cấp 5 á?
Cô ấy mà xét về tố chất thì thừa sức nhắm đến Cấp 1.
"Chuyện đó nói sao nhỉ..."
"Không có mắt nhìn người đúng không? Ta cũng chưa từng mơ đến việc cậu hay Heidemarie sẽ nhận đệ tử."
Chuyện đó thì đến tôi cũng chẳng ngờ.
Cả tôi và Heidemarie đều ích kỷ trong vấn đề giả kim thuật mà.
"Chắc do chúng tôi bái sư Trưởng Ban từ khi còn bé chăng?"
Trẻ con thì khó biết được sẽ lớn lên thế nào mà.
"Có lẽ thế. Dù sao thì các cậu cũng đã vượt qua dự đoán của ta. Riêng cậu thì vượt theo hướng chéo xuống dưới, nhưng vẫn nhận đệ tử, truyền lại kỹ thuật và tri thức cho đời sau. Đây là niềm vui sướng không gì sánh bằng."
"Hả?"
Chéo xuống dưới mà vẫn vui sao?
"Zieg, các cậu đã rời khỏi vòng tay ta từ lâu rồi. Ta chẳng còn gì để dạy nữa, thậm chí các cậu đã ở cương vị đi dạy người khác. Hãy cố gắng hết sức nhé."
"Tôi sẽ cố gắng."
"Được lắm. Đi đi. Khi nào xong đề thi thì mang lại đây."
Trưởng Ban phẩy tay đuổi khách.
Hồi bị điều chuyển cũng bị đuổi thế này, nhưng giờ ý nghĩa đã khác rồi.
"Tôi biết rồi. À, chuyện bà hỏi lúc trước ấy, chắc là cuối năm tôi sẽ về nhà."
"Vậy sao. Ta nấu món gì cho ăn nhé?"
"Phiền bà nhé. Chắc là giờ ăn sẽ thấy ngon đấy."
Chắc là thế.
"Vậy à. Mà, trước khi đến lúc đó còn có tháng sau đấy. Nhờ cậu cả."
Giám khảo thực hành chứ gì.
"Tôi biết rồi. Vậy tôi xin phép."
Tôi cúi chào, rời khỏi phòng Trưởng Ban và đi xuống cầu thang.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
