"Anh cũng nên ổn định lại đi, 25 tuổi rồi đó."
"Không ngờ lại có ngày bị cậu nói những lời như vậy đó..."
Tôi cũng không ngờ mình lại có ngày nói ra những lời này.
"Nhìn anh, tôi lại nghĩ hay là anh cứ lấy vợ rồi ổn định đi. Đừng có lông bông nữa, tập trung nghiêm túc vào công việc đi. Anh thích giả kim thuật mà, đúng không?"
Ở kiếp trước cũng có những chuyện như vậy, những đồng nghiệp mà tôi từng nghĩ 'gã này vô dụng thật' lại thay đổi hoàn toàn sau khi kết hôn.
Là một kẻ không thấy được giá trị của hôn nhân, tôi không thể hiểu nổi, nhưng sự thật là có những người như vậy. Gã này có vẻ giống loại đó.
"Bị sư phụ hay những người khác trong môn phái nói thì không sao, nhưng bị cậu nói thì... chà, tôi thích giả kim thuật, cũng thấy vui khi được làm công việc này. Nhưng mà, có quá nhiều tranh giành, rồi toàn là bằng cấp với học hành. Mệt mỏi lắm."
Hoàn toàn có thể hiểu được.
"Thứ mà anh thiếu là tinh thần trách nhiệm."
"Chắc vậy. Còn cậu thì sao? Có nghĩ đến chuyện kết hôn không?"
"Tôi có Helen rồi."
Con bé nhà tôi đang ăn ngấu nghiến.
"Đúng vậy ạ. Ngài Zieg còn có các đệ tử nữa."
Mà, có đệ tử tức là phải chịu trách nhiệm, câu đó thì đúng.
"Hừm, trông vui vẻ nhỉ."
"Chắc vậy. Mà, có chuyện gì?"
"Tôi có nói là có chuyện à?"
Nói gì vậy.
"Nếu không có việc gì thì anh đã chẳng rủ tôi đi ăn. Đi mà rủ Chris ấy."
Chắc chắn gã đó đang phải đi làm ngay cả trong ngày nghỉ.
"Cũng phải, tôi đã bị cậutừ chối không biết bao nhiêu lần rồi, nên bây giờ có rủ cậu đi ăn bình thường nữa đâu. Chẳng qua là... cậu nghe chuyện của Augusto rồi, phải không?"
"Liên quan đến Chris à?"
"Cả bên đó nữa, nhưng chủ yếu là gia đình tôi. Đang náo loạn cả lên."
Gã này cũng là quý tộc mà.
"Quý tộc phiền phức thật."
"Ừ. Điều phiền phức nhất là nhà tôi lại thuộc phe của nhà Augusto."
A... cũng có những chuyện như vậy à.
"Gì? Anh cũng là đối tượng bị thanh trừng à?"
"Cũng không có liên quan sâu đến thế. May là ông anh của Chris đã lo liệu giúp rồi. Chỉ là, làm việc khó khăn vô cùng. Thằng ngốc đó làm hơi quá."
Không chỉ là sửa điểm thi, mà còn là chủ mưu vụ phóng hỏa chi nhánh Reet nữa.
"Không còn chỗ đứng ở Tổng bộ à?"
"Cũng không đến mức đó. Tôi cũng là người trong môn phái của Trưởng ban mà."
Tôi cũng là người trong môn phái của Trưởng ban đây, mà có chỗ đứng đâu. Dù gì cũng là một nhân tài bị tất cả các đội từ chối.
"Hừm, vậy thì tốt rồi còn gì. Cố gắng ở đội mới nhé. Ở đó có Lieselotte, người có vẻ hợp với anh đó."
"Mỉa mai à? Thỉnh thoảng con bé đó lườm tôi muốn rách cả mắt..."
Một kẻ bay bướm như gã này chắc chắn không thể hòa hợp được.
"Anh biết Lieselotte à."
"Chứ sao nữa. Là đệ tử của chị Therese nên cũng được giới thiệu, mà trên hết là cùng chỗ làm. Người không biết chỉ có cậu thôi."
Vì tôi không có hứng thú...
"Anh thì sao, có đệ tử không?"
"Làm gì có. Tôi không chịu trách nhiệm nổi."
Biết ngay mà.
"Hừm..."
"A, với lại. Không biết cậu ở Kinh Đô đến khi nào, nhưng sắp tới môn phái chúng ta định sẽ tổ chức một buổi học chung sau bao lâu nay, cậu thấy sao?"
Hả? Buổi học?
"Ngay lúc này à? Đúng là ngày xưa cũng hay làm, nhưng từ khi lứa trên đi làm thì đã dẹp rồi mà."
Chris, Therese, Heidemarie bằng tuổi nhau, từ khi bọn họ đi làm thì không còn tổ chức nữa rồi.
"Chuyện là... từ lúc tôi đi làm cũng không nhớ được Trưởng ban xem bài cho lần nào, mà những người khác có vẻ cũng vậy."
"Thì, bả bận rộn mà. Với lại, nói một cách tích cực thì vì mọi người đã trưởng thành và độc lập rồi."
Sau đó thì tự mình học lấy.
"Nói cũng phải, nhưng mà..."
"Chúng ta đều đã có kinh nghiệm đến mức đó rồi, như tôi đây, nếu có đệ tử thì cũng sẽ trở thành người dạy, đúng không?"
Còn học gì từ Trưởng ban nữa? Với lại, mọi người tập trung lại để học cái gì?
"Thì..."
"Vậy tại sao bây giờ lại tổ chức buổi học?"
"Cái này là tôi nghe từ Sophie, nhưng có vẻ Trưởng ban đang cảm thấy cô đơn."
Ể—...
"Anh nói gì vậy?"
"Mà, cậu có phản ứng đó cũng là bình thường. Hình như, chúng ta luôn học tập ở dinh thự của Trưởng ban, đúng không? Đặc biệt là cậu khi còn sống ở đó, giờ không còn ai đến nữa, chẳng phải bà ấy sẽ cô đơn sao."
Hay là bả muốn nhận thêm đệ tử mới?
"Vậy đây là một buổi tiệc an ủi Trưởng ban à?"
"Nói thế thì hơi tệ, nhưng thực chất là vậy. Cũng chẳng còn ai gọi bà ấy là sư phụ nữa."
Thật luôn à.
"Rồi cũng bắt tôi tham gia à?"
"Người mà Trưởng ban vui nhất khi gặp là cậu mà. Nhưng, cậu lại ở Reet. Dĩ nhiên là không ai bảo cậu phải từ Reet về. Nhưng nếu thời gian thích hợp thì mong cậu sẽ tham gia."
Mọi người, dù bận rộn, vẫn cố gắng dành thời gian vì sư phụ à.
"Tôi chỉ ở đây một tuần thôi. Lần tới là tháng sau, lúc có kỳ thi. Nếu lịch trình khớp thì tôi tham gia cũng được, nhưng..."
"Vậy nhờ cậu nhé. Tôi và Sophie sẽ sắp xếp."
Định làm thật à...
"Đệ tử riêng thì không cần tham gia, đúng không?"
Tôi không muốn dắt ba cô gái kia đến một buổi tụ tập như vậy.
"Không cần. Các cậu mà dắt đệ tử theo thì xưởng chung ở dinh thự không đủ chỗ đâu."
Therese chỉ có Lieselotte, nhưng những người khác thì lại có nhiều. Heidemarie thì hơn 10 người, chỉ riêng chỗ đó đã chật rồi. Chắc phải dời địa điểm sang một phòng tiệc nào đó.
"Tôi biết rồi. Sẽ cẩn thận để không cãi nhau với Marie và Sophie."
"Làm ơn. Ba tên rác rưởi các cậu là những người làm Trưởng ban hao tâm tổn trí nhất đó. Cẩn thận vào."
Nói cứ như Trưởng ban là bà già không bằng.
"Anh cũng làm bà ấy hao tâm tổn trí không kém đâu."
"Chắc vậy. Tóm lại là nhờ cậu nhé. À, với lại, tôi muốn hỏi một chút, được không?"
Nói nhiều thật.
"Gì vậy?"
"Đệ tử của cậu, thế nào?"
Hỏi thế nào là sao...
"Bình thường? À, không, tôi nghĩ là ưu tú đó. Học hành chăm chỉ, làm việc cũng được. Quan trọng nhất là nhân cách cao hơn tôi nhiều."
"Vậy à..."
Ể? Gì vậy?
"Adele à? Anh để ý cổ đến vậy à?"
Là thật à?
"Không, không phải Adele."
Không phải à? Nhưng ngoài Adele ra thì anh ta có quen ai đâu.
"Erika hay Leonora à?"
"A, không, xin lỗi. Vì đã hỏi một câu kỳ cục. Tại tôi thấy cậu nhận đệ tử là chuyện quá bất ngờ nên tò mò không biết mấy cô bé đó như thế nào thôi. Mà, bỏ qua đi, chiều nay phụ tôi khiêng đồ một chút được không?"
Hừm?
"Sang Đội Chế Tác Đá Ma Thuật à?"
"Ừ. Cũng không phải việc gì to tát, nhưng định qua đó chào hỏi một tiếng."
"Được thôi. Tôi cũng có chút việc cần tìm Therese, muốn xem cô ấy có khỏe không. Lần đến Reet trông cô ấy vừa khóc vừa ngấu nghiến thịt mà."
Lại còn đứng đơ người nhìn biển nữa.
