Nguyền Kiếm Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Quyển 19 - Nguyền Kiếm Cơ - Chương 45 - Nơi Bí Mật Ở Hậu Sơn Anh Danh Thành…

Con đường từ Sa Ma Quật đến đạo vực Phi Thiên, càng về sau càng khó, mỗi đường hầm chỉ có thể được đi qua một lần, cho đến ngày nay, mức độ nguy hiểm của những con đường còn lại, đã là không thể tưởng tượng nổi! Đã rất lâu, rất lâu rồi, không có một người tu hành nào có thể đột phá thành công.

Mặc dù, vẫn có một số người dám thử, mà hễ ai dám thử, cũng đều là những kẻ tự cho mình là đúng, thực lực siêu phàm, nhưng đều đã thất bại.

Ai có thể ngờ, Ayaka, lại đột phá được một trong những con đường đó, dựa vào sức mạnh của chính mình, từ Sa Ma Quật quay về đạo vực Phi Thiên.

Với cảnh giới Đại Ngự Thần, chỉ dựa vào thực lực của bản thân, đã giành được tư cách nhập môn Phi Thiên. Mặc dù Đại Ngự Thần không thể trở thành đệ tử chính thức của Phi Thiên, tuy nhiên hễ ai có thể tự mình xông pha Sa Ma Quật, tương lai đột phá Nguyên Thần, đều là những đệ tử ưu tú hạng nhất của Phi Thiên, tiền đồ, không thể lường được.

Nếu Ayaka không tự xưng là đệ tử của Tatei, một số trưởng lão Phi Thiên, cũng nguyện ý thu cô làm đệ tử dự bị.

Giờ đây, thiên phú của Ayaka đã được Phi Thiên công nhận, các trưởng lão bắt đầu tin rằng, có lẽ chính Tatei đã nhìn ra tư chất của cô, nên mới nhận cô làm đệ tử, độ tin cậy của việc này, đã là cực cao.

Nhưng dù sao Tatei cũng chưa quay về, trưởng lão La Sát tạm thời sắp xếp cho Ayaka ở đạo vực Phi Thiên, tu luyện cùng các đệ tử dự bị khác đến từ La Sát, Tu La Nguyên Thiên Lưu, những người này, cũng đều là các đệ tử có tư chất nghịch thiên thực sự, chủ yếu đến từ A Tu La Nghiệp Nguyên. Có thể trở thành dự đệ tử ở tầng thứ Chủ Thần, việc này thậm chí còn khó hơn cả việc gia nhập Phi Thiên khi đã đến cảnh giới Nguyên Thần!

Anh Danh Thành, đêm nay bão tuyết vô cùng dữ dội.

Gió rít gào, bão tuyết, như vô số quái vật băng tuyết bay múa cuồng loạn bên ngoài Tenshukaku.

Cái lạnh cũng vượt xa ngày thường, đến mức bên trong Tenshukaku có pháp lực chống rét, đốt thêm mấy lò sưởi, vẫn khiến các chị em cảm thấy một cơn ớn lạnh bất thường.

Anh Danh Thành tuy đã trở thành Chư Thiên Thành cao nhất trong khu vực, năng lực phòng ngự đã tăng mạnh, yêu thú, đạo tặc Phạn Thiên,... ở đồng tuyết xung quanh khó mà lay chuyển, nhưng các chị em, cũng không dám ra ngoài.

Ngoài Uesugi Rei và Shimizu vừa đột phá Đại Ngự Thần, các chị em khác, đối mặt với bầy yêu thú mạnh mẽ bên ngoài, hay sơn tặc Phạn Thiên, vẫn vô cùng nguy hiểm, huống hồ bản thân cơn bão tuyết này, cũng đã là mối đe doạ không nhỏ với Đạo Thần.

"Không ngờ, bão tuyết của Đại Phạn Thiên, lại đáng sợ như vậy." Shiu quấn một chiếc haori thật dày, chân đặt vào trong lò sưởi, nhưng vẫn run cầm cập.

"Chị Amaterasu nói rồi, cái lạnh thế này, ra ngoài tu luyện đã có nguy hiểm, chúng ta vẫn nên ngoan ngoãn ở yên trong này thì hơn." Yukiko ở phía bên kia lò sưởi, Yumi và Ashikaga Makoto ngồi bên cạnh các cô.

Nhờ có bảo vật của Đại Phạn Thiên, Ashikaga Makoto, Sakiko, Saionji Kotoka, còn có nhiều đội trưởng Thiên Nữ, đều đã đột phá đến Đạo Thần trong thời gian ngắn.

Dù sao, Đạo Thần ở Đại Phạn Thiên, ngay cả tư cách làm việc cũng không có, chỉ có thể xem là tầng lớp bình dân thấp nhất, dùng bảo vật của Đại Phạn Thiên để nhanh chóng tu luyện thành Đạo Thần cũng không quá khó khăn, trừ phi là tư chất thực sự quá kém.

Các chị em này, tư chất sao có thể kém được?

Tuy nhiên, Đạo Thần dựa vào bảo vật để nâng cao, và Đạo Thần dựa vào chính mình tu luyện, đột phá trong điều kiện của Tam Giới, chênh lệch vẫn rất lớn, thành tựu tương lai, cũng sẽ tương đối có hạn. Nhưng đối với Kotoka, Sakiko, Yukiko mà nói, vốn đã sớm đạt đến bình cảnh, ở Tam Giới muốn trở thành Amatsukami đã vô cùng, vô cùng miễn cưỡng rồi, muốn nâng cao nữa đã là không thể, vì vậy, mới lựa chọn cách dựa vào ngoại lực này để đột phá Đạo Thần.

"Hôm nay, mọi người không cần tu luyện nữa, từ khi Tam Giới và Anh Danh Thành kết nối đến nay, các chị em không có một giây phút nào rảnh rỗi, cũng cần nghỉ ngơi thích hợp." Amaterasu mặc một bộ vũ y Osode nền trắng, hoa văn đỏ, ngồi trên bục chính của Tenshukaku.

"Tuy nhiên, vào lúc thế này, Rei con bé lại ở trong bão tuyết, canh gác Anh Danh Thành." Bishamonten mặc bộ vũ y Thiên Nữ, ngồi một bên Amaterasu.

Để tiết kiệm Hỗn Độn Lực, các lò sưởi ở những nơi khác trong Tenshukaku đa phần đều đã tắt, thời tiết thế này, lò sưởi tiêu hao rất lớn, các chị em đều cố gắng tập trung lại với nhau.

"Hì hì, người phụ nữ đó, cô ta chẳng sợ lạnh đâu." Shimizu xắn tay áo nói, trước mặt đặt một tách trà nóng.

"Shimizu cô nương, bản thân cô thì quấn kín mít, sao lại nói ra mấy lời mát mẻ như vậy chứ?" Bishamonten vặn lại, "Cô và con gái ta đều là Đại Ngự Thần, cớ sao nó phải đi đứng gác trong bão tuyết, còn cô lại ở đây uống trà nóng vậy?"

"Khụ khụ… Bishamonten đại nhân… cái này e là một lời khó nói hết được…"

"Được rồi, cô đừng có giả bệnh làm gì, Đại Ngự Thần mà cũng bị cảm à? Cô tưởng, mình vẫn là Lục Kiếm của Đông Quốc đấy à?" Bishamonten có hơi bất bình vì con gái mình phải chịu khổ.

Lúc này, một cơn gió bên ngoài mang theo từng đợt hơi lạnh.

"Ai nói tôi không sợ lạnh vậy?"

Uesugi Rei, mặc một bộ váy ngắn màu xanh lam, áo lụa không tay, sải đôi chân dài trắng nõn, tròn trịa, bước vào Tenshukaku.

Mái tóc bạc bay bay, trên mặt cô vẫn mang nụ cười phóng khoáng.

Ánh mắt Shimizu bất giác rơi lên đôi chân dài to, trắng nõn mà ngay cả tất cũng không mang, chỉ đi chân trần mang guốc gỗ dính đầy hoa tuyết của Uesugi Rei, ưu nhã uống một ngụm trà nóng, chỉ thở dài: "Haaa."

Kimiko đang ngồi ở một bên khác lập tức đứng dậy: "Ara, Uesugi cô nương à, tuần tra bên ngoài vất vả rồi, nhất định là lạnh cóng luôn rồi phải không nè?"

Chín cái đuôi dài nhiều lông của Kimiko không biết xuất hiện từ lúc nào, quấn lấy Uesugi Rei từ khắp nơi, gãi gãi, dường như là có ý sưởi ấm cho cô…

"Uesugi, tình hình Tuyết yêu ở Phạn Thiên thế nào rồi?" Amaterasu hỏi.

Uesugi Rei tóm lấy một chóp đuôi đang lúc lắc của Kimiko, đẩy sang một bên, nói: "Cũng có một số muốn nhân lúc bão tuyết để tấn công thành của chúng ta, nhưng đã bị em và nỏ pháo trên tháp lầu đuổi đi rồi."

"Vậy thì tốt rồi." Amaterasu yên tâm nói, "Lily không có ở đây, phòng ngự của Anh Danh Thành, đành phải dựa cả vào mọi người thôi."

Haihime đứng dậy: "Mặt Uesugi cũng đông đến đỏ hết cả rồi kia, chúng ta đừng để em ấy đứng ở cửa gió nói chuyện nữa chứ, hay là, mọi người cùng nhau đi ngâm suối nước nóng cho ấm người đi, thế nào?"

Đề nghị này, khiến các chị em đều sáng mắt lên.

Anh Danh Thành, vốn được xây dựa lưng vào núi, sau khi mở rộng, hậu sơn cũng nằm trong phạm vi tường thành, trong hậu sơn phát hiện một suối nước nóng tự nhiên, suối nước nóng ở đây, tất nhiên là bất phàm, ngoài việc sưởi ấm, đối với nữ tu hành giả, còn có công hiệu luyện thể nhất định.

"Được đó." Amaterasu đứng dậy.

"Ồ? Chị Amaterasu cũng đi cùng sao?" Haihime có hơi hưng phấn, đây đúng là chuyện hiếm thấy.

"Cái đó, thực ra tôi không..." Uesugi Rei còn chưa nói xong, lại bị Nanako, người không biết đã lách đến bên cạnh từ lúc nào, bịt miệng lại.

"Không được, chị Uesugi, chị lạnh lắm rồi đấy."

Suốt đường đi đều có hành lang nối thẳng với lầu thành, các chị em đến suối nước nóng ở hậu sơn.

Sau khi thay đồ, mọi người cùng nhau bước vào suối nước nóng.

Bão tuyết thế này, tự nhiên chỉ có thể ngâm mình trong một hồ nước có mái đình che bên trên, hồ nước không tính là lớn.

Kimiko, Haihime, Uesugi Rei các cô đều đã ngâm mình ở bên trong, bờ vai ai nấy cũng ngọc ngà trắng trẻo, mà khí chất, dáng vẻ mỗi người mỗi khác.

Chỉ thấy, Amaterasu mặc một bộ yukata mỏng màu trắng tinh, xoã mái tóc dài, từ phòng thay đồ bước ra, đi đến bên hồ nước nóng.

Bỏ đi những trang sức đầu màu vàng, màu đỏ của Thái Dương Đại Thần thường ngày hay đeo, trông cũng có hơi giống Lily thật.

"Chị Amaterasu à, bị nhiều người nhìn như vậy, không thấy ngại sao?" Đến hoàn cảnh thế này, Shimizu cũng không nhịn được mà trêu chọc.

Tuy nhiên, muốn làm cho Amaterasu đỏ mặt như Lily, là điều cực kỳ khó, cô đứng bên hồ nói: "Đều là chị em nhà mình cả, chỉ thấy thoải mái thôi chứ?"

Shimizu đứng dậy, hoàn toàn không mặc yukata: "Nếu đã như vậy, sao cứ phải che che đậy đậy làm gì chứ? Cứ thành thật dâng hiến toàn bộ thể xác và tinh thần cho suối nước nóng, không tốt hơn sao? Chị Amaterasu?"

"Shimizu nói cũng phải nhỉ." Amaterasu như ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi lên núi rừng băng tuyết, dịu dàng, phóng khoáng để bộ yukata trên người, hoàn toàn mở ra, rồi rơi sang một bên.

Khoảnh khắc này, các chị em tựa như đang đối diện với ánh bình minh, có hơi ngại, không dám nhìn thẳng.

"Shimizu, có phải em đang nghĩ, muốn ta mát-xa cho em một chút không?" Amaterasu nói xong, vô cùng ung dung, tao nhã bước xuống nước.

"A?" Trên mặt Shimizu thấp thoáng một vệt ửng hồng, mà trông thì có vẻ hơi căng thẳng, theo phản xạ che ngực lại.